Hoa Thiên Cốt – Chương 13

Chương 13: Hẹn ước một năm

“Thiên Cốt! Mẹ không sao chứ?”
Đường Bảo rốt cuộc cùng thở phào chạy đến bên cạnh Hoa Thiên Cốt, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nhìn nàng đờ đẫn cả người, không phải là hoảng sợ quá đấy chứ! May mà gặp phải Bạch Tử Họa, nếu là Liệt Hỏa Tinh Quân hay các vị bồ tát tính khí dữ dằn khác, nàng đã sớm bị bóp chết rồi.

“Ta…” Hoa Thiên Cốt mở miệng nói chuyện, bỗng thấy thân thể này giống như không phải của mình, yết hầu cũng không phải là của mình, rất lâu nói không ra lời. Cố gắng thu hết ba hồn bảy vía về, cuối cùng ánh mắt cũng có thể tập trung, thấy rõ ràng người trước mặt nàng là Đường Bảo chứ không phải là vị tiên vừa mỉm cười khuynh thành với nàng kia.

“Bảo, hình như ta bị say. Khó chịu quá…” Mí mắt Hoa Thiên Cốt chùng xuống.

“A! Cốt đầu, mẹ không được ngủ, nếu say rượu Vong Ưu sẽ ngủ liền một giấc ba bốn năm, con không thể gọi dậy!” Nói xong dùng sức bấm mấy cái lên người Hoa Thiên Cốt, Hoa Thiên Cốt đau đến mức rủa thầm.

Cố gắng lắc đầu, cố gắng tìm lại thần trí, nàng còn chuyện quan trọng cần giải quyết, không thể cứ ngủ như vậy, nhưng mà…thật sự rất muốn được ngủ say cả đời trong lòng bàn tay của ngài!

“Người đó chính là Bạch Tử Họa sao? Ta còn tưởng rằng hẳn phải là một ông lão giống Thanh Hư đạo trưởng.”

“Trước khi thành tiên có hình dạng gì, sau khi thành tiên vẫn giữ nguyên hình dáng đó, trừ phi bản thân không muốn mình già yếu.”

“Đường Bảo, ta, ta đột nhiên có chút sợ hãi, nếu người là một ông già hiền lành ta còn cảm thấy gần gũi hơn một tí, liệu người có chịu nhận ta làm đồ đệ không?”

“Con cũng không biết. Mẹ đừng lo lắng, nếu Bạch Tử Họa  không chịu, chúng ta sẽ bám theo người đến khi nào người chịu mới thôi.”

“Ha ha, bây giờ mọi người đều đã tới đông đủ rồi, ta có nên nhảy xuống biến thân trở lại nói rõ mục đích của mình không?”
“Đừng  nóng vội, để đến lúc bọn họ bàn bạc chuyện này rồi tính sau.”
“Ừm.” Hoa Thiên Cốt chống cằm, hoàn toàn không nghe thấy các vị thần tiên đang thảo luận chuyện gì, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú vào Bạch Tử Họa dưới tàng cây, một cái nhấc tay hay một động tác nghiêng đầu, đều níu chặt lấy lòng nàng.

“Tất cả chúng tiên ở đây đều có thể phát biểu, yêu ma Minh giới cùng các thế lực tà ác ở nhân gian đã mở cổng nối liền, vì vậy xin nhờ hai mươi vị Chư Thiên mau chóng phong ấn. Nhưng lúc này Thanh Hư đạo trưởng vẫn chưa tới thật khiến người ta bất an.” Ngọc Đế vuốt chòm râu nhìn chúng tiên hy vọng có ai ra giải thích.

Hiện giờ tình thế hỗn loạn, không ngừng phân tranh, số tiên nhân vắng họp không lý do không phải ít, tại sao chỉ hỏi mình chưởng môn phái Mao Sơn? Chúng tiên đều khó hiểu, chỉ có vài người biết Thanh Hư đạo trưởng là một trong những người bảo vệ thần khí ngay từ đầu tâm trạng đã thấp thỏm.

Chưởng môn phái Lao Sơn đột nhiên mở miệng nói: “Bẩm bệ hạ, trước kia thần có phái một đồ nhi tới đó truyền tin nhưng vẫn chưa trở về, liệu Mao Sơn đã xảy ra chuyện gì không?”

“Vân Ẩn có tới không?” Ngọc Đế nhìn xung quanh.

“Không tới, trong thư nói rằng đang ở Xuyên Trung diệt yêu, không thể phân thân.” Vương Mẫu trả lời.

“Không có đệ tử nào của Mao Sơn tới sao?” Ngọc Đế nhíu mày, bình thường cho dù chưởng môn không thể tới được cũng sẽ phái đệ tử bản môn đến.

Đường Bảo đá Hoa Thiên Cốt đang si mê nhìn Bạch Tử Họa một cái.

“Mau lên! Mẹ mau lên sàn đi!”

Hoa Thiên Cốt càu nhàu lăn từ trên cây xuống, Đường Bảo mặc niệm hai câu, nàng giữa không trung biến lại thành hình người, vô cùng chật vật ngã xuống bàn của Bạch Tử Họa. Thầm nhủ thất bại quá, nếu rơi vào lòng hắn thì thật tốt biết bao!

Chúng tiên ai nấy đều sợ hãi, sao bữa tiệc này lại có một phàm nhân ở đây? Nhưng bởi vì nàng rất bình thường, không có chút pháp lực nào nên không ai phát hiện ra nàng.

Hoa Thiên Cốt luống cuống đỡ lấy chén rượu bị nghiêng, sợ không cẩn thận sẽ làm ướt người mặc áo trắng này.

Hôm nay có thật nhiều thứ từ trên trời rơi xuống, Bạch Tử Họa không nói được gì.

Nhìn cô nhóc hai má đỏ ửng ngã chổng vó trước mặt mình, quần áo tả tơi, đầu tóc bù xù như tổ quạ, tuy rằng đã được một sức mạnh cường đại nào đó che dấu, hắn vẫn cảm thấy được trên người nàng có chút quỷ dị không giống người thường. Vô cùng, vô cùng——không, thích.

Con ngươi đen của cô nhóc tỏa sáng, giống như thủy tinh bao trọn toàn bộ sao trời. Lúc này nàng đang hoảng sợ nhìn xung quanh, tuy rằng vô cùng căng thẳng, nhưng không hề sợ hãi trước những ánh mắt chăm chú của chúng tiên.

Ba chân bốn cẳng vội vàng dọn dẹp lại đống hỗn độn trên bàn, giống như đang cố ý trốn tránh ánh mắt của ai đó, không dám ngẩng lên nhìn dù chỉ một chút.

“Phàm nhân chốn nào?” Lôi Âm đột nhiên hét lớn, bước tới đây, Đường Bảo sợ tới mức lộn luôn khỏi cây. Nguy rồi! Mẹ Cốt đầu ơi! Mau nói đi!

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hai cái đầu của gã, người này là tiên? Hay là yêu quái vậy?

Đột nhiên cả người bay lên không, sau đó bị gã tóm lấy vạt áo sau lưng, xách nàng lên như xách một con gà, cố gắng giảy dụa, lại giống như đang bơi trong không trung, tư thế cực kì buồn cười.

“To gan, dám tới đây quấy rối!” Hai cái miệng của hai cái đầu đồng thời quát.

“Ta…ta là người Thanh Hư đạo trưởng phái tới!” Hoa Thiên Cốt hét lớn.

“Thanh Hư lão đạo?” Người xung quanh ngây ngẩn, Lôi Âm cũng đờ người, “Ông ta cho một đứa nít ranh như ngươi tới làm gì chứ?”

“Lôi Âm, mau thả đứa bé xuống, nghe nó nói.” Vương Mẫu trách cứ.

Lôi Âm lúc này mới ném Hoa Thiên Cốt xuống thảm cỏ, Hoa Thiên Cốt bóp bóp chỗ đau phía sau lưng, rồi đứng thẳng dậy. Thần tiên vẫn là thần tiên, dễ nói chuyện hơn quỷ nhiều.

“Mọi chuyện là như thế này…” Hoa Thiên Cốt kể lại chuyện mình gặp quỷ rồi lên Mao Sơn cầu đạo, nhưng không thể lên được nên tới Dị Hủ Các xin Thiên Thủy Tích, sau khi tới nơi thì thấy cảnh diệt môn của Mao Sơn, những lời trăng trối của Thanh Hư đạo trưởng. Khi nói đến đoạn xích Thuyên Thiên bị cướp đi, mọi người ở đây đều hít vào một hơi thật sâu.

Bạch Tử Họa nhíu mày, xem ra hai giới Yêu Ma vì muốn Yêu Thần xuất thế nên đã liên thủ.

“Ý của ngươi là đồ nít ranh như ngươi bây giờ là chưởng môn phái Mao Sơn?” Lôi Âm cực kì tức giận, ngửa đầu lên trời cười lớn.

“À…” Hoa Thiên Cốt ngại ngùng nhìn về phía Vương Mẫu hiền lành, “Năng lực của ta có hạn, đành phải nhờ nương nương triệu tập đệ tử phái Mao Sơn giúp ta, chỉnh đốn lại giáo phái.”

“Đó là đương nhiên, ngươi còn bé mà đã phải vất vả trèo đèo lội suối ngày qua ngày để đến đây truyền tin, công lao rất lớn, Thanh Hư đạo trưởng vì thần khí mà xả thân thật sự khiến mọi người rất đau lòng. Chúng ta nhất định sẽ đoạt lại xích Thuyên Thiên không để chúng đệ tử chết vô ích. Còn những chuyện sau này ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ thu xếp thỏa đáng.”
“Tạ ơn nương nương!” Hoa Thiên Cốt không ngờ rằng lại dễ dàng như vậy, vội vàng đến trước mặt chưởng môn phái Lao Sơn, ngập ngừng nói: “Đạo trưởng, ta lên núi tình cờ gặp hồn phách đệ tử Lâm Tùy Ý của ngài, hắn nhờ ta mang thư cho ngài, hắn đã bị Xuân Thu Bất Bại đánh tan linh thể, thứ ngài bảo hắn mang cũng bị đoạt đi rồi, hắn nói xin ngài tha thứ, hối hận trước kia sao không chăm chỉ học tập. Hồn phách của hắn bị nhốt trên núi Mao Sơn, hài cốt ở bên đường trên đỉnh Đại Mao. Xin ngài liệm hắn trở về Lao Sơn.”

Ông lão tóc trắng trước mặt đôi mắt ngấn lệ, khẽ than một tiếng. Ông cứ nghĩ rằng Lâm Tùy Ý lại ham chơi quên không về núi, nhưng hôm nay khi nhìn thấy Thanh Hư lão đạo không tới liền biết có chuyện không hay xảy ra.

“Cám ơn tiểu thí chủ.”

“Tên Xuân Thu Bất Bại này quả thực không để Tiên giới chúng ta vào mắt. Chuyện đoạt xích Thuyên Thiên hắn nhất định cũng tham dự. Bệ hạ, xin hạ Tiên Tập lệnh!” Chưởng môn Vương Ốc Sơn mặt mày xanh mét.

Ngọc Đế gật đầu, lại thấy Thái Thượng Lão Quân nói: “Thần thấy mối họa lớn nhất bây giờ lại là Lưu Hỏa Phi Đồng Sát Thiên Mạch, yêu nhân kia pháp lực cao cường, mấy lần vào điện Cửu Tiêu trộm tiên dược như chốn không người. Mấy lần đại chiến cũng không thể vây bắt được hắn, coi thiên binh thiên tướng như khỉ mà đùa giỡn. Hơn nữa hắn lại là kẻ đứng đầu chúng ma, nếu có thể diệt tên này trước, thực lực yêu ma chắc chắn sẽ giảm đi.”

“Ừm, có lý, các vị tiên nhân có thần khí còn lại, nhất định phải cẩn thận gấp đôi, không thể lại xảy ra chuyện thảm giống như Mao Sơn. Yên hội này ta cũng không còn tâm trạng tiếp tục, nếu không có chuyện gì thì lần này dừng tại đây, mọi người trở về thắp cho Thanh Hư đạo trưởng nén hương, mọi người đi đi. Tôn thượng, người có gì muốn nói không?” Ngọc Đế nhìn về phía Bạch Tử Họa, trong mắt đều là sự phó thác nặng nề.

Bạch Tử Họa bình tĩnh: “Không có.”

“Tốt lắm, vậy mọi người giải tán đi.”

Chúng tiên đều buồn bã, ai cũng hiểu việc ở Mao Sơn mới chỉ là bắt đầu thôi. Vì tranh đoạt thượng cổ thần khí mà chém giết nhau liên tiếp không ngừng. Hiện giờ thế lực nào không ngừng lớn mạnh mới là chính đạo.

Vương Mẫu ban cho Hoa Thiên Cốt một ít thần vật, an ủi nàng về Mao Sơn trước, sau đó có chuyện gì sẽ phái người đến báo cho nàng biết.

Bên cạnh Dao Trì, chúng tiên đều vội vàng tản đi. Coi như là vui vẻ mà đến, buồn bã mà về.

Hoa Thiên Cốt có chút mất tự nhiên đi đến trước mặt Bạch Tử Họa, không thể nói lưu loát như vừa nãy trước mặt chúng tiên, hay tự nhiên đối mặt với các chất vấn liên quan đến Dị Hủ Các.

“Bạch , Bạch….” Gọi là gì bây giờ? Bạch lão tiền bối? Bạch sư phụ? Bạch tiên nhân?

“Thanh Hư đạo trưởng bảo vật này rất quan trọng, dặn ta đưa cho ngài…còn…còn nhờ ngài nhận ta làm đồ đệ.”

A, cuối cùng nàng cũng nói được rồi! Hoa Thiên Cốt đưa con ốc truyền tin đưa cho Bạch Tử Họa, sau đó cúi người xuống.

Bạch Tử Họa nhíu mày, càng có vẻ tiên tư tú dật, cao ngạo lạnh lùng. Nhưng đuôi lông mày di chuyển chỉ trong thoáng chốc, lạnh nhạt và nghiêm nghị, ánh mắt còn có ý cười khác hẳn khi nhìn thân mình sâu con của nàng.

“Ta không nhận đồ đệ.” Chỉ nhận lấy ốc truyền âm, xoay người phẩy tay áo bỏ đi.

“Bạch, Bạch…” Hoa Thiên Cốt chạy chầm chậm theo sau hắn. Đường Bảo cũng vội vàng lái thuyền lá bay lại đỗ trên vai Hoa Thiên Cốt.

“Cầu xin ngài, ta không có chỗ để đi, Thanh Hư đạo trưởng nói ta có thể bái ngài làm thầy.”

“Thanh Hư đạo trưởng?” Bạch Tử Họa dừng bước, Hoa Thiên Cốt chỉ chỉ về phía con ốc truyền âm kia.

Tay Bạch Tử Họa đặt trên đỉnh con ốc, đầu tiên là tiếng sư tử gầm của Lạc Hà Đông truyền tới, sau đó lại nghe thấy di ngôn trước lúc lâm chung của Thanh Hư đạo trưởng, còn có bí mật của xích Thuyên Thiên, cuối cùng hết lần này đến lần khác nhờ hắn nhận đứa trẻ cao đến hông hắn này làm đệ tử.

“Lạc Hà Đông, Thanh Hư đạo trưởng, sau đó lại là ta, thật đúng là một người lại đẩy một người.” Bạch Tử Họa bất đắc dĩ, đánh giá Hoa Thiên Cốt một chút, sinh ra có vận mệnh này, hơn nữa lại là một bé gái.

“Ngươi tên là gì?”
“Hoa Thiên Cốt!” Hoa Thiên Cốt vui vẻ nở nụ cười với hắn, lộ ra hàm răng trắng nhỏ nhỏ.

“Ngay cả tên cũng mang sát khí như vậy…”

“Thầy bói nói là phải lấy sát chế sát, phụ thân cũng từng tìm người sửa tên và mệnh cho ta nhưng họ đều chết thảm, không có cách nào. Cho nên ta mới muốn bái sư học nghệ, ta không muốn liên lụy tới người bên cạnh nữa.”

Bạch Tử Họa trầm mặc, một lúc sau mới nói: “Sau này ta gọi ngươi là Tiểu Cốt.”

Nói xong xoay người đi về phía trước, tay áo tung bay, phóng khoáng nói không nên lời.

Hoa Thiên Cốt sững sờ đờ người, rất lâu không thể phản ứng lại, Đường Bảo dùng sức bấm nàng. Nàng mới mừng như điên chạy theo.

“Cám ơn sư phụ!!”

“Ta chưa nói là nhận ngươi làm đệ tử.” Bạch Tử Họa không thèm nhìn nàng.

“Vậy…”

“Ngươi có thể theo ta về Trường Lưu Sơn, làm một đệ tử bình thường, về phần bái sư thì phải theo quy củ. Trong vòng một năm, nếu ngươi có thể học thành, biểu hiện xuất sắc trong Đại hội Kiếm Tiên, làm ta vừa lòng, ta có thể suy nghĩ.”

“Một năm?” Sư phụ đang thử thách nàng sao?

“Được! Quân tử nhất ngôn! Con nhất định sẽ cố gắng làm tốt!” Hoa Thiên Cốt mãn nguyện thề, nàng nhất định, nhất định phải trở thành đồ đệ của Bạch Tử Họa.

5 thoughts on “Hoa Thiên Cốt – Chương 13

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s