Động cơ tàn khốc – Chương 2

Cô ngồi, anh đứng, hơi thở của người đàn ông trẻ dần dần tiến gần đến đầu, rõ ràng là anh đang cúi người xuống, cô không dám ngẩng lên.
Cô ngửi thấy mùi sữa tắm của anh.
Cô ấn loạn phím di động.

Chương 2

 

Chủ nhật trời mưa.

 

Sáng sớm Tần Bân đã gọi điện cho anh em đồng nghiệp báo bình an, Giai Ninh ngồi trên chiếc sofa cạnh cửa sổ cắn móng tay. Anh cúp điện thoại, đi qua kéo tay cô ra: “Em làm sao thế? Lo lắng điều gì?”

 

Cô đáp: “Chúng ta đừng ở nhà nữa, đi ăn cơm đi?”

 

Anh nói: “Trời đang mưa.”

 

“Đi mà.”

 

Hai người tới nhà hàng Maksim cách nhà không xa ăn bữa cơm tây, Cừu Giai Ninh tâm trí để đâu đâu, ăn như nhai rơm, chốc chốc lại ngó ra ngoài. Trận mưa này dường như ngày càng nặng hạt, bất lương không chịu tạnh. Cô tự an ủi mình rằng, lần này không phải là cô cố tình thất hẹn mà là ông trời không chiều lòng người.

 

Tần Bân gặp người quen nên đưa cô qua chào hỏi, đối phương cũng là một cặp còn trẻ, nghe nói bọn họ sắp kết hôn bèn kéo bàn qua thảo luận xem cuối năm nay có nên cùng đi du lịch một chuyến. Tần Bân đề nghị đi Tây Tạng bằng tuyến tàu hỏa mới mở, vừa thú vị vừa có ý nghĩa. Giai Ninh nhìn điện thoại.

 

“Em có việc à?” Tần Bân hỏi.

 

Cô nghĩ cực nhanh, mở miệng đã nói dối: “Em cứ cảm thấy ở phòng thí nghiệm có gì đó chưa ổn.”

 

“Vậy em mau đi đi.”

 

“Lát nữa anh tự về nhé?”

 

“Không sao. Em đi đi.”

 

Cô không bật ô mà chạy luôn ra ngoài. Phóng xe trong màn mưa, lượn hai vòng từ phía đông thành phố tới phía tây, nhấn còi phóng bay qua cổng trường, lướt qua mép áo của sinh viên như một cơn bão, bị cần gạt giảm tốc chà vào đến đau, cô đi thẳng tới dưới kí túc xá của Châu Tiểu Sơn mà lần trước đã từng ghé qua, thắng kít lại.

 

Nhìn lại mình trong gương, mặt đỏ tai hồng tóc rối bù xù, hệt như chạy bộ tới đây vậy.

 

Thật mất mặt.

 

Nếu hôm qua không nuốt lời, nếu hôm nay quyết tâm không đến thì tốt rồi, giờ đã là chiều biết đưa cậu ta đi tham quan ở đâu đây? Khuôn viên trường hay là Di Hòa Viên bên cạnh?

 

Có điều đó không phải điều quan trọng, quan trọng là, cô thấy lúng túng.

 

Hút xong một điếu thuốc, cô gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai nhận.

 

Giai Ninh nhìn lên trên, cửa sổ phòng cậu ta vẫn đang mở, một nhành dương to còn chìa hẳn vào phòng.

 

Giai Ninh lại đợi một lát, rồi xuống xe lên tầng tìm cậu ta.

 

Trên đó không có nhiều người, chủ nhật, có người làm thêm, ôn tập, lại có người hẹn hò, mỗi người một việc. Hành lang vắt vẻo nào là quần áo, tất, mùi mồ hôi, mùi cơ thể, mùi xà bông quyện vào nhau, cực kì hỗn loạn.

 

Phòng Châu Tiểu Sơn đang mở, trước khi vào cô họ một tiếng, sau đó vừa bước vào Giai Ninh đã ngây người.

 

Tiểu Sơn không ở đó, nhưng có một cô gái trong phòng.

 

Cô gái rất trẻ, gương mặt thon gọn, đôi mắt to, miệng vừa nhỏ vừa đầy đặn, da màu yến mạch, cô gái ấy mặc một chiếc áo trắng với quần bò, cánh tay chắc khỏe, đường cong tuyệt đẹp, hình xăm tam giác màu đen trên vai trông rất hấp dẫn.

 

Đó là một cô gái đẹp với gương mặt đặc biệt, giống như người Malaysia. Trong đôi mắt dường như có vẻ đẹp của vùng đất Nam Á, cô ta nhìn Giai Ninh, thoải mái pha chút ương ạnh.

 

“Châu Tiểu Sơn đâu? Đây không phải là phòng cậu ta sao?” Giai Ninh cao giọng hỏi, gọn gàng dứt khoát, khí chất nghiêm nghị.

 

“Là phòng của anh ấy.” Cô ta nói, “Anh ấy sẽ quay lại nhanh thôi.”

 

Cô ta ngồi lên ghế xoay nửa vòng, nhìn chằm chằm vào Giai Ninh, đôi chân dài mặc quần bò vắt chéo lên nhau, cô ta đi một đôi giày mũi nhọn bằng da đen, mũi chân hếch về phía trước.

 

Giai Ninh thầm nghĩ, đẹp thì có đẹp, nhưng chỉ một bộ quần áo, từ áo khoác đến giày, từ mùa hè xuyên mùa đông, nếu là em gái cô, cô phải dạy mặc quần áo thế nào cho vừa đẹp lại vừa thoải mái mới được, kẻo lại rơi vào tình trạng trên hè dưới đông thế này.

 

Cô đi qua, kéo một cái ghế khác qua ngồi, hỏi cô gái kia: “Cô là ai?”

 

“Cô nói trước đi.”

 

“Tôi là giáo viên của cậu ta.”

 

Còn chưa dứt lời, Châu Tiểu Sơn đã bước từ ngoài vào, trong tay cầm một cái chậu sắt và khăn mặt, tóc ướt sũng, có vẻ vừa mới tắm xong.

 

Anh nhìn hai người, cô gái bỏ đôi chân đang vắt chéo xuống, từ từ ngồi thẳng dậy.

 

Anh không định giới thiệu hai người cho nhau, nói với cô gái kia: “Em về trước đi.”

 

Giai Ninh giữ mặt mũi cho cô ta nên không nhìn, lôi điện thoại trong túi ra nghịch, liếc mắt thấy giày da mũi nhọn rời đi, khi đi tới trước mặt Châu Tiểu Sơn, bỗng nhiên dừng lại, không cam lòng nhưng cũng không biết làm thế nào.

 

Cô gái kia đi rồi. Cô vẫn nghịch di động của mình. Thấy chân Châu Tiểu Sơn bước đến bên cạnh.

 

Cô đang ngồi, anh đang đứng, hơi thở của người đàn ông trẻ dần dần phả lên đầu, rõ ràng là anh đang cúi người xuống, còn cô không dám ngẩng lên.

 

Cô ngửi thấy mùi sữa tắm của anh.

 

Cô ấn loạn phím di động.

 

Cô nghe thấy anh hỏi: “Cô hút thuốc?”

 

Cô lúng túng ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt được cẩn lên gương mặt như ngọc của anh: “Không.”

 

Anh đáp: “Nói dối.”

 

Khoảng cách quá gần, hơi thở phả vào mặt, cô không thể phản ứng, không thể đáp lại, chỉ thấy mình như rơi vào trong đôi mắt anh.

 

Cũng may là cửa sổ đang mở, gió lạnh ùa vào mang theo chút mưa rơi xuống mặt cô, Giai Ninh dần trấn tĩnh, nói: “Vớ vẩn! Tôi có hút thuốc hay không thì liên quan gì đến cậu.”

 

Giai Ninh ngiêng người ra sau rồi đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài: “Cậu xem, tôi giữ đúng lời hứa nhé, hôm nay trời mưa tôi còn đến đây, theo cậu chúng ta có thể đi đâu? Di Hòa Viên cậu đi rồi đúng không? Chả có gì hay nhỉ?”

 

Châu Tiểu Sơn đứng đằng sau đáp: “Vậy đi ăn cơm đi, chúng ta đi ăn mì bò Lan Châu.”

 

Cô nhìn đồng hồ: “Bây giờ, là, bốn giờ.”

 

Tôi đói.”

 

Trong quán cơm nhỏ cách trường không xa cô ngồi đối diện anh, lúc nhìn anh ăn mì thầm nghĩ: Người này sao có thể luôn đặt yêu cầu quá đáng một cách hợp tình hợp lý như thế nhỉ?

 

“Cô không ăn?” Châu Tiểu Sơn hỏi.

 

“Tôi ăn rồi.” Cô lật tờ “Chuyện xưa” ra.

 

Tiệm cơm gần trường học vì để cạnh tranh với cantin vốn chiếm ưu thế địa điểm nên đồ ăn rất ngon. Mấy năm trước khi Giai Ninh còn học ở Bắc Hoa là khách quen của món mì bò này, bây giờ nhìn Châu Tiểu Sơn đang ăn ngon lành, mùi mì bò lại một lần nữa len lỏi vào trong mũi cô, cô không nhịn nổi nữa nên dù biết rõ mà vẫn cố hỏi ông chủ.

 

“Có bát nhỏ không?”

 

“Không có. Tất cả đều năm đồng.”

 

Giai Ninh còn làm ra vẻ: “Tôi ăn không hết, ài, thôi được rồi, ông làm cho tôi một bát đi.”

 

Khóe miệng anh cong lên, như thể đang cười.

 

Bát mì của Giai Ninh được mang lên, ăn rồi ăn cuối cùng hết veo, cô nhẩm thầm: Thế này có được không? Trưa đã ăn một miếng bít tết to cùng với tiramisu rồi.

 

Cầm tiền ra trả, Châu Tiểu Sơn nói: “Tôi đã trả rồi.”

 

“Như thế sao được? Tôi mời cậu.”

 

“Tại sao nhất định phải là cô mời tôi?” Châu Tiểu Sơn hỏi.

 

“Tôi là giáo viên của cậu.”

 

Anh không lên tiếng.

 

Sau đó cô mới biết, đây là cách anh quen nói “Không”.

 

Ra khỏi quán cơm, mưa đã tạnh hẳn, ráng chiều màu cam nhạt phủ đầy trời. Không khí được gột sạch, hít sâu một hơi thông tận vào tim.

 

Cô tra chìa khóa để mở cửa xe, Châu Tiểu Sơn đứng đằng sau hỏi: “Cô phải đi?”

 

“Ừ.” Cô đáp, nhìn anh, “Cám ơn cậu đã mời tôi ăn mì.”

 

“Phải cám ơn cô mới đúng.” Anh nói, “Đi xa như thế chỉ để ăn một bữa mì bò với tôi.”

 

Cô khẽ cười: “Cậu không cần phải để ý, tôi đã đồng ý với viện sĩ Vương rồi, tình nghĩa này nên để cho ông ấy mới phải.”

 

Cô lái xe về nhà mà không còn sốt ruột như lúc đi nữa, dịch chầm chậm trong dòng xe tắc ngẽn, nhà đài phát chương trình dự báo thời tiết ngày mai, thứ hai trời sẽ hạ nhiệt. Ngày chủ nhật coi như kết thúc. Thành phố lớn thế này, cô chạy qua chạy lại cả một buổi chiều chỉ để cùng Châu Tiểu Sơn ăn một bữa mì bò.

 

Về đến nhà, Tần Bân đang ở trong phòng sửa sang lại ảnh, nói với cô: “Em gọi điện lại cho anh Mã Thiên Lý đi, anh ấy nói có chuyện gấp tìm em.”

 

Bây giờ cô mới nhận ra di động mình hết pin.

 

Vợ anh Mã làm tham quan nghiên cứu viên ở bên Mĩ, chỉ còn lại anh ta và con gái ở lại Bắc Kinh, con gái đột nhiên bị ốm, hiện tại đang truyền nước ở bệnh viện, vốn ngày mai anh Mã phải đi Nam Kinh họp, hết đường xoay sở nên đành nhờ Giai Ninh đi thay.

 

Lúc thu dọn vali Giai Ninh dặn Tần Bân: “Ngày mai anh đến trường điền đơn xin đổi giờ hộ em, gần đây bộ giáo dục đánh giá độ chuyên cần rất nghiêm ngặt.”

 

“Không sao, anh quen rồi.” Tần Bân nói, “Nếu anh không phải đi săn tin, nhiệm vụ chủ yếu không phải là ở nhà giúp việc cho cô giáo Cừu em ư?”

 

“Cá nhân em cho rằng anh cực kì hiểu bản chất công việc của mình.”

 

Tần Bân gọi: “Giai Ninh, mau qua đây.”

 

“Đừng vớ vẩn, giờ em đang bận.”

 

“Không phải, em lại xem ảnh đi. Bảo đảm mở rộng tầm mắt.”

 

Cô nghe thấy lời anh nói thì rất ngạc nhiên, đi qua xem, kinh ngạc kêu lên: “Đây là sòng bạc hay là hoàng cung?”

 

“Khu vực tuyến trên của Petersburg, nơi tiêu tiền lớn nhất Đông Nam Á, thế nào? Shock chứ?”

 

Tần Bân dùng ống cameras loại nhỏ chụp không được nhiều ảnh lắm, những vẫn có thể thấy sòng bạc Petersburg kia vô cùng nguy nga lộng lẫy, đĩa xoay viền bạc ngà voi, bàn tú lơ khơ bọc nhung thiên nga màu lam, máy có khe cắm, máy đổ xúc xắc, máy cược ngựa đầy đủ mọi thứ, ở giữa còn có Girl Spitfire, xinh đẹp đoạt hồn, những vị khách áo thơm là lượt đang say mê uống rượu.

 

Giai Ninh thấy mặt người trong tấm ảnh trông thật quen mắt, chỉ vào nói: “A, đây không phải là…”

 

“Chính là ông ta.”

 

“Trời ạ, sao ông ta lại có tiền đi đánh bạc?”

 

“Giai Ninh, em thật ngốc. Ông ta không có, nhưng người nộp thuế thì có.”

 

“Mấy tấm ảnh này của anh thật là…” Giai Ninh ngồi xuống bên cạnh Tần Bân, “Anh sẽ không tự gây họa cho mình chứ?”

 

Anh click đóng file ảnh lại, rất lâu không nói gì. Quay đầu nhìn Giai Ninh, vẻ mặt vẫn thế: “Anh không biết.”

 

Sáng hôm sau Giai Ninh bay đi Nam Kinh, Tần Bân theo lời đến trường điền đơn xin đổi giờ cho cô, thầy Ngô quản lý trông nom các khóa học rất thân với anh, vừa đến đã hỏi chuyện kết hôn của hai người, dặn bảo khi chuẩn bị cỗ cưới nhất định sẽ tới.

 

Tần Bân cũng là người cởi mở, đang chuyện trò rôm rả, một nam sinh gõ cửa bước vào hỏi, giờ thực ngiệm của cô Cừu không học sao? Sinh viên đã chờ nửa tiết rồi.

 

Thầy Ngô nói: “Cậu xem đầu tôi này, mải nói chuyện với cậu mà quên thông báo cho sinh viên.”

 

Quay đầu sang phía cậu sinh viên kia: “Không học, tất cả các tiết trong tuần này đều nghỉ, cô Cừu tới Nam Kinh họp rồi. Châu Tiểu Sơn, cậu đi bảo các bạn đi.”

 

Tần Bân liếc nhìn cậu nam sinh, không nhịn được, lại liếc thêm một cái nữa, nhủ thầm trong lòng: Nam sinh trưởng thành cũng có dáng vẻ như thế cơ à? Giai non học thạc sĩ ở Bắc Hoa, có để cho người ta sống nữa không đây?

 

Anh chào tạm biệt thầy Ngô, xuống dưới tầng lấy xe, chiếc xe Ford của Giai Ninh sơn màu đỏ rực, cũng giống như chính tính cách của cô.

 

Cậu sinh viên tên Châu Tiểu Sơn của Giai Ninh đang nói chuyện với người khác ở trước cổng, Tần Bân lại nhìn cậu ta, Châu Tiểu Sơn cũng nhìn anh.

 

Anh tới tòa soạn gặp chủ biên, đưa đống ảnh kia và bản thảo cho ông ta xem. Ông già trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Nếu không có chuyện gì xảy ra thì tin này đúng là một quả bom lớn đấy.”

 

“Ngài phái tôi đi không phải chính vì thế ư?”

 

“Phải xử lý.”

 

“Ừ.”

 

“Bây giờ cứ để đấy đã, cậu về nghỉ ngơi trước đi, vừa trở về không cần phải gấp gáp đi làm. Tôi sẽ bàn bạc với phó tổng. Hôm nào chúng ta mở một cuộc họp chuyên môn nghiên cứu vấn đề này.”

 

Giai Ninh không có ở đây, anh mỗi ngày đều xem TV, hút thuốc, dạo quanh tiệm bán cún, một hôm đang đang nghịch tai một chú cún Husky thì đột nhiên nhận được điện thoại của bạn học cũ Dương Danh Thanh, hẹn anh buổi tối đi uống rượu.

 

Dương Danh Thanh bây giờ rất nổi tiếng, việc làm ăn vô cùng phát đạt, lái xe Porsche tới quán rượu, đồng hồ đeo tay còn sáng hơn cả đèn giao thông.

 

“Mười năm rồi người không tìm thần, thần còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại bệ hạ nữa.”

 

Dương Danh Thanh nói: “Tôi có một vụ làm ăn rất hời, nhưng chỉ cậu mới có thể làm được.”

 

“Cậu đùa gì thế?” Tân Bân hỏi, “Nếu tôi có thể làm ăn thì bây giờ còn cần đi nhờ xe Ford của vợ sao?”

 

Hắn chụp lấy vai anh: “Cậu sẽ có Porsche.”

 

“Nói nghe xem nào.”

 

“Có người muốn mua vài thứ ở chỗ cậu.”

 

“……..”

 

“Gần đây cậu có tới miền nam một chuyến đúng không? Thật là, cậu đã bất cẩn chụp hình bạn tôi vào máy ảnh của cậu rồi.”

 

“Ý gì?”

 

“Ông ta muốn mua lại. Không có ý gì khác đâu, nhưng đó là ảnh ông ta.” Ánh mắt Dương Danh Thanh nhìn anh từ phía sau tấm kính, “Tần Bân, cậu ra giá đi. Bao nhiêu cũng được.”

 

Anh sắp xếp lại tất cả mọi việc trong đầu rồi nhìn lại một lượt, hoàn toàn rõ ràng, chủ biên nói phải họp bàn, nhưng ông ta họp với ai?

 

Thế giới này thật nhỏ bé, ông quan chức trong ảnh, lãnh đạo của anh và cả cậu bạn cũ học cùng trường này nữa, hóa ra đều cùng một giuộc.

 

Tần Bân rít mạnh vài hơi thuốc: “Cậu nói gì? Tôi không hiểu. Không phải là cậu đến ôn chuyện sao? Cái gì mà tới miền Nam? Tôi mới từ Triều Tiên về mà.”

 

Anh bạn học mặt không đổi sắc: “Ôn chuyện cũng được, Tần Bân, có nhớ năm tư đại học của chúng ta không, cả lớp đều trốn học, chỉ có mình cậu không trốn, còn mang giấy phép xin nghỉ cho mọi người, kết quả thế nào? Ngay trước lúc tốt nghiệp, thầy trợ giảng cách chức lớp trưởng của cậu, thành tích của cậu tốt như thế lại không thể trở thành sinh viên xuất sắc. Cậu nói có đáng không?”

 

Tần Bân cười đáp: “Đúng là có chuyện như vậy. Nhưng bây giờ cậu nói với tôi cũng chẳng có tác dụng gì đâu, già rồi, cổ hủ rồi, không thay đổi được.”

 

Dương Danh Thanh dập thuốc, đưa danh thiếp cho Tần Bân: “Được lắm, đừng có mạnh miệng, nếu muốn gì thì liên lạc với tôi.”

 

Ngay cả câu “tạm biệt” Tần Bân cũng không nói với Dương Danh Thanh, anh gọi điện thoại cho Giai Ninh đang ở Nam Kinh xa xôi, cô đang ngủ, mơ màng nói: “Muộn thế này rồi anh còn gọi cho em làm gì?”

 

“Anh hỏi em một chuyện.”

 

“Ừm….

 

“Em nói xem, anh là một phóng viên nổi tiếng, em là một nhà khoa học, hai ta có thiếu tiền không?”

 

“Tất nhiên là không.”

 

“Hai ta vì sao phải cố gắng làm việc, anh đi săn tin, em nghiên cứu khoa học?”

 

“Vì phồn vinh tổ quốc, vì nụ cười của mẹ.” Cừu Giai Ninh cười rộ lên ở đầu dây bên kia, “Lúc mới quen không không phải đã nói rồi sao?”

 

“Được rồi, anh hỏi thế thôi. Em ngủ ngon nhé, nhà khoa học xinh đẹp.”

 

Anh cúp máy, tính tiền về nhà.

 

Lúc khởi động xe, Tần Bân nhớ tới lời Giai Ninh nói, cực kì vừa lòng, cảm thấy sự lựa chọn và con mắt của mình không tồi, với phụ nữ với cả công việc.

 

Xe đang đi thì gặp đèn đỏ.

 

Cửa kính xe đột nhiên bị đập vỡ.

 

6 thoughts on “Động cơ tàn khốc – Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s