Xúc động nhất thời – Chương 2

Chương 2:

“Tiểu thư! Tiểu thư của con ơi!”

Tiếng hét the thé hoảng loạn của a hoàn vọng tới gần. Ánh nắng lọt qua mí mắt, ta lười biếng ngáp một cái, vặn người, quãng thời gian này thoải mái như hồi ta chỉ là một áng tường vân, ngày ngày coi phơi nắng là nhiệm vụ, ngủ ngon là mục đích, chẳng phải lo âu điều chi, không có Nguyệt lão keo kiệt, không phải tính toán chi li dành tiền mua quạt tròn, không có bản mặt xúi quẩy của tên khó ưa áo đỏ kia.

Tên áo đỏ…

Ta mở mắt, lộ ra bản mặt như hung thần ác sát. Chỉ cần nhớ tới bóng thằng đó thôi đã có thể khiến ta bực bội không ngủ nổi rồi.

Ta xoay người ngồi dậy, a hoàn dũng cảm kia lại hét lên như đâm thủng màng nhĩ của ta: “Tiểu thư! Người đừng động đậy, để Thúy Bích tới cứu người! À không, Thúy Bích gọi người tới cứu người!”

Dưới tàng cây, a hoàn bên người của ta sợ tái mét, nhìn khắp xung quanh tìm người hầu đi ngang qua. Ta hờ hững nói: “Ta tự xuống được.” Cái giọng trẻ con này vẫn khiến ta thấy là lạ, ta xoa họng cố nặn ra một giọng khàn chín chắn: “Ngươi, tránh ra, ta muốn nhảy xuống.”

Gương mặt vốn trắng bệch vì sợ của Thúy Bích thoắt cái xanh lét: “Tiểu tiểu tiểu…thư…đừng đừng đừng…Người đừng làm con sợ! Người đừng bắt nạt Thúy Bích nhát gan!”

Ta không để ý tới nàng, vươn người níu cành cây thuần thục đáp đất.

Thoáng chốc đã đầu thai vào phủ Tể tướng được năm năm, là con gái nhỏ của tướng gia, ngày ngày được nâng niu chiều chuộng, không phải giặt quần áo, quét nhà, nấu cơm, đến trèo cây thôi mà cũng có a hoàn đứng dưới sẵn sàng hi sinh bảo vệ.

Ta cực kì khó chịu, màn nàng dâu nhỏ theo đuổi tướng công của Lý Thiên Vương rốt cuộc sắp đặt thế nào đây?

Vả chăng… “tướng công” của ta có khi còn đang chịu phạt ở Minh phủ kia kìa, ta lén cười đắc ý, cứ nhớ tới ánh mắt căm thù pha lẫn mưa xuân của Sơ Không hôm đó là tâm trạng ta lại bay phấp phới.

Trả đũa đúng là thú vui mà!

Tới gần mặt đất, ta nhảy phốc một cái, Thúy Bích chảy mồ hôi lạnh đầy đầu càm ràm mãi không thôi, ta bình thản hỏi: “Có chuyện gì?”

Thúy Bích mất một lúc mới thở được, rồi lại nói: “Tướng gia sai nô tì tới tìm người, bảo là muốn đưa người tới phủ Đại tướng quân.”

“À.” Ta thờ ơ đáp, lau cái tay lấm bẩn vì trèo cây vào váy Thúy Bích, Thúy Bích cắn răng chịu đựng. Ta lại bảo: “Ngươi ra nói với cha ta cứ đi trước đi, ta hiểu phủ Đại tướng quân lắm, tự tìm được.”

Nghe nói đương kim hoàng đế và cha ta, đại tướng quân là bạn tốt từ nhỏ. Hơn nữa Tống Cần Văn cha ta còn rất thân với đại tướng quân Lục Lương, phủ đệ thẳng mặt nhau, ngày ngày hai người cùng lên triều sớm, làm xong việc lại cùng về nhà, gia quyến hai nhà cũng rảnh rỗi thường sang nhà nhau chơi, ta thông thuộc phủ tướng quân như khuê phòng của mình, quả thật không cần người dẫn đi.

Ta vừa nói xong Thúy Bích đã nhíu mày làm khó: “Nhưng tướng gia nói hôm nay nhất định phải đi cùng tiểu thư…”

Mấy lão già làm chính trị đúng là phiền phức. Ta bĩu môi, lau sạch tay vào áo Thúy Bích, chẳng còn cách nào đành nói: “Rồi rồi, ta đi là được chứ gì.”

Chạy thẳng tới sảnh, cha ta đang ngồi trên ghế đẩu nhìn ta cẩn thận, sau đó thở dài có chút bất đắc dĩ: “Thôi vậy, đã tục thì cho tục luôn.”

Ta kéo áo mình, chả thấy có gì bất thường cả, ta ăn mặc thế này đã chỉnh tề hơn ối lần lúc ở điện Nguyệt lão rồi đó, rốt cuộc ông ta đang bới móc gì thế không biết…

Khi tới phủ tướng quân, cha Tống bắt đầu kể một câu chuyện đã lâu cho ta nghe, ông ấy nói, lúc ta còn ở trong bụng mẹ, phu nhân của đại tướng quân cũng từng mang thai, thế là hai nhà lại bày ra cái mô típ hứa gả lạc hậu, nếu đồng giới thì kết thành anh chị em, nếu khác giới thì cứ thế mà làm. Nhưng không ngờ, một ngày nào đó tướng quân phu nhân bất cẩn trượt ngã nên mất đứa con, sau đó không mang thai nữa…

Ta cắt phăng mạch kể đầy xúc cảm của ông: “Đâu mà, mấy hôm trước con có gặp tướng quân phu nhân, bụng bà ấy bự lắm.”

Nói xong câu này, ta bỗng có một dự cảm cực kì xấu.

Cha ta nhìn ta tha thiết, sau đó gật đầu: “Đúng thế, quả thực hôm nay tướng quân phu nhân vừa sinh được một thằng cu, Vân Tường, con có thể thấy vị hôn phu tương lai của mình rồi nhé.”

Ta ngẩng đầu lên, nhìn sườn mặt đang mỉm cười của cha ta dưới ánh nắng ngược chiều, mắt ta long lanh nước, bình tĩnh hỏi ông: “Cha đã từng thấy Thảo Nê Mã chưa (*)?”

(*) Thảo Nê Mã: có 2 cách hiểu. Một tên một loại cừu “song sinh” với loài lạc đà không bướu, tên khác là Alpaca. Hai là từ này đồng âm với 操你妈 (con mẹ nó), một câu chửi tục.

Cha Tống ngạc nhiên.

Ta cúi gằm đầu, ôm ngực còn hoài nỉ non: “Cha có hiểu cảm giác tim mình bị một vạn con Thảo Nê Mã chạy vút qua như tên bắn không? Không…cha không hiểu được đâu.” Ta lau nước mắt, đảo cặp mắt cá chết nhìn cha mình, “Cha đưa con đi xem đi.”

Sải bước vào cửa lớn phủ tướng quân, người hầu xung quanh cúi người hành lễ với cha ta và ta, tiếng chào đón của bọn họ át cả tiếng lầu bầu “Tên khốn tới muộn” của ta.

Tin tướng quân hân hoan đón quý tử truyền đi rất nhanh, ta và cha vừa ngồi trong đại sảnh được một lát thì các quan viên lớn nhỏ trong thành đã lục đục mang quà mừng đến, cha ta vội vàng hàn huyên với đồng liêu, ta thì lặng lẽ chạy tới hậu viện, người của phủ tướng quân đều biết ta nên không ai ngăn cản. Ta đội lốt bé con ngây thơ chạy thẳng vào buồng ngủ của tướng quân phu nhân, vừa tới ngoài cửa đã nghe thấy tiếng cười yếu ớt của bà: “A Lương, con trai rất giống chàng.”

Giọng nói cộc cằn của đại tướng quân giờ lại mềm như nước, ấm tới nỗi ta suýt không nhận ra.

“Không, con trai giống nàng.”

Ta không cho thị vệ ngoài cửa thông báo, lén lút chui vào phòng, nấp sau cửa phòng trong, ló đầu nhìn xung quanh, bên cạnh tướng quân phu nhân là một cục thịt bị bao kín mít, chỉ để lộ mặt, mà theo góc nhìn của ta, chỉ có thể mắt mũi và mắt nó đều nhăn tít lại, ta càng thấy tướng quân và phu nhân đều lẫn cả rồi, thằng nhóc này rõ ràng trông y như một cái bánh bao, cùng lắm là một cái bánh chẻo, xem nó giống ai thế quái nào được.

Hình như nhận ra sự có mặt của ta, đại tướng quân ngoảnh lại, liếc ta một cái, rồi lập tức cười tít mắt, ông véo mặt bánh bao nhỏ nói: “Tiểu tử, may mắn ghê cơ, còn chưa mở mắt mà vợ đã đứng cạnh cửa chờ rồi, không mau dậy xem đi.”

Nghe vậy ta không tiện trốn nữa, thoải mái bước ra ngoài: “Con chào tướng quân, chào phu nhân.”

Tướng quân gật đầu: “Tiểu nha đầu sốt ruột mò tới tận đây rồi đấy, cha con và mấy người nữa chắc cũng đã đợi lâu. Phu nhân ráng nghỉ ngơi cho khỏe, ta ra trước.” Phu nhân mệt mỏi gật đầu, tướng quân đi ngang qua ta không hề khách khí vỗ đầu ta, “Nha đầu, đi đi, qua xem con trai ta, tướng công của con.” Nói xong rảo bước ra ngoài.

Ta cũng thoải mái chạy tới bên giường, bò ra thành giường quan sát hình dáng kiếp này của Sơ Không.

Thằng nhóc nhăn nheo này xấu quá, ta ngẩng đầu nhìn tướng quân phu nhân, không dám tùy tiện ra tay đánh nó, đành phải chớp mắt ngoan ngoãn hỏi: “Phu nhân, con sờ được không ạ?”

“Được chứ.”

Ta thò ngón trỏ, chọc chọc mặt nó, cảm giác mềm mại biết bao, không ngờ tên ác ma áo đỏ đánh mông ta kia lại có cùng linh hồn với thằng bé này. Ta thoáng tròn mắt vì kinh ngạc. Thì ra đây chính là sinh mạng mới, rũ bỏ mọi thứ của kiếp trước, sạch sẽ tới mức khiến người khác phải kính nể.

Thấy thằng bé nắm chặt đấm tay, ta tò mò chọc một tí, không ngờ nó lại giang hai tay tóm lấy ngón tay ta, bấu rất chặt, sau đó kéo ngón trỏ của ta vào trong miệng nó.

Ta sợ tới ngây người, bàn tay nhỏ bé của nó như đang mò trên tim ta, rồi tìm ra một khoảng ấm áp. Vật thể nhỏ nhắn này quả thực rất thần kì.

“Vân Tường, thằng bé thích con đấy.” Tướng quân phu nhận dịu dàng vuốt ve mặt nó, dịu dàng nói với ta: “Con thích nó không?”

Tim ra giật thót, ta thấy nếu trong hoàn cảnh này mà nói “Con thích bắt nạt nó.” không biết liệu có bị sét đánh hay không, vì thế ta thức thời gật đầu: “Dạ!” Đầu ngón tay ta bỗng mềm mềm, thằng bé đang ngậm tay ta, ấm nóng dịu dàng mút. Tim ta bỗng thấy ngưa ngứa, thả lòng cơ thể nhoài lên giường, nói như bị mê hoặc: “Rất thích…”

Cảm giác ấm nóng lại còn mềm mềm này còn khiến người ta mụ mị hơn cả làn gió mát phả từ chiếc quạt tròn của Chức Nữ.

“Hay quá, vậy từ nay về sau các con có thể dắt tay nhau tới già, bạc đầu răng long rồi.” Tướng quân phu nhân từ tốn nói, “Mặc dù con lớn hơn thằng bé vài tuổi, nhưng có gì to tát đâu, bây giờ con bảo vệ nó, sau này nó sẽ che chở cho con.”

Giọng nói lanh lảnh của bà bồng bềnh quanh tai ta, hai tiếng “Tướng công” đạp ta về hiện thực, tiếng cười hả hê sau khi ra khỏi điện Lăng Tiêu của Lý Thiên Vương ngày hôm đó lại vang vọng bên tai ta, ta bất giác rùng mình, lắc đầu nguầy nguậy. Thấy rành rành viễn cảnh nàng dâu nhỏ theo đuổi chồng đang đi từng bước về phía mình, mà giờ phút này còn bị bề ngoài của kẻ địch mê hoặc tâm trí.

Thất bại nhường nào, nhục nhã nhường nào…

Ngày ấy ta không nhớ mình đã thẫn thờ về nhà thế nào, chỉ biết sau khi ăn cơm tối xong cha ta vuốt tóc ta rồi bảo: “Vân Tường, sau này nhất định phải chung sống hòa thuận với Hải Không đấy.” Cái vẻ đó cứ y như đã tống ta ra ngoài.

Ta kinh ngạc hỏi ông: “Hải Không là ai?”

“Chính là con trai chú Lục của con đó, không phải hôm nay con gặp rồi à, thích không?”

Ta thẫn thờ gật đầu nói: “Thích, chú Lục đặt tên hay quá, rất có tầm nhìn chiến lược của quân sự, không hổ là tướng quân đứng đầu triều ta.”

Chẳng phải sao, Lục Hải Không, ngươi là đồ ngang ngược ức hiếp người quá đáng còn gì.

2 thoughts on “Xúc động nhất thời – Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s