Hoa Thiên Cốt – Chương 37

Chương 37: Mĩ nhân tắm

Bởi vì có tiên thân nên trí nhớ tăng thêm rất nhiều. Ở trong thư phòng đọc thuộc lòng cho Bạch Tử Họa nghe, bởi vì có quá nhiều vấn đề, người chọn bừa một cái bắt nàng đọc, may mà nàng đã thuộc hết.

Hoa Thiên Cốt đọc làu làu, rất nhanh được cho qua. Đang phởn, không ngờ Bạch Tử Họa lại mang một đống sách ra đưa cho nàng, tổng cộng có năm quyển, Hoa Thiên Cốt lật ra xem, là sách về ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Sách này không có tranh cũng không có tiếng, tất cả đều là những tâm pháp và khẩu quyết thâm ảo khó hiểu, chữ thì chi chít làm nàng váng hết cả đầu.

“Sư phụ…”

“Ngươi xem sách trước đi, phải tự mình lĩnh hội được sự ảo diệu và hàm ý trong sách, đọc một lần không hiểu thì đọc hai lần, đọc mười lần không hiểu thì đọc trăm lần, đừng tới hỏi ta, cũng không được hỏi Đường Bảo. Ngày đầu tiên luyện kim thuật, ngày hôm sau luyện mộc thuật, ngày thứ ba thủy, cứ tiếp diễn như thế, năm ngày một vòng, lặp đi lặp lại, không được gián đoạn.”

“A đúng rồi! Sư phụ, Đại hội Kiếm Tiên năm nay…”

“Ngươi không cần tham gia.”

“Vâng, thế năm sau?”

“Năm sau cũng không cần.” Bạch Tử Họa đặt cây bút trong tay xuống, đưa tờ giấy vừa viết xong đưa cho nàng. “Lúc nhập tự thì treo lên.”

Hoa Thiên Cốt cầm lấy mở ra xem, là hai chữ “Tọa vong” cực lớn. Nét bút cứng cỏi hữu lực, mộc mạc giản đơn.

“Vâng thưa sư phụ.”

Hoa Thiên Cốt cung kính mang về treo lên, thầm thắc mắc không phải bình thường trong tĩnh thất đều treo chữ “Tĩnh” sao, nhưng sao sư phụ lại cho nàng “Tọa vong”, vong (quên) cái gì chứ?

Đêm đến nằm úp lên đệm, hai tay chống cằm, nhìn hai chữ kia ngẩn người một lúc lâu.

Đường Bảo giơ một con hạc giấy lên, chật vật mở ra, trèo lên đầu nàng: “Cốt đầu! Là thư của ba con gửi!”

Hoa Thiên Cốt vui vẻ nhảy lên cầm lấy thư đọc với Đường Bảo. Sau đó lấy bút viết hồi âm, chụm đầu vào viết một góc, Đường Bảo nằm sõng soài lên giấy viết thư, còn vẽ một đường ranh giới, không cho Thiên Cốt lấn vạch. Viết xong bèn thả nó bay đi, Hoa Thiên Cốt đột nhiên nhớ ra một chuyện, không phải nàng cũng đạt tới cảnh giới đó rồi sao, phải làm thế nào mới sử dụng được?

Đường Bảo giải thích: “Có thể thông qua một số vật dẫn như gương, nước, nghĩ tới người mình muốn tìm, chuyện xảy ra, vân vân…Đương nhiên nếu là đạo hạnh cao thâm, chỉ cần bấm tay tính, hoặc động linh tê, là có thể biết được những chuyện xảy ra quanh đây ngàn dặm.”

“Oa, thế không phải mọi hành tung của chúng ta ở Trường Lưu Sơn sẽ bị người khác thấy hết sao?”

“Trường Lưu Sơn có vách bảo vệ, bên ngoài không thể do thám được. Hơn nữa dùng thuật kia cực tổn hại chân khí, không thể kéo dài quá lâu, sẽ có khoảng cách, chịu ảnh hưởng bởi sức mạnh của đối phương, đại điểm vị trí, đạo trường xung quanh, vân vân…, cho nên thường thì phải dùng bảo khí.”

“Hiện tại ta có thể làm được không, đợi ta kiếm gương đã!” Hoa Thiên Cốt nghe xong cực kì hưng phấn, nếu nàng luyện giỏi thuật này, chẳng phải có thể nhìn thấy Đông Phương Úc Khanh và Vân Ẩn đang làm gì từ xa sao! Ha ha! Thật thú vị!

“Pháp lực của con hiện giờ chỉ có thể cảm nhận được sự tồn tại của người khác. Mẹ làm thế nào được!” Đường Bảo hất cằm hừ lạnh.

“Ta là mẹ ngươi cơ mà!” Hoa Thiên Cốt không tìm thấy cái gương nào đủ to, vì thế chạy đến bên ao sen trong hậu viên, làm theo lời Đường Bảo dạy. Nhưng nhìn mãi nhìn mãi, mặt ao trong vắt như gương ngoài bóng trăng lưỡi liềm ra thì chẳng có gì khác.”

“Mẹ đang nghĩ tới ai?”

“Ta muốn thấy Đông Phương.”

“Cha ở quá xa, đương nhiên mẹ không thể nhìn thấy. Mẹ nên thử ở khoảng cách gần trước. Đầu tiên là Tuyệt Tình điện, rồi đến Trường Lưu Sơn, sau đó mới là thế giới.”

“À! Vậy ta nhìn sư phụ được không?”
“Được, ngài ấy ở trong Tuyệt Tình điện ngay gần mẹ, mẹ thử tìm xem người bây giờ đang ở đâu, có thể đoán được vị trí hiện tại của người đã là rất tốt rồi.”

Hoa Thiên Cốt nín thở tập trung, đầu óc trống rỗng, nhất thời Tuyệt Tình điện như co lại thành một cái mô hình nhỏ, mà đôi mắt thật lớn của nàng đang quan sát hết thảy từ trên cao.”

Sư phụ, sư phụ đang ở đâu?

Trong phòng ngủ ư? Bỗng chốc hình ảnh phòng ngủ của sư phụ hiện lên trong ao, nhưng ảnh hơi mờ và rung rung. Đường Bảo không thể tin nổi trợn trừng mắt, mẹ ơi, có nhầm không đấy?!!!

Không có trong phòng ngủ, chẳng lẽ là thư phòng? Phút chốc thư phòng xuất hiện, nhưng hình ảnh rõ ràng hơn trước rất nhiều.

Hoa Thiên Cốt từ từ điều chỉnh, dần dần nắm được bí quyết, lật tung mọi ngõ ngách trong Tuyệt Tình điện lên, nhưng vẫn không thấy sư phụ đâu.

“Thật kì lạ…”

Đường Bảo buồn bã thở dài, haizz, pháp lực hiện giờ của mẹ đã vượt qua nó rồi, sau này chắc bị mẹ bắt nạt suốt thôi, hu hu hu…

“Mẹ đừng tìm loạn lên thế, sẽ rất hao tổn nguyên khí. Đầu tiên mẹ phải dùng tâm để cảm nhận sự tồn tại của Tôn thượng, vị trí tương đối của người, như vậy mới được!”

“A, thì ra là thế.”

Hoa Thiên Cốt nhắm mắt lại, dùng tâm cẩn thận tìm thêm lần nữa, cả người như hóa thành một luồng gió mát, từ phía đông nam Tuyệt Tình điện thổi lên, lướt qua bờ cỏ, từ từ luồn vào từng ngõ ngách. Đột nhiên linh tê dịch chuyển, mở choàng mắt, sung sướng hét: “Ta tìm được rồi!”

Cúi đầu nhìn vào ao, hình bóng Bạch Tử Họa hiện lên trên mặt nước dập dờn.

Chỉ, chỉ có điều…

Hoa Thiên Cốt ngơ ngẩn, cảm giác máu toàn thân sắp dội tới đỉnh, bốc thẳng lên trên, sau đó máu múi phun ra ồ ạt.

“Ai?!!” Bạch Tử Họa lập tức cảnh giác, xoay người ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lạnh như băng xuyên qua mặt nước, nhìn thẳng về phía Hoa Thiên Cốt, nàng sợ tới mức chân mềm nhũn, mồ hôi lạnh rơi lã chã lùi lại vài bước, cảnh tượng trong ao lập tức biến mất.

Đường Bảo cũng choáng, vẫn ngẩn người si mê nhìn đáy ao trong suốt, nước miếng chảy dài xuống ao, làm hại đống cá trong ao tí nữa thì tưởng rằng con sâu ngu ngốc kia nhất kiến chung tình với mình.

Hoa Thiên Cốt vẫn chảy máu mũi không ngừng, như dòng sông cuồn cuộn trôi dòng.

Móa ơi, nàng đã nhìn thấy cái gì thế này??! Không phải nàng đang mơ hay là đang mộng du đấy chứ??!

Dưới ánh trăng màu bạc, sư phụ đại nhân một mình tới dòng nước tụ hội thành một thác nước nho nhỏ như một dải lụa buông thõng để tắm. Đó là nhân gian tuyệt cảnh hiếm có thế nào chứ! Mẹ ơi, không ngờ nàng lại nhìn thấy tấm lưng trần của sư phụ!

Tuy rằng chỉ trong chốc lát, mái tóc dài của sư phụ vẫn tùy ý bay loạn phía trước, lộ ra đường cong tuyệt hảo của tấm lưng, nàng không ngờ, thì ra lưng của một người đàn ông có đẹp đến kinh người đến thế.

Mà nguyên nhân chính là vì nàng trước nay chỉ nhìn thấy gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng bất khả xâm phạm của người, nhưng dưới ánh trăng, trong làn sương mỏng, bóng lưng của người trong lúc thanh hoa xuất trần lại mang tới sự quyến rũ tới tận xương tủy, trong tiên khí lại trộn lẫn chút yêu dã. Làn da trắng nõn, bóng mịn như ngọc quý, ánh trăng phản xạ xuống như kim châm bắn vào mắt Hoa Thiên Cốt, tim như bị khoét đi, chỉ biết đập theo mỗi cử chỉ của người.

Cảnh đẹp vô hạn như tuyết trắng như ánh trăng mê hoặc hoàn toàn Hoa Thiên Cốt. Ngay cả một người luôn tôn kính sư phụ tựa Bồ Tát như nàng, trong lòng cũng khó tránh có chút khác lạ, kích động máu mũi tiếp tục nhảy xuống. Chỉ vì cái cảnh trong nháy mắt này mà thế giới của nàng đã tiêu tan trong nháy mắt, vỡ thành tro bụi, khỏi phải nói nếu để nàng nhìn thấy nửa người dưới đắm trong nước thì sẽ ra sao nữa.

Mặc dù nàng chỉ là một đứa bé, nhưng học xong Thất Tuyệt phổ, mọi chuyện trên thế gian này hầu như đều ở trong đầu nàng, mặt đỏ lựng như sắp nổ đến nơi.

Tấm lưng trần kia không ngừng lấp ló trong đầu nàng, máu mũi của nàng chảy ồ ạt không chịu nghỉ lúc nào. Nàng vừa chảy máu mũi vừa phi tang chứng cứ phạm tội, cuối cùng cũng về đến phòng ngủ, rất hợp rất thoải mái để mình ngã xuống chiếc giường lớn chảy nước dãi làm cái mộng háo sắc.

Sáng sớm hôm sau, nàng cực kì tự giác giơ cao hai tay quỳ trong đại điện.

Bạch Tử Họa đi từ thư phòng ra, bất đắc dĩ nhìn nàng: “Ngươi ở trong này làm gì?”

“Sư phụ, đệ tử biết sai rồi…”

“Sai rồi? Biết sai cái gì? Nói đi…Ngươi lại làm vỡ cái gì, hay lại gây ra họa gì?”

Hoa Thiên Cốt nhăn nhó, cuối cùng bất chấp tất cả lớn tiếng nói: “Đệ tử sai rồi, đệ tử hôm qua không nên nhìn trộm sư phụ tắm!”

Bạch Tử Họa đột nhiên bị sặc, ho khù khụ mãi không dứt. Vẻ mặt mặc dù vẫn không có cảm xúc gì, nhưng lúc đỏ lúc trắng.

Hắn còn đang nghĩ trên đời này ai mà có pháp lực cao siêu đến mức phá được cả vách bảo vệ và trận pháp cực mạnh của Trường Lưu Sơn và Tuyệt Tình điện, dám nhìn trộm hắn. Hơn nữa đã nhìn rất gần rồi hắn mới phát hiện ra. Hóa ra lại là tiểu nha đầu này, bởi vì khoảng cách quá gần, tiên lực của nàng phần lớn lại là do hắn độ cho, cho nên mùi rất giống nhau, hắn vốn không hề đề phòng và phát hiện ra. Haizz….

Hoa Thiên Cốt thấy Bạch Tử Họa không nói gì, mày nhíu chặt, lạnh lùng như phong liễm hoành sương, vẫn như thần phật bất khả xâm phạm, liếc mắt một cái là khinh thường, khác hẳn bóng dáng tuyệt đẹp như sen như mộng nổi trên mặt nước hôm qua. Trong lòng càng bất an, hu hu hu, không phải sư phụ thật sự tức giận chứ!

“Sư phụ, tiểu Cốt biết sai rồi, tiểu Cốt không cố ý đâu, chỉ vì lúc luyện tri vi muốn biết sư phụ đang ở nơi nào, không ngờ lại đúng lúc sư phụ đang tắm. Hu hu hu, sư phụ người đừng nóng, tiểu Cốt chẳng nhìn thấy gì hết, chỉ thấy bóng lưng trần của sư phụ thôi…”

Bạch Tử Họa càng ngượng không biết làm sao, Hoa Thiên Cốt ngạc nhiên phát hiện thì ra sư phụ tựa như băng tuyết ngàn năm cũng có vẻ mặt buồn cười như thế.

“Không sao, ngươi đứng dậy đi, tất cả sắc mạo đều là bụi trần, đều là hư vô, là chấp niệm. Ngươi về đọc sách đi…” Đạo hạnh của Bạch Tử Họa cực kì thâm hậu, bình thường nếu quan sát Hoa Thiên Cốt nhỏ nhắn, đương nhiên biết lúc nào có thể nhìn lúc nào không thể nhìn. Hoa Thiên Cốt vừa mới học nên đương nhiên không thể tự khống chế.

“Cám ơn sư phụ!” Hoa Thiên Cốt vui vẻ đứng lên, sư phụ đại nhân quả nhiên rộng lượng!!! Ha ha ha, sớm biết thế này nàng đã xem nhiều hơn rồi.

“Hai ngày nữa là đến Đại hội Kiếm Tiên, Lạc sư huynh của ngươi phụ trách một mình sợ quá sức, ngươi đến xem có việc gì thì giúp đi.” Bạch Tử Họa nói.

“Vâng thưa sư phụ! Con xin lui xuống luyện công trước.” Hoa Thiên Cốt biết mấy đệ tử của Thế tôn Nho tôn, kẻ ham chơi chỉ lo chơi, người cuồng luyện công chỉ lo luyện, chuyện gì cũng đè nặng lên vai Lạc Thập Nhất, nhất định rất vất vả. Gần đây ngay cả thời gian chơi với Đường Bảo cũng không có, Đường Bảo ngày nào cũng ngủ nướng, theo lời nó thì nó ngủ để nhập định tu luyện cho nên vẫn cực kì đắc ý tự nhận mình chăm chỉ, thề sẽ nhanh chóng vượt qua mẹ Cốt đầu của nó.

Bạch Tử Họa gật đầu, xoay người bước đi.

Hoa Thiên Cốt nhìn tay áo người bay bay không dính chút bụi trần, cả người bỗng chốc cứng đờ, cảnh tượng yêu mị dưới ánh trăng hôm qua, bóng dáng đó lại bắt đầu phe phẩy trước mắt, một luồng khí nóng sực thẳng lên mũi, nàng vội vàng bịt mũi. A di đà phật, A di đà phật…

2 thoughts on “Hoa Thiên Cốt – Chương 37

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s