Bảy kiếp xui xẻo – Chương 3

Chương 3:

Dịch: Nana Kwon

Vòng xoay số phận bắt đầu dịch chuyển kể từ ngày hôm đó. Trong giấc mơ nửa đêm, ta dường như có thể thấy vẻ cúi đầu hưng phấn múa bút của Lý Thiên Vương, ta như miếng thịt bị xiên qua sào trúc, mặc cho cái bút nhớp nháp xì dầu đó bôi vẽ lung tung, quét đi quét lại trên người.

Ta kéo chăn trùm kín đầu để xóa tan hình ảnh đáng sợ này đi, mãi cho tới khi không thở nổi nữa mới hất chăn ra, ngồi bật dậy.

Không được! Nếu cứ đầu hàng số phận như thế thì thật quá phí cái bụng đen tối này, xí! Quá phí cái kí ức ăn tạp uống tạp ở Thiên giới, ta phải đấu tranh.

Ta cắn ngón tay, ưu sầu nhíu mày suy tính, có cách nào vĩnh viễn thoát khỏi thằng nhãi Sơ Không kia không nhỉ…

Bỗng một tia sáng chợt lóe trong đầu ta, Lý Thiên Vương viết bảy kiếp tình duyên. Nếu ta và Sơ Không một kẻ chết sớm, đi đầu thai sớm, đến khi người kia nhắm mắt xuôi tay thì đã chệch khỏi quỹ đạo đầu thai của người chết trước rồi, nếu vậy, mấy kiếp sau này không cần cố tránh cũng tự lỡ!

Nghĩ ra điểm mấu chốt này, ta sung sướng chạy tới trước gương đồng chu mỏ lên hôn choẹt mình trong đó mấy cái.

Thân phận tiểu thư tướng phủ quả là một vị trí tuyệt vời có thể danh chính ngôn thuận ăn bơ làm biếng, đương nhiên ta sẽ không nỡ lòng nào tự kết liễu một cuộc sống như thế, nếu vậy…

Ta nhìn cái mặt ngấn thịt đen tối trong gương, cười sằng sặc: “Lục Hải Không yêu quý, vì cuộc sống hạnh phúc sáu kiếp còn lại của chúng ta, ngươi chết đi nhé?”

Mất mấy ngày vạch kế hoạch cẩn thận, ta hớn hở chạy tới phủ tướng quân, đúng lúc trong phòng không có người, quả là một cơ hội trời cho.

Lục Hải Không im lặng nằm trong nôi, so với mấy ngày trước thằng nhóc đó đẹp ra không ít, da dẻ trắng nõn mềm mại, lông mi vừa rậm vừa dài, ta không kiềm lòng được nhoi tới bên nôi, thò tay chọc cái miệng đang chu lên của nó, ai ngờ chọc nó tỉnh luôn.

Nó chớp chớp đôi mắt to ậng nước, lanh lợi nhìn ta, ta giật thót, xấu hổ chết mất, lại manh động rồi.

“A.” Nó kêu một tiếng không biết có ý gì, sau đó vươn ngón tay dính đầy nước miếng túm lấy bím tóc bị tuột của ta.

“A!” Nó ra sức kéo làm đầu ta đau nhói, thằng nhóc đáng ghét này khiến ta nhớ tới tên áo đỏ hung hãn kia.

Ta dằn mấy bong bóng màu hồng trong lòng xuống, vươn tay bóp cổ thằng bé con, cảm giác ấm mềm mà yếu ớt khiến ta thấy mình không cần phải dùng nhiều sức, chỉ cần chạm thêm vài cái là nó sẽ tự vỡ tan.

Nhưng dù gì đây cũng không phải là tên to cao dày dạn đó…Nhìn ánh mắt hồn nhiên của thằng bé là ta lại mềm lòng. Nó đâu biết ý đồ của ta khi bóp cổ nó, bàn tay nhỏ bé buông tóc ta ra, rồi lại túm lấy tay ta, nắm lấy ngón trỏ ngậm vào miệng giống lần trước, như thể đây là chuyện nó thích nhất vậy.

Nó đá chân, tỏ ý vui vẻ.

Ta cũng muốn đá theo, nhóc con đừng lưu manh thế chứ! Ngươi bảo chị đây xuống tay thế nào hả!

Ta đang bối rối thì đột nhiên cửa bị đẩy ra, vú em của phủ tướng quân và một đám hầu gái bước vào: “Ôi chao, sao thiên kim tướng gia lại ở đây?”

“Ta…” Ta ho khan một tiếng, bình tĩnh đáp: “Ta tới thăm tiểu tướng công của ta.”

Tất cả mọi người đều hiểu mà lén cười mờ ám, bà vú bỗng đốp một câu kinh khủng: “Bây giờ chúng nô tì phải hầu tiểu thiếu gia tắm, Tống tiểu thư có muốn ở lại không?”

“Không không. Ta đi trước…” Ta vừa mới rụt tay về, Lục Hải Không bỗng kêu i i a a , ta giật mình ngây người nhìn nó, chả mấy chốc nó đã khóc toáng lên, nước mắt nước mũi giàn rụa, thê thảm tới mức làm ta không dám nhìn.

Ta sợ quá ngu luôn, hồi ở Thiên giới chưa có một sinh vật nào khóc thảm thiết trước mặt ta như thế, ta vô thức nhét tay lại vào miệng nó. Ngậm ngón tay ta, nó mau chóng im bặt, chép chép miệng, gương mặt đong đầy hạnh phúc.

Ta nín thinh, bà vú cười nói: “Hay quá, tiểu công tử không xa Tống tiểu thư được rồi.”

Ta đảo đôi mắt cá chết của mình, lẳng lặng nhìn đám người trần ngu xuẩn.

Thế là dưới tình huống bắt buộc ta phải thưởng thức cảnh Lục Hải Không bị lột sạch ra tắm, chả có tí cảm giác rạo rực nào mà như y như kiểu bà cô giặt da lợn, được cái đống trắng nõn mềm mại đó vân vê rất chi là sướng tay.

Nhưng dù nói thế nào, ta vẫn đã mềm lòng mà bỏ lỡ một cơ hội tuyệt hảo để giết Lục Hải Không.

Kể từ đó, hôm nào ta cũng chạy sang phủ tướng quân, ngày ngày đều có thể thấy Lục Hải Không, nhưng bà vú và đám hầu gái sau lần đó không bỏ bê Lục Hải Không chút nào nữa, đến một kẽ hở cũng chẳng chừa cho ta.

Ta bèn cân nhắc tới việc chờ thằng bé này lớn, đợi tới lúc có thể tự mình ra ngoài chơi thì bỏ rơi nó.

Ai ngờ cứ thế mà chờ tận năm năm, chờ tới mức cứ mỗi lần nhìn thấy Lục Hải Không là mắt ta lại xanh lè, tướng quân và phu nhân suốt ngày chọc ta: “Con bé này trúng độc của Hải Không rồi hả? Cứ rảnh là tới ngóng thằng bé, không phải vội, mấy đứa còn cả đời bên nhau cơ mà.”

Cả đời quá dài, ta chỉ cần một sớm một chiều để…khử nó thôi, ta quyết tâm rồi.

Khi mười tuổi, ta đã lông bông hết thuốc chữa. Cha Tống hoàn toàn tuyệt vọng, mắt nhắm mắt mở mặc ta muốn làm gì thì làm, tất nhiên là ta phải chiếm gọn ưu thế, gây dựng danh hiệu hỗn thiên ma vương ở kinh thành này rồi.

Vào ngày sinh nhật tròn năm tuổi của Lục Hải Không, cuối cùng ta cũng tìm ra cách lừa bà vú và đám hầu gái, lén đưa Lục Hải Không ra khỏi phủ tướng quân.

Ta cân nhắc một lát, trong phủ tướng quân không có cơ hội ra tay, nhưng ra phủ thì có cả tá, ví dụ như bờ sông trơn trơn này, cành cây giòn giòn này, vân vân và mây mây, bất cứ nơi nào cũng đều có thể xảy ra chuyện không may.

Ta phấn khích xoa tay, Lục Hải Không lại dính chặt vào người ta thẽ thọt: “Vân Tường, hay là chúng ta về đi, cha nói bên ngoài nhiều người, không an toàn.” Thằng bé này từ nhỏ đã bị trông coi nghiêm ngặt, chỉ cần ra khỏi cửa là có một hàng dài đi theo, chưa từng “cải trang vi hành”, vì thế lúng túng nhìn dòng người đông đúc trong buổi chợ phiên.

Ta đang tính xem nơi nào có thể để Lục Hải Không “gặp chuyện không may” một cách hoàn hảo nhất thì nó kéo áo ta: “Vân Tường, về đi.”

“Cấm ồn ào!”

Thằng bé ngoan ngoãn ngậm miệng, rồi lại bất an nhìn xung quanh một lượt, “Vân Tường.” Nó gọi ta bằng cái giọng đầy vẻ tội nghiệp, rồi đưa bàn tay mập mạp tới trước mặt ta, “Phải nắm cơ.” Ta vô thức nắm lấy tay nó, một ánh sáng lóe lên trong đầu, nói: “Nhóc con, muốn tời chùa Đàn Chá không?” Đó là một ngôi chùa gần vùng ngoại ô, đường xá gập ghềnh ít người lại qua, đường lên đó vừa hẹp vừa nhỏ, thằng nhóc này trèo lên cực kì dễ ngã.

Nó nghĩ một lát: “Nơi đó quá xa, không an toàn.”

“Có sao đâu, chúng ta sẽ về ngay mà.”

Thằng đó vẫn bướng bỉnh lắc đầu, ta nghĩ một lát, thở dài đầy tiếc nuối: “Vậy à…Hôm nay là sinh nhật ngươi, ta còn muốn xin một lá bùa hộ mệnh cho ngươi, nghe nói bùa chùa Đàn Chá linh lắm.” Ta buông lỏng tay nó, mặt ngập vẻ thất vọng: “Ngươi không muốn đi thì thôi.”

“Vân Tường…” Nó hơi luống cuống, vội vàng túm lấy ta, do dự hồi lâu rồi nói, “Chúng ta đi đi.”

Vẻ nuối tiếc loáng cái đã sạch bách, ta kéo thằng bé đi: “Được, lên đường.”

Sơ Không ơi là Sơ Không, người đừng trách ta độc ác, cách này chính là sự cân bằng tốt nhất cho ta và ngươi.

Đừng hỏi sao ta không chết, bởi vì tự sát là một việc quá tàn nhẫn, mà ta lại mềm lòng quá mà…

Muốn tới chùa Đàn Chá phải băng qua khu phố sầm uất của kinh thành, Lục Hải Không chưa từng đến mấy nơi thế này bao giờ, nhìn gì cũng thấy ngạc nhiên. “Vân Tường! Đó là gì?” Ta nhìn theo hướng nó chỉ, bĩu môi đáp: “Mứt quả, vừa cứng lại vừa ngọt, chả ngon nghẻ gì đâu.”

Mắt Lục Hải Không sáng rực: “Ăn đi…”

Ta thấy đây có lẽ là bữa ăn cuối cùng trong đời Lục Hải Không, về tình về lí ta không nên keo kiệt một đồng tiền mứt quả này, vì thế ta cực kì hào phóng lấy túi tiền quỹ đen ra, tìm một đồng tiền trong đống bạc vụn, vênh mặt đi về phía chủ sạp.

Nhớ lại năm đó ở Thiên giới, ta chắc chắn không thể có nhiều tiền mang theo thế này, giờ ta là người giàu muốn mua mứt quả thì mua mứt quả, đúng là đời người chẳng thể nói trước chuyện gì sẽ xảy ra. Ta đang suy tư thì đột nhiên người trước mặt va mạnh vào người ta, ta loạng choạng ngã nhào xuống đất, Lục Hải Không bên cạnh sợ hãi, vội vàng đỡ lưng ta, hoảng hốt gọi: “Vân Tường! Đau không đau không?”

Ta lắc đầu, chợt nhận ra, túi tiền trong tay mất tiêu đâu rồi!

Nhớ tới những ngày nghèo khổ không có một cắc trên Thiên giới, đầu ta lập tức nóng bừng, ta khó khăn lắm mới tiết kiệm được chỗ đó đấy! Muốn cướp thì cướp, đúng là còn khốn kiếp hơn tên Sơ Không quất nát cây quạt tròn của ta!

“Mẹ mày!” Ta xắn tay áo, bật dậy quát: “Chôm tiền táo bón cả đời! Tên trộm kia đứng lại cho ta!” Hét xong ta bèn chạy theo, không thèm quan tâm Lục Hải Không chân ngắn có theo kịp được không.

Tên trộm đằng trước hình như không ngờ một con nhóc mười tuổi như ta cũng dám đuổi theo gã, gã chột dạ, cắm đầu cắm cổ chạy. Phố xá sầm uất đông người, tên trộm đằng trước va đập tứ tung, gà bay chó sủa, còn ta thì lợi dùng cơ thể nhỏ nhắn của mình mà len lỏi, chả mấy chốc đã đuổi kịp gã.

Sau khi được lục đạo luân hồi gột rửa, tiên pháp của ta mất hết, nhưng vẫn còn nhớ vài ngón đòn chân tay, tuy không đấu nổi người có võ công cao cường nhưng cũng đủ xử loại trộm cắp nhãi nhép này. Đối phương là một gã đàn ông trung niên, hình thể lớn hơn ta rất nhiều, cho nên ta phải tốc chiến tốc thắng, tất nhiên là không thể đấu tay đôi rồi, vì thế lúc bắt trộm ta vơ luôn cái chày cán bột của ông chủ gánh hàng rong, khi cách gã ba bước, ta vung cái chày từ dưới lên trên, chỉ nghe thấy một tiếng “Bang” vang lên ngay chính giữa chỗ hiểm trong đũng quần của tên trộm, gã hét toáng lên, sau đó ngã thẳng xuống đất, ôm chặt đũng quần, vặn vẹo loay hoay y như sâu róm.

Ta tiếp tục xông tới nhảy lên đạp mạnh thêm mấy cái vào đũng quần gã, tên trộm sùi bọt mép, xỉu luôn tại chỗ.

Ta ném cái chày cán bột đi, lấy lại túi tiền từ trong túi áo tên trộm: “Hừ, dám cướp tiền của bản cô nương đây, đã chuẩn bị xuống mồ chưa hả?”

Cẩn thận đếm lại đống bạc trong túi, thấy không thiếu một cắc, ta mỉm cười hài lòng: “Lục Hải Không, chúng ta đi mua mứt quả thôi.”

Xung quanh im phăng phắc.

Ta chớp mắt, nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra quanh đây toàn những người xa lạ đang hoảng hồn.

“Ế?” Ta sửng sốt, Lục Hải Không…đâu rồi?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s