[Động cơ tàn khốc] – Chương 6

Chương 6:


Chúng ta tạm quay trở về lúc câu chuyện mới bắt đầu, câu chuyện về cô gái này và anh chàng đột nhiên xuất hiện kia.

Cô là một nhà khoa học có tương lai rộng mở, có trí tuệ, có nhan sắc, có hoài bão, công trình nghiên cứu sắp thu được thành công lớn, chuẩn bị kết hôn cùng người bạn trai lâu năm, tất cả đều vô cùng hoàn hảo, chỉ có một thứ nhiều hơn một tí: dục vọng, thứ ẩn sâu dưới đáy lòng bị chàng thanh niên ấy dấy lên, sã ngã như ngày nay.

Cô nghĩ tới đây thì rợn cả gáy, khắc sâu vào đầu.

Quay người đi rồi lại hối hận.

Cô mặc quần áo, không để ý đến sự níu kéo trong im lặng của anh, khi xuống dưới tầng, cảm giác sợ hãi như một tên đàn ông ăn vụng muốn xóa bỏ dấu vết bùng lên, cô gọi điện thoại cho Châu Tiểu Sơn, miệng hùm gan sứa bảo anh quên chuyện này đi, anh không đáp, lẳng lặng ngắt máy.

Cừu Giai Ninh lên xe, không đủ sức và can đảm quay về nhà.

Khán phòng mái vòm như thể lấp lánh ánh xanh dưới vầng trăng rực rỡ, tiếng chuông xé tan màn đêm vọng tới từng hồi, ngọn gió giữa thu thổi qua tán tùng bách cao rộng, tĩnh lặng và yên ả. Đó là ngôi trường trăm năm, kết tinh của tinh hoa văn hóa khoa học.

Cô là tội nhân của nó.

Cừu Giai Ninh gục đầu xuống vô lăng khóc không nên lời.

Lúc về đến nhà đã là sáng sớm ngày hôm sau, Tần Bân vẫn nằm trên giường, cô vừa mở cửa đã nhìn thấy anh đang ngủ ngon lành. Cô tắm rửa, thay quần áo, nằm xuống bên cạnh anh, nghe tiếng hỏi mơ màng của anh: “Em không đi làm à?”

“Em đau đầu.” Giai Ninh đáp.

“Sao vậy?” Anh vươn tay ra xoa đầu cô, “Hơi nóng, em cảm lạnh?”

Cô nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng anh rời giường mặc áo, chả mấy chốc anh đã quay lại đỡ cô dậy: “Nào, cô Cừu, uống thuốc đi.”

Cô vẫn nhắm mắt, uống nước, nuốt thuốc, sau đó vội vàng nằm xuống, úp mặt vào gối, giọng ỉu xìu: “Anh xin nghỉ giúp em.”

Anh đi ra khỏi phòng, xem đồng hồ,sáu giờ ba mươi, mặt trời mới ló.

Anh ngồi lên sofa, mãi lâu vẫn không nhúc nhích, trong tay là cốc nước của cô.

Tới gần trưa Cừu Giai Ninh mới dậy,bàn ăn trong bếp có món cháo rau thanh đạm Tần Bân làm, còn anh đang xem TV.

Trong thời sự buổi trưa, vị quan chức Tần Bân chụp được đang tham gia đại lễ khánh thành công trình xã hội mới,gần đây ông ta mới được thăng chức, cực kì vẻ vang.

Tần Bân nhìn thẳng vào TV rồi nói với Giai Ninh ở phía sau: “Anh muốn bàn với em một chuyện.”

“Ừm.” Cô nhấp một miếng cháo anh làm.

“Anh Triệu gọi điện cho anh.”

“Anh ấy ở Singapore thế nào?”

“Rất được, giờ đã là phó chủ biên, muốn anh qua giúp.”

“……”

“Đống ảnh đó –đống ảnh anh chụp được ở Petersburg ấy – anh muốn giao cho cảnh sát.”

“Được.”

“Chúng ta không an toàn, hơn nữa anh cũng không thể tiếp tục làm viêc ở tòa báo hiện giờ nữa.”

“……”

Lúc nói chuyện anh không hề quay đầu lại nhìn cô mà như thể đang trò chuyện với TV, giọng nói như đang tìm kiếm sự bình tĩnh thường ngày, đè nén cơn sóng trong lòng.

“Thế nhưng, anh vẫn chưa đáp lời anh Triệu.” Anh nói, “Anh phải bàn bạc với em đã. Nếu em không đồng ý, nếu em có ý khác…Dù có thế nào, anh nghĩ, ở đây, em…”

“Cho em chút thời gian.” Giai Ninh nói, “Để em hoàn thành xong công trình này đã, được không?”Chiếc muôi trong tay cô đảo cháo trong vô thức, “Nếu chúng ta đi thật, em cũng phải liên lạc với trường đại học bên Singapore đúng không? Cho em chút thời gian.” Đầu cô lại bắt đầu đau.

Tần Bần đứng dậy,bước chầm chậm qua phía sau cô, nắm lấy bả vai cô: “Lại nói chuyện này đúng lúc em đang ốm, anh…xin lỗi.”

Cô đặt tay lên tay anh: “Em nhớ hồi học Đại học, anh thích thơ của Bắc Đảo*…”

(*)Bắc Đảo, sinh năm 1949 tại Bắc Kinh, là nhà thơ đương đại nổi tiếng của Trung Quốc. Ông là một trong những cây bút tiên phong của trào lưu Thơ Mông lung, ra đời từ khoảng thập niên 1970, với tiếng nói và cách diễn đạt khác hẳn với thi ca truyền thống. Tác phẩm của ông đã được dịch ra 25 thứ tiếng trên thế giới.

Tên tham quan trên TV đang nhìn thẳng vào ống kính máy quay trình bày các sáng kiến kiến thiết đô thị mới trong giai đoạn cuối năm, Tần Bân đè giọng nói: “Anh không tin.”

Tần Bân thấy Châu Tiểu Sơn đi từ trong thư viện ra, tay cầm quyển sách dày cộp.

Nhìn thấy chiếc xe  Ford đỏ Tiểu Sơn bèn đứng lại, Tần Bân bước xuống xe, đưa tay qua: “Xin chào, Tiểu Sơn, có rảnh không? Cùng đi ăn bữa cơm?”

Tiểu Sơn nhìn anh, không nói gì.

“Sao lại không nhận ra tôi rồi? Tôi là người được cậu cứu đây mà.” Tần Bân vỗ vai cậu, “Còn chưa gặp mặt cám ơn cậu.”

Tiểu Sơn lại nói: “Cô Cừu khỏe chưa? Bao giờ cô ấy đi làm lại?”

“Ồ.” Tần Bân nói, “Sắp khỏe rồi, bây giờ vẫn hơi yếu, chắc hai ngày nữa.” Lúc anh nói chuyện với cậu ta,nhìn vào đôi mắt của chàng trai trẻ ấy ở khoảng cách gần dưới ánh sáng mặt trời,đen sâu thăm thẳm, bình tĩnh và suồng sã.

Tân Bân nói tiếp: “Có thời gian không?”

Tiểu Sơn đáp: “Cũng được.”

Bọn họ ngồi trong cantin,Tần Bân quen thói châm thuốc hút, đưa tới trước mặt Tiểu Sơn, cậu xua tay từ chối.

“Tôi hút được không?” Tần Bân hỏi.

“Không sao.”

Tần Bân nghĩ hồi lâu rồi nói: “Không biết phải cám ơn cậu thế nào. Tôi và Giai Ninh đều không muốn nợ người khác.”

“Không có gì.” Tay cậu vẫn bưng chồng sách, nhìn anh, không định nán lại lâu.

Tần Bân lấy một chiếc phong bì ra, bên trong là một xấp dày, đặt lên trên chồng sách, nói rất khó khăn: “Tôi biết mạng của tôi không thể lấy tiền để mua, thế nhưng tôi cũng không còn cách nào khác, nhà cậu ở xa, đây là ba mươi ngàn đồng…cậu muốn gì thì…”

Châu Tiểu Sơn nhìn phong bì, không cử động cũng không nói gì.

Tần Bân lại cười: “Tôi chưa từng làm chuyện này, xấu hổ quá.” Anh gọi phục vụ, quay đầu hỏi Tiểu Sơn:“Tiểu Sơn, cậu uống gì? Chúng ta đừng đực ra thế này nữa.”

Tiểu Sơn lắc đầu.

“Vậy bia đi. Hai lon.” Tần Bân nhìn cậu, “Tiểu Sơn, cậu bao nhiêu rồi?”

“22.”

“Ồ.” Tần Bân nói, “Trẻ thật đấy. Năm 22 tuổi tốt nghiệp xong tôi ở lại Bắc Kinh làm việc,còn cô Cừu của các cậu cũng tầm tuổi ấy tốt nghiệp thạc sĩ thì sang Mĩ học.”Anh nói đến đây, lại thấy mắt Châu Tiểu Sơn lóe lên, chàng thanh niên kia bị nói trúng tim đen rồi.

“Cô ấy ở Mĩ ba năm, trong khoảng thời gian đó về được hai lần, những người biết chúng tôi đều cho rằng chúng tôi thế là hết rồi. Thế nhưng chuyện tình cảm cũng giống như thả diều, dù có đi bao xa thì cuối cùng vẫn sẽ quay về.”

Bia được bưng lên, Tần Bân muốn khui cho Tiểu Sơn thì bị câu ngăn lại: “Không cần, chiều tôi có tiết.”

“Vậy ăn chút gì đi?”

“Tôi hẹn bạn rồi.”

Tiểu Sơn đưa phong bì cho cậu ta: “Anh hãy nhận lại cái này đi.”

Tần Bân nhìn chiếc phong bì, mỉm cười lắc đầu:“Làm chuyện này quả là mất mặt.” Anh ngẩng đầu nhìn Châu Tiểu Sơn đã đứng dậy,“Tôi biết cậu không hề đơn giản, ngày hôm đó cậu tự mình hạ gục bốn tên mà không hề bị thương chút nào, đúng không?”

Tiểu Sơn không phủ nhận.

“Cậu không để tâm đến việc cứu tôi đúng không?Thế nhưng.” Anh đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cậu, “Vẫn phải nhờ cậu, Châu Tiểu Sơn.” Anh gằn từng tiếng, nói thật chậm: “Với Cừu Giai Ninh, xin hãy giơ cao đánh khẽ.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s