Hoa Thiên Cốt – Chương 42

Chương 42: Xung đột

Ngày hôm sau Sóc Phong và Hoa Thiên Cốt đi thẳng tới Mao Sơn, Hoa Thiên Cốt đã quá quen với từng cành cây ngọn cỏ ở nơi này, quả thực đã coi đây như ngôi nhà thứ ba của mình. Vân Ẩn để Hoa Thiên Cốt đi trước, qua mấy ngày nữa anh ta cũng sẽ dẫn đệ tử đến hỗ trợ.

Xuống Mao Sơn, đi được một lúc thì đến thành Dao Ca, Hoa Thiên Cốt đột nhiên rất muốn tới thăm Dị Hủ Các.

“Cậu lấy nhiều củ cải thế để làm gì?” Sóc Phòng ngậm nhành cỏ đuôi chó ngồi dưới tàng cây nhìn nàng vất vả lao động trên mặt đất.

“Làm tạ lễ cho Dị Hủ Quân chứ còn gì nữa, nếu không nhờ ông ấy thì tớ đã chẳng lên được Mao Sơn, chẳng được làm đồ đệ của sư phụ.”

Vừa đùm vào trong áo xong, bỗng thấy một nông phụ tay quơ quơ cái cuốc chạy vội từ đằng xa tới, thở hồng hộc quát: “Tên chết bằm nào trộm củ cải nhà bà!”

“Nguy rồi, chạy mau!” Hoa Thiên Cốt ôm củ cải bỏ chạy, chạy một mạch mấy dặm.

Sóc Phong bất đắc dĩ theo sau nàng: “Cậu chạy làm gì, không phải đã để bạc lại dưới gốc cây cải đã nhổ rồi sao.”

“Á, đúng rồi, tớ nhất thời có tật giật mình quên mất.”

Hai người vào trong thành, trước Dị Hủ Các vẫn có một hàng người dài dằng dặc xếp hàng như trước, nhưng lúc này trong giỏ mỗi người không phải là củ cải, mà là một chai mật ong.

Hoa Thiên Cốt nhíu mày nói: “Chết cha, giờ Dị Hủ Quân không thích ăn củ cải nữa, đổi thành mật ong rồi, cũng đúng, mật ong có thể dưỡng da, hy vọng ông ta ăn vào có thể trắng ra.”

Đến lượt nàng, cô gái mặc áo xanh cao to năm đó thấy nàng giống như sửng sốt tột độ, bởi vì nàng bây giờ vẫn giống hệt năm năm trước, không thay đổi nhiều.

“Ngươi ngươi ngươi…”

“Ta đến là để xin gặp Dị Hủ Quân, nhưng lần này ta không biết đã đổi thành mật ong, chỉ mang củ cải đến.”

“Không được.” Cô gái thẳng thừng từ chối.

“Vậy ta đi tìm mật ong.”

“Có mật ong cũng không được.”

“Hả? Tại sao?”

“Mi tâm của ngươi giờ vô cùng thư thái, vốn không có gì là không biết, hoặc không thể tự mình giải quyết. Ngươi căn bản không hề có chuyện muốn hỏi, tới đây làm gì? Cửa của Dị Hủ Các chỉ mở ra cho người thật sự cần nó!”

“Ơ…” Hoa Thiên Cốt đờ người, “Ta muốn nói lời cám ơn với Dị Hủ Quân, nếu không nhờ ông ấy…”

“Không cần!” Cô gái nóng nảy chặn ngang nàng, “Ngươi đã trả giá, Dị Hủ Các cho ngươi đáp án, đó không phải là chuyện ai nợ ai, chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi, cho nên cũng không cần nói lời cám ơn làm gì!”

Hoa Thiên Cốt chỗ hiểu chỗ không gật đầu đưa cái giỏ đựng đầy củ cải đã rửa sạch cho cô gái: “Vậy phiền ngươi đưa thứ này cho Dị Hủ Quân được chứ, cho dù ông ấy có chịu nhận hay không ta vẫn phải cám ơn. Bởi vì chẳng những ông ấy đã chiếu sáng một con đường phải đi cho ta, mà còn tặng ta Thiên Thủy Tích, để Đường Bảo bầu bạn với ta, giúp ta không còn cô độc nữa.”

Cô gái nhận rổ củ cải, mi tậm hiện lên chút sắc thái oán hận, hậm hực nói: “Tất cả ngươi đều đã trả, còn linh trùng thì cũng là máu của ngươi thôi. Được rồi, ta sẽ chuyển lời, ngươi mau đi đi!”
Lúc này Hoa Thiên Cốt và Sóc Phong mới bỏ đi, đi thật xa rồi quay đầu nhìn lại Dị Hủ Các, đồ sộ nguy nga tựa như cung điện. Ngọn tháp cao vút xiên xiên vẹo vẹo ở trung tâm chọc thẳng lên bầu trời, nhìn không thấy đỉnh. Nàng biết trong tòa thấp kia cất giấu vô số bí mật tanh máu không muốn ai biết.

Mà giờ phút này, cái người mặc bộ quần áo màu đen rộng thùng thình, đeo mặt nạ hình quỷ đói rút lưỡi đang đứng trên tháp quan sát thế gian.Vừa nhìn bóng đen nhỏ của Hoa Thiên Cốt và Sóc Phong, vừa lấy củ cải nàng vừa mang tới ra. Tháo mặt nạ xuống, cắn rôm rốp, khóe miệng cong lên thành một đường cong tuyệt đẹp.

Bao nhiêu năm rồi, hương vị vẫn không hề thay đổi.

…..

Rất nhanh sau đó Hoa Thiên Cốt và Sóc Phong gặp lại nhóm Lạc Thập Nhất. Đường Bảo kích động hôn lấy hôn để lên mũi nàng.

Đêm khuya, Hoa Thiên Cốt ngồi bên đống lửa hí hoáy một đống bảo bối trên cổ mình. Thiên Thủy Tích phá trận, câu ngọc trừ tà, còn mẩu xương ngón tay út của Sát Thiên Mạch tỷ tỷ nữa, nói đến mới nhớ nàng chưa dùng nó lần nào, dạo này không biết chị ấy đi đâu rồi, nửa năm không gặp, thường thì dăm bữa nửa tháng Sát Thiên Mạch sẽ thừa lúc sư phụ đi ra ngoài chạy đến Trường Lưu Sơn chơi cùng nàng.

Chợt nhận ra sợi dây câu ngọc đeo mấy năm qua đã mòn hết cả, như sắp đứt đến nơi, nàng sợ đeo trên cổ sẽ rơi mất, thế là cất vào trong áo, định ngày mai vào thành mua một sợi dây khác rồi lại đeo lên.

Nhớ lại Lãng ca ca từng nói với nàng huynh ấy là môn hạ của Thái Bạch vô địch, nói không chừng lên núi Thái Bạch có thể sẽ gặp được huynh ấy, mong quá đi!

Không biết sư phụ đại nhân bây giờ đang làm gì, nàng thực sự rất nhớ người…

Nghê Mạn Thiên đột nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng, hạ giọng nói: “Ngươi còn quay về làm gì? Sợ chúng ta chưa đủ rắc rối hay sao hả?”

“Rắc rồi gì cơ?”

“Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết tất cả yêu quái đều do ngươi hấp dẫn tới.” Tuy mới đầu Nghê Mạn Thiên không biết gì, nhưng thấy Hoa Thiên Cốt vừa rời nhóm, yêu quái dường như biến hết, vậy nên liền biết ngay chân tướng.

“Hơ! Ngươi mở to mắt ra mà xem đi, hôm nay ta trở về trong bán kính mười dặm có con yêu quái nào không. Nghe bảo hoài nghi sinh ám quỷ, chẳng lẽ người dẫn quỷ đến chính là ngươi?”
Hoa Thiên Cốt ngáp một cái, cực kì đắc ý chìm vào mộng đẹp, hô hô, ngày mai nhất định phải thưởng cho Tiểu Hồng và Tiểu Bạch mấy cây cải trắng mới được.

Nghê Mạn Thiên nhíu mày nhìn Hoa Thiên Cốt đã ngủ say trên cỏ, trong lòng lại có chút không chắc chắn.

Hôm sau vào thành, cửa thành đột nhiên có một nhóm quan binh lớn kiểm tra người qua lại trên đường. Nhìn dáng vẻ có lẽ là cấm vệ quân, tất cả đao thương côn gậy đều bị tịch thu.

Vì đoàn người Hoa Thiên Cốt đi lại rầm rộ, hơn nữa ai cũng mang vũ khí có tính sát thương bên mình, cho nên đương nhiên trở thành cái đích của mọi người, bị rất nhiều quan binh vây xung quanh tra hỏi.

Lạc Thập Nhất nói mình là đệ tử phái Đông Hải, tới núi Thái Bạch tham gia đại hội võ lâm.

Thống lĩnh cấm vệ quân tên là Liệt Hành Vân, mày kiếm mắt sáng, sinh ra đã mang trên mình uy phong lẫm liệt, tính cách nóng nảy nhưng kiên cường khí phách. Thấy ai trong đoàn đó đều có dung mạo xuất chúng lại vô cùng đặc biệt, thế nên cực kì cẩn thận, kiểm tra đi kiểm tra lại, sau khi kiểm tra mãi mà vẫn không thấy vấn đề, vẫn bắt bọn họ phải giao kiếm ra thì mới được vào thành.

Nghê Mạn Thiên giận dữ nói: “Bọn ta không vào thành là được chứ gì.” Nực cười, dựa vào tiên tư của bọn họ mà sợ không vào được sao.

Liệt Hành Vân ngẩng đầu nhìn Nghê Mạn Thiên xinh đẹp tuyệt trần, thầm nghĩ: những cô gái khuynh nước khuynh thành như thế không phải yêu cũng là họa. Nhóm người này nhất định có lai lịch không tầm thường, nhưng cho dù thế nào thánh thượng hiện giờ đang ở trong thành, không thể có chút sai sót, tốt nhất là bắt toàn bộ!

Sau đó Liệt Hành Vân kiên quyết cho quan binh tước vũ khí của họ, Nghê Mạn Thiên tức giận ngút trời rút kiếm ra, hai bên cực kì căng thẳng.

Lạc Thập Nhất vội vàng giữ chặt nàng ta, truyền âm nói: “Trường Lưu Sơn quy, tuyệt đối không được động thủ với người phàm, thu kiếm lại cho ta!”

Nghê Mạn Thiên bực mình đút kiếm vào trong vỏ, quả là nực cười thiên hạ, yêu ma quỷ quái gì bọn họ đều dễ dàng giải quyết, không ngờ bây giờ lại bị mấy kẻ phàm nhân kìm kẹp! Bọn họ tốt xấu gì cũng coi như là bán tiên, kiếm tiên quan trọng như tính mạng của bọn họ sao có thể giao cho phàm nhân, sớm biết thế đã vứt vào khư đỉnh rồi. Lại còn không được dùng pháp thuật trước mặt phàm nhân, vậy chẳng phải quá nhường nhịn bọn họ rồi sao, sư phụ của nàng có thể nhịn, nhưng nàng thì không.

Đọc khẩu quyết, bắn ngón tay ra, bên đường đột nhiên bốc hỏa.

“Cháy! Cháy! Mau tới dập lửa!” Xung quanh nhất thời cực kì hỗn loạn, bọn quan binh đều luống cuống, cho là có thích khách, định chạy qua.

Mắt Liệt Hành Vân lóe sáng, ngọn lửa này bùng lên thật quá trùng hợp. Những người này nhất định là có vấn đề, nói không chừng bên trong thành có người tiếp ứng cho bọn chúng.

“Không ai được nhúc nhích, nếu những kẻ này không chịu giao kiếm thì xử theo tội kháng chỉ, giải tất cả vào đại lao chờ xử lý cho ta!”

Lạc Thập Nhất thầm trách Nghê Mạn Thiên làm càn, ngộ nhỡ hại đến dân chúng thì sao, thổi nhẹ một hơi, bỗng chốc gió nổi cuồn cuộn, mưa trút tầm tã, nháy mắt đám cháy đã bị dập tắt.

Lấy bội kiếm xuống, đưa cho Liệt Hành Vân, cũng không có gì đáng ngại, lát nữa điều khiển kiếm bay lại là được.

Nghê Mạn Thiên không cam lòng, kiếm tiên của sư phụ sao có thể để phàm nhân động vào, nhiễm uế khí, tổn hại linh lực.

Nháy mắt xông đến trước Liệt Hành Vân tung một chưởng.

“Ai dám động vào bội kiếm của sư phụ ta?!”
Lạc Thập Nhất thầm kêu khổ, đồ nhi này luôn lỗ mãng như thế, không chịu để ý đại cục gì cả.

“Bắt hết cho ta!”

Liệt Hành Vân vung tay, quan binh ùa lên như nước. Bọn Hoa Thiên Cốt đành phải rút kiếm ra tự vệ, cấm vệ quân không giống quan binh bình thường, huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt, ai cũng có võ nghệ cao cường. Mà bọn Hoa Thiên Cốt lại không thể tổn hại người thường, cho nên vô cùng vất vả.

Lạc Thập Nhất than thở, lũ nhóc con này sao không ai chịu nghe lời hắn hả? Kẻ làm sư phụ này bại quá rồi, bại thật rồi.

Hoa Thiên Cốt nhìn xung quanh, quan binh ngày càng nhiều, cạnh đó còn đầu cung thủ. Bọn họ không thể sử dụng pháp lực, lại không thể cưỡi kiếm, cũng không thể đột nhiên biến mất, bằng không sẽ gây hoảng loạn cho tất cả mọi người ở đây.

Thà xem như là chuyện môn phái giang hồ gây rối, trước tiên cần đoàn kết, an toàn rút lui rồi nói sau.

Nghĩ xong nàng bay người đi, hóa thành vô số ảo ảnh, thần không biết quỷ không hay lướt qua đám quan binh đông như kiến, xuyên qua khe hở đến phía sau Liệt Hành Vân, nàng không dám dùng Đoạn Niệm, sợ kiếm khí làm những người vô tội bị thương, vì thế lấy tay bóp cổ Liệt Hành Vân, nháy mắt khống chế hắn. Nhưng có điều nàng không đủ cao, nên vô cùng khó khăn.

Vận nội lực hét lớn: “Dừng tay!”

Mọi người dừng lại nhìn hai người bọn họ, quan binh thấy Liệt Hành Vân bị bắt không dám làm gì thiếu suy nghĩ.

Hoa Thiên Cốt liếc mắt ra hiệu, bảo đoàn người khẩn trương vào thành, nhanh chóng đi qua.

Liệt Hành Vân không hề ngờ rằng mình cầm binh nhiều năm, võ công cái thế, lại không thể phát hiện ra một nha đầu mười ba mười bốn tuổi để nó khống chế, lửa giận ngút trời.

“Bắt hết cho ta, không được để ai chạy thoát!” Liệt Hành Vân trừng mắt.

“Tuân lệnh.” Cung thủ khắp mọi nơi bao vây bọn họ.

Hoa Thiên Cốt không thể tin hắn ta chẳng màng đến an nguy của bản thân liều chết bắt bọn họ. Vừa sơ sảy, kiếm của Liệt Hành Vân đột nhiên tuốt khỏi vỏ đâm vào nàng. Đường Bảo trong lỗ tai không kiềm được hét toáng lên “Cẩn thận!”, nàng không kịp trở tay liên tục lui về phía sau, nhưng vẫn bị kiếm sượt qua, rạch một đường lên áo.

Đám Lạc Thập Nhất và Sóc Phong kinh hãi, không thể ngờ rằng phàm nhân cũng biết điều khiển kiếm. Suy nghĩ vừa lóe, bèn chuẩn bị dùng pháp thuật phá vòng vây.

Nhưng đột nhiên kẻ đã được giải vây kia lại xoay người cung kính hành lễ với Hoa Thiên Cốt, lớn tiếng nói: “Ngô hoàng tại thượng, thiên thu thánh minh!”

Quan binh xung quanh cũng ngây người, vội vàng quỳ xuống theo, lớn tiếng hô: “Ngô hoàng tại thượng, thiên thu thánh minh!”

Tiếng hô vang vọng tứ phương, truyền tới phương xa, khiến tất cả mọi người đều choáng váng.

Hoa Thiên Cốt hoảng sợ, giật nảy cả mình lên, vỗ vỗ ngực, quả tim kia đang đập loạn tùng phèo.

Đang làm gì thế, nhiều người quỳ trước mặt nàng như thế để làm gì?

Bọn Lạc Thập Nhất và Nghê Mạn Thiên sửng sốt. Hoàng đế đến đây sao? Ở đâu? Ở đâu?

Liệt Hành Vân cúi đầu nhặt miếng câu ngọc Hoa Thiên Cốt không cẩn thận làm rơi lên cung kính đưa hai tay dâng lên cho nàng.

“Thấy câu ngọc như thấy hoàng thượng đại giá quang lâm, tại hạ không biết, có điều mạo phạm, xin các hạ thứ tội.”

Hoa Thiên Cốt thấy hắn ta cung kính với câu ngọc như thế, suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra lời Lãng ca ca nói khi đưa câu ngọc cho nàng:

“Cho ngươi một miếng câu ngọc, sau này nếu gặp rắc rối cần giúp đỡ thì có thể tìm quan binh địa phương hỗ trợ, bọn họ thấy vật này thì sẽ nghe lệnh ngươi.”

Hóa ra là như vậy, biết thế lấy sớm ra có phải đỡ được bao nhiêu phiền toái không!

“Được rồi được rồi.” Nàng chớp mắt, “Bây giờ chúng ta có thể đi được rồi chứ?”

“Đương nhiên là được.” Liệt Hành Vân cúi đầu, trong lòng cực kì thắc mắc, những người này rốt cuộc lai lịch ra sao.

Hoa Thiên Cốt ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, sau đó vênh mặt ưỡn ngực, nghênh ngang dẫn một đoàn người vào thành.

Đang đắc ý thì thấy Lạc Thập Nhất đang nghiêm khắc răn dạy Nghê Mạn Thiên, lại càng phởn hơn. Chúng đệ tử tưởng nàng nhanh trí hóa ra khối ngọc dọa người nọ, càng bội phục chưởng môn nàng.

Sau khi vào thành, thấy bên trong canh phòng càng chặt chẽ, quan binh ba tầng trong ba tầng ngoài, không biết đã xảy ra chuyện gì. Phòng có biến, mọi người mua chút lương khô và mấy thứ khác, không ở lại lâu, tiếp tục lên đường đi ra khỏi thành.

“Mảnh câu ngọc đó ai đưa cho muội?” Lạc Thập Nhất cau mày.

“Nghĩa huynh của muội đấy!” Hoa Thiên Cốt ngắm nghía miếng ngọc, không ngờ linh lực đã bị sư phụ phong ấn rồi mà vẫn còn hữu ích như vậy. Đưa tới bên miệng cắn một nhát, ôi, cứng quá!

“Nghĩa huynh của muội là ai?”
“Nghĩa huynh của muội là nghĩa huynh của muội thôi, tên huynh ấy là Hiên Viên Lãng, là phó chưởng môn của Thái Bạch vô địch, nói không chừng chúng ta tới núi Thái Bạch thì có thể gặp huynh ấy!” Hoa Thiên Cốt kích động vui sướng, đã năm năm rồi!

“Thái Bạch vô địch môn?” Có môn phái đó sao? Chẳng lẽ là nhánh phụ của Thái Bạch? Nhưng họ Hiên Viên? Hay là…

Dọc đường đi bọn họ nghe dân chúng nói chuyện với nhau, thế mới biết hoàng đế bệ hạ vì Giang Nam đại hạn, nên đích thân đi thị sát tình hình, đóng quân trong thành, cho nên mới canh phòng cẩn mật như thế.

“Nghe nói hoàng đế bệ hạ năm nay mới hai mươi, không có một phi tần nào!”
“Đúng thế, nghe nói hoàng đế bệ hạ chỉ thích đàn ông, ai khuyên người nạp phi tần đều bị chém đầu đấy!”

“Hả! Vậy chẳng phải nước ta sẽ tuyệt hậu sao?”

“Chứ còn gì nữa! Bà nói phải làm sao bây giờ! Hoàng thượng của chúng ta anh minh như thế, thế gian hiện giờ hỗn loạn, tất cả đều phải trông cậy vào người! Nếu bệ hạ không chịu lập hậu thì hỏng mất!”

“Haizz, hoàng đế bệ hạ còn trẻ, có lẽ mấy năm nữa người sẽ thay đổi quan điểm thôi.”

“Hy vọng là như thế…”

Hoa Thiên Cốt nghe những lời đồn đãi bên đường, miệng cười khúc khích. Hóa ra hoàng đế bệ hạ của bọn họ bị gay! Ha ha ha, vui quá đi mất!

…..

“Mọi chuyện là vậy, thưa bệ hạ!”

“Sau đó ngươi để bọn họ đi?” Một giọng nói uy nghiêm vang lên phía sau màn, ngữ điệu ngày thường vốn cao quý trầm ổn nay lại mang theo chút vội vã.

“Dạ vâng, nàng có câu ngọc, thần không dám kháng lệnh, nhưng thần vẫn phái người đi theo, nhìn bọn họ ra khỏi cửa thành.”

“Người cầm ngọc trông thế nào?”

“Là một tiểu cô nương khoảng mười hai mười ba tuổi, diện mạo rất bình thường, nhưng linh khí bức người, hơn nữa lại có võ công cao cường.”

“Tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi?” Không đúng, không phải là cậu ta, Thiên Cổ là con trai, tính ra năm nay cũng mười bảy, phải có dáng vẻ thiếu niên rồi. Nhưng tại sao mảnh ngọc lại ở trong tay kẻ khác? Chẳng lẽ…chẳng lẽ thằng nhóc đó đã gặp chuyện gì bất trắc rồi?

Không thể, sư phụ rõ ràng đã nói với hắn cậu ta rất bình an, còn trong họa được phúc trở thành chưởng môn của Mao Sơn, bảo hắn không cần lo lắng.

Trước kia trong cung có phản loạn, hắn về chưa bao lâu đã đăng cơ, sau đó thiên hạ xảy ra một loạt hiện tượng kì lạ, lại còn một đống chuyện triều chính cần giả quyết, không thể dành chút thời gian tới thăm cậu ta. Nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ mãi không quên, gần đây yêu ma hoành hành, vì thần khí mà hai giới tiên ma chém giết nhau, hắn không biết nên làm gì mới tốt. Không được, không thể cứ ngồi đợi như thế này, dù sao cũng phải trông thấy cậu ta hắn mới yên tâm.

“Bọn họ đi về hướng nào?”

“Hình như là núi Thái Bạch.”

Quả nhiên, lại là vì chuyện thần khí.

“Bệ hạ, theo thần thấy, bọn họ có lẽ là người tu tiên.”

“Trẫm biết rồi. Ngươi lui xuống đi, xử lý xong chuyện ở đây, mười lăm tháng tám bãi giá tới núi Thái Bạch!”

Liệt Hành Vân sửng sốt: “Thuộc hạ tuân chỉ.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s