Huyền của Ôn Noãn-C20(3)

Chương 20: Thu mua, cơ hội (3)

Ôn Noãn tự nhốt mình trong thư phòng vẽ tranh một ngày.

Kết quả tự ép mình vùi đầu chính là cô quá mức nhập tâm, thậm chí còn quên tiễn Ôn Nhu lên máy bay, cuối cùng khi nhận ra không đúng thì một ngày đã trôi qua, mặt trời sớm đã lặn xuống tây núi, cô hối hận không thôi vội vàng gọi điện thoại cho Ôn Nhu, đương nhiên nghe thấy tiếng tắt máy của đối phương trong dự liệu.

Đi từ thư phòng ra phòng khách, không có việc gì làm, lại đi vào bếp, vẫn là chẳng có việc gì làm, lại quay về phòng khách, lòng và đầu đều trống rỗng không biết mình có thể làm gì, cuối cùng cô đi vào phòng ngủ, ngã cả người lên giường.

“Đến bên cạnh anh.” Câu nói này quanh quẩn trong đầu cô cả ngày.

Cô không hiểu, thế nào mới là đến bên cạnh anh? Cô đã cho anh biết từ trước đến nay cô vẫn luôn yêu anh chưa từng thay đổi, thế mà vẫn chưa đủ ư?

Tại sao như vậy mà vẫn chưa đủ? Rốt cuộc anh muốn cô làm gì? Làm gì để đến bên cạnh anh? Sự dứt khoát khi anh quay đầu đi không hề ngoảnh lại khiến cô sợ hãi, mà ngày mai, chính là ngày anh kết hôn.

Cô một lần lại một lần cầm điện thoại bên cạnh lên, nhưng rồi một lần lại một lần buông xuống.

Đột nhiên nhớ ra điều gì, cô đứng dậy mở ngăn kéo ra, cầm lấy sợi dây chuyền bạch kim, lưỡng lự, cuối cùng cũng cầm lấy vé máy bay bị đè nặng dưới chiếc vòng, đó là chuyến bay sáng mai đi London, tối qua sở dĩ anh đến đây, lại còn nói vậy, liệu có phải…vì anh đã biết cô đặt vé máy bay không?

Suy nghĩ một lát, cô thả vé máy bay lại chỗ cũ, cầm dây chuyền đến thư phòng, cầm một tập tranh đã cuộn kín, phết mực đỏ lên mặt con dấu, Huyền của Ôn Noãn, cô ấn xuống cuối góc của từng bức tranh, bổ sung dấu ấn đã quên trước kia.

Sau khi đóng dấu lau chùi sạch sẽ, đeo sợi dây chuyền lên trước ngực, cô cầm lấy di động.

Khi cô đang muốn gọi, điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Lúc này trong lô ghế hoa hồng của Kim Bích Vương Triều có ba người đang ngồi nhàn nhã, trong đó có một người đàn ông dung mạo tuấn tú đang híp đôi mắt phượng nghiêng người lắng nghe Cao Phóng bên người, đợi Cao Phóng nói xong điện thoại, anh ta vội vàng truy hỏi:”Thế nào?”
“Cô ấy đồng ý đến.”

Quản Dịch cười híp mắt:”Cúc Hàm, cậu đang làm cái quỷ gì thế? Có phải ở Mỹ lâu quá đến mức hồ đồ rồi không, hay là Dương Ảnh ngược đãi phá nát cái đầu heo của cậu rồi, tại sao vừa về đã vội vàng muốn gặp thư kí trước của lão đại? Đêm nay không phải nói làm bữa tiệc thật vui chúc mừng Chiếm mĩ nam cáo biệt vương lão ngũ sao?” Làm người sao có thể độc ác như vậy, lại muốn xem trò vui—nhưng mà, anh cũng rất muốn xem.

Âu Dương Cúc Hàm không đáp hỏi lại:’Các cậu đã từng nghe thấy Chiếm mĩ nam hát chưa?”

Cao Phóng kinh ngạc:”Không phải cậu ta bị gọi là ngũ âm không đầy đủ à?”
Âu Dương Cúc Hàm cười nhạo ra tiếng:”Đều là gạt người thôi, tiếng ca của cậu ta quả thực xưng được với tiếng trời.”

Quản Dịch hoài nghi nhìn anh:”Thật hay giả đấy? Nhiều năm như vậy cho dù là tiệc thành lập công ty hay ra ngoài uống rượu, bao nhiêu mĩ nữ luồn lắt tay áo cậu ta đòi cậu ta hát cùng cậu ta đều từ chối, cả thế giới này đều biết câu thiền cửa miệng của cậu ta là:”tiền có thể mất nhưng tuyệt không thể xấu mặt ca hát”.”

“Đương nhiên là thật, tôi từng nghe qua một lần, cậu ta có thể hát Without you rung động tận tâm can hơn cả Harry Nilsson, vừa nỉ non lại vừa trầm thấp u buồn, quả thực là một cung đàn chấn động lòng người.”

“Chuyện đó thì có liên quan gì đến Ôn Noãn?” Cao Phóng hỏi.

“Thành thật mà nói tôi cũng không biết là có liên quan gì.” Âu Dương Cúc Hàm khoanh hai tay lại, “Nhưng lần tôi nghe thấy cậu ta hát là vào năm nhất Đại Học, đại khái là không lâu sau khi bố cậu ta qua đời, có một ngày cậu ta từ bên ngoài về, cả người thất hồn lạc phách, các cậu cũng không ở kí túc xá, cũng chỉ có tôi và cậu ta ngồi ở sân thể dục uống rượu, uống xong cậu ta bèn hát, lúc ấy cậu ta không khóc chút nào, nhưng mỗi một câu hát từ miệng cậu ta đi ra đều khiến tôi cảm thấy cậu ta đã đau lòng đến mức không muốn sống thêm, nghe mà sống mũi tôi cay cay, còn tưởng rằng liệu có phải cậu ta chia tay với Bạc Nhất Tâm rồi không, ai ngờ sau khi uống xong cậu ta lại thì thào một câu.”

Quản Dịch tò mò tới cực điểm,”Cậu ấy nói gì?”

“Cậu ta nói, cô ấy đi rồi.”

“Ai đi rồi?” Cao Phóng hỏi.

“Lúc ấy tôi cũng hỏi như vậy, vẻ mặt cậu ta dại ra rồi nói, Ôn Noãn, cô ấy đi rồi.”

Cao Phóng và Quản Dịch nhìn nhau.

Âu Dương Cúc Hàm thở dài:”Sau đó cậu ta không nói gì nữa, nhưng tôi vĩnh viễn khắc sâu cái tên này, một tháng sau Nam Huyền thành lập công ty, cả người giống như thay da đổi thịt, ngoài học tập thì chính là làm việc, điên cuồng đến mức mỗi ngày chỉ ngủ ba giờ, không ngờ nháy mắt đã mười năm, trong mười năm đó tôi chỉ thấy cậu ta hát và uống rượu một lần duy nhất.”

Vừa nói xong, Ôn Noãn mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối với chiếc quần dài màu ngọc trai đã đến.

Âu Dương Cúc Hàm nhảy qua, đi đến trước mặ cô cười nói:”Chào Ôn Noãn, tôi là Âu Dương Cúc Hàm của chi nhánh Thiển Vũ bên Mĩ, lần đầu tiên gặp mặt, xin chỉ giáo nhiều hơn.”

Ôn Noãn có chút không nhớ ra, lập tức nở ra một nụ cười:”Xin chào.” Trong đầu chợt lóe, “Âu Dương tiên sinh là——-tổng giám đốc bên Mĩ? Sếp của Dương Ảnh?”

Quản Dịch cười hì hì:”Âu Dương biến thái không phải là sếp của cô ấy, mà là yêu nô của cô ấy.”

Âu Dương Cúc Hàm thét to:”Quản tiểu trư, cậu muốn chết đúng không? Dám ở trước mặt mĩ nữ chửi bới tôi như vậy?!”

Một cái điều khiển từ xa bay lên trời đánh thẳng về phía anh ta:”Cậu thử kêu lại một tiếng Quản tiểu trư thử xem!”
“Chỗ này không có người ngoài, kêu thì sao nào!” Âu Dương Cúc Hàm ngoài miệng kêu gào, đầu lại suy nghĩ sự rút lui nghiêm túc hiện tại của Quản Dịch, anh ta giả vờ mếu máo, quay đầu lại nói với Ôn Noãn:’Vẫn là Ôn mỹ nhân tốt, sẽ không độc ác với tôi như Quản tiểu trư, đến đây, chúng ta cùng hát!”

Ôn Noãn che miệng:”Chiếm mĩ nam, Quản tiểu trư, Âu Dương biến thái, vậy Cao Phóng gọi là gì?”

“Cao cổ hủ.” Quản Dịch và Âu Dương Cúc Phàm trăm miệng một lời.

Cao Phóng bất đắc dĩ cười cười.

“Đến đây đến đây, hát nào hát nào! Quản tiểu trư giúp tôi chọn bài “Tại sao lại yêu em như vậy”, Ôn mĩ nữ đêm nay cứ như là một cô nữ sinh ấy, làm ơn hát cùng tôi nhé! Nếu không chẳng may để hai quả cam trước ngực Quản tiểu trư ra tay, tôi sợ lúc đó cậu ta sẽ yêu tôi mất!”

Quản Dịch buồn nôn nói:”Tên siêu cấp biến thái chết tiệt chẳng thay đổi gì cả!”

Âu Dương Cúc Hàm cong mày răn dạy:”Câm miệng! Trẻ con không biết trên dưới, không được trở ngại tôi và Ôn mĩ nữ tâm sự!” Vừa quay đầu lập tức cợt nhả với Ôn Noãn,”Mỹ nữ em yên tâm! Cho dù em có hát còn khó nghe hơn tiếng giết heo tôi cũng không để ý.”

Ôn Noãn bật cười.

Quản Dịch nói với Cao Phóng:”Hỏi xem Chiếm mĩ nam đến đâu rồi.”

Cao Phóng lấy điện thoại ra gọi cho Chiếm Nam Huyền:”Còn thiếu mỗi cậu thôi đấy, khi nào thì đến?” Còn chưa nói xong di động đã bị Âu Dương Cúc Hàm chộp lấy.

“Chiếm mĩ nam, nếu cậu không đến sẽ không nghe được đoạn hợp xướng kinh điển của tôi và Ôn mĩ nữ đâu, rời khỏi anh là ngốc là đúng hay là sai, là buông tha hay là yếu đuối….” Anh ta cố gắng kéo cao giọng lên, đột nhiên đảo mắt:”Mỹ nữ, em không muốn hát cũng được, cho anh hôn trước một cái!” Nói xong liên chu môi nghiêng người về hướng cô.

Ôn Noãn sợ tới mức thét chói tai, cả người bắn lên khỏi sofa, khiến Quản Dịch cười to.

Nghe thấy tiếng kêu của cô Chiếm Nam Huyền giật mình, rõ ràng tức giận:”Tại sao cô ấy ở đấy?”

Âu Dương Cúc Hàm cười trộm:”Tôi cũng không biết, cậu đến rồi hỏi Cao Phóng nhé.” Nói xong trực tiếp ngắt điện thoại.

Mười lăm phút sau Chiếm Nam Huyền đẩy cửa vào.

Âu Dương Cúc Hàm vẫn chưa phát hiện ra anh, vắt tay ngang qua vai Ôn Noãn, dùng giọng mệt mỏi nói với Ôn Noãn:”Mĩ nữ, em muốn hát bài gì? Anh chọn giúp em! Bổn soái ca hôm nay vì em làm trâu làm ngựa!”

Bị sỗ sàng ở trước mặt bao nhiêu người, Ôn Noãn không biết làm thế nào, nhưng cũng vô cùng thoải mái, dùng ngón trỏ đẩy cánh tay Âu Dương Cúc Hàm ra một đoạn, nửa đùa nửa thật nói:”Làm trâu làm ngựa tôi không dám nhận, ngoan, chạy sang một bên làm đứa bé ngoan, dì sẽ vô cùng cảm kích.”

Cao Phóng phun hết rượu vang trong miệng ra, Quản Dịch cười sằng sặc:”Âu Dương ơi là Âu Dương! Lên núi nhiều quá cũng gặp cọp mẹ rồi.”

Ngay cả Chiếm Nam Huyền mặt mũi không vui cũng buồn cười, đá một cái lên bắp chân Âu Dương Cúc Hàm:”Dì đã lên tiếng, đứa cháu ngoan cậu còn không cút xa một chút?”

Âu Dương Cúc Hàm kêu thảm thiết không ngừng, ôm chân bay nhanh trốn sang một góc, oan ức chu miệng:”Chiếm mĩ nam cậu thật độc ác, tôi chẳng qua chỉ động tay thôi, thế mà cậu lại động chân với tôi.”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt, rất tự nhiên ngồi xuống cạnh Ôn Noãn, đáy mắt cô thu vào vẻ mặt nhịn cười của Cao Phóng và Quản Dịch, có chút xấu hổ.

Âu Dương Cúc Hàm chộp lấy điều khiển từ xa,”Chiếm mĩ nam, hát bài gì? Tôi chọn giúp cậu.”

“Tôi không hát—–“ Khi dựa vào sofa ánh mắt dừng lại trên sườn mặt cô, anh thay đổi chủ ý:”Chọn bài Still loving you.”

Ôn Noãn mất tự nhiên cầm chén rượu lên.

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô trước mặt ba người ở đây, ôm cô vào trong lòng, cả người cô hơi cứng đờ, lòng bàn tay nắm cái chén vì căng thẳng mà ra mồ hôi, bài hát cũ Still loving you của Scorpions, giai điệu “Vẫn mãi yêu em” vang lên trong căn phòng.

Anh hát bên tai cô, hạ thấp âm điệu xuống tám phách, dịu dàng hát:

 

Nếu chúng ta bắt đầu lại tất cả mọi chuyện từ điểm khởi đầu
Anh sẽ cố gắng thay đổi những điều đã giết chết mối tình đôi ta
Lòng tự ái của em đã xây lên một rào cản quá lớn
Anh không thể nào vượt qua nổi
Thực sự không còn cơ hội nào để bắt đầu lại một lần nữa sao?

Nếu chúng ta bắt đầu lại tất cả mọi chuyện từ điểm khởi đầu
Anh sẽ cố gắng thay đổi những điều đã giết chết mối tình đôi ta
Phải… Anh đã làm tổn thương lòng tự trọng của em…
Và anh biết em đã phải trải qua những gì!
Em hãy cho anh một cơ hội.
Đây không thể nào là kết thúc được!

 

Bài ca vốn da diết như thanh âm của đàn nhị hồ lại bị anh hát trầm ngâm thương cảm như âm sắc thâm trầm của một cây đàn cổ tạo nên một loại ma lực mê lòng người, mười năm sau anh lại một lần nữa lưu luyến dịu dàng hát tình ca bên tai cô, khiến lồng ngực cô nảy sinh rung cảm khó có thể miêu tả.

Khi đột nhiên nhận được điện thoại của Cao Phóng hỏi cô có thể đến đây không, cô hầu như không hề do dự đồng ý, bởi vì nghĩ có thể gặp anh, cô không biết mình nên nói gì hoặc làm gì để khiến anh vừa lòng, nhưng cô biết, nếu không nói không làm, qua tối nay sẽ không còn cơ hội nữa.

Nhưng mà giờ phút này, chút dũng khí cô phải vất vả cả ngày mới gom góp được, lại bị tiếng ca của anh làm rung động thiếu hụt, giống như sức lực toàn thân đều đã bị ma chú quanh quẩn bên tai của anh đoạt đi, dường như ngay đến cả cái chén cũng không cầm nổi, mà chỉ muốn khóc.

Muốn nằm trong lòng anh, cao giọng mà khóc lóc.

Khi anh hát xong câu cuối cô không chịu nổi nữa, cúi đầu đứng dậy:”Tôi ra ngoài một lát.” Cô dùng hết sức ngăn làn sương trong mắt nên không nhìn thấy, khi cô đứng dậy có một bàn tay đã với tới gần cánh tay cô, giây tiếp theo nghe thấy tiếng cô nghẹn ngào ứ đọng trong không gian, chỉ mất một giây ngắn ngủi kia, bóng dáng cô đã đi xa.

Chiếm Nam Huyền lẳng lặng nhìn cửa phòng khép lại phía sau cô, ba người còn lại vẫn không lên tiếng liếc nhìn nhau, Âu Dương Cúc Hàm cầm chai rượu tới ngồi xuống bên cạnh anh,”Đến đi, đêm nay không say không về.”

Quản Dịch cũng đi tới:”Mĩ nam, đưa di động của anh cho tôi, tôi phải đăng kí một tài khoản game mới, tiền trong máy tôi không đủ, không làm được.”
Chiếm Nam Huyền lấy điện thoại di động đưa qua, cầm lấy chén rượu Âu Dương Cúc Hàm chuyển tới trước mặt.

Sau khi ra khỏi phòng, hai giọt nước mắt ngưng kết từ lâu của Ôn Noãn rơi xuống.

Ngực chua xót không thể thở nổi, cô lững thững đi xuống tầng, đi đến bầu trời đêm mùa hạ ngoài cửa lớn.

Chưa đi được xa, phía sau vang lên tiếng bước chân lạ, cô hai mắt đẫm lệ quay đầu lại, một mùi nồng nặc cực kì gay mũi bịt miệng lại, đột nhiên cảm thấy trời đất ngả nghiêng, cô không kịp giãy dụa trước mắt đã tối sầm, cả người mềm nhũn ngã xuống.

12 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C20(3)

  1. chuyen gi da xay ra cho ON,khong le day la am muu cua Cao Phong,Quan Dich,Au Duong Cuc Ham,noi den co hoi khong biet co hoi cho ON hay co hoi cho CNH,lai them 1 tinh tiet bat ngo khac xuat hien,ON co bi nguy hiem khong neu khong phai la tro dua cua bon Cao Phong thi ai co kha nang lam chuyen nay,thanks ban da post chuong moi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s