[Động cơ tàn khốc] – Chương 7

Chương 7: 

Dạo này đoảng quá quên không post truyện 😥 Tự hứa với lòng giờ sẽ chăm chỉ :3

Trận ốm này của Giai Ninh lay lắt tận hơn một tuần, cô nằm trên giường mà luôn nghĩ tới đề nghị đi Singapore của Tần Bân, có quá nhiều chuyện khiến cô bối rối: công việc,cuộc sống, tương lai, vật liệu A, Tần Bân, và cả Châu Tiểu Sơn – lỗi lầm có hối cũng không kịp của cô…Cô trằn trọc bao lâu vẫn không thể quyết định.

Cuối cùng Giai Ninh cũng khỏi bệnh,khi cô lê cơ thể yếu ớt tới trường sắp xếp đợt thí nghiệm cuối cùng, thì đó đã là hơn một tuần sau, sinh viên dưới bục im lặng ghi chép. Giai Ninh tựa đầu vào tay giảng bài, không dám nhìn Châu Tiểu Sơn, tan học, vội vàng lao đi như thể chạy trốn.

Cô hẹn gặp viện sĩ Vương, người giúp việc bưng tách trà đặc đã pha xong lên, vừa thấy cô đã nghĩ: đâu đâu cũng là Châu Tiểu Sơn, cô còn lâu mới uống trà Phổ Nhĩ của cậuta.

Viện sĩ Vương nói: “Thập niên bảy mươi thầy từng tới Tây Hồ họp. Khi mọi người đều đang chụp ảnh ở trước miếu Nhạc Vương thì có một người chen lên phía trước, người đó không cao, gầy gò, thầy nghe thấy người khác hỏi: “Anh Đặng, sao hôm nay lại chịu chụp ảnh vậy?”

Người gầy đó đáp: “Không như mọi khi, đây là “tinh trung báo quốc”.”

“Lúc đó thầy vẫn còn trẻ, không biết gốc rễ của người đó. Thập niên tám mươi, sau khi người đó mất thân phận mới được hé lộ, thầy mới biết, thì ra người đó là Đặng Giá Tiên*.”

(*) Đặng Giá Tiên (1924-1986): viện sĩ viện khoa học Trung Quốc, nhà vật lí học nổi tiếng,có cống hiến vô cùng to lớn cho ngành vũ khí nguyên tử của Trung Quốc. Trong một lần thí nghiệm ông bị nhiễm phóng xạ. Năm 1986 tạ thế tại Bắc Kinh, hưởng thọ 62 tuổi.

Giai Ninh yên lặng lắng nghe.

Viện sĩ tiếp lời: “Giai Ninh, có đi hay không, tất nhiên vẫn là sự lựa chọn của em.”

“……”

“Nếu đi,thì phải bàn giao lại toàn bộ. Trước kia em quay về là muốn báo ơn tổ quốc, điều kiện của chúng ta còn sơ sài thì cũng là nhà của chúng ta. Điều kiện và kinh phí nghiên cứu bên đó chắc chắn không hề kém bên Mĩ. Thầy có một học sinh ở Đại học công nghệ Nam Dương, có thể giúp em liên hệ.”

“Thầy, em vẫn còn chưa quyết định.” Giai Ninh nói, “Đó là ý của Tần Bân. Giờ anh ấy đang có việc, âu cũng bất đắc dĩ thôi.”

“Em là con gái, đương nhiên phải lấy gia đình làm trọng. Nếu đi thì cũng không có gì đáng trách. Thầy hoàn toàn thông cảm.” Viện sĩ Vương nhấp một ngụm trà.

“…Thầy, em sẽ làm xong công trình vật liệu A.”

“Chuyện thầy muốn nói với em cũng chính là chuyện này. Đã có một tổ chức quốc tế trả giá cao để có được vật liệu này của chúng ta, nếu em đi…”

“Đó là công trình của thầy, đó là công trình của quốc gia, không phải của em. Thầy,”Giai Ninh cướp lời, “Em hiểu ý của thầy.” Cô bước lên phía trước, đặt tay lên người viện sĩ Vương.

Viện sĩ Vương vỗ lên tay cô: “Giai Ninh, em là một đứa trẻ ngoan. Nếu có mưu cầu gì đó thì trước kia đã không trở về. Thầy rất yên tâm về em.”

“Cám ơn thầy.”Giai Ninh đáp.

Viện sĩ Vương khẽ nắm vai cô: “Nếu sau này Tần Bân dám bắt nạt em thì không qua nổi cửa của thầy đâu.”

Cô nhìn ông, sống mũi cay cay, rõ ràng rất buồn nhưng lại phì cười.

Giai Ninh ngồi thêm một lát rồi cáo từ, viện sĩ Vương cũng không giữ, nói: “Vậy được, em về trước đi, thầy hẹn Châu Tiểu Sơn lát nữa đánh cờ.”

Vừa nghe thấy tên anh tim cô đã ngừng nhịp: “Châu Tiểu Sơn?”

“Phải,sinh viên của em đó. Cao thủ đấy, thầy cũng không thắng nổi cậu ta.” Viện sĩ Vương nói.

“Thầy, nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Viện sĩ Vương đứng dậy tiễn cô ra đến cửa phòng, nhìn vào cốc trà của cô: “Sao không thưởng trà? Cô em mang từ Nhật Bản về đấy, ngon lắm.”

Cô nghe vậy mới cầm lên uống một ngụm to, nuốt ực một cái.

Viện sĩ bật cười: “Em uống rồi hả? Không thưởng thức được gì đúng không.”

Hôm nay Giai Ninh đi boots kéo khóa, lúc kéo khóa Giai Ninh nghĩ bụng đôi boots này đang chống lại mình, càng vội vàng không kéo được.

Bỗng có người đẩy cửa bước vào, cô nhìn thấy đôi giày của Châu Tiểu Sơn, cuối cùng thì cũng oan gia ngõ hẹp, lưng Giai Ninh lặng lẽ ứa mồ hôi.

Cô cúi đầu khom lưng, chuyên tâm đi giày một cách chưa từng có.

Châu Tiểu Sơn đứng cạnh cô hỏi: “Cô khỏe chưa?”

Cô ngẩng đầu,tỏ vẻ tự nhiên đáp lời: “Khỏe rồi, khỏe hẳn rồi, cám ơn cậu.”

Đây là lần đầu tiên bọn họ nói chuyện sau đêm đó.

Cô đứng dậy,cầm túi toan bước đi, viện sĩ Vương trong phòng khách nói vọng ra: “Tiểu Sơn lại đây, ván dở lần trước thầy vẫn giữ nguyên.”

Giai Ninh thở phào nhẹ nhõm, bất cẩn va vào giá treo áo khoác, cô hét lên, nhắm mắt sao bay vòng vòng, may mà không ngất.

Châu Tiểu Sơn đứng sau muốn đưa tay ra đỡ cô, lại bị cô gạt ra.

Giai Ninh đau tới sắp khóc, miệng cứng đờ, che kín mãi lâu không nhúc nhích.

Anh nhìn cô, không gượng é, thay giày vào phòng.

Sau đó chỗ đó đỏ như một bao lì xì nhỏ, một ngày vẫn không mất. Tối đến Tần Bân thấy vậy bèn nói: “Sao gần đây em xảy ra nhiều chuyện thế? Thế này không ổn, chúng ta thắp hương đi.”

Giai Ninh ngạc nhiên: “Đúng thế, y như ma ám vậy.”

May thay có một tin tốt: Vết thương của Tần Bân đã lành hẳn, Giai Ninh tới bệnh viện kiểm tra lại cùng anh, xương cốt hồi phục rất tốt, chú ý bồi bổ canxi là được.

Giai Ninh cầm đơn tới quầy thuốc lấy canxi dạng lỏng, lúc ngang qua phòng xử lí thì gặp cô gái đã từng gặp.

Cô gái đó bị thương ở cánh tay, đang phải bó bột, phần kề vai có một hình xăm tam giác màu đen, lúc Giai Ninh nhìn cô ta ở bên ngoài, cô gái đó cảnh giác ngoảnh đầu qua nhìn thẳng vào mắt cô, đó là gương mặt xinh đẹp của chủng người Nam Á,đôi mắt trong veo.

Cô đã từng gặp cô gái ấy, cô gái trong phòng Châu Tiểu Sơn.

Cô nghĩ bọn họ hẳn không tính là quen biết nên dù hơi do dự Giai Ninh vẫn bước đi.

Giai Ninh lái xe về nhà, lúc dừng xe đợi đèn xanh, Tần Bân nói: “Chuyện lần trước anh nói em nghĩ thế nào rồi?”

Giai Ninh nhìn nhìn lên trước, ậm ừ.

Anh cười: “Ừm là có ý gì?”

“Chúng ta đi.” Giai Ninh đáp, “Em nghĩ rồi, em sẽ nhanh chóng liên lạc với trường Nam Dương, nếu không được thì cứ đến đó đã rồi nói sau. Dù sao,” Cô ngừng một lát,“Không được thì cứ ở nhà trước vậy, dầu gì anh cũng thừa sức nuôi em.”

Tần Bân đặt tay lên tay cô, nắm thật chặt: “Được, Giai Ninh, được.”

Đài đang phát ca khúc do Vương Lạc Tân sáng tác. Giọng ca trầm bổng giàu cảm xúc vang lên: “Ở nơi xa ấy, có một người con gái đẹp, mỗi lần ngang qua căn lều của nàng, kìm lòng không đậu lại ngóng lại trông…”

Trước kia cô chỉ thấy giai điệu của ca khúc này êm tai, hôm nay với ngẫm kĩ lời ca, thì ra điều nó muốn khắc họa chính là cảm giác cô đơn vắng lặng, Giai Ninh thấy mắt mình cay cay, vội vàng đeo kính râm vào.

“Trước khi đi chúng ta kết hôn nhé.” Tần Bân nói.

“Được.”Cô đáp không cần nghĩ, “Em nghe anh, dù sao cũng đặt tiệc hết rồi.”

“Còn phải đi đăng kí, chụp ảnh, chọn váy…”

“Đón cả bố mẹ anh đến đây nữa.”

“Còn em thì sao?”

“Em sẽ cố gắng liên lạc với bọn họ.”

“Anh muốn mua thật nhiều hoa Lily để trang trí hội trường, Giai Ninh, em thích hoa Lily trắng nhất đúng không?”

“Ừm.”

“Hay là màu vàng nhỉ?”

“……”

“Giai Ninh? Giai Ninh……?”

“Xin lỗi.Em đang nghĩ đến chuyện thí nghiệm, thời gian này phải phiền anh rồi.”

“Tất nhiên, anh rảnh hơn mà.”

Cô bật cười,nụ cười ẩn hiện bên môi, nhưng không ai thấy được đôi mắt của cô dưới lớp kính ấy.

Chả mấy chốc ngày chủ nhật bận rộn đã đến: Sáng sớm dậy đi chụp ảnh cưới với Tần Bân, có làm thế nào cũng không cười nổi, nhiếp ảnh gia đành phải đi lên kéo miệng cô thành một độ cong phù hợp; Sau đó Tần Bân đến khách sạn chọn thực đơn, Giai Ninh tới sân bay đón bố mẹ anh, mãi tới khi đưa hai người tới khách sạn xong mới về trường hẹn mấy sinh viên sửa luận văn.

Tới khi mọi việc đâu vào đấy thì trời đã tối.

Giai Ninh thấy vai và lưng mỏi nhừ, vừa bóp vai vừa gọi cho Tần Bân: “Anh đi ăn cơm với cô chú đi, lát nữa em về thẳng nhà luôn, hôm nay mệt quá. Mai sẽ đưa họ đi Cố Cung, được không?”

Tần Bân đáp: “Được, em đừng tự lái xe, bắt taxi về đi.”

Cô đồng ý rồi cúp điện thoại, nghĩ đi nghĩ lại lại thấy có chuyện không yên tâm, bèn gọi cho Thủ Cương ở phòng thí nghiệm, kiểm tra kĩ các chi tiết trong thí nghiệm chống axit ăn mòn của vật liệu A vào thứ hai mới bắt đầu dọn dẹp đồ đạc về nhà, cả người mệt mỏi.

Đi ra khỏi nhà học, một cơn gió lạnh thổi qua, Giai Ninh rùng mình, kéo kín áo đi tìm xe của mình thì lại thấy một bóng lưng dưới ánh đèn đường.

Cô nghĩ, sao cậu ta lại thế này?

Trong ngày đông phương Bắc cậu ta không biết mặc thêm áo sao? Sao vẫn mặc độc bộ áo vải đơn sơ thế kia? Còn lẻ loi đứng đó trong gió đông nữa?

Cô đi nhanh qua, bước tới bên cạnh anh rồi dần chậm lại, do dự một lát, cuối cùng vẫn vươn tay ra, vỗ lên tay anh, khẽ nói: “Tiểu Sơn?”

Anh quay đầu lại.

Cô bỗng cảm thấy anh không giống khi xưa.

Vẫn là gương mặt bình tĩnh ấy, nhưng mà anh không vui, trên làn mày và khóe mắt cong cong của anh là một độ cong u buồn.

Cô nghĩ đó là lỗi của mình, đó là tổn thương do lòng tham của cô tạo nên, vậy nên Giai Ninh vừa mềm lòng vừa xót thương, giọng trở nên khàn khàn: “Xin lỗi.”

Đột nhiên tuyết bỗng rơi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s