Xúc động nhất thời, xui xẻo bảy kiếp – Mở đầu

Mở đầu

 

Ta là một áng tường vân, trăm năm trước, lúc bay qua điện Nguyệt lão thì ông già nát rượu bỗng dưng nổi hứng, khẽ chạm vào người ta để ta hóa linh. Sau khi tỉnh rượu Nguyệt lão vuốt râu, tự biện bạch cho mình rằng: “Ừm, một áng tường vân có tiên duyên. Từ nay về sau, tên ngươi là Tiểu Tường Tử nhé.”

(*) Tường vân: áng mây Thần tiên cưỡi trong truyền thuyết, tượng trưng cho điềm lành.

Lúc ấy ta quá ngây thơ nên không nhận ra cái tên này có gì bất thường, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Từ đó, ta mang phận là nữ, đội một cái tên thái giám, trở thành linh đồng của lão già này trong điện Nguyệt lão, mỗi ngày lão cho ta ba bữa, cho ta ít tiền để mua rượu hay đồ ăn vặt, sai ta ngày ngày trông đống tơ hồng rối tung trong điện thay lão.

Ngày qua ngày, bất giác ta đã làm công cho lão được trăm năm. Ta tưởng rằng ngày tháng sau này cũng sẽ ngồi trước điện Nguyệt lão, đếm từng áng tường vân chầm chậm lướt qua. Nhưng không biết bao nhiêu người đi trước đã nói với ta rằng, một câu chuyện nhạt nhẽo sẽ làm mất thời gian của độc giả, vì thế, ta đã không phụ sự gay cấn mà mọi người mong ngóng.

Hôm đó, một thằng cha hệt như cơn ác mộng không biết rơi từ trên Cửu Trọng Thiên cao bao nhiêu xuống, đập đầu vào tấm thảm mây đỏ trước điện Nguyệt lão, phát ra cái tiếng giống y như tiếng dạ dày ta co bóp rồi xả hơi.

Ta đang thiu thiu ngủ, lim dim liếc hắn vài lần. Chàng thiếu niên áo đỏ ấy chật vật rút đầu ra khỏi tấm thảm mây đỏ, nhìn thẳng vào mắt ta, rồi lập tức phát cáu: “Con ngu kia, mày cứ ngồi đó mà không biết qua đây giúp ông một tay hả?”

Ta bị thằng đó mắng nên hơi tỉnh ra, tròn mắt nghiêm túc nhìn chòng chòng hắn một lát: “Không phải ngươi ra được rồi à.”

Thằng đó tức lắm lườm ta cái, vừa đứng dậy phủi bộ áo hoa trên người, vừa nhìn ta khinh bỉ: “Vừa nhìn đã biết ngươi là thị nữ của phủ Nguyệt lão nghèo kiết xác, đồ không có mắt!”

Ta mệt mỏi ngáp một cái, đổi sang tư thế ngồi dựa vào bậc thềm thoải mái hơn, ngoáy tai nói: “Rỉ mắt thì không có, nhưng ráy tay thì đầy, ngươi xem này.” Nói xong búng cái gì đó trên ngón tay đi.

Thằng đó ghê tởm nghiêng người né, vẻ khinh bỉ trong mắt lại đầy thêm: “Hừ, chủ nghèo kiết xác quả nhiên nuôi con tì cũng nghèo kiết xác.”

Tuy ta bình thường không thích lão già mê uống trộm rượu kia, nhưng dầu gì lão cũng là ông chủ của ta, cho ta ăn cho ta uống mấy trăm năm, kể ra bề ngoài cũng là người nhà. Người nhà có thể ghét nhau, nhưng không được phép cho người ngoài nói xấu nửa câu.

Ta híp mắt đánh giá thằng cha kia một lượt từ đầu đến chân rồi nói: “Nghe nói người của phủ Mão Nhật Tinh Quân ai nấy đều biết cách làm đỏm, mặt thì như gái, đã thế mười hai chàng gay trong phủ, chàng này còn đẹp hơn chàng kia, khiến Thiên giới lung linh biết bao. Ta vốn không tin, nhưng hôm nay thấy tiên hữu ăn mặc thế này, đúng là cho con tì nghèo kiết xác như ta được mở rộng tầm mắt.” Ta nhìn chòng chọc vào thằng nhóc tức xanh mặt cười đắc ý: “Dám hỏi tiên hữu là chàng gay thứ mấy?”

“Láo xược!” Hắn phẩy tay hóa khí thành hình, một đòn roi dài quất mạnh tới.

Tuy bình thường ta lười, không thích làm chuyện gì khác, nhưng từ sau khi biết cái lẽ không có năng lực tất bị bắt nạt, ta bèn chăm chỉ tu luyện, mấy trăm năm trôi qua, tiên pháp của ta coi như cũng được tí ti, đòn roi này tuy vừa ác vừa nhanh nhưng ta vẫn kham được.

Có điều hắn đột nhiên ra tay, ta không đề phòng, cái quạt tròn đưa ra cản đòn bị roi quất nát bươm.

Ta thoáng sửng sốt.

Vật giá trên Thiên giới không cao, nhưng Nguyệt lão cực kì ki bo, tiền tiêu vặt của ta mua mấy lít rượu đã chẳng còn bao nhiêu, cái quạt tròn này là tiền ta gom góp mấy chục năm, xin Chức Nữ mãi nàng mới chịu bán rẻ, ta còn chưa ngắm nghía được mấy ngày. Thế mà…thằng khốn kia dám làm rách?

Ta không biết cảm xúc sục sôi trong lòng này rốt cuộc là buồn là giận hay là xót, chỉ biết hôm nay nhất định phải lột quần thằng nhãi kia ra đánh một trận vào mông nó với xả được cục tức này. Ta xắn tay áo, buộc cái đống tóc trăm năm chẳng buồn vấn một lần lên đỉnh đầu.

“Ngươi lại đây.” Ta vừa buộc tóc vừa nói, “Cho hai sự lựa chọn.”

Hắn cầm roi trong tay, khinh khỉnh nhìn ta, khóe miệng còn mang theo nụ cười thiếu nợ.

Vỗ đống tóc đã buộc chặt, ta đứng trên bậc thềm trước điện Nguyệt lão, thò tay ra: “Một, đền tiền. Hai, lấy thân chuộc tội.”

Thằng đó cười lạnh: “Ngươi là cái thá gì?”

Ta bẻ tay crắc crắc: “Ta là đám mây xui xẻo khiến đời ngươi từ nay trở nên u ám. Run sợ đi, chàng trai!”

Thằng đó nhướn mày, rất chi là kinh ngạc với sự phản kháng dũng cảm của ta: “Một thị nữ nho nhỏ chỉ có mấy trăm năm tu vi mà cũng dám ra vẻ với ông đây, hừ, gan thật…” Còn chưa nói hết, ta đã làm phép khiến tấm thảm mây dưới chân hắn trở nên dớp dáp như vũng bùn, làm hai chân hắn bị lún sâu vào đó. Tên ấy hơi đờ đẫn, nhân lúc hắn còn chưa tỉnh táo ta nhe hàm răng trắng bóc ra, sau đó dồn sức đánh mạnh vào ngực hắn.

Thằng cha này vô cùng hoảng sợ, nhưng chân bị ghìm, không thể động đậy. Ta víu vai hắn, cười: “Thịt thơm quá.” Rồi không hề do dự cắn một cái…

Quả thực pháp lực của ta rất kém, các vị tiên ở đây cứ hở tí là tu vi ngàn năm vạn năm, có lẽ ta còn không bằng một mẩu vụn, dùng pháp thuật đánh người ta có khác gì gãi ngứa đâu, thế nên ta chẳng thèm phí sức đi đấu làm gì. Vả lại ở đây còn có thiên quy, thằng đó không thể giết ta, ta cứ cho hắn đổ máu trước đã.

Bắp thịt ta cắn siết chặt, ta lại dồn sức, sau khi thằng đó hét toáng loạn thì liên tục lồng lên, tạm thời quên không dùng pháp thuật, túm tóc ta kéo ra sau, mớ tóc ta vừa buộc tử tế giờ rối bù, ôm chặt eo hắn quyết không buông.

“Ngươi là cẩu yêu hả? À không! Ngươi là rùa! Con rùa thối tha! Nhả ra!”

“Ền iền! Ằng ông, ách ịt ắng ịu!” (Đền tiền, bằng không, rách thịt ráng chịu!) Ta nói ngọng líu ngọng lo. Thật ra bình thường ta thấy mình cũng là một tiểu tiên tốt bụng, nếu thằng nhãi này không khiến mấy mươi năm tích cóp của ta đổ xuống sông xuống bể thì ta đã không cương quyết đòi phải trái với hắn như thế.

Vần nhau được một lúc, nước miếng bắt đầu mất kiểm soát trào ra ngoài, chả mấy chốc đã hòa vào máu thấm ướt khoảng áo đỏ trên bả vai hắn. Ta cảm thấy làm vậy thật quá thất lễ, vì thế nhả ra, nuốt hết nước miếng trong miệng rồi nói: “Xin lỗi nhé, ta không cố ý phì nước miếng đâu. Chỗ này ướt rồi, ta cắn chỗ khác.” Nói xong lập tức đổi sang cắn chỗ khác, tiếp tục ngang ngạng nói: “Ền iền! Ằng ông, ách ịt ắng ịu!”

Tên này sững người, ta dính chặt lên người hắn nên có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực hắn đang phập phồng dữ dội, tức run bần bật: “Đã cắn còn dám chê bẩn! Ngươi dám chê ta bẩn!” Nói xong hắn bẻ cây roi dài của mình thành một cây roi ngắn, sau đó “bốp” một cái, ta thấy mông mình chết lặng, sau đó cảm giác đau đớn từ từ thấm vào da thịt, ta gào lên một tiếng, buông hắn ra.

Ta vừa kinh ngạc vừa điên tiết: ‘Ngươi phá đồ của ta mà không đền, giờ còn dám đánh mông ta nữa!”

Hắn cũng vừa kinh ngạc vừa điên tiết: “Ngươi còn dám quắc mắt nói chuyện với ông? Ông đánh ngươi thì sao? Thì sao? Thì sao!” Nói xong câu “thì sao” hắn lại đánh ta tiếp. Cảm giác đau rát từ mông xộc thẳng lên đầu, biến thành một ngọn lửa ác không thể kìm chế như muốn đốt luôn đầu ta.

“Chưa ai từng đánh mông ta!” Ta gào lên, giọng the thé, dùng chiêu đồng quy vu tận đập đầu vào trán hắn, hai mắt hắn nổ đom đóm, ta cũng bắt đầu đầy sao, không thể bận tâm khắc chế pháp thuật dưới chân, tấm thảm mây lại trở về vẻ ban đầu.

Thằng đó lúc này bị ta đập tới choáng, ta túm tóc hắn độc ác lắc một lúc khiến hắn mất cân bằng ngã uỵch xuống đất, vừa ngã được tí, hắn đã thoáng tỉnh táo, kéo tóc ta ấn ta xuống.

Bọn ta vừa lăn vừa đánh, đánh từ ngoài điện tới tận trong điện, giật tóc chọc mũi véo tai, không dùng tí pháp thuật nào, như thể sa vào chấp niệm dùng nắm đấm giải quyết vấn đề, vậy nên đánh tới máu me be bét.

Không biết giằng xéo bao lâu, không biết xô đổ bao nhiêu án thư, cuối cùng kinh động tới Nguyệt lão đang say khướt trong hậu viện điện Nguyệt lão.

“Ối giời ơi! Chị Hằng ơi!” Nguyệt lão ré lên: “Tơ hồng! Tơ hồng rối hết rồi!”

3 thoughts on “Xúc động nhất thời, xui xẻo bảy kiếp – Mở đầu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s