Hoa Thiên Cốt – Chương 28

Chương 28: Trận chiến trên biển

Bốn phía từ trên xuống dưới đều là người, trời và biển, rõ ràng khoảng cách giữa chúng mênh mang xa xôi như thế, nhưng khi các nàng tỉ thí không được vượt qua phạm vi bốn bức tường khép kín như bốn bức bình phong màu đỏ vây quanh.

Một khi vượt qua, hay là rơi xuống biển, là thua.

Tam tôn ở trên đó, Hoa Thiên Cốt hít sâu một hơi, nàng dường như có thể nhận ra ánh mắt của Tôn thượng trong trăm ngàn người. Chỉ có điều, hôm nay nàng, nàng sẽ khiến người thất vọng.

Không dùng Đoạn Niệm kiếm, thật ra ngày từ đầu nàng đã không định dùng nó. Tôn thượng ban nó cho nàng, là hy vọng nàng có thể sử dụng kiếm để bảo vệ chính mình, mà không phải mang ra khoe khoang hoặc là nhân đại hội này thể hiện uy lực của thanh kiếm hay sự quan tâm của Tôn thượng đối với nàng.

Nàng chỉ là một đệ tử bình thường vốn không có tư cách sử dụng thanh kiếm đó, nếu lấy ra chỉ sợ mang lại rắc rối cho sư phụ. Tôn thượng nói rất đúng, nếu nàng đủ mạnh, dùng kiếm gì thì có gì khác nhau đâu?

Nghê Mạn Thiên cũng không nắm chắc phần thắng, nên đêm hôm đó mới cố tình làm nàng bị thương nặng. May mà nàng ta sợ phiền phức nếu bị truy cứu, nên mới vừa không đe dọa tính mạng của nàng, vừa muốn không lộ ra dấu vết nào.

Bích Lạc kiếm, là một trong những thanh tiên kiếm lợi hại nhất của Bồng Lai đảo. Bên trong ẩn chứa linh lực vô tận, kiếm khí bức người, trong vòng mười trượng có thể vô hình đả thương người. Bên ngoài không có lấy một vết thương, nhưng có thể cắt nát toàn bộ tim phổi của kẻ địch. Mà kiếm khí phát ra còn quẩn quanh bên người cầm kiếm, người ngoài không thể tới gần. Thanh kiếm này có lực sát thương quá lớn, lệ khí quá nặng, dưới lưỡi kiếm này có biết bao âm hồn không thể siêu thoát, cho nên trở thành bảo vật trấn phái của Bồng Lai đảo, được cất giữ trong Kiếm Các.

Nhưng bởi vì Nghê Mạn Thiên sắp tham gia Đại hội Kiếm Tiên, Nghê Thiên Trượng vì muốn con gái rượu thắng nên sốt ruột sai người mang đến.

Những trận đấu trước, vì sợ không khống chế được sẽ vô tình tổn hại đến đối thủ, nên nàng ta dùng bội kiếm bình thường, vừa có thể thắng lại vừa không để mọi người phát hiện. Lần này dùng tới chính là nhằm vào Hoa Thiên Cốt, quyết sống mái một phen.

Hôm trước Hoa Thiên Cốt vừa bị kiếm khí của Bích Lạc đả thương, tim phổi đều rách toạc, hầu như không thể vận khí. Vẻ mặt lại giả như bình thường đến cùng, liều mạng nghênh chiến, một lượng lớn linh lực cùng thể lực đồng thời tiêu hao, vết thương cũng càng ngày càng nặng, dù biết mình cứ cố chấp đấu tiếp sẽ nguy hiểm đến tính mạng, càng không có khả năng thắng Nghê Mạn Thiên, nhưng có thế nào cũng không cam lòng không chiến mà bại.

Dù biết rằng nếu dùng Đoạn Niệm có lẽ còn có thể đấu với Nghê Mạn Thiên, thế nhưng vẫn không muốn gây phiền phức cho Tôn thượng, nên cố chấp dùng thanh kiếm gỗ bình thường mà Hủ Mộc Thanh Lưu tặng.

Lạc Thập Nhất nghĩ một lúc lâu mới hiểu được tâm tư của nàng, không khỏi thở dài, đứa bé này còn nhỏ vậy mà sao có thể suy nghĩ chu toàn được như thế?

Trận đấu bắt đầu, khắp nơi chỉ nghe thấy tiếng sóng biển và tiếng kiếm khí xé gió, Nghê Mạn Thiên bừng bừng khí thế, tay áo tung bay, kiếm phóng vụt đi, bầu trời trong xanh bỗng biến hóa huyền ảo ra vô số đóa kiếm hoa tuyệt đẹp, bao phủ cả người Hoa Thiên Cốt.

Mọi người xung quanh đều nhận ra sự lợi hại của Bích Lạc kiếm, vì thế bắt đầu lo lắng, lo Nghê Mạn Thiên nhất thời không khống chế được, trận đấu sẽ có thương vong nghiêm trọng. Khi tu tiên, pháp khí và bảo kiếm là những thứ cực kì quan trọng, có một số người mất cả đời cũng không luyện ra được một thanh bảo kiếm, mà có được một pháp khí tốt, muốn sử dụng được nó cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.

Hoa Thiên Cốt từng bước lui về phía sau, kĩ thuật điều khiển kiếm của nàng mặc dù rất tốt, nhưng vẫn vô cùng nguy hiểm, chỉ cần sơ ý một chút, có thể sẽ bị kiếm đánh trúng.

Nghê Mạn Thiên không muốn mọi người nói rằng nàng thắng được hoàn toàn là nhờ vào bảo kiếm, cho nên không phát kiếm khí nữa, thay vào đó nàng ta sử dụng khúc thứ nhất trong “Cửu Khúc Hồi Sơn” mà bình thường thầy giáo vẫn dạy, chiêu này vô cùng cuốn hút, đệ tử nam đang xem trận đấu này kinh ngạc thán phục, Nghê Mạn Thiên quả giống như tiên nữ hạ phàm.

Nghê Mạn Thiên muốn phô trương, Hoa Thiên Cốt vẫn cố thủ đến cùng, không có kiếm trong tay vì thế biến nước biển thành hai lưỡi băng, cầm trên tay như một đôi song đao, mặc dù trong lòng vô cùng mệt mỏi, nhưng khi trận đấu chính thức bắt đầu, gương mặt lại trở nên bình tĩnh và chuyên chú, không chút hoang mang nhìn kiếm hoa đẹp mê hồn của Nghê Mạn Thiên, bắt lấy một sơ hở, tay trái một chiêu “Tiên Nhân Chỉ Lộ” tung hỏa mù, tay phải ra một chiêu đơn giản “Phong Xuy Diệp Lạc”, trông bình thường như thế, vậy là lại có thể khóa chặt con đường bên phải của Nghê Mạn Thiên. Kiếm băng bên tay trái phóng vụt sang, nhắm thẳng vào nàng ta, mấy chiêu liên tiếp không chê vào đâu được, hoàn hảo không tì vết.

Tất nhiên Nghê Mạn Thiên cũng không phải kẻ yếu, lập tức đánh trả một chiêu “Lạc Diệp Quy Căn”, che lại kẽ hở trước người, thân thể xoay nhanh một vòng trên không, kiếm băng nháy mắt bị ngọn lửa trên tay trái của nàng hòa tan thành nước.

Hoa Thiên Cốt lợi dụng sơ hở này, không đợi Nghê Mạn Thiên hoàn hồn, vung tay lên, những hạt nước dưới biển rộng biến thành vô số hạt băng nhỏ, từ phía dưới bắn thẳng lên chỗ Nghê Mạn Thiên đang đứng, băng kiếm bên tay phải keo dài miên man như dòng nước đang cuộn trào không ngừng.

Nghê Mạn Thiên lần lượt hóa giải mọi thứ, trong lòng vô cùng kinh ngạc Hoa Thiên Cốt bị nội thương nặng như thế mà vẫn có thể thôi động nhiều chân khí đến nhường này. Hai người so mấy trăm chiêu trên không, mặc dù Hoa Thiên Cốt rõ ràng ở thế hạ phong, nhưng với đấu pháp tỉnh táo và hơi liều lĩnh, thực khiến Nghê Mạn Thiên có vài phần kiêng kị.

Tính cách Hoa Thiên Cốt vốn khá bướng bỉnh, nếu lúc này nàng ta quyết tâm bất chấp tất cả báo thù chuyện lần trước, nàng quả không thể đấu nổi với nàng ta. Nàng ta muốn lưỡng bại câu thương thì cũng chẳng có gì đáng để ý, nhưng nàng là lá ngọc cành vàng, sao có thể cùng một đẳng cấp với nàng ta được. Hơn nữa sau đây còn một trận chung kết, phải nghênh chiến với Sóc Phong, tuy rằng không biết phụ thân đã dùng thủ đoạn gì, nhưng ông đã thề với trời chỉ cần nàng thắng Hoa Thiên Cốt thì chắc chắn sẽ thắng Sóc Phong, nhưng bản thân vẫn phải bảo toàn thực lực, không thể tiêu hao quá nhiều vì nàng ta.

Hơn nữa vừa điều kiển kiếm vừa cưỡi gió tiêu hao rất nhiều thể lực, nếu cứ tiếp tục giằng co như thế, dù là nàng, chân khí cũng rất khó bổ sung kịp. Hơn nữa nàng thật không tin, phải chăng Hoa Thiên Cốt là mình đồng da sắt, chịu thương nặng như thế mà vẫn có thể lợi hại đến mức này?

Không suy nghĩ được nhiều đến thế, Nghê Mạn Thiên thầm muốn mau chóng kết thúc trận đấu này, vì thế huy động chân khí trong người nhiều hơn nữa, lẩm nhẩm kiếm quyết, nhất thời trên bầu trời hiện ra một luồng ánh sáng lớn màu xanh, bao phủ cả người nàng, mà kiếm khí chảy dọc theo thân kiếm, lại giống sợi tơ màu xanh biếc phấp phới trong không trung, lướt đến đâu, hủy tất cả mọi thứ đến đấy.

Hoa Thiên Cốt thầm thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía Tam tôn. Đọc khẩu quyết, dựa vào sức mạnh của Thiên Thủy Tích, quanh người hiện lên một màng chắn hình trận đồ bát quái, hy vọng dùng nó thì có thể ngăn cản kiếm khí của Nghê Mạn Thiên.

Nghê Mạn Thiên hừ lạnh, kiếm trong tay sáng đến đỉnh điểm, cực kì lóa mắt. Đường kiếm chỉ thẳng về hướng Hoa Thiên Cốt cách đó rất xa, Hoa Thiên Cốt tránh trái tránh phải trong cơn mưa màu xanh, cho dù có phóng ra lửa hay kiếm băng cũng đều bị kiếm khí làm tiêu tan, không thể tới gần Nghê Mạn Thiên.

Hoa Thiên Cốt đã bị ép đến cực hạn, không thể vận chân khí nên không né kịp, kiếm khí đâm thẳng vào cánh tay trái, nếu không có lớp màng chắn chỉ sợ tay nàng đã bị phế rồi, hiện giờ cũng không thể cử động được nữa.

Vân Ẩn chỉ cảm thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực, hai tay nắm chặt. Nếu Hoa Thiên Cốt có gì bất trắc, hắn không biết cái gì gọi là luật thi đấu của Trường Lưu Sơn, nhất định phải cứu chưởng môn xuống.

Xung quanh vang lên tiếng đệ tử trầm trồ khen ngợi Nghê Mạn Thiên. Đường Bảo trốn vào trong lòng Khinh Thủy, che mắt không dám nhìn nữa.

Hoa Thiên Cốt biết mình chắc chắn không thể tấn công tầm xa được, chỉ có thể đến gần, tập trung tụ khí, dồn lực lên eo, kiễng chân, cố sức phóng vụt lên, nhảy khỏi thân kiếm, thân thủ linh hoạt trở mình mấy vòng trên không, lướt qua kiếm khí, càng khiến thanh kiếm bay nhanh tới mức không thể tin nổi, nháy mắt liền tới trước mặt Nghê Mạn Thiên.

Nghê Mạn Thiên quá sợ hãi, vội vàng vung tay phóng kiếm ra, Hoa Thiên Cốt lẩm nhẩm tâm quyết, không khí chợt ép lại, ép ánh sáng màu xanh bảo vệ quanh người Nghê Mạn Thiên đến mức nhỏ nhất, lại không để ý đến thanh kiếm đang nhào tới.

Khinh Thủy và Đường Bảo hét chói tai, chỉ thấy Bích Lạc kiếm đâm xuyên qua bụng trái của Hoa Thiên Cốt,vừa  chạm vào máu Hoa Thiên Cốt, ánh sáng xanh liền yếu đi rõ rệt. Hoa Thiên Cốt cắn răng chuyển động qua lại như không cảm thấy đau, Bích Lạc đâm vào cơ thể càng sâu, dường như đã đến tận chuôi.

Nghê Mạn Thiên ngây dại, chợt thấy Hoa Thiên Cốt phủ lên người mình. Chưa kịp phản ứng, đã cả thấy toàn thân lạnh như băng, không ngờ Hoa Thiên Cốt lại dùng máu mình đông lại thành băng, đâm xuyên qua bụng Nghê Mạn Thiên.

Nghê Mạn Thiên lảo đảo lui lại mấy bước, nàng chưa từng mệt như thế, cũng chưa từng bị thượng nặng như thế. Tay trái đánh một chưởng vào đầu vai Hoa Thiên Cốt, Bích Lạc không chờ rút ra đã rơi xuống theo người Hoa Thiên Cốt.

Mọi người xung quanh đều choáng váng, trọng tài trưởng lão thấy hai người liều chết tỉ thí đang định rung chuông tạm ngừng, chợt thấy Ma Nghiêm phất tay ngăn lại, bèn tiếp tục lạnh lùng nhìn tình huống trước mắt.

Vân Ẩn sợ tới mức hồn bay phách lạc, vừa bay lên định đỡ lấy Hoa Thiên Cốt đang rơi xuống, lại bị Hủ Mộc Thanh Lưu ngăn cản.

Hoa Thiên Cốt vẫn tiếp tục rơi xuống, vẫn cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, thầm đọc kiếm quyết, suýt nữa thì chạm vào mặt biển rộng, may mà thanh bội kiếm kịp thời bay đến đỡ lấy nàng.

Hoa Thiên Cốt nửa dựa trên thân kiếm, gắng sức đứng thẳng lên, sợ Nghê Mạn Thiên nhân cơ hội này phản công. Bích Lạc vẫn cắm trên bụng, dưới dòng máu chảy đang chảy của Hoa Thiên Cốt kiếm khí dần tiêu tan, ánh sáng màu xanh càng lúc càng mờ nhạt.

Nghê Mạn Thiên giữa không trung lộ ra bộ mặt đau đớn và dữ tợn, giống như không thể tin mình đã làm đến bước này mà vẫn bị nàng bị đả thương. Liều lĩnh lao thẳng về phía Hoa Thiên Cốt, sử dụng chiêu pháp của Bồng Lai đảo.

Hoa Thiên Cốt không dám rút Bích Lạc ra, sợ chân khí và máu chảy xuống ồ ạt. Mặt khác cũng không còn sức dùng thuật ngũ hành đánh trả lại, đành phải cắn răng rút kiếm từ bụng mình ra, đau đến mức cả người run rẩy.

Thuận tay điểm vài huyệt vị cầm máu cho bản thân, tay cầm Bích Lạc ứng chiến Nghê Mạn Thiên, trong lúc vội vàng dùng nhầm sang Mao Sơn kiếm pháp.

 Ma Nghiêm hừ lạnh một tiếng, rõ ràng đều là đệ tử của Trường Lưu Sơn, đánh đến cuối lại dử dụng võ công không phải của bổn môn, còn ra thể thống gì nữa.

Bích Lạc kiếm giờ phút này đã không còn kiếm khí, Hoa Thiên Cốt trước kia vốn ngay cả hoa cỏ cũng không chạm vào được, vừa chạm liền héo rũ, huống chi là máu, bọn Nghê Mạn Thiên dù thế nào cũng không ngờ tới, hung linh như Bích Lạc cũng đấu không lại sát khí của Hoa Thiên Cốt, chỉ vì dính máu của nàng mà trong chốc lát đã trở thành một thanh kiếm cùi.

Lúc này Nghê Mạn Thiên ra chiêu nào chiêu nấy đều ép người, Hoa Thiên Cốt bị nội thương nghiêm trọng, choáng đầu hoa mắt, dường như đã mất đi tri giác, những vẫn kiên cường chống trả lại, liều chết ứng chiến, mặc từng mảnh băng Nghê Mạn Thiên phóng ra cứa nát thân thể, máu tươi chảy ròng ròng.

Vân Ẩn vô cùng tức giận, cái gì mà Đại hội Kiếm Tiên của Trường Lưu chứ, cái gì mà luận bàn tỉ thí, chẳng lẽ một bên không nhận thua hoặc đã bỏ mình thì không thể chấm dứt sao?
Lạc Thập Nhất lo lắng khó xử nhìn Ma Nghiêm, lại nhìn Bạch Tử Họa, thấy vẻ mặt hai người vẫn lạnh băng như trước, còn Sênh Tiêu Mặc càng xem càng hứng thú.

“Mẹ Cốt đầu, nhận thua đi, con xin mẹ!” Hoa Thiên Cốt nghe thấy tiếng Đường Bảo truyền âm vào trong đầu mình, khóc bù lu bù loa cả lên.

Không được, không thể được, nàng rõ ràng đã giao hẹn với Tôn thượng rồi, sao có thể thua được?

Nhưng người càng lúc càng nặng trịch, không còn nghe theo lời sai khiến của nàng nữa, thấy Nghê Mạn Thiên nhào tới trước mặt, mảnh băng phóng thẳng tới mắt phải của mình.

Nàng khẽ thở dài, không tránh nổi rồi.

10 thoughts on “Hoa Thiên Cốt – Chương 28

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s