Huyền của Ôn Noãn-C21(3)

Chương 21: Đường sống, đường ra (3)

 

Ôn Noãn lẳng lặng ngồi trong đại sảnh chờ máy bay, cho tới khi mọi người đều đã đứng lên đi đăng kí, cho tới khi loa phát thanh phát ra vô số lời thúc giục cô nắm chắc thời gian, cho tới khi trễ giờ máy bay đã cất cánh, cô vẫn ngơ ngác ngồi trong đại sảnh thưa thớt bóng người.
Khi di động trong túi vang lên, cô không biết mình đã ngồi bao lâu.

Đây tôi đứng giữa Bressanone
với những vì sao trên trời
phải chăng chúng sáng hơn cả Brenner
và đang theo một hướng khác
em sẽ là sự từ bỏ nhẹ nhàng,
tôi phải đi theo con đường khác
và chuyến tàu sẽ mang tôi về phía trước
mặc dù trái tim tôi chắc sẽ còn ở lại

Những đám mây giờ đang bay qua tôi,
và vầng trăng vừa nhô lên
tôi phải để lại những vì sao phía sau lưng,
chúng là những gì lấp lánh trên bầu trời em.

Cô bình tĩnh nhìn tên Chiếm Nam Huyền chớp lóe trên màn hình di động, không biết nó vang mấy lần, chỉ biết giây tiếp theo ngay sau khi tiếng ca kết thúc tiếng chuông biến mất vẫn sẽ nhấp nhoáng lặp đi lặp lại.
Nhẹ nhàng cắt đứt điện thoại, cô đứng dậy rời đi.
Men theo lối ngược lại đi ra khỏi trạm kiểm quan, cô tới quầy bán vé mua vé chuyến bay sắp cất cánh nhất, sau đó đi từng bước tới chỗ đăng kí thủ tục, lại đi vào cửa kiểm quan lúc trước anh tiễn cô, khi qua sợi dây chuyền trong tay cô lại bị cảnh báo, nhân viên kiểm an kinh ngạc nhìn cô, lấy dụng cụ đảo qua cho có lệ rồi để cô đi.
Đi qua một lối đi thật dài, tìm được cửa đăng kí, xếp hàng, kiểm vé, tiến vào lối làm thủ tục, mãi cho đến khi vào trong khoang tìm được chỗ ngồi xuống, cô vẫn mông lung không biết mình sắp bay đến nơi nào.
Di động vẫn không ngừng vang lên, một lần, một lần, lại một lần.
Cuối cùng cô nhấn nút nhận cuộc gọi, chậm rãi đưa di động áp vào bên tai:”Tổng giám đốc Chiếm, không phải ngài muốn tôi cho ngài một con đường sống sao?” Cô nói, nước mắt đã ngừng từ lâu lại yên lặng ứa ra, từng giọt từng giọt thành dòng chảy xuống, thấm ướt mảnh đá trong tay.
“Xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn.
Nỗi tủi hờn nháy mắt tràn ra, cô nức nở không kiềm chế được.
“Bao nhiêu năm qua tại sao anh vẫn không để em một con đường sống? Bao nhiêu đêm, khi em ngồi một mình trong bóng tối nhắm mắt lại đều cầu nguyện ông trời, cầu ông sáng hôm sau khi tỉnh lại đã quên anh, chỉ cần quên anh, lòng sẽ không đau nữa, anh đã thử qua cảm giác nhớ đến nỗi đau không thể đè ép xuông chưa? Anh đã thử qua cảm giác khóc mãi khóc mãi cho đến khi hương vị nóng hổi trở nên lạnh lẽo như băng chưa? Anh đã thử qua cảm giác nhớ một người nhớ đến không thể kìm chế lại không thể gặp chưa? Anh đã thử qua cảm giác nhìn người mình yêu sóng đôi bên người con gái khác chưa?”
Bên kia lâm vào trầm tĩnh im lặng.
“Anh đã thử qua cảm giác giằng xé khi yêu một người lại cảm thấy mình không thể hưởng hạnh phúc đó bao giờ chưa? Anh đã thử qua cảm giác hận một người lại giống như bị trúng độc, không thê rời đi mà chỉ có thể ở yên tại chỗ thừa nhận nỗi đau đớn thương tổn không ngừng chưa? Anh đã thử qua cảm giác sợ hãi tột độ khi nhìn thấy người mình yêu nhất đứng với người con gái khác trong giáo đường chưa? Anh có biết lúc ấy em nghĩ thế nào không? Em tự nói với chính mình, nếu anh thật sự cưới cô ấy, em sẽ đoạt lấy súng của Dương Văn Trung tự sát, anh đã muốn tra tấn em như thế, vậy em chết, em chết anh đã vừa lòng chưa?”
Tiếng khóc của cô còn chưa dứt, một bóng hình đã xuất hiện cạnh cửa khoang máy bay, trong mắt hằn nổi tơ máu.
Nước mắt giàn dụa, trước mắt tất cả đều mơ hồ, giống như làn sương mù trên mặt biển, cô không nhìn rõ được gương mặt anh.
Anh đi tới ôm ngang lấy cô, cô khóc quá mệt hoàn toàn đã không còn chút sức lực nào chống cự.
Ôm cô đi ra khỏi khoang máy bay, đi qua lối đi thật dài, đi khỏi trạm kiểm quan, đi ra sân bay, anh đặt cô vào trong xe, lẳng lặng lau đi nước mắt và hơi nước trên đôi mắt sưng đỏ không chịu nổi của cô, thắt dây an toàn cho cô.
Xe chạy nhanh khỏi sân bay trong ánh nắng chiều rực đỏ.
Đi một đoạn lại thấy đường ra đường vào trên trên dưới dưới, hoặc là một ngã ba đường cao tốc, nhiều con đường ra như vậy có lẽ tùy tiện chọn một đều có thể tới nơi bọn họ muốn trở về, nhưng mà theo thói quen mọi người vĩnh viễn sẽ chọn con đường nào tiện và nhanh nhất, trực giác cho rằng các hướng khác đều là đi vòng vèo, mà lại quên rằng có đôi khi con đường tiện và nhanh nhất cũng có thể là con đường dài nhất.
Một đường đi tới cuối, rốt cuộc tới một lối ra duy nhất.
Khi đường tròn mặt trời hoàng hôn ẩn vào sau góc tòa cao ốc, xe trở lại dưới lầu nhà cô.
Anh tắt máy, tiếng vang dần im bặt, hai người ai cũng không nhúc nhích.
Hồi lâu sau, bàn tay tĩnh lặng như ánh trăng nhạt của anh rốt cuộc cũng buông xuống, thọc vào trong túi quần:”Hôn lễ là anh chuẩn bị cho Nhất Tâm, còn em, anh chỉ chuẩn bị vật này.” Giọng anh thong thả vang lên mang theo tiếng khàn khàn xa lạ cô chưa từng nghe qua, quanh quẩn trong không gian xe rộng rãi khiến người ta kì quái cảm thấy xa xôi, hoang vắng và trống trải.
Trong lòng bàn tay mở ra của anh có một chiếc hộp đã mở hé, trong hộp là một cái nhẫn bạch kim không khảm loại đá quý nào, tạo hình độc đáo tao nhã giống hệt cái anh đang mang trên ngón áp út.
“Anh không thích cái nhẫn em đeo, cho nên khi đi Mĩ đặt làm một đôi này.”
Ai biết sau khi trở về cảm xúc mâu thuẫn của cô đối với anh lại lớn như thế, bởi vậy cũng khiêu khích sự tức giận của anh, có chút tự giễu cong miệng, khi anh một mình đối mặt với cô sẽ không thể khống chế được tính tình, cũng không biết đó là bất hạnh của cô hay là bất hạnh của anh? “Khi đó anh nghĩ, không đưa nhẫn để xem cô gái này liệu có thể không quan tâm, tự cho mình khoan dung, ngấm ngầm chịu đựng như lúc trước được nữa không.”
Cô bình tĩnh nhìn phía ngoài cửa kính xe, không lên tiếng, cũng không quay đầu lại.
“Không nói một tiếng đi biệt bảy năm, vừa trở về bên cạnh đã vướng một tên Chu Lâm Lộ, biết cảm giác của anh không?” Tuy rằng ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã muốn nhe răng cắn chết hắn.
“Năm em tốt nghiệp đại học anh bắt đầu xây nhà, toàn bộ dựa vào sở thích của em, lớn từ phong cách chỉnh thể đến các đồ trang trí thiết bị nhỏ nhặt, ngay cả một cái lót chén vụn vặt nhất hay một cái thìa cũng không thoát khỏi thường thức sang quý mà hà khắc của em, nhưng mà lại không cách nào bỏ xuống tôn nghiêm sớm đã bị em chà đạp, anh không thể chủ động bày tỏ, cho dù anh cũng cảm thấy cách nghĩ này không thể tha thứ.” Giống cô, trên lưng anh cũng mang theo vong hồn của cha, buông tha chính mình? Nói dễ hơn làm.
“Bảy năm mọi chuyện thay đổi giống như một cái vực sâu, em sẽ không đi đến, anh cũng không thể bước qua, nhưng không từ bỏ được, vẫn luôn không từ bỏ được, cuối cùng đành phải tự lừa mình dối người, cố ý vô tình để mẹ biết được lòng anh, lợi dụng bà nghĩ cách đưa em vào Thiển Vũ…Hai năm trôi qua anh vẫn luôn chờ, chờ khi em chịu buông chuyện cũ xuống, chịu buông tha anh và chính bản thân em, nhưng không thể, anh không thể đợi được, dường như em không định làm gì, em căn bản không định đối mặt với anh, suốt hai năm, tên người đứng cạnh tên em bị người ta chỉ trỏ bình luận, ngoài Chu Lâm Lộ vẫn là Chu Lâm Lộ.”
Bởi vì anh hoàn toàn đã hết kiên nhẫn, nên sắp xếp Dương Ảnh thăng chức rồi xuất ngoại, bảo Trì Bích Tạp chọn thư kí mới cho anh, không ngoài dự kiến, người mẹ hiền lành tốt bụng của anh quả nhiên nhúng tay vào, sau mười năm chia cách cuối cùng cô vẫn quay trở về bên anh.
“Anh rất rõ ràng, mối tình trong quá khứ kia đối với em là một tai họa mang tính hủy diệt, đằng sau cái vẻ giống như tự tin của em thật ra là sự nhút nhát vô cùng, rõ ràng muốn anh lại luôn chùn bước, vừa sợ không chịu đựng nổi sự cự tuyệt của anh, vừa sợ chính mình không thể cho anh hạnh phúc, một khi đã bị rắn cán, có thể em còn sợ hãi hơn cả anh, lo lắng không biết khi nào mình sẽ lại làm tổn thương anh giống như lúc trước.”
“Anh có thể hiểu nỗi khổ của em, nhưng không thể chấp nhận em bởi vì vậy mà chùn bước, anh chờ em đã lâu lắm, lâu lắm rồi, bởi vậy anh gấp gáp khát khao em yêu anh, khát khao em chung thủy, kiên định, quên quá khứ, yêu anh đến chết không từ bỏ.”
Bởi vậy anh mới không nhịn được ra tay, từng bước từng bước dụ cô tiến vào cái bẫy tình yêu anh bố trí.
“Mục đích của anh đối với em chỉ có một, lúc trước là em không cần anh, cho nên nhất định phải là em tự chủ động mở miệng yêu cầu anh trở về bên em, cho dù em làm gì anh đều có thể bao dung, nhưng em nhất định phải có một câu trả lời cho bao năm chờ đợi này của anh.”
Anh không định giẫm lên vết xe đổ lỗi lầm đã từng mắc phải, anh sẽ không để cho tình yêu của mình lần thứ hai đi tới tình thế mất cân bằng.
“Anh nghĩ, anh không thể giống như trước đây tự đóng gói mình đưa tới trước mặt em, mà phải để em học được cách có thể lấy tình cảm sâu sắc đồng dạng của em đổi với anh, để em học được cách mở miệng cầu xin anh, bởi vì chỉ khi em yêu cầu hứa hẹn với anh, khi em chủ động hứa với anh, em mới có thể hiểu rõ trách nhiệm của bản thân đối với tình cảm này, chỉ có như vậy em mới có thể hiểu rõ tầm quan trọng tồn tại của anh, quý trọng nỗ lực của anh.”
Anh cho rằng mình không hề sai, cho nên căn bản không ngờ lại dồn ép cô tới mức chạy đi kết hôn.
“Quãng thời gian em xuất ngoại anh thực hoang mang, vì em, anh thành lập Thiển Vũ, vì em, anh bố trí vệ tinh trên trời, vì em, anh xây nhà, vì em, anh không biết dáng vẻ những người phụ nữ khác ra sao, anh mua nhà máy sản xuất dược nổi tiếng nhất thế giới chỉ vì muốn tìm ra loại thuốc trị vết thương trong trái tim em, từ khi biết em đến nay, em chính là cả thế giới của anh. Mười năm trong thế giới không có em anh thậm chí còn không biết nó có hình dạng thế nào nữa.”
“Anh nhiều lần tự hỏi mình, hao hết tâm huyết và tâm cơ cả đời như vậy, tại sao đến cuối cùng lại là bức em đi? Anh không hiểu, tại sao anh làm nhiều như vậy mà vẫn không thể cho em hạnh phúc, cho dù em vội vàng trở về trước khi anh kết hôn, cũng chỉ là vì muốn nhổ dứt căn bệnh kéo dài kia, muốn cởi bỏ khúc mắc tình yêu sâu vô cùng của anh với em, mà cũng không hạ quyết định ở lại giữ chặt tay anh……Anh không biết mình sai ở đâu, anh không biết điều gì đã khiến em sợ hãi, anh tự hỏi chính mình, thật sự là anh đã yêu em quá mù quáng, là anh đang ép em sao?”
Anh im lặng, ánh mặt trời xuyên thấu qua tán cây phản chiếu lên kính xe thành những ngôi sao lấp lánh.
“Thật ra, bảy năm em bỏ đi, anh không ngừng có ý nghĩ buông tha trong đầu, anh không phải là thánh nhân, mịt mù chờ đợi so với mười tám phương thức cực hình còn tàn khốc hơn rất nhiều, hơn nữa dựa theo tính cách bướng bỉnh của em, cho dù anh đợi em về cũng không thể biết kết quả rồi sẽ thế nào, rất nhiều đêm mất ngủ anh nghĩ, không bằng quên đi, cứ như vậy, cứ để quá khứ trôi đi, để chúng ta trời nam đất bắc bắt đầu lại một lần nữa.”
“Nhưng không thể, anh vẫn không thể quên được, tên của em giống như bị người ta dùng dao khắc vào trái tim anh, không thể xóa bỏ dù chỉ một nét, anh chỉ có thể không ngừng tự tìm cớ cho mình, anh tự nói với bản thân anh chờ em chẳng qua chỉ là anh có trách nhiệm không thể trốn tránh với quá khứ , nếu không phải tại anh, cuộc đời em sẽ không phải trải qua kiếp nạn lớn đến vậy, có lẽ dùng hết cả nửa đời sau của anh cũng không thể bù đắp nổi những nỗi đau em đã phải chịu đựng, nhưng anh muốn tận mắt được nhìn thấy em hạnh phúc.” Anh dừng một lát, bên môi lướt qua một chút bất đắc dĩ cùng phức tạp lúng túng.
“Em hy vọng anh hạnh phúc, nhưng lại sợ chính mình chưa chắc có thể đảm bảo cho tương lai của anh, cho nên vẫn luôn do dự, em sẽ không nói câu muốn anh ở lại, sẽ không nói muốn anh ở bên cạnh em, sẽ không nói muốn nghe anh nói anh yêu em, cũng sẽ không hỏi đến bất kì chuyện gì của anh, cho dù là Nhất Tâm hay là chiếc nhẫn trên tay anh, từ khi trở về đến nay em không hề có yêu cầu gì với anh, em thậm chí ngay cả hỏi cũng không hỏi, rốt cuộc anh có còn yêu em không.”
“Anh hy vọng em hạnh phúc, cũng sợ mình không thể cho em nhiều hạnh phúc, cho nên không ngừng làm mọi việc, tốn hết hàng vạn hàng nghìn cơ mưu, bức thiết muốn bù đắp cho em, muốn đem những thứ tốt đẹp nhất thế gian đưa tới trước mặt em…..Không phải là mê cung, cũng không phải là trò chơi, chỉ là anh không thể nói ra tâm tư của mình, mỗi lần tiếp cận là mỗi lần muốn nói với em, hạnh phúc của anh phụ thuộc vào em, chỉ khi em quý trọng anh nó mới trọn vẹn.”
Hai người cùng một suy nghĩ lại đi tới hai con đường hoàn toàn tương phản, phản ứng của cô khiến anh sợ hãi, thiếu cảm giác an toàn cực độ, cô càng lùi anh lại càng uy hiếp, anh khát vọng khi nào cô không thể nhịn được nữa, sẽ mở lòng gọi tên anh thật to như trước đây, bắt anh chạy đông chạy tây, đấm đá anh, điều anh muốn là sự đối xử công bằng của cô, mà không phải chỉ có một mực im lặng, khoan dung và nhẫn nại.
Đôi mi dài khẽ buông xuống, ánh mắt dừng trên tay lái lộ ra nét ưu thương.
“Mười năm, anh tưởng rằng em vẫn là em năm đó, em hy vọng anh vẫn là anh năm đó, lại không biết rằng chúng ta đã khác trước, em đã trưởng thành, anh cũng thay đổi.” Khoảng thời gian tốt đẹp từng không thể thay thế được, thì ra chỉ có thể gửi gắm trong quá khứ đã trôi qua.
“Em bây giờ và anh, rõ ràng còn yêu nhau hơn lúc trước, nhưng vẫn đi tới con đường tương phản xa cách, là vì em yêu anh không đủ ư? Anh biết không phải, nguyên nhân chính và vì yêu anh quá sâu nên em mới có thể do dự. Là vì anh yêu em quá điên cuồng sao? Nhưng nếu anh thật sự buông tay, liệu em có càng đau đớn hơn không?” Không liên quan đến đúng hay sai, nên hay không nên, nhưng cách nghĩ của anh và cô lại không thể hòa hợp, yêu, hai người có hai tín ngưỡng hoàn toàn khác nhau, giống như một trận giằng co quyết liệt, thời gian càng dài dây dưa càng sâu, tổn thương càng lớn, anh và cô càng ngày càng mệt mỏi, mà anh vẫn luôn có một khát khao thầm kín cấp thiết đối với tình yêu của cô, cứ như thế ngay cả thời gian chung sống hòa bình bọn họ cũng không thể kéo dài lâu một chút.
“Em là em, anh là anh, cho dù mấy tháng này quay lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm tất cả mọi thứ giống y như vậy, cho dù em chấp nhận hay không chấp nhận, anh vẫn sẽ không giải thích bất cứ điều gì, vậy nên, anh bây giờ….cũng không đủ tin tưởng và cũng không có cách nào bảo đảm, nếu cứ tiếp tục như thế, liệu có đẩy em vào một vòng đau khổ và tra tấn mới hay không.” Lời anh nói càng lúc càng thương cảm, loáng thoáng mang theo tự trách và sự thê lương bất lực.
“Liên tục gây cho em những vết thương lớn như vậy, sớm đã rời xa ước nguyện ban đầu muốn em hạnh phúc của anh.”
Cuối cùng cô cũng từ từ quay đầu lại, con ngươi cô đơn đã không còn chảy nước mắt nhìn về phía anh.
Anh nâng tay trái của cô lên, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, thói quen cong môi giờ phút này chỉ khẽ mở một đường, nhạt nhòa đến mức dường như không thể nhận ra:”Anh chờ giây phút này, đã chờ lâu tới mức sánh cùng thiên địa.”
Không biết vì sao cô cảm thấy chiếc nhẫn kia rất lạnh, rất lạnh, từng chút thẩm thấu vào mạch máu nhỏ bé dưới làn da mỏng, sau đó theo máu đưa hơi lạnh đến xương, rồi cảm giác lại truyền đến ngực, khiến trái tim hơi co lại.
“Noãn, chúng ta chia tay đi.” Anh khẽ nói.

23 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C21(3)

  1. Cái gì vậy >_<. Đọc cả một đoạn quằn quại thổ lộ hết tâm tình 10 năm đau khổ. Kết một câu "chia tay đi", rất muốn chém 2 người này. Không hiểu là đang yêu hay đang chơi coi ai làm ai đau khổ hơn nữa.😐

  2. Xin chào bạn! mình xin lỗi vì đã làm phiền bạn nhưng rất mong bạn giúp giùm. Hiện bên mình đang tổ chức 1 cuộc thi edit đoản văn để tạo điều kiện cho các editor mới và lâu năm thử sức với nhau, mình mong rằng sẽ có nhiều bạn editor hoặc hứng thú với việc edit biết đến cuộc thi này. Vì vậy mình mong bạn giúp mình post 1 bài nho nhỏ trong nhà bạn, nói sơ về thể lệ tham gia + giải thưởng + thời hạn giùm mình và dẫn link đến đây http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=285304 (bạn xem thông tin trong đây luôn nha). Bạn để giùm mình bao lâu cũng được. Mình cám ơn bạn rất nhiều.

  3. boi vi van chua nguoi nao chiu buong tay xuong,boi vi da lien tiep ton thuong nhau,khong ai nam chac la nguoi kia se tha thu cho su ton thuong,nhung buc tranh ma ON ve moi tuan se dong vai tro gi?no co phai la dieu ma CNH luon mong doi la thay tan mat tinh yeu cua co doi voi anh khong?boi vi hien gio co van chua tung bao gio hoi ve nhung thu ma khi yeu nguoi ta co quyen doi hoi,vi the ma anh khong the khong tiep tuc tra tan co,phan co thi sao?CNH cung chua tung noi rang anh van yeu co vi the co cung khong the dung buoc su ra di.Thanks ban

  4. Nghi lai cung dung ma,vi 10 nam truoc duong nhu 2nguoi chua tung noi “chia tay” nen jo pai ket thuc 10nam dau kho ma bat dau lai 1 cuoc song hanh phuc vien man ve sau.Hop ly ko?

  5. CNH noi yeu suong, iu ma dem nguoi dan ba khac co thai ra truoc cong chung bao thanh hon, co bi dien moi o lai nhin nguoi minh yeu di lay nguoi khac, CNh chi biet trach cu mà quen coi lai hanh dong cua minh co qua mau thuan hay khong. chia tay la dung roi, anh nay chi iu tu ai cua minh ma thoi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s