Huyền của Ôn Noãn-C20(2)

Chương 20: Thu mua, cơ hội (2)

Hôm sau Ôn Noãn hẹn gặp Cao Phóng.

Chu Lâm Lộ không cam lòng tự tay bán cổ phần cho Thiển Vũ, đành phải để người trung gian cô đến tiến hành vậy.

“Đây là 10% cổ phần của công ty Đại Trung, nhưng tôi không muốn giao dịch tiền mặt.”

“Tôi mua theo cách chuyển cổ phần Thiển Vũ tương đương cho cô?”

“Được.” Chờ sau này Chu Lâm Lộ có con có thể làm quà đầy tháng.

Cao Phóng đưa một tấm chi phiếu ra trước mặt cô:”Còn cái này, cô đưa Chu Lâm Lộ giúp tôi.”

Ôn Noãn nhìn kim ngạch trên mặt, hơi kinh ngạc:”Sao lại thế này?”

“Khoản tiền này là số tiền trước kia Đại Trung phải đền bù cho Ích Chúng, sau đó Ích Chúng chuyển nó cho Thiển Vũ, Nam Huyền cảm thấy nên để nó trở về tay Chu Lâm Lộ.”

Ôn Noãn hiểu ra, Chiếm Nam Huyền cho rằng hai người cùng liên thủ phá hoại Đại Trung, bởi vậy dù sao cuối cùng không nên chỉ có mình Thiển Vũ thu lợi, cho nên trong quá trình anh cũng vì Chu Lâm Lộ lấy một món nho nhỏ từ Đại Trung, nói trắng ra tờ chi phiếu này vốn dĩ là thứ Chu Lâm Lộ nên có được.

Bí mật hoàn thành tất cả thủ tục liên quan đã là mùng 6 tháng 8, sau đó TV và tạp chí tài chính kinh tế liên tục đưa tin, bởi vì Chiếm Nam Huyền đi công tác chưa về nên Cao Phóng nhận phỏng vấn truyền thông, anh bình thản tuyên bố sát nhập những ngành có giá trị của Đại Trung vào Thiển Vũ, còn các công ty con khác sẽ bị giải thể rồi rao bán.

Dự án thu mua nảy lửa của hai đại trùm vì Chiếm Nam Huyền thu mua thành công vào phút chót mà trở thành tiêu điểm.

Khi nhìn thấy tin tức này, Ôn Noãn đang giúp Ôn Nhu đóng gói hành lí, vốn dĩ cô còn tưởng rằng mình sẽ đi trước không ngờ đột nhiên Ôn Nhu nói đi là đi.

“Chu Lâm Lộ bây giờ đang làm gì? Đã lâu không gặp cậu ta.” Ôn Nhu hỏi.

“Anh ấy có sự nghiệp khác rồi, phỏng chừng sau này sẽ phát triển ở MaCao.”

“Mày có đi cùng cậu ta không?”

“Không, em định đi du lịch một thời gian, sau đó về Anh quốc định cư.” Làm chị em hơn hai mươi năm, mới trước đây cô còn bị bé trai nhà hàng xóm bắt nạt Ôn Nhu giúp cô đi đánh lại, khi đi qua đường cái Ôn Nhu nhất định sẽ nắm lấy tay cô, bảo cô đừng sợ, bỗng nhiên giờ phút biệt ly ở ngay trước mắt, tuy rằng giao thông tiện lợi, nhưng từ nay về sau sông dài nước xa, cho dù gặp lại cũng không biết đã là năm nào tháng nào.

Tối Ôn Noãn quay về nhà, không ngờ dưới lầu lại gặp Chiếm Nam Huyền mà trong miệng Cao Phóng hẳn là đang đi công tác.

Cô ngạc nhiên:”Sao không gọi điện thoại cho em?”

Anh không đáp, đi theo cô vào thang máy mới nói:”Đi đâu?”

“Nhà Ôn Nhu.”

“Khi nào cậu ấy đi?”
“Chuyến bay sáng mai.”

Cô mở cửa vào nhà.

“Còn em?”

Cô quay đầu lại nhìn anh.

Anh cong miệng:”Em chừng nào thì đi?”

Cô không muốn giấu diếm anh sự thật này, nhưng anh đột nhiên không kiêng nể gì phá vỡ mọi dự định trong lòng cô, một lúc lâu sau cô mới nói:”Em còn tưởng anh đang ở Macao.”

Khóe miệng anh càng cong:”Anh chỉ thuận đường tạt qua thăm bạn gái Chu Lâm Lộ thôi.”

“Oh? Vậy thì ra anh vốn là đi làm?” Cô mỉm cười, mỗi ngày tặng một chiếc nhẫn kim cương thì ra chỉ là thuận đường, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cách nói mới lạ như vậy.

“Anh vốn là đi Hong Kong kí hợp đồng với một công ty Mĩ.”

Cô tùy ý ngồi xuống, vô cùng đồng tình gật đầu:”Từ Hong Kong lên máy bay đến Macao chỉ mất mười lăm phút, quả thật rất thuận đường.”

“Thật ra anh nghĩ điều em nên hỏi hơn chính là, anh đi Hong Kong kí hợp đồng gì?”

Anh gối đầu lên chân cô nằm xuống sofa.

“Xin hỏi tổng giám đốc Chiếm, ngài đến Hong Kong kí hợp đồng gì?” Cô nghe lời hỏi.

Anh nhắm mắt lại:”Anh mua một nhà máy sản xuất thuốc hiện đại nhất thế giới.”

Cô cười:”Thiển Vũ khi nào thì ngay cả ngành y dược cũng—-“ bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, bắt gặp ánh mắt bí hiểm của anh dừng lại trên ngực mình, cô không nói nên lời.

Cường độ ST-T thay đổi, không thuốc trị dứt, chung quy từ nay về sau cả đời cô có một trái tim bị thương.

Khoang ngực đang mãnh liệt cuộn trào thứ gì đó, muốn bảo anh đừng tiếp tục giỡn chơi với cô nữa, lại muốn hỏi anh hai ngày nữa có thực sự cử hành hôn lễ không? Tại sao lại phải hoang phí một số tiền lớn như vậy? Rõ ràng muốn hỏi, nhưng tất cả mọi lời đều như ngẹn lại trong họng, một câu cũng không nói nổi.

“Em chừng nào thì đi? Hả?” Anh hỏi.

“Đừng ép em.” Cô khó khăn nói.

“Ép em? Sao thế được, anh chỉ muốn biết em có muốn uống xong rượu mừng của anh rồi mới đi không?” Nụ cười bên môi anh vẫn lạnh lẽo như cũ, giống như đang nói chuyện với cố về vấn đề thời tiết.

Cảm giác bi thương chớp mắt nảy lên trong ngực, nếu cô vốn dĩ còn những lời nào muốn nói với anh, giờ phút này cũng đã hóa thành tro bụi nuốt trở về bụng, nhẹ nhàng nâng cổ anh dời đi, cô đứng dậy:”Em khát, anh uống trà hay là nước trái cây?”
Anh nghiêng người qua, giữ chặt tay ngửa đầu nhìn cô, ánh mắt có chút dịu dàng lại có chút lạnh lẽo:”Lại đây.”

Cô đứng tại chỗ bất động.

“Đến bên cạnh anh.”

Cô giật mình, không phải cô đang đứng ngay trước mặt anh đó sao? Chỉ cần nâng tay là anh có thể đụng vào cô, cũng cúi đầu nhìn anh, vì cái gì cô lại cảm thấy….độ cong hoàn mĩ bên môi anh đang ẩn dấu hàm nghĩa mơ hồ nào đó?

Ánh mắt anh nổi lên chút hiếp bức mất kiên nhẫn:”Đến đây.”

Vẻ mặt đó phảng phất giống như nhiều năm trước, khi cô không chịu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ ăn bữa sáng anh sẽ luôn cảnh cáo nhìn cô như vậy.

Cô khom người, chống lại ánh mắt anh, nhoẻn miệng cười:”Không.” Nói xong rất nhanh tránh khỏi bàn tay đột nhiên quơ tới của anh, xoay người đi luôn.

Nhìn bóng dáng ngang bướng của cô khuất sau cửa bếp, nụ cười nhạt trên môi anh biến thành nụ cười hoàn chỉnh quyến rũ ghê người.

Trong phòng bếp cô uống từng ngụm từng ngụm nước đá.

Từ 13 tuổi yêu anh yêu đến bây giờ, rốt cuộc anh còn muốn cô làm thế nào? Tại sao không nói thẳng cô phải làm thế nào mới có thể khiến anh hài lòng? Anh biết rõ chỉ cần làm được cô nhất định sẽ vì anh mà làm, tại sao lại muốn thao túng cảm xúc của cô như vậy, rất vui sao?

Pha một tách cà phê mang vào, thấy anh vẫn đang nửa nằm trên sofa, nghiêng người xem TV.

Điểm tin nói về vụ của nguyên tổng giám đốc Đại Hoa Dương Văn Trung vì ăn hối lộ mà bỏ trốn, cảnh sát đã ban bố lệnh truy nã, sau đó người đại diện của Bạc Nhất Tâm công khai thừa nhận tin ngoài lề Bạc Nhất Tâm liên tục mấy ngày nay nhận được thư đe dọa là sự thật, cảnh sát nghi ngờ là fan cuồng điện ảnh phản đối cô kết hôn gây nên.

Ôn Noãn nhìn Chiếm Nam Huyền,”Có người đe dọa bọn anh?”

“Ừ?”
“Có nghiêm trọng không?”

“Liên tục một tuần, ngày nào thần không biết quỷ không hay cũng gửi đến một lá thư, nội dung đều là nếu cô ấy kết hôn sẽ giết cô ấy.”
Ôn Noãn chỉ cảm thấy sởn tóc gáy:”Thật là fan cuồng điện ảnh ư? Gần đây cô ấy có đắc tội với ai không?”

Anh cười nhạt:”Người cô ấy đắc tội không nhiều, cũng chỉ có em và Ôn Nhu thôi.”

Ôn Noãn bực mình, còn chưa kịp nói anh đã nói tiếp:”Nhưng mà người anh đắc tội thật ra không ít.”

Cái tay cầm cốc của cô run lên:”Ý của anh là—cái đó kỳ thật hướng tới anh?”

Anh nhếch miệng:”Đe dọa với lí do Nhất Tâm muốn tiến hành hôn lễ không phải là một cái cớ che mắt người ngoài rất tốt sao?” Ít nhất, tầm mắt của cảnh sát cũng thành công bị dời đi.

Ôn Noãn không nhịn được lo lắng:”Nếu đúng là như vậy, thế anh kết hôn ngày hôm đó không phải rất nguy hiểm ư?”

Ánh mắt anh trong trẻo khác thường:”Không phải là em….muốn bảo anh đừng kết hôn đấy chứ?”

Cô trân trối, khẽ quay đầu đi:”Em vẫn luôn tin anh biết mình đang làm gì.”

Đôi mi dao động hàng trăm loại sắc tố, anh hỏi:”Còn em? Em có biết mình đang làm gì không?”

Cô cúi đầu, không nói lời nào.

“Nếu em thật sự không biết anh có bao nhiêu để ý chuyện em gả cho Chu Lâm Lộ, thì bây giờ anh có thể nói cho em, anh không định để em sống thoải mái, em đừng hy vọng anh lại buông tha em.”

Nỗi buồn gắn kết lại trong ngực, cô cắn cắn môi, thốt lên:”Nếu anh còn như vậy, em—em sẽ sinh con cho Lâm Lộ.”

Năm đó cô luôn quen dùng loại khẩu khí uy hiếp này giận dỗi nói chuyện với anh, nhưng bây giờ lại xuất hiện hoàn toàn bất ngờ dẫn đến nụ cười miễn cưỡng trên gương mặt anh:”Chuyện này không nhọc em quan tâm cho hắn, còn về chuyện con của Chu Lâm Lộ, anh đã tìm người giúp hắn sinh rồi.”

Cô kinh ngạc nhảy dựng lên:”Anh đã làm gì anh ấy?”

Nụ cười nhạt bên môi anh mang theo sức quyến rũ kinh người:”Muốn biết? Đến bên cạnh anh.”

Anh cứ lặp đi lặp lại câu nói đó khiến lòng cô nảy sinh một cảm giác cực khác lạ, giống như anh đang cho cô một cái chìa khóa rất quan trọng, nhưng mà cô lại không biết dùng nó để mở cái gì, do dự một chút, rốt cuộc cô vẫn đi qua, ngồi xuống bên cạnh anh.

Sự nhu thuận của cô làm anh vừa lòng, thả lỏng thần sắc, cựa mình, đôi môi mỏng từng chút từng chút ngậm vành tai cô, cho đến khi làn da nõn nà phớt màu phấn hồng, anh mới từ từ mở miệng từng chữ từng chữ phả ra hơi thở ấm áp mê người:”Bảo bối, có muốn kết thúc trò chơi không?”
Nhập tâm vào hơi thở ma quyến ấm áp bên tai, cô không chịu nổi ngiêng đầu sang một bên.

“Không muốn? Được lắm.” Cái lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng lướt xuống xương quai xanh của cô, “Vừa lúc anh cũng không muốn.”

Cô không nhịn được đẩy anh ra, thân mình nhảy xa hai met, trong mắt ẩn chứa cảnh giác.

Anh dịu dàng nói:’Biết anh hận em điều gì nhất không? Chính là như vậy, liên tục rời khỏi anh.” Nói xong anh cười nhạt, ý cười kia như một hố nước sâu thẳm không thấy đáy, mặt ngoài đang gợn sóng, nhưng bên trong lại không động một chút nào:”Anh cho em một cơ hội cuối cùng, tự em, đến bên cạnh anh.” Anh thong thả đứng dậy, cúi đầu nhìn cô chăm chú:”Tin anh, đây thật sự là lần cuối cùng.” Tiếp theo cúi người hôn lên đôi môi anh đào đang kinh ngạc khẽ nhếch của cô, anh lướt nhẹ rời đi.

11 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C20(2)

  1. chia khoa ma CNH cho ON chinh la viec ON yeu cau CNH dung su ket hon lai,nhung boi vi nhung hanh dong cua CNH luon to y ton thuong co lien tuc,vi the ON khong dam xem trong minh ma dua ra yeu cau,boi vi CNH luon luon cho nguoi theo doi ON nen moi biet nhung du dinh di xa cua ON,that ra lan nay ON muon tro ve Anh Quoc de di hoc lai boi vi nghi rang CNH se cuoi BHT,co le CNH khong biet duoc tin tuc nay nen nghi la ON roi di voi CLL boi vi nghi rang ON luon luon muon lam dau long CNH,that ra tin tuc nhung Fan doi giet BNT chi la cai co de CNH va BNT co the hoan viec dam cuoi lai ma thoi,cung nhu CNH muon mua nha may thuoc vi nghi den binh tim cua ON,boi vi khong the buong tay han nhau xuong nen cang lam ton thuong nhau.Thanks ban

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s