Huyền của Ôn Noãn-C22(1)

Chương 22: Biến mất, quản lý (1)

 

Thiển Vũ gần đây từ tinh anh đến không tinh anh đều bận đến mức gục như ngả rạ.

Chiếm Nam Huyền đột nhiên quyết định lên nhật trình tất cả các hạng mục sáu tháng cuối năm, dự thảo quyết sách.

Vì thế trong văn phòng tổng giám đốc các bộ phân vội vàng đưa các chồng hồ sơ trùng trùng điệp điệp tới xếp đống trên mặt bàn. Tầng 66 mỗi ngày họp lớn họp nhỏ không ngừng, dường như mỗi giây mỗi phút anh đều vùi đầu vào làm việc, bảy giờ sáng đã xuất hiện ở văn phòng, trưa ăn qua loa mấy thứ, tối làm việc đến khuya mới rời đi.

Mỗi một ngày trả lời vô số văn kiện, lúc họp chuyên chú lắng nghe, thần thái trầm tĩnh.

Âu Dương Cúc Hàm vốn định kết thúc hôn lễ của anh rồi về Mĩ lại bị giữ lại, ngay cả Cao Phóng và Quản Dịch cũng bị guồng công việc nặng nề ép tới không còn thiên lý, cứ như thế một tuần trôi qua, buổi họp cuối cùng trước khi tan làm ngày thứ sáu bận rộn, tất cả kế hoạch triển khai của những dự án quan trọng sáu tháng cuối năm tổng thể cuối cùng cũng đâu vào đấy. Liên tục mấy ngày không ngủ không nghỉ, ba người rốt cục cũng rã rời. Ngay cả Chiếm Nam Huyền tinh lực hơn người cũng không chịu được hơi lộ ra sự mệt mỏi.

Uể oải ngồi trên sofa trong văn phòng anh, Âu Dương Cúc Hàm oán hận nói:”Lão đại, cho dù muốn leo lên cao nữa cũng phải để bọn này thở chứ, tự dưng làm quyết định trước thời hạn cho kế hoạch sáu tháng cuối năm, cũng không phải vội vã đến mức nửa đêm canh ba, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Chiếm Nam Huyền không đáp, nói với Cao Phóng:”Mọi chuyện đã sắp xếp ổn rồi?”

“Sắp xếp ổn hết rồi, A Long và A Quyền viết cho tôi một tờ giấy nợ cầm 3 triệu đi, nói sau này sẽ trả, về phần Dương Văn Trung, theo dặn dò của cậu đã đổi thân phận rồi sắp xếp cho ông ta ra nước ngoài an hưởng tuổi già, hội khuyến học Thiển Vũ sẽ tạo điều kiện để con ông ta học xong đại học.”

Quản Dịch tò mò hỏi:”Rốt cuộc là ai đe dọa Nhất Tâm?”

Đôi tân hôn đã đi Fiji hưởng tuần trăng mật, cảnh sát dường như đến nay vẫn chưa khoanh vòng được đối tượng tình nghi.

Chiếm Nam Huyền khẽ cong môi:”Là Chu Lệnh Hồng.”

“A, tôi hiểu rồi, có phải là hắn bất mãn với thủ đoạn thu mua Đại Trung của anh cho nên sau khi hai người đăng tải tin kết hôn, để che mắt người khác hắn không tìm anh, mà thông minh đi làm phiền Nhất Tâm.” Quản Dịch nghĩ ngợi, nhưng vẫn có chỗ khó hiểu,”Anh đã sớm biết đó là hắn, tại sao vẫn còn để hắn tiếp tục đe dọa?”

“Là ý của Nhất Tâm, làm như vậy Phan Duy Ninh sẽ thường xuyên ở bên cô ấy.”

“Kết hôn cũng là ý của cô ấy?”

“Phải.”

“Kể cả việc Phan Duy Ninh bị đuổi ra khỏi Phan gia?”

“Đúng vậy, khi Phan Duy Ninh theo đuổi Nhất Tâm, Phan gia hạ chỉ không cho phép cho loại phụ nữ này bước vào cửa.”
“Cô ấy kiêu ngạo như vậy nên cũng không muốn vào Phan gia—-vì thế tìm anh giúp đỡ, muốn anh nghĩ cách để Phan Duy Ninh thoát ly quan hệ với Phan gia?” Đến lúc này biến thành chuyện giữa Nhất Tâm và Phan Duy Ninh.

Nghe đến đó mặt Cao Phóng cũng lộ vẻ giật mình:”Cậu muốn tôi tìm người ngầm bảo vệ Ôn Noãn, cũng là bởi vì Chu Lệnh Hồng?”

“Phải, vụ Đại Trung từ đầu đến cuối là tôi liên thủ với Chu Lâm Lộ, Chu Lệnh Hồng dám xuống tay gây rắc rối cho Nhất Tâm, tôi lo hắn cũng có thể vì Chu Lâm Lộ mà tìm Ôn Noãn, chính là không nghĩ tới kẻ động thủ không phải hắn mà lại là Dương Văn Trung.”

Âu Dương Cúc Hàm cười gian xen vào:”Tôi chỉ tò mò một chuyện, Chiếm mĩ nam cậu thật sự rộng lượng buông tha Chu Lâm Lộ như thế thật à?” Hắn ta đã cưới Ôn mĩ nữ, dựa vào tính cách ân oán rõ ràng của ai đó, đáng nhẽ phải lột một tầng da của hắn ta mới đúng, tại sao lại giống như chẳng để ý gì để mặc hắn tiêu dao đi lại ở Macao?

Đôi môi Chiếm Nam Huyền khẽ nhếch tạo thành nửa vòng cung mang theo ác ý cực kì hiếm thấy.

“Tôi tìm người chuốc rượu Chu Lâm Lộ rồi lấy tinh trùng của hắn ta, sau đó lại chuốc bạn gái của hắn lấy trứng, rồi đánh mê gái hắn, đưa trứng đã được thụ tinh vào cơ thể cô ta.”

“Anh phức tạp thế làm gì? Bọn họ muốn có con không phải sẽ tự sinh sao?”

“Bọn họ chưa từng lên giường.”

Âu Dương Cúc Hàm há hốc miệng:”Vậy chẳng phải là——–“

“Đúng vậy, Chu Lâm Lộ không biết đó là con của hán.”

“Má ơi! Khủng bố quá!” Âu Dương Cúc Hàm toàn thân run rẩy, kêu to:”Cao cổ hủ, Quản tiểu trư! Mấy người sau này nhất định lúc nào cũng phải nhắc nhở tôi, đắc tội với ai ngàn vạn lần cũng đừng đắc tội Chiếm mĩ nam!”

Chiếm Nam Huyền khẽ mỉm cười, nhìn về phía Quản Dịch:”Dự án chip robot thông minh triển khai thế nào rồi?”

“Về cơ bản thì đã hoàn thành, tạm gọi một chữ “Vũ”, phần điều khiển tôi để trên bàn anh, anh thử dùng xem có chỗ nào cần chỉnh sửa không.”

Cao Phóng nhíu mày:”Nam Huyền, cậu vội vã sắp xếp trước kế hoạch nửa năm rốt cuộc là vì cái gì?”

Chiếm Nam Huyền biếng nhác cười:”Hai ngày nữa các cậu sẽ biết. Bận lâu như vậy cũng mệt rồi, các cậu về nghỉ ngơi sớm một chút đi, tôi ở lại thử nghiệm robot của Quản Dịch.” Ánh mắt chuyển hướng lên bàn vi tính, phát hiện trên màn hình đã có thêm một icon chữ “Vũ”.

Ba người trên sofa lần lượt đứng dậy, đi ra ngoài.

Sau khi đóng cửa văn phòng tổng giám đốc, Quản Dịch nhìn về phía Cao Phóng:”Thật kì lạ.”

Cao Phóng không lên tiếng, giống như đang suy nghĩ gì đó.

Âu Dương Cúc Hàm vỗ vỗ vai bọn họ:”Đừng nghĩ nhiều như vậy, xem ra trong lòng cậu ta đã có quyết định gì rồi.”

Cao Phóng khẽ lắc đầu:”Đi thôi.”

Bên trong cánh cửa Chiếm Nam Huyền kích đúp vào chữ Vũ, hình ảnh một cậu bé cưỡi một con trâu hiện ra màn hình.Vòm mặt vuông vắn, đôi mắt như đang mở kéo thành hai đường ngang, trên đầu đội chiếc nón sớm đã thất truyền, dáng lùn, trán thẳng vai rộng, tay chân dài nhỏ, người mặc bộ đồ chú bé mục đồng thời cổ đại hay mặc, nhìn tổng thể trông cực kì khôi hài, giống như chữ Vũ (1).

Anh bật cười, Quản Dịch thật đúng là trẻ con.

Lỗ hồng ngoại phía trên camera, tiểu robot ngang ngược liếc anh một cái:”Cười cái gì? Ngươi là ai?”

Hiếm khi cảm thấy hứng thú, anh vươn tay xoa má:”Cậu cảm thấy tôi hẳn là ai?”

Con mắt màu trắng theo đường ngang đảo nhanh qua một phía khác:”Ta biết rồi, ngươi là Chiếm mĩ quốc.”(2) .Màn hình ting một tiếng đưa ra hai hình ảnh, một bức là hình trong bộ nhớ của anh, một bức là hình anh xoa má cười nhạt camera vừa chụp.

Lại ting một tiếng, trên màn hình lại đưa ra một bức ảnh, Nhất Vũ hưng phấn nói:”Đây là Ôn Noãn, thiếp thất của ngươi.”

Chiếm Nam Huyền giật mình, nụ cười nhạt nhanh chóng thối lui.

Phản ứng của anh làm Nhất Vũ có chút khó hiểu.

Đầu ngón tay khẽ vuốt mày ngài của Ôn Noãn trên màn hình, anh khẽ nói:”Không phải thiếp thất, đây là vợ của tôi.”

“Vợ?” Nhất Vũ mờ mịt khó hiểu. (3)

Anh kéo bàn phím qua, nhập mệnh lệnh vào, muốn nhìn xem Quản Dịch đã lập trình tiểu mục đồng này cái gì.

Hai đường hoành tuyến đột nhiên trợn tròn, Nhất Vũ cảnh giác nhìn anh:”Ngươi muốn làm gì?”

“Câm miệng.”

“A a a! Đau đầu quá! Không được chạm vào đầu ta!” Nhất Vũ kêu to.

Anh áy náy:”Xin lỗi! Tôi quên là trước khi động thủ thuật nên làm cậu mất tri giác.” Vừa nói chuyện vừa nhấn chuột, Nhất Vũ khóc hu hu cưỡi trâu biến mất.

Sau khi lưu lại những sửa đổi lập trình cho Nhất Vũ, anh bắt đầu bắt tay vào công tác.

Sắc trời dần tối, đèn cảm ứng bên trong tự động bật sáng, không gian lớn như vậy lại yên tĩnh không tiếng động, anh vùi đầu vào dự án chuyên chú đến mức chưa từng ngẩng đầu lên.

Thời giân bất tri bất giác trôi qua, sau khi xử lý xong toàn bộ anh thở phào một hơi.

Nâng tay nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ.

Đẩy ghế dựa ra đứng dậy, theo thói quen đứng trước bức tường kính nhìn lên bầu trời đêm.

Ráng mây ngũ sắc ẩn sau cao ốc phía đằng xa, không biết nơi nào có ánh laser màu xanh biếc bắn về phía chân trời vô tận.

Một tấm kính thủy tinh trong ngoài ngăn cách thành hai thế giới, bên trong này là nơi anh đã chờ đợi bao nhiêu năm, hoa mĩ đến mức giống như bức tường thành tự mình dựng nên, vô thanh vô tức vô cùng tịch mịch, mà bên ngoài là thế giới anh chưa bao giờ chân chính đi tìm hiểu, trong bóng đêm có con chim cô đơn vô danh bay vút lên, lao xuống chao liệng, giống như bay xa về phía trước vạn dặm, vô cùng rộng lớn. Anh trở lại chỗ ngồi, viết một hàng chữ gửi cho Cao Phóng, Quản Dịch và Âu Dương Cúc Hàm, sau đó xóa bức thư đã gửi đi, tắt máy tính.

Khi đi tới cửa quay đầu lại nhìn thoáng qua văn phòng của mình, nhẹ nhàng đóng lại hai cánh cửa gỗ màu ám hồng, anh bước vào thang máy rời đi.

*****

Ôn Noãn mỗi ngày đều ra khỏi nhà đi dạo phố.

Chiều này cũng ba giờ có mặt ở nhà hàng Ôn Nhu từng đưa cô đến, gọi một tách cà phê, ngồi bên cửa sổ nhìn về phía màu xanh nhạt người tan làm đi tới, không biết vì sao cô lại đặc biệt muốn trở lại nơi này, thường ngồi xuống thì sẽ không động, thời gian không người quấy rầy yên lặng trôi qua theo chiều hôm.

Tính tiền xong rời đi, chen người trong đám đông nhộn nhịp, đi qua biển người.

Đã vài lần cho dù nhắm mắt lại cô cũng có thể biết, mỗi bước giẫm lên bao nhiêu viên đá màu xanh mặc in hoa mô phỏng theo phong cách cổ, tiếp tục nhắm mắt, trực giác và nhận thức của cô đã có thể khiến tỉ lệ lầm lẫn giảm xuống 0…..nhưng vì sao đi trên con đường trong tim kia, cô lại sai?

Trước khi mắt rơi vào bóng tối ngắn ngủi, cô luôn không tự chủ được tự hỏi mình như vậy.

Mà khi mở hai mắt ra, sự bàng hoàng khinh đạm kia sẽ ngay lập tức biến mất giữa ban ngày, lọt vào tầm mắt đối diện với cô vẫn là ma nơ canh thiên hình vạn trạng cùng một viên kim cương tỏa sáng lấp lánh sau cửa kính, giống đôi mắt sâu thẳm của một người.

Tất cả đối với cô mà nói đều rất quen thuộc, lối đi bộ, lưới sắt đan, những con đường, biển quảng cáo. Cuối đường là quảng trường rộng lớn đông nghịt người, khi ngồi trên bệ cẩm thạch của đài phun nước cô nghĩ, có một loại cảm giác hít thở không thông thật ra so với chìm ngặp trong nước còn đáng sợ, còn khiến người ta không thể thở được hơn.

Ôn Nhu đã qua Singapore, Chu Lâm Lộ đã chạy tới Macao, rõ ràng biết từ nay về sau chắc chắn sẽ lẻ loi một mình, không thể lại bất cẩn lạc đường nữa, bởi vì thế gian ai cũng có lối đi riêng của mình, sẽ không còn ai cứu cô lên nữa, sẽ không còn ai——ở lâu bên cạnh cô nữa.

Dường như mỗi người đều có thể dễ dàng bỏ cô xuống…..có thể nói yêu liền yêu, nói đi là đi.

Mọi chuyện rốt cuộc tại sao lại đi tới bước này?
Hình như là anh khăng khăng kết hôn, chỉ vì muốn xem cô có mở miệng hay không, nếu cô không đến, anh thật sự có thể lấy vợ, mà cô khăng khăng rời đi, chỉ vì muốn thấy anh có giữ cô lại hay không, nếu anh không đến, có thể cô sẽ thực sự bỏ đi.

Linh hồn đồng điệu giống như cùng từ một khuôn đúc ra, ngay cả kiêu ngạo cũng không thua ai.

Rốt cuộc, lần này là nói ra từ miệng anh.

Thì ra cảm giác bị người nói chia tay là yếu đuối và bất lực như thế này, giống như ngực—nơi mềm nhất trên cơ thể bị người nện cho một quyền thật mạnh, đến khi đau đến mức mỗi dây thần kinh đều đau, đau đến mức lục phủ ngũ tạng đều xuất huyết.

Ngoài mặt vẫn hoàn hảo như lúc đầu, vẫn vẽ tranh tỉ mỉ cẩn thận như cũ, cuộc sống quy luật đến mức thế nào cũng không nhìn ra linh hồn đã vỡ nát.

Thứ hai, Ôn Noãn rời giường không lâu thì nhận được điện thoại.

“Ôn Noãn? Tôi là Cao Phóng, cô có thể đến công ty một chuyến không?”

Ngữ điệu Cao Phóng vô cùng phức tạp, trong nghiêm túc lại mang theo chút bất đắc dĩ, còn ẩn chứa sự lo lắng.

Ôn Noãn kinh ngạc:”Làm sao vậy?”

“Cô tới đây rồi nói, chúng tôi chờ cô trong văn phòng của Nam Huyền trên tầng 66.”

“Được, tôi lập tức qua đó.”

Cúp điện thoại, cô cầm lấy chìa khóa ra ngoài.

Phóng xe trên đường lòng khẽ chùng xuống, bất giác có chút sợ hãi, đã xảy ra chuyện gì? Trương Đoan Nghiên vẫn như cũ ngồi ở vị trí thư kí tổng giám đốc tầng 66, khi thấy Ôn Noãn vẻ mặt vội vã rõ ràng hơi ngạc nhiên, cô lễ phép nói:”Tổng giám đốc vẫn chưa về.”

Ôn Noãn lo sợ:”Là Cao Phóng tìm tôi.”

Nói xong cô đẩy cửa bước vào.

Cao Phóng, Quản Dịch và Âu Dương Cúc Hàm đều ngồi ở trong, vẻ mặt đều căng thẳng hiếm thấy.

“Có chuyện gì và tìm tôi gấp thế này?” Cô hỏi.

Cao Phóng đứng lên khỏi sofa:”Nam Huyền mất tích rồi.”

Ôn Noãn sửng sốt:”Cái gì?!”

“Chỉ để lại một email bảo chúng tôi giúp cậu ấy bán mạng.” Âu Dương Cúc Hàm bực bội.

Quản Dịch ảo não:”Cậu ấy bảo cùng bác gái đi nghỉ một thời gian, nhưng tôi chỉ có thể tra được khu vực của cậu ấy ở, nhưng thế nào cũng không thể tra được vị trí cụ thể.”

Bàn tay buông thõng bên người Ôn Noãn khẽ nắm chặt thành đấm, cố gắng không chế mình không để đầu ngón tay run rẩy.

Tim đập thình thình, mỗi nhịp đập đều kéo theo một cảm giám đau đớn.

Đi rồi? Cứ như vậy không nói một tiếng đi rồi?

“Anh ấy có nói—–khi nào trở về không?” Cô run giọng hỏi.

Cao Phóng lắc đầu.

Cô cắn chặt môi.

Âu Dương Cúc Hàm thu lại thái độ bất cần đời, vẻ mặt nghiêm chỉnh hiếm thấy,”Thiển Vũ là tâm huyết nửa đời Nam Huyền, bây giờ cậu ấy đột nhiên buông tay tất cả, chúng tôi không biết là nguyên nhân gì, nhưng ba người chúng tôi đã thỏa thuận rồi, nếu cậu ấy đã muốn rút chân, huynh đệ chúng tôi ở lại đây dốc sức làm việc cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tiền chúng tôi không thiếu cũng không để ý, cùng Nam Huyền vất vả bao nhiêu năm, không bằng cũng nên nhân cơ hội này nghỉ ngơi.”

Ôn Noãn càng nghe càng giật mình:”Tôi không hiểu lắm, anh muốn nói gì?”

“Nam Huyền để tôi làm quyền tổng giám đốc.” Âu Dương Cúc hàm chỉ về phía chiếc ghế trống không phía sau chiếc bàn làm việc lớn màu ám hồng. “Vấn đề là chẳng những tôi không cảm thấy hứng thú, ngược lại còn cảm thấy vị trí cao lạnh lẽo tột cùng như vậy hẳn là cô tới ngồi, nếu vậy có lẽ cô có thể cảm nhận rõ những gì cậu ấy đã phải chịu đựng bao năm qua.”

Ôn Noãn kinh ngạc không thốt nên lời.

Cao Phóng bình tĩnh nói:”Chúng tôi không biết khi nào Nam Huyền về, nhưng cậu ấy đã từng đợi cô mười năm, bây giờ đổi lại là cô đợi cậu ấy cũng không quá đáng.”

Quản Dịch không lên tiếng, nhưng cũng không nhịn được ai oán liếc cô một cái.

Rốt cuộc Ôn Noãn cũng hiểu ra ba người này đang trách cô, bọn họ cho rằng Nam Huyền biến mất chắc chắn có liên quan tới cô, bởi vậy bày trận bức cung, cổ nhân là bức người thoái vị, bây giờ bọn họ là bức cô lên vị, sau khi nhận ra chuyện này, cảm xúc hỗn loạn sợ hãi trước chuyện bất ngờ xa ngàn dặm, khủng hoảng, bất lực, khổ sở, hối hận và đủ loại cảm xúc đan xen trong nháy mắt không thể nói bằng lời toàn bộ trầm xuống dưới.

Vẻ mặt cô bình tĩnh không ngờ:”Có phải tôi ngồi lên vị trí này các anh sẽ ở lại không?”

Âu Dương Cúc Hàm cười hì hì:”Nhóc con coi như vẫn còn chữa được.”

Cao Phóng nhìn cô:”Ôn Noãn, nếu cô không ngại, tôi vẫn muốn hỏi một chút, tại sao rõ ràng cô—-yêu Nam Huyền, lại thủy chung không muốn ở bên cậu ấy?”

Cô im lặng, hồi lâu sau mới khẽ nói:”Năm đó tôi từng thề trước linh cữu của bố, sẽ trả cho ông ấy mười lăm năm.”

Kinh ngạc liếc cô, Âu Dương Cúc Hàm thở dài ra tiếng.

Quá khứ mười năm của cô là một cuộc sống đơn điệu kéo dài không có bất cứ thứ gì giải trí, cho đến khi Chiếm Nam Huyền xuất hiện, hình thức sống tu tăng của cô mới bị phá vỡ.

Khát khao tình yêu quá lớn khiến anh nảy sinh kỳ vọng cực cao đối với cô, nó tạo cho cô áp lực rất lớn, dùng hết trái tim yêu anh cả đời, lại không tin tưởng bản thân mình có thể mang lại hạnh phúc cho anh, bởi vậy cho dù yêu nhưng chưa từng thể hiện ra, đồng thời cũng cảm thấy không thể tha thứ cho mình vì đã hại chết bố, không thể theo đuổi hạnh phúc mình muốn nương tựa, khát cầu đã lâu, cái loại tra tấn này khiến cô phải chịu bao nỗi khổ sở.

Rốt cuộc, khiến anh chọn lựa im lặng ra đi.

Vận mệnh liên tục thay đổi, để mười năm sau để cô uống chén nước đắng năm đó cô để lại cho anh.

Tại giây phút đã quá muộn này, cuối cùng cô cũng thấu hiểu toàn bộ.

 

(1): 宇 Vũ

(2): Nhất Vũ nói nhầm.

(3):Vì đây là chú bé mục đồng cổ đại nên nana dùng xưng hô “ta-ngươi”, hơn nữa thời cổ đại không có cách gọi vợ nên khi CNH nói thế Nhất Vũ không hiểu.

17 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C22(1)

  1. Đây là truyện duy nhất mà sau khi đọc convert rồi chị vẫn lò mò vào nhà em mỗi ngày rình đọc chapter mới. Đọc đến đây rồi mà chị vẫn cứ ấm ức với vai trò của Bạc Nhất Tâm. Nhân vật này suy nghĩ như thế nào mà tuy mang con của Phan Duy Ninh, vẫn yên tâm để anh này dắt tay mình đến rình rang làm đám cưới với Chiếm Nam Huyền ? (Dù biết rằng mộng tưởng trong cuộc đời của BNT là trở thành Chiếm phu nhân đi nữa cũng vẫn thấy bực mình). Nếu Ôn Noãn không bị bắt cóc, nếu ON thực sự ra đi không ngăn cản CNH cưới BNT, chằng lẻ 2 nhân vật này nhất định trước mặt truyền thông sẽ cưới nhau? Chị vẫn cứ ấm ức, ấm ức………

  2. 3 tên bạn của Chiến mĩ nam cũng thật quá gian manh, không nói rõ là Chiếm mĩ nam giải quyết chuyện cty nữa năm tới một phần cũng là lo lắng cho Ôn Noãn vất vả ^o^…. Nhưng làm ta ko rõ là sau 6 tháng anh sẽ trở lại hay chỉ là làm cho ÔN quen với công việc dễ dàng hơn rồi anh đi lâu hơn nữa không. Thời hạn định dành cho cha là 15 năm vậy là còn 5 năm nữa, haizzzz rõ ràng là hai người chơi trò ngược tâm mà😐

  3. cai doan chuoc ru*o*.u ba.n ga’i Chu Lam Lo lay tru*’ng la tra^.t lat, muon lay trung duoc phai biet chu ky, phai canh ky~ la(‘m, di soi trung tung ngay co`n chu*a chac lay duoc, ma lay phai phau thuat nho?, lam nhu* muon lay la` lay! Noi chung la tac gia? bi’ qua’ xa.o ra thoi! Lay tinh trung cua CLL thi chuoc ruou lam duoc, hehe… :))

  4. viec BHT phoi hop voi CNH de ton thuong ON tu lan nay den lan khac va cuoi cung la 1 dam cuoi,tuy rang de be gay su kieu ngao cua ON(theo suy nghi cua CNH)nhung ve suy nghi cua phu nu thi BHT hieu hon het cam giac cua phu nu nhung van hop tac phai chang that su BHT van muon minh la CNH phu nhan,doi voi PDN thi sao?cho du hieu rang do la vo kich nhung ton nghiem cua nguoi dan ong thi sao,co biet bao phuong cach khac,neu khong co su viec DVT nhung vi loi hua voi cha,ON van khong xuat hien thi sao,dam cuoi van dien ra nhung vi BNT da co thai du ly di roi ket hop lai voi PDN van chi lam tang them van de voi gia dinh cua PDN,ve phan PDN thi co thuc su se khong ton thuong khong?du CLL co choc tuc CNH nhu the nao nhung khong bao gio hon moi ON tinh tu nhu CNH van hon BHT.CNH van chua tung noi cau yeu ON tu khi gap lai,phai chang CNH cung giong ON,hua voi linh cuu cha la se khong yeu co gai do nua,va nhung ac y cua CNH voi ON phai chang la de giup CHN thuc hien loi hua voi cha khong?rieng me cua CNH thi da tung noi voi ON la song chet cua 1 doi nguoi do la phan so cua nguoi do chu khong phai thuc loi cua CNH hay ON nhu nhung nguoi tre tuoi tung nghi la trach nhiem cua ho,loi noi 15 da hua voi cha duoc ON noi ra da la 1 cuc gach duoc bo xuong trong long moi nguoi,ON se ngoi o vi tri ma CNH da ngoi de quan ly cong ty nhung CNH co vang mat lau nhu vay khong?thanks ban da post tiep

  5. Oiii ta nói thật chứ, ON cũng thật là quá mạnh mẽ đi nếu là ta gặp được 1 người yêu mình như kiểu anh CNH này, dù có đẹp trai hơn nữa, giàu có hơn nữa, quyền lực hơn nữa….ta cũng giơ tay xin hàng, yêu kiểu này ko chết sớm mới lạ, có nhất thiết cứ phải chơi mãi cái trò chơi này ko, đàn ông gì mà chẳng thấy chút bao dung gì cả, mọi chuyện ko phải đều đã được đôi bên giải thích rõ ràng rồi sao, cứ nhất định bắt người con gái mình yêu phải nếm mùi vị của địa ngục, bắt cô ấy phải trải qua những cảm xúc đau đớn giống mình sao……..anh ko nghĩ rằng cô ấy có khi nào còn đau đớn hơn anh, cô ra đi với tâm trạng hối lỗi và đau khổ, anh ở lại đau đớn ko ngừng nhưng vẫn còn được quyền hận cô, còn cô chỉ có thể hận chính mình…anh có nghĩ rằng đi quá cuối cùng sẽ biến thành hủy diệt ko.
    Ta thích anh CLL nhất, mà anh ấy bi giờ cũng phiêu bạt rồi huhuhu khổ thân ON quá >”<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s