Hoa Thiên Cốt – Chương 11

Chương 11: Bữa tiệc của chúng tiên

“A! Đường Bảo, ta vừa phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng!” Hoa Thiên Cốt đột nhiên kinh ngạc nhìn đóa hoa mình đang ôm trong tay, kích động đến mức suýt nữa nước mắt chảy thành sông…

“Hả, gì cơ?” Đường Bảo bò vào trong nhụy liếm nước mật của một đóa hoa đào, vị ngọt ngào say đắm lòng người.

“Ta có thể chạm vào hoa! Ta có thể chạm vào hoa! Hoa không tàn, không tàn một chút nào!” Hoa Thiên Cốt bỗng nhiên nhận ra, hai chi run rẩy ôm lấy đóa hoa còn to hơn cái mình núc ních đầy thịt, cọ đến cọ đi lên mặt, cánh hoa đào mềm mại mà óng ả đẹp như tơ lụa. Hoa Thiên Cốt sung sướng lăn qua lăn lại, coi cánh hoa như chăn mà vùi mình vào, thơm quá, thật là thoải mái.

“Trước kia mẹ không thể chạm vào hoa sao?”

“Đương nhiên, bằng không sao ta lại có cái tên Hoa Thiên Cốt được, từ nhỏ ta đã là khắc tinh của hoa rồi. Chưa từng có một đóa hoa nào có thể bình an trong tay ta. Tại sao? Tại sao chứ?”

“Con nghĩ điều này chắc có liên quan đến Thiên Thủy Tích hoặc là câu ngọc, đặc biệt là câu ngọc, thoạt nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng linh lực lại mạnh hơn Thiên Thủy Tích rất nhiều lần. Trên người mẹ vốn có một mùi cực kì hấp dẫn yêu quái, nhưng đều đã bị miếng ngọc ấy che lấp hết rồi.”
“A? Thảo nào từ lúc từ biệt Lãng ca ca đến nay, không còn nhiều tiểu quỷ đáng ghét đến bám lấy ta như trước đây nữa.” Hoa Thiên Cốt sung sướng bò hết đóa hoa này đến đóa hoa khác.

Trong rừng người tới dần nhiều hơn, trên bàn bày đầy rượu ngon, cao lương mĩ vị, tiên quả, Đường Bảo nhìn mà nước miếng sắp rỏ đến nơi.

“Mẹ nói xem nếu con thả người bay xuống, nhảy đúng lên trên mâm đào trên bàn, liệu có thể bị phát hiện không?”

“Chẳng những sẽ bị phát hiện, nói không chừng còn bị chúng tiên ăn vào bụng ý.” Hoa Thiên Cốt cười ngặt nghẽo, “Không biết có bao nhiêu tiên nhân tới nhỉ? Sao lại đặt nhiều chỗ ngồi như thế?”
“Thế gian này có rất nhiều tiên nhân dù nổi tiếng hay vô danh, nhưng số có thể tham dự yến tiệc này không nhiều. Ngoại trừ chưởng môn các tiên phái nhất định phải có, một số tán tiên có danh tiếng vang dội Tây Vương Mẫu cũng đã gửi thiệp mời. Hiện giờ ở Côn Lôn tất cả mọi người bao gồm cả Tây Vương Mẫu, có lẽ là bốn năm trăm người.”

Chốc lát sau tiếng chuông càng dồn dập, tiên nhạc nổi lên, dòng chúng tiên dài đằng dặc bắt đầu tiến vào chỗ ngồi.

Tiên nhân dáng vẻ nào cũng có, có siêu phàm thoát tục, có xinh đẹp tuyệt trần, có tiên phong đạo cốt, có già yếu lọm khọm, có hung ác dữ tợn, nhất thời Hoa Thiên Cốt nhìn đến hoa cả mắt, miệng khô lưỡi khô. Ngoài Ngọc Hoàng và Vương Mẫu ngồi cao nhất có thể phân biệt được, thì những người khác nàng không biết một ai.

Đường Bảo giới thiệu từng người cho nàng.

“Ngồi bên kia là Bồng Lai tam tiên, Phúc Lộc Thọ tam tinh. Kẻ mặc đồ đỏ, để ria mép, cái bản mặt bựa chỉ nhìn chằm chằm chúng tiên nữ, cười đến là dâm đãng kia là Thần Tài, người say mèm vùi đầu vào bầu rượu kia là Phúc Thần, râu tóc bạc phơ, bên cạnh có một đồng tử là thọ tinh Nam Cực tiên ông.”

“Bên kia lần lượt là chưởng môn các phái Lao Sơn, Thiên Sơn, Thái Bạch Sơn, Vương Ốc Sơn. Tiếc là Thanh Hư đạo trưởng của Mao Sơn đã mất rồi…”

“Người nào là chưởng môn Lao Sơn?” Hoa Thiên Cốt vươn cổ nhìn , đột nhiên nhớ ra phải chuyển lời giúp Lâm Tùy Ý tới sư phụ hắn.

“Dưới gốc cây bên kia, người tóc bạc, mày nhíu chặt, đang nhắm mắt ngồi yên đấy, có thấy không?”
“Ừm, thấy rồi.”

“Bên kia nên biết kĩ hơn, phần lớn là các vị bồ tát của Phật môn, mặc áo trắng, đầu bóng lưỡng là mười tám vị La Hán, phía sau là mười tám chùa Mỹ Âm, Phạm Âm, Thiên Cổ, Tụng Đức, Quảng Mục,…Mẹ chú ý nhìn Diệu Thán kia kìa, nàng là tiên nữ xinh đẹp nhất ở đây, giống như Hằng Nga vậy, kẻ có dáng vẻ kì quái nhất kia là Lôi Âm.”

“Mấy bàn ở phía đông kia là Nhị Thập Chư Thiên, Nhật Thiên, Nguyệt Thiên, Đại Phạm Thiên, Đế Thích Thiên, Diêm Ma La Vương,.., tiên pháp của bọn họ đều thuộc hàng lợi hại bậc nhất, tính tình cũng vô cùng nóng nảy, kẻ thường không dám trêu chọc.”

“Đang đánh cờ ở bên kia chính là sáu Nam Đẩu Tinh Quân và bảy Bắc Đẩu Tinh Quân. Mười ba người này mà ở cạnh nhau, có dịp tụ hội là lại chơi cờ chẳng quản ngày đêm, hơn nữa còn là liên minh hỗn chiến siêu cường của mười ba người này, mỗi quân cờ của họ đều là ngôi sao trên bầu trời, có thể rèn ra binh khí tốt nhất thế gian.”

“Một phía khác đang huyên náo ầm ĩ giống như đang cãi nhau chính là Tứ Hải Long Vương.”

“A? Không ngờ lại có một người phụ nữ! Thật tuyệt!” Hoa Thiên Cốt nhìn nhiều gương mặt tiên nhân kinh thế hãi tục, bắt đầu cảm thấy thưởng thức cái đẹp thật mệt, nhưng vẫn cảm thấy kinh diễm trước vị nữ Long Vương tóc hồng đang cười sảng khoái lại không mất đi sự quyến rũ của phái nữ.

“Phải, tửu lượng khá nhất, lợi hại nhất, cũng xinh đẹp nhất, Bắc Hải Long Vương mới nhậm chức.”

“Người đằng trước là Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn.”

“Người cầm phất trần màu trắng là ai?”
“Đó là Đạo Đức Thiên Tôn, cũng chính là Thái Thượng Lão Quân. Lão là kẻ dối trá, biết nhiều chuyện nhất, lời của lão chỉ có thể tin một nửa.”

“Phía bên kia là Nam Cực Quan Âm ở phía Nam, Sùng Ân Thánh Đế ở phía Đông, ba vị khác có lẽ là bận trấn áp yêu ma tác quái nên vẫn chưa tới.”

“A? Quan Âm Bồ Tát!”
Hoa Thiên Cốt nhìn vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn ngồi ngay ngắn trên đóa sen tím, thiếu chút nữa chạy ra quỳ xuống bái hai bái.

Xung quanh Quan Âm Bồ Tát bao phủ điềm lành, gương mặt lộ vẻ đại từ đại bi, trong vầng sáng trắng hơi nhạt thần thánh, gương mặt không ngừng biến ảo khiến người ta cảm thấy không thực, làm Hoa Thiên Cốt chợt nhớ tới người mẹ số khổ chưa từng thấy mặt, bỗng chốc tràn đầy xót xa.

“Đừng nhìn nữa, Quan Âm Bồ Tát nghìn tay nghìn mặt, nhìn nhiều sẽ bị rơi vào ảo giác.”

“Những người bên kia chắc đã rất quen thuộc, rất nhiều người sau này mới đắc đạo, được Ngọc Đế sắc phong, có địa vị cao. Nhị Lang Thần, Cự Linh Thần, Thái Bạch Kim Tinh, Xích Cước Đại Tiên, Văn Khúc Tinh và Vũ Khúc Tinh, Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ, Phong Bá, Vũ Sư, Lôi Công, Điện Mẫu. Đang múa trước đài chính là Thất tiên nữ, đang rót rượu cho chúng tiên là Hằng Nga tiên tử, mỹ nhân lạnh lùng nghiêm túc ở góc đằng kia là Cửu Thiên Huyền Nữ.”

Hoa Thiên Cốt mở to mắt nhìn, ở cái tuổi này không thể thưởng thức cũng chẳng thế lý giải được bao nhiêu ý nghĩa từ xinh đẹp, giống như chỉ biết Cửu Thiên Huyền Nhạc rất hay, nhưng lại không thể nói hay ở chỗ nào, khác âm nhạc của thế gian ở đâu. Nhưng nhìn thấy lưng chừng trời, từng đóa Tường Vân trôi bồng bềnh, trong màn trời màu chàm, bảy tiên nữ bảy sắc xiêm y hát hay múa khéo, bàn chân đẹp như ngọc, chiếc lắc tinh xảo đeo trên mắt cá chân không đếm được đã cẩn bao nhiêu chiếc chuông bạc, uyển chuyển như mộng, lụa màu tung bay, sa mỏng cũng múa.

Mà Hằng Nga tiên tử và Cửu Thiên Huyền Nữ, một người quyến rũ khuynh thành, một người lại lạnh lùng cao quý. Hai người đẹp tới mức khiến Hoa Thiên Cốt hoài nghi không biết mình có phải là con gái hay không.

“Kẻ toàn thân tóe ra lửa không ai dám đến gần kia là Liệt Hỏa Tinh Quân, tính khí táo bạo, ở tiên giới không ai dám trêu chọc cũng không ai muốn dạy bảo cậu ta. Hoa Thiên Cốt nhìn kĩ, không ngờ lại là một thiếu niên chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi.

“Anh chàng vừa rắn rỏi, vừa đẹp trai bên kia chính là Thanh Long Mạnh Chương Thần Quân, cô gái xinh xắn dễ thương bên cạnh chính là Chu Tước Thần Quân, Bạch Hổ và Huyền Vũ vẫn chưa tới, bọn họ đã bất hòa với tiên giới lâu rồi. Có kẻ tung tin vịt rằng bọn họ hay gặp gỡ, có quan hệ mật thiết với bọn yêu ma, có vẻ định làm phản. Nhưng thần binh bọn họ nắm trong tay rất đông, nên Ngọc Đế thực sự rất đau đầu vì chuyện này.”

“Oa, Đường Bảo, ngươi thật lợi hại!”

“Hê hê, tiểu yêu tinh của Dị Hủ Các, chuyên môn chính là thu thập tìm hiểu tin tức, vì cung cấp tin tức mà tồn tại, mà con chính là kho tin tức cực kì lớn đằng sau Dị Hủ Các!”

Hoa Thiên Cốt vừa nghĩ tới những điều Đường Bảo biết hơn một nửa là do đống lưỡi treo trên nóc nhà kia nói cho nó thì không khỏi rùng mình một cái.

“Dị Hủ Các chẳng những chuyện hoàng cung, mà ngay cả chuyện tiên giới cũng biết rõ ràng vậy sao?”
“Đó là điều đương nhiên, chuyện của Lục giới đều có sử kí.”

“Thế Dị Hủ Quân có cách nào ức chế Yêu Thần xuất thế không?”
“Con cũng không rõ lắm, pháp lực của con còn yếu, chuyện biết cũng có hạn, chỉ có thể kết nối đến tầng một cơ sở dữ liệu của Dị Hủ Các.”

“Ừm, thật hâm mộ những vị tiên nhân đó! Không biết ta bái sư rồi phải học bao lâu mới có chút thành tựu. Đúng rồi, sao vẫn chưa thấy Bạch Tử Họa lão tiền bối nhỉ? Lẽ nào ông ấy lại không đến đây?”

“Con cũng không biết, có thể là đi chậm. Hiện giờ nội bộ tiên giới đã phân tranh vô cùng rối loạn, hai phe phật đạo vì tranh quyền khống chế mà tranh đấu gay gắt, các môn phái để phát triển lớn mạnh không từ mọi thủ đoạn, thiên binh thiên tướng cũng vì chút lợi nhỏ nhoi và người chết ta sống. Ngọc Hoàng Vương Mẫu có danh nhưng không có thực quyền, Phật Tổ và Bồ Tát lại ít để ý đến chuyện thế sự. Hiện nay trên tiên giới, tính ra chỉ có Trường Lưu thượng tiên Bạch Tử Họa là có đạo hạnh cao nhất, danh vọng cao nhất, chúng tiên cũng coi ông ta như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Một chuyện lớn như thương thảo bàn việc Yêu Thần xuất thế, ông ta không thể không đến.”

Hoa Thiên Cốt không tài nào hiểu nổi mấy chuyện rắc rối như thế, tại sao thành tiên rồi mà vẫn còn lục đục mâu thuẫn. Thảo nào Đông Phương Úc Khanh lại ghét tiên nhân như vậy!

“Người kia là Đông Hoa thượng tiên, hắn có quan hệ rất tốt với Bạch Tử Họa, nhưng mặt khác hai thượng tiên này lại có tính cách vô cùng lập dị, hầu như mỗi lần đến Thiên Yến hắn cũng chẳng thèm tham gia.”

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nhìn nam tử siêu phàm như gió kia, khóe miệng lúc nào cũng cong lên tạo thành một nụ cười như có như không, tuấn tú nho nhã, lại mang vẻ mỏng manh tựa như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi bay.

“Còn có rất nhiều du tiên và tán tiên, cô gái có mái tóc xoăn giống rắn kia là Nghịch Thủy Thiên Phàm Thanh Thủy Anh, người đeo sa che mặt đang nói chuyện với nàng chính là Huyễn Tịch Nhan, thân phận có chút thần bí. Ông lão có cái bụng to như Phật Di Lặc kia là Ngũ Nhạc Tán Nhân, người bị ông ta bám theo không ai là không bị ông ta càm ràm tới chết, kẻ có gương mặt đau khổ đứng cạnh ông ta chính là kẻ kiệt xuất trong ngàn quân Nam Lĩnh Hàn, trước kia vốn là một trong Ngũ Tôn, nhưng sau vì tranh đấu với anh ruột, bao che cho yêu nữ nên bị đuổi tới man hoang, trong lúc giận dữ bỏ đi khỏi điện Cửu Tiêu làm du tiên.”

“Đường Bảo, ngươi đã nghe danh Hoan Hỉ Thiên Ưu Lạc Hà Đông chưa?”

“Đương nhiên là đã nghe rồi, đạo hạnh của người đó cực kì đáng sợ, nhưng tính tình còn đáng sợ hơn. Tuy rằng năm nào cũng phát thiếp mời ông ta đến yến tiệc, ông ta lại ghét lễ nghi phiền phức và kiểu giả mù sa mưa của Tiên giới nên từ trước tới nay chưa đến lần nào, Tiên giới có rất nhiều người vô cùng căm ghét ông ta. Đặc biệt là Tứ tiên nữ của Thất tiên nữ, không biết ông ta đã đắc tội với nàng ấy thế nào mà nàng ấy hận ông ta thấu xương, vừa thấy mặt đã đòi chém đòi giết.”

“Còn mười hai nguyên thần Tý, Sửu, Dần, Mão,…, hai mươi tám linh thú, ba mươi sáu thiên phân tán ở các nơi khác nhau con sẽ không chỉ hết cho mẹ. Năm nay người tới nhiều hơn năm ngoái rất nhiều, có rất nhiều người con không biết. Nếu mẹ trở thành đệ tử của Bạch Tử Họa, cho dù có tiên tịch hay không, sau này không chừng có thể quang minh chính đại theo ông ta tham dự Thiên yến. Con cũng thể đường hoàng đi theo mẹ ăn uống gì đó. Ha ha ha!” Đường Bảo vừa tưởng tượng nước miếng đã chảy ròng ròng.

Hoa Thiên Cốt mặc dù chưa biết chuyện đời, nhưng từ nhỏ đã là một người ít dục vọng, chưa từng buồn cũng chưa từng vui.

Trong mắt phần lớn người phàm, thần tiên đều xinh đẹp tuyệt trần hoàn mĩ vô song, nhưng mắt nàng nhìn mãi cũng quen. Nếu xét về kỳ dị, không có mấy người so được với Dị Hủ Quân, nếu bàn về diện mạo, không có mấy người sánh được với Hiên Viên Lãng, nếu nói về khí chất và tiên tư, chẳng mấy ai bì được với Đông Phương Úc Khanh, nếu nhìn vào vẻ ngoài dữ dằn, không mấy người bằng được Lạc Hà Đông.

Nhưng dù có đau đớn như khi cha qua đời, nàng cũng cố nhịn không ứa ra một giọt nước mắt, đẹp trai như Hiên Viên Lãng hay Đông Phương Úc Khanh, nàng cũng chỉ kinh ngạc trong khoảnh khắc, dữ dằn như Lạc Hà Đông hay vô số yêu ma quỷ quái, nàng có sợ cũng sẽ kiên trì đến cùng.

Không có nhiều tư dục, cũng không có nhiều tâm sự, nàng có lập trường của mình, nhưng vẫn luôn thuận theo tự nhiên, không biết từ chối người khác.

2 thoughts on “Hoa Thiên Cốt – Chương 11

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s