Động cơ tàn khốc – Chương 1

“Tôi không nợ cậu.” Cô nói, “Sao cứ đuổi theo muốn tôi trả nợ như đúng rồi thế?”
“Ai bảo cô không nợ tôi?”
“Tôi là cô giáo của cậu.”
“Không phải.”

Vừa lật người Cừu Giai Ninh đã thấy hối hận.

Khi nãy làm hơi quá nên bây giờ eo vừa đau vừa nhức. Cô vịn thành giường ngồi dậy, lấy quần áo rồi vội vàng mặc vào, cố gắng làm thật khẽ.

Ở đây rất lạnh, nương theo ánh trăng có thể nhìn thấy làn hơi trắng phả ra, cô khịt mũi, cảm thấy khó thở.

Chính tiếng động này đã đánh thức anh.

Bàn tay ấm nóng đặt trên tay cô, anh không nói gì.

Cô mặc áo khoác, kéo xong khóa giày bèn đi luôn, không ngoảnh đầu lại.

Xuống dưới tầng, đi ra khỏi cổng, cô mới dám bực bội, muốn chửi vài câu cho bõ tức lại không biết, vậy nên cứ nghiến chặt răng.

Cô ngồi lên xe của mình, ngẩng đầu nhìn lên bậu cửa sổ có hai chậu xương rồng ở phòng anh. Cô do dự một lát rồi gọi cho anh, chuông vừa đổ anh đã bắt máy ngay, thế nhưng lại im lặng.

“Tôi đây.” Cô nói.

“Ừ.”

“Hôm nay không xảy ra chuyện gì hết, hai chúng ta phải quên chuyện này đi.”

“……”

“Cậu nghe thấy không?”

Sau đó là tiếng tút tút, anh đã tắt điện thoại.

Cô khởi động xe, nghĩ bụng, nói thì đã nói rồi, dằn thì cũng đã dằn rồi, mong là sau này cậu ta đừng làm chuyện gì quá đáng.

Hối hận chết mất, mới quen được có hai tháng.

Cừu Giai Ninh là nữ tiến sĩ tuổi 26, học trò trẻ của viện sĩ Vương Chí Lí thuộc Đại học Bắc Hoa, viện sĩ Vương là chủ nhiệm phòng thí nghiệm vật lí vật liệu.

Hai tháng trước lớp thạc sĩ của cô có thêm một sinh viên liên kết đến từ Vân Nam.

Cô thoáng sững người khi để bọn họ làm quen trong giờ học. Người đó nói, tôi là Châu Tiểu Sơn, tân sinh viên.

Cô ậm ừ cho qua, sau đó bắt đầu cho sinh viên thí nghiệm.

Mấy cô nữ sinh thường ngày làm đâu ra đó không hiểu vì sao hôm nay hết người này tới người khác xin cậu sinh viên mới giúp đỡ. Mánh lới vụng về, mục đích thấy rõ.

Nhìn sang Châu Tiểu Sơn, đáp án hiện rõ ngay trên gương mặt điển trai kia.

Giai Ninh cười thầm, có học hành lâu thế thì vẫn là thiếu nữ thôi.

Còn cô thì đang bận.

Ngoài việc dạy lớp thạc sĩ hằng ngày, hạng mục vật liệu không gian chịu nhiệt cao do cô hợp tác với các đàn anh đàn em đặt dưới sự chỉ đạo của viện sĩ Vương đã sắp thành công, nếu vật liệu cao cấp A của hạng mục này vượt qua kiểm nghiệm thì có thể ứng dụng ngay vào chương trình không gian có người lái bên quân sự. Mặt khác cô còn đang chuẩn bị cho hôn lễ của mình và chàng phóng viên Tần Bân sẽ diễn ra vào mấy tháng sau. Lúc này Tần Bân đang phỏng vấn ở phía nam, tất cả mọi việc đều đè lên vai cô, có chút vất vả.

Tan học, sinh viên lớp thạc sĩ thưa, tối nay họ muốn tổ chức một bữa tiệc, mời cô Cừu tham gia.

Cừu Giai Ninh hỏi: “Nhân dịp gì?”

“Chào đón sinh viên mới ạ.” Lớp trưởng đáp.

“Ừm. Cô không đi đâu.” Giai Ninh nói, “Tối cô còn phải tới phòng thí nghiệm cấp cao. Có điều cô sẽ ủng hộ. Mấy đứa mang hóa đơn về, cô thanh toán, thế nào?”

Đám sinh viên hô vạn tuế.

Cô bảo phải hô thái tuế mới được.

Ngay lúc ấy có điện thoại tới, cô nhìn số, là Tần Bân gọi. Cô ra ngoài nhận điện, vị đại hiệp này giờ đang phỏng vấn ở Quảng Tây, sóng không được tốt, liên tục đứt quãng, cô nói: “Giữ gìn sức khỏe.”

Tân Bân đáp lời: “Anh đang bận, tối về sẽ gọi cho em.”

Cô về phòng thí nghiệm dọn đồ của mình, mọi người đã đi hết rồi, chỉ có Châu Tiểu Sơn đang sắp lại dụng cụ.

“Cậu làm gì thế?” Giai Ninh hỏi, “Cứ để ở đó, sẽ có người tới thu dọn.”

Cậu trả lời: “Không sao, xong ngay thôi.”

Tiết trời đầu thu, ánh nắng rất đẹp, ấm áp chiếu vào căn phòng, gương mặt của Châu Tiểu Sơn dưới ánh nắng ấy trở nên trăng trắng.

“Cậu tới thư viện à?”

Cậu nhìn cô, không nói gì.

“À.” Cô tiếp lời, “Trường này rộng lắm, nếu cậu muốn đi thì tôi sẽ lái xe đưa cậu một đoạn, tiện đường ấy mà.”

Cậu cầm sách của mình lên: “Được. Vậy phiền cô.”

Giai Ninh lái xe Ford, vì học ba năm bên Mĩ nên đã quen đi nhanh, tới giờ vẫn không sửa được, dù chạy trong trường cũng không chịu giảm tốc độ.

Chưa nói được mấy câu thì đã tới nơi, Cừu Giai Ninh nói: “Tạm biệt. À, phải rồi, sau này mua một chiếc xe đạp thì sẽ tiện hơn, Châu…”

“Tiểu Sơn.”

Cô gật đầu, bật cười: “Mai gặp.”

“Cám ơn cô.” Cậu xuống xe, nói với từ bên ngoài, “Sau này hút thuốc ít thôi, nhất là thuốc lá Vân Nam. Ai cũng biết thứ đó không tốt cho sức khỏe.”

Cô lái xe về nhà mà vẫn thấy ngạc nhiên, sao mình cẩn thận đến vậy mà vẫn để lại mùi trên xe?

Những tưởng Châu Tiểu Sơn thật thà sẽ là một sinh viên chăm chỉ, ấy vậy mà ngay buổi sau đã vắng mặt.

Giai Ninh coi như không có gì, nào ngờ buổi thứ ba vẫn không thấy người đâu.

Trước khi lên lớp Giai Ninh hỏi: “Vắng ai?”

Không ai trả lời.

“Không đáp là tôi điểm danh đấy.” Cô làm vẻ lấy danh sách ra.

Mọi người cực kì vui vẻ cười ồ lên, bọn họ quay về thời học sinh rồi.

Lớp trưởng nói: “Thưa cô, vắng Châu Tiểu Sơn.”

“Lí do?”

“Không biết ạ.”

“Cậu làm lớp trưởng kiểu gì vậy hả? Quan tâm, quan tâm biết không. Sao bạn học lại có thể nghỉ học vô cớ chứ?” Giai Ninh nói, “Được rồi, mọi người hâm nóng ống nghiệm đã.”

Dẫu vậy dù gì cũng là sinh viên trưởng thành rồi, cậu ta có nghỉ thêm thì Giai Ninh cũng không hỏi nữa. Ai chả biết học, mỗi người một chí.

Cuối tuần đó cô có một cô bạn học từ Mĩ về. Hẹn thêm mấy cô nữa cùng đi uống rượu. Mấy người này ngay từ hồi học đại học đã rất chịu chơi, Giai Ninh cũng chưa từng chịu thua kém, cô mặc một chiếc váy trễ ngực màu đen hiệu Chanel, tô son đỏ chót.

Các cô gái bị nữ tiến sĩ quyến rũ bẩm sinh lấn áp, nên Giai Ninh khó tránh bị chòng ghẹo vài câu.

Cô A nói: “Cậu là giảng viên mà ăn mặc thế này hả?”

Giai Ninh đáp: “Cậu cứ ghen tị đi, nhưng cấm được chụp mũ vậy nhé, giờ tớ có dạy đâu.”

“Tớ chỉ mong cậu đừng dạy thôi.”

Mọi người nâng cốc uống rượu.

Không biết ai chọn khách sạn Vân Nam này, thức ăn ngon miệng, rượu nếp dịu nhẹ, bàn bè tụ tập quả thực rất vui, cốc này nối tiếp cốc kia, rượu ngấm dần, thục nữ hằng ngày giờ hiện nguyên hình, nói năng lỗ mãng.

Hôn lễ của Giai Ninh được rất được mọi người quan tâm, ai cũng than thở rằng sao cô lại đưa mình vào vũng lầy sớm thế.

Giai Ninh đáp: “Các cậu thì biết gì? Tớ và Tần Bân quen nhau từ bé. Lúc tớ ở Mĩ, anh ấy đã từ chối rất nhiều người. Ba năm đấy. Những bức thư hằng tháng của bọn tớ anh ấy vẫn còn giữ lại.”

Sau đó mọi người đều đồng ý rằng “Tần Bân là một người tốt.”

Lại có người hỏi: “Yêu nhau nhiều vậy nên cuối cùng quyết định lấy nhau?”

Giai Ninh nghĩ rất lâu nhưng vẫn không trả lời được, cô gọi phục vụ thêm rượu, vội vàng nghĩ sang chuyện khác, ném cái vấn đề vớ vẩn “yêu” là thế nào đi trước khi vào phòng vệ sinh.

Chân cô không đứng vững nổi, vịn tường đi được vài bước thì thấy người quen.

Châu Tiểu Sơn đứng bên quầy bar cũng đang nhìn cô, chỉ nhìn chứ không nói gì.

Do ảnh hưởng của rượu, Cừu Giai Ninh nhìn gì cũng thấy ngứa mắt, lộp cộp bước tới hỏi: “Lớp trưởng nói với cậu chưa? Lớp thí nghiệm, vắng trên năm buổi, mất tư cách thi…”

“……”

“Cậu ở đây làm gì?”

Tiểu Sơn ngập ngừng hồi lâu mới đáp: “…Làm thêm.”

Cô không ép cậu ta trả lời nữa, quay sang nói với người quản lý mặc comple thắt caravat trong đại sảnh: “Giám đốc đâu? Ông là giám đốc? Thuê sinh viên làm quá giờ không ngày nghỉ, mấy người đang tự chuốc phiền vào mình đấy biết không? Tôi là ai hả? Tôi là giáo viên của cậu ta.”

Cảnh tượng một cô gái quyến rũ vận hàng hiệu dùng luật pháp nước Mĩ để lí luận với người Trung Quốc ngay trong đại sảnh khách sạn khiến mọi thực khách quan sát đều chép miệng lấy làm lạ, nếu là thật vậy cô gái kia quả là hình mẫu điển hình của thần phần trí thức đương đại, thông minh, xinh đẹp, có trách nhiệm, năng nổ, còn cả bộ ngực hàng thật giá thật kia nữa.

Sau đó Cừu Giai Ninh bị Châu Tiểu Sơn lấy áo choàng kín người rồi lôi ra khỏi khách sạn rồi mà vẫn bất bình, tay run liên tục, không biết là do cơn tức hay là do ảnh hưởng của rượu.

Tiểu Sơn lấy chìa khóa xe ra khỏi túi cô, “Tôi đưa cô về.”

Ngoài việc bảo cậu đi đường ra sao thì suốt dọc đường hai người không nói thêm câu nào nữa.

Cuối cùng xe đỗ lại trước cổng khu nhà cô, Tiểu Sơn nói: “Căn nhà này đẹp thật.”

Cô quay mặt qua trả lời: “Cậu đã lớn, nhưng tôi là giảng viên của cậu, dù cậu không để ý nhưng tôi vẫn phải nói. Có thể làm thêm, nhưng không được lơ là việc học. Hôm nay cậu vì kiếm mấy đồng sống qua ngày mà lỡ dở việc học, nghiên cứu thì liệu sau này có tương lai không? Hả?”

Cô làm công tác tư tưởng vô cùng lưu loát. Lúc ấy bộ óc thông minh đó còn nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể trở thành cố vấn trên con đường giảng dạy nghiên cứu khoa học.

Cô nói, anh gật đầu.

“Tôi không đùa đâu, Châu Tiểu Sơn, cậu mà bỏ thêm một buổi thì không cần phải đi thi nữa.”

Cô lấy ít tiền trong túi ra đưa cho cậu: “Giờ tôi không có nhiều, cậu bắt xe về trường trước đi, chuyện phí sinh hoạt chúng ta nghĩ sau.”

Cậu cầm lấy tiền của cô, nhìn một lát rồi nhét vào túi, “Cám ơn.”

Cô bảo cậu về đi.

Tiểu Sơn ngoan ngoãn xuống xe.

Cô châm một điếu thuốc.

Cậu đã vẫy tay gọi xe rồi đột nhiên lại quay lại, rút lấy điếu thuốc trên miệng cô từ ngoài cửa xe, ném xuống đất, giẫm tắt.

Sau đó viện sĩ Vương biết chuyện này, có một hôm trêu Giai Ninh: “Em nổi tiếng rồi đấy, nhà khoa học sành điệu của đại học Bắc Hoa chúng ta cãi nhau với người ta trong khách sạn. Hôm đó còn có người của hội cựu sinh viên chứ, bọn họ đều nhận ra em cả.”

“Dù vậy em đã giúp được một sinh viên.” Giai Ninh trả lời thẳng thắn, “Cậu sinh viên đó mới tới mà đã nghỉ học, nhưng sau lần này sẽ không dám tái phạm nữa.”

“Vậy cũng đáng.” Viện sĩ Vương đáp, “Sinh viên giỏi?”

“Rất thông minh, đầu óc linh hoạt tay chân nhanh nhẹn.”

“Hôm nào thầy cũng phải ngó qua rồi cùng làm bữa mới được.”

“Chắc chắn rồi.”

Họ ở lại phòng của viện sĩ Vương chỉnh sửa báo cáo về ứng dụng của vật liệu không gian A, một tháng sau là phải trình lên cho quân đội.  Ổ cứng lưu giữ cách chế tạo, tinh luyện vật liệu hiện giờ đều được niêm phong đặt trong két của viện sĩ Vương. Nếu vượt qua được vòng kiểm tra của quân đội thì sẽ áp dụng luôn thành vật liệu không gian kiểu mới, cũng có nghĩa nó sẽ trở thành công nghệ cơ mật của quốc gia.

Chuyện hoàn cảnh khó khăn của Châu Tiểu Sơn tất nhiên Cừu Giai Ninh không đi nói linh tinh. Cô giúp cậu ta tìm một công việc làm thêm ở phòng thí nghiệm, giúp nhân viên thu dọn dụng cụ, hưởng lương từ phòng thí nghiệm của viện sĩ Vương, mỗi tháng 1000 tệ. Người quản lí ở đó đùa, hay là để cậu ta làm việc thay tôi, còn tôi làm sinh viên của cô là được rồi.

Giai Ninh cười đáp: “Bác Lí, bác nói gì thế? Gia cảnh thằng bé khó khăn, người làm thầy như chúng ta không giúp thì còn ai giúp đây?”

“Cô Cừu thật tốt bụng, vừa hào phóng lại có học vấn, lấy được cô là phúc đó.”

“Ài, bác cũng được đấy.” Cô vỗ vai bác Lí.

Cô không đặt nặng việc mình làm, Châu Tiểu Sơn nhận việc rồi cũng ngoan ngoãn, từ đó không dám nghỉ học nữa.

Không lâu sau đó, có một hôm tan học rồi, Giai Ninh đang uống nước thì Châu Tiểu Sơn bước tới nói: “Người nhà mang trà Phổ Nhĩ tới cho tôi, cô muốn thử không?”

Hôm đó cô không được vui, hồi sáng gọi điện cho Tần Bân, anh đang bận như con quay, xui xẻo thay nói chưa được vài câu đã ngắt máy.

Giờ thì tìm được người trút giận rồi.

Giai Ninh đặt cốc nước xuống, không ngẩng đầu nhìn Châu Tiểu Sơn, vừa tắt máy tính vừa nói: “Này, nhóc con, sao cậu vô lễ thế hả?”

“Hử?” Châu Tiểu Sơn sững người vì câu hỏi của cô.

“Tôi là gì của cậu nào? Cậu ấy, cậu ấy, Châu Tiểu Sơn, lúc đi học cậu đều gọi giáo viên của mình như thế à?”

Cô liếc thấy một cái túi giấy tinh tế trong tay cậu, chắc mẩm đó là trà Phổ Nhĩ mà cậu ta nói: “Tôi không uống trà, cậu mang về đi.”

Có người nghe thấy đi từ ngoài vào: “Sao hôm nay Giai Ninh lại cáu kỉnh thế?”

Là viện sĩ Vương Chí Lí.

Giai Ninh đứng dậy: “Thầy ạ. Ơ, đâu, em có cáu kỉnh gì đâu? Sao thầy lại đến đây?…”

“Viện mở tiệc. Thầy tiện qua đây thăm cậu sinh viên mới.”

Cô nhìn Tiểu Sơn, “Thưa thầy, đây là cậu sinh viên đến từ Vân Nam mà em đã từng nhắc tới.”

Viện sĩ Vương bật cười: “Cô giáo của cậu đáng sợ đến vậy sau này còn dám nghỉ học không hả?”

Tiểu Sơn đáp: “Không ạ. Ừm, đúng là đáng sợ thật.”

Giai Ninh lừ mắt nhìn cậu.

Châu Tiểu Sơn làm lơ.

“Chúng ta đi ăn cơm thôi, rảnh không Giai Ninh?”

“Em thì có.” Giai Ninh đáp, “Còn cậu ta thì không.”

“Tôi có.” Tiểu Sơn độp lại.

Quả thực bọn họ rất rảnh, bữa cơm trưa này cũng uống rượu, ăn hết hai tiếng, không ngờ viện sĩ Vương lại thích Vân Nam đến vậy.

“Cậu làm nông ở đó? Sao không nói?” Giai Ninh hỏi.

“Tôi nói rồi nhưng mọi người quên mất. Tôi ở nhà sàn ba năm.”

“Ồ, nghe vậy hình như tôi cũng có chút ấn tượng.”

Tiểu Sơn nói tiếp: “Trước giờ nhà tôi đều ở nhà sàn. Phía sau là vườn trà, mẹ tôi tự rang lá, đây là trà bà làm.”

Giai Ninh vừa nhìn thì im bặt, hơi hối hận vì vừa nãy là từ chối cậu sinh viên này.

Viện sĩ Vương hỏi: “Trước kia cậu từng đến Bắc Kinh bao giờ chưa?”

Tiểu Sơn đáp: “Dạ chưa.”

“Vậy phải thăm thú một vọng chứ.” Viện sĩ Vương nói, “Giai Ninh có thời gian thì đưa cậu ấy đi đi.”

Viện sĩ Vương nhiệt tình thật, Giai Ninh nghĩ bụng, tặng cả thời gian và sức lực của cô cho người ta chứ. Tuy ngoài miệng vẫn đồng ý, nhưng bằng mặt mà không bằng lòng.

Sau đó ông vui vẻ nhận túi trà Phổ Nhĩ.

Cô đưa Tiểu Sơn về kí túc xá, đứng dưới ngó nghiêng rồi hỏi: “Điều kiện thế nào?”

“Phòng hai người, giờ có mỗi mình tôi ở, rất ổn.”

“Ừm.” Cô nhìn cậu ta, “Vậy được, mai gặp?”

Tiểu Sơn cũng nhìn cô: “Cô định khi nào đưa tôi đi tham quan thành phố?”

Giai Ninh phì cười, thằng bé này bị sao vậy? Coi lời nói khách sáo ấy là thật?

“Tôi bận.” Cô đáp.

“Cô đã đồng ý rồi.” Anh nhìn cô nói, vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt trong vắt, “Lúc ăn cơm, ngay trước mặt viện sĩ Vương.”

“Cậu không sao chứ?” Thật ra điều cô muốn nói là: Cậu bị thiểu năng à?

Châu Tiểu Sơn vẫn ung dung nhìn cô, đợi đáp án mình muốn.

“Vậy được, cuối tuần đi.” Giai Ninh nghĩ ứng phó cho qua vậy, “Ngày thường còn phải đi dạy. Tới lúc đó rồi hẹn.”

Cậu tạm biệt, sau đó xuống xe.

Lúc cậu sắp đi vào, cô ấn còi mấy lần.

Cậu ngoảnh lại nhìn cô.

“Cậu coi lời tôi như gió thổi ngoài tai đúng không? Châu Tiểu Sơn.” Cô nói, “Sao ngay cả một tiếng cô Cừu cậu cũng không thưa? Tôi có phải là giáo viên của cậu không hả?”

Cậu đáp rành mạch: “Không phải.”

Tiết trời đầu thu, ánh nắng hòa cùng màu xanh của tàu lá, dưới bóng cây Dương, gương mặt gầy gò của Châu Tiểu Sơn thoắt ẩn thoắt hiện.

Cô là người học tự nhiên, cực kì tin tưởng vào những con số và công thức, hầu như coi nhẹ trực giác, nhưng lúc này bỗng một cảm giác không lành xộc tới. Chàng thanh niên này thật khiến người ta bất an.

Để tự bảo vệ mình, thứ bảy này Cừu Giai Ninh cố tình quên đi một số chuyện, buổi sáng tới Thủ Cương xem xét công trình hợp tác, buổi chiều lại hẹn em gái cùng cha khác mẹ đi tắm hơi kiểu hàn, tối thì về nhà, trên TV đang chiếu bộ phim “City of angles” do Nicolas Cage diễn, đó là bộ phim đã lâu mà cô thích nhất, lần này xem lại, xem tới đoạn thiên thần áo đen Cage sắm vai, cô bỗng thấy gương mặt nhất mực bình tĩnh ấy thật giống một người.

Đúng lúc đó điện thoại đổ chuông.

Cô nhìn thấy số máy cố định của trường, biết là ai gọi, hơn một phút trôi qua cũng không nhận, đối phương cũng không gọi lại nữa.

Ngoài cửa sổ, ánh chiều trải dài vô tận, cô ngẩn ra một lát.

Nhưng nửa phút sau có người ấn chuông cửa. Cô giật nảy mình, tay run bần bật, nước trào ra nửa cốc.

Sẽ không đáng sợ vậy chứ?

Cô chầm chậm bước qua, ngần ngừ mãi dám xem mắt cửa, rồi thở phào nhẹ nhõm: người đứng bên ngoài là vị hôn phu Tần Bân phong trần cực nhọc.

Cô xả nước tắm cho anh, sau đó đi nấu mì.

Tần Bân ngồi trong bồn tắm nói: “Khổ thật đấy, ngụy trang trà trộn vào sòng bạc chỉ sợ bị lòi đuôi. Cũng may hồi học Đại Học anh có học cách chơi bài tú lơ khơ, cố tình thua ít tiền, lượn lờ vài vòng, chụp được mấy tấm ảnh.”

“Anh cũng to gan gớm.” Giai Ninh đập hai quả trứng vào nồi mì, khuấy chầm chậm: “Nếu bị tóm thì không biết bị đưa tới nơi nào rồi.”

“Đúng là rất nguy hiểm.” Tần Bân nói, “Nhưng số ảnh này không chỉ là tin tức mà còn là bằng chứng trước tòa, em hiểu không? Công an cũng không lần ra được đâu.”

Cô cười đáp: “Bốc phét.”

Tần Bân hỏi: “Bên em sao rồi? Sắp thành công rồi chứ nhỉ?”

“Sắp rồi.” Giai Ninh nói, “Sau khi thành công, thầy nói phải tặng cho chúng ta một món quà mừng kết hôn thật lớn.”

“Ài, kể ra em cũng vất vả rồi, chuyện kết hôn anh không làm được gì, toàn một tay em lo liệu.”

“Đâu có.” Giai Ninh đáp, “Chẳng phải chỉ có việc đặt cỗ, mua đồ đạc, viết thiếp mời, liên lạc với người thân thôi sao? Có gì đâu mà, à, anh xong chưa? Ra ăn mì đi.”

Tần Bân không trả lời.

“Tần Bân?”

“Em lại đây, lưng anh bị ngứa.”

Cô rảo bước tiến vào phòng tắm thì bị anh tóm lấy mắt cá chân mảnh khảnh, cánh tay rắn chắc kéo nhẹ một cái, Giai Ninh đã ngã vào trong bồn tắm, quần áo đầu tóc ướt hơn phân nửa, ánh mắt cũng trở nên hoang mang.

“Nhớ anh không?” Tần Bân hỏi.

“Không hề, đang bận lắm.”

“Em có phải phụ nữ không vậy?”

Cô phì cười: “Phải hay không lẽ nào anh không biết?”

Nói xong thì lửa bốc lên, hai người làm một lần trong bồn. Tư thế không thoải mái lắm, Giai Ninh đang điều chỉnh thì Tần Bân đã lên đỉnh, cô thấy người anh run run, thầm thở dài, 26 tuổi, nhất định là già rồi, nếu không sao chưa gì đã lãnh cảm?

Anh nói: “Anh xin lỗi.”

Cô hôn lên trán anh: “Anh ăn xong nhớ phải nghỉ ngơi đấy.” Sau đó bước ra khỏi bồn khoác áo choàng tắm múc mì cho anh.

Khi cả thể xác và tinh thần đều mất phòng bị vì lười biếng thì điện thoại đổ chuông. Cô không nhìn số đã nghe điện, bỗng thấy giọng nói này như thể vọng tới từ một thế giới khác: “Cuối tuần còn một ngày.”

“Châu Tiểu Sơn?”

“Là tôi.”

Cô cầm điện thoại nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm rắn chắc như bức tường, làn sương trong đêm thu phủ khuất ánh đèn nhà nhà.

Họng cô nghẹn ứ, mãi lâu sau mới thốt nên lời: “Tôi quên. Tôi đã bảo với cậu rồi, tôi bận.”

“Là bận, hay là quên.”

“……”

“…….”

Tần Bân đi ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng tắt máy, sau đó lại thấy hối hận, mình đang làm gì thế này? Nói chuyện điện thoại với sinh viên thì có gì phải giấu diếm chứ? Nghĩ vậy nhưng cô vẫn không gọi lại.

Đêm đó cô mơ thấy cậu ta, nhưng không hề thấy bất ngờ.

Gương mặt trắng trẻo ấy quả thật rất điển trai, nếu nhìn kĩ thì gương mặt ấy đang nhìn cô, khẽ mỉm cười, rõ ràng có ý khiêu khích.

“Tôi không nợ cậu.” Cô nói, “Sao cậu cứ đuổi theo tôi như đòi nợ thế?”

“Ai bảo em không nợ tôi?” Châu Tiểu Sơn trong giấc mơ ấy đáp, gương mặt thoắt ẩn thoắt hiện.

“Tôi là giáo viên của cậu.”

“Không phải.”

Dù có đang mơ, cô cũng không muốn lằng nhằng nhiều, không hợp ý mình bèn muốn bứt ra. Đột nhiên người đó vươn tay ra muốn bắt lấy tay cô.

Cô choàng tỉnh, người đẫm mồ hôi.

 

11 thoughts on “Động cơ tàn khốc – Chương 1

    • Cho dù là ở tromg mơ, cô làm việc nói chuyện cũng không muốn dây dưa nhiều, vài câu không hài lòng sẽ bứt ra. Cậu ta bỗng nhiên vươn tay tới, bắt chặt lấy tay cô.
      Nana ơi sửa lại đi =)))))),ngồi soi bằng điện thoại có ích phết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s