Huyền của Ôn Noãn-C20(1)

Chương 20: Thu mua, cơ hội (1)

Ôn Noãn gồi trong nhà hàng Quân Khải đợi Chu Lâm Lộ.

Trong bối cảnh trang nhã đang phát ca khúc November Sky của Yanni, bầu trời tháng 11, cô nhớ rõ một bầu trời cuối thu như vậy, những chiếc lá vàng óng ánh của cây Bạch Quả rơi đầy một khoảng sân, giẫm lên sàn sạt rung động, chân trời những áng mây tím biếc biến ảo khôn lường, đẹp đến mức vượt xa người và vạn vật.

Màu mây tím này, buổi sáng lúc cô rời khỏi nhà họ Chiếm cũng từng nhìn thấy.

Trước khi rời đi cô đặc biệt ghé qua phòng nghe nhìn, cầm điều khiển từ xa từ từ mở đầu đĩa lộ ra tên đĩa CD, cô vẫn biết, anh có thể còn hiểu chính cô hơn cả cô, nhưng khi nhìn thấy đĩa nhạc này vẫn không nhịn được cảm thấy rung động.

Tất cả CD ở đây đều giống hệt CD trong thư phòng của cô.

Tại sao cuối cùng lại biến thành cô gả cho Chu Lâm Lộ, mà anh lại muốn lấy người khác? Là bởi vì những điều cô làm còn chưa đủ ư? Anh dịu dàng hiếm thấy nói cho cô, cô đã tiếp cận được lối ra của mê cung, nhưng cũng không biết phải làm thế nào mới có thể chính xác vượt qua bức tường cuối cùng trong lòng anh.

Mà anh cũng không định cho cô bất cứ ám chỉ gì nữa, anh muốn chơi trò chơi này đến khi—–đây là điểm cô cảm thấy hoảng sợ, cô không biết anh định chơi trò truy tim này đến khi nào mới bằng lòng ngừng tay, có lẽ, anh thật sự sẽ để cô chính mắt nhìn thấy anh cưới người con gái khác.

Chu Lâm Lộ vừa liếc mắt liền thấy bóng người xuất thần dựa lưng vào ghế, đi đến phía đối diện cô ngồi xuống, anh đặt một phong thư lớn trên mặt bàn, khiến cô kinh ngạc nâng mày.

Cô cầm lấy phong thư mở ra, lấy từ bên trong một xấp ảnh.

Ảnh chụp ở góc rộng, bối cảnh là bức phù điêu hoa sen vàng rực rỡ, đường phố tấp nập đối diện có một bảng hiệu điện tử lớn, nhấp nháy hai chữ Vĩnh Lợi màu đỏ, cách đó không xa là tháp ngắm cảnh xây gần biển, cô nhận ra đây là đoạn đường phồn hoa nhất ở Macao.

Một trong số đó là một tấm ảnh chụp mặt đường lát toàn đá rộng lớn, đứng trên đường Chiếm Nam Huyền ôm một cô gái trẻ cực kì xinh đẹp, môi anh áp vào tai cô gái giống như đang nói gì đó, khóe miệng gợi lên một nụ cười cực kì mờ ám, mà đôi mắt anh lại mang theo sự châm chọc khiêu khích rõ ràng nhìn về phía ống kính.

“Sao lại thế này?” Cô hỏi.

“Hắn gửi cho anh.”

Ôn Noãn há hốc miệng, bỗng nhiên vỡ lẽ cười to.

Chu Lâm Lộ với tay túm chặt áo cô, có chút thẹn quá hóa giận:”Không được cười!”

Cô cười đến mức nước mắt chảy ra, ho khan liên tục:”Đã sớm bảo anh không nên chọc anh ấy rồi.”

“Tại sao không nói là hắn ta chọc anh trước?” Chu Lâm Lộ kêu oan,”Nói thế nào em cũng là bạn gái trên danh nghĩa của anh mà, đúng không?!”
Thật vất vả mới nhịn được cười, cô hỏi:”Anh ấy đã làm những gì?”
“Cho người mỗi ngày gửi đến một chiếc nhẫn kim cương.”

Cô che miệng:”Anh ấy thực sự đang theo đuổi cô ta?”

“Ngọc trai cũng chẳng thực được như vậy.”

“Cô ấy có động tâm không?” Cô tò mò hỏi, muốn cười lại không dám cười.

Chu Lâm Lộ cười hì hì:”Không biết, tốt nhất là không có, nếu không anh sẽ bắt cóc em ngay lập tức, để cái tên tiện nam kia cả đời này cũng không tìm ra được.”

Cô liếc nhìn anh:”Lần này là thật?”

Chu Lâm Lộ nghĩ một lúc:”Cũng không biết nữa, nhưng sau khi nhìn thấy đống ảnh này bỗng dưng có gì đó cực kì khó chịu.”

“Cô gái ấy biết chuyện anh kết hôn chưa?”

“Biết, cô ấy nói trong lòng anh vẫn luôn có hình bóng của một người, anh nghĩ đó có phải là em không? Không bằng dứt khoát lấy em, nhìn xem mình rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.”

“Kết quả thế nào?”

“Kết quả là—Noãn Noãn, anh dường như đã thay lòng đổi dạ.” Anh than thở.

Cô mỉm cười:”Có biết từ khi nào anh bắt đầu trở nên khác thường không?”

Anh nhíu mày, “Khi nào?”

“Bắt đầu từ lúc nửa đêm anh chạy đến nhà em bảo em kết hôn, sau đó em liền cảm thấy—-dựa theo cách nói của cô ấy, trong lòng anh đã có hình bóng của một người, nhưng chính anh cũng không hiểu rõ tình cảm của mình đối với cô ấy là gì, cho nên anh cảm thấy hoang mang….Có lẽ kết hôn với em là phương pháp trốn tránh anh cho rằng tốt nhất?”

“Nhưng mà, Noãn Noãn—–“ Chu Lâm Lộ vẻ mặt đau khổ:”Rõ ràng là anh thích em, em tưởng rằng anh ăn no rửng mỡ đi ở bên cạnh một cô gái mười năm à?”

Ý cười Ôn Noãn càng đậm, phải, anh thích cô, anh có cảm tình với cô, nhưng thành phần quan trọng nhất trong tình cảm này không phải là tình yêu, mà là sự quan tâm giữa thanh mai trúc mã. “Lâm Lộ, em cũng thích anh, thật đấy, anh có tin em từng đố kị với cô ấy không?” Cô gái kia xuất hiện khiến người đàn ông tốt nhất trên thế giới này không bao giờ còn thuộc về cô nữa.

Nhiều năm như vậy trôi qua vẫn luôn có anh làm bạn với cô, bảo vệ cô, cố gắng để cô…..không bị lạc mất phía sau.

Cô có cảm giác, mình sắp mất đi hai người thân quan trọng nhất trong đời, Ôn Nhu và anh.

Không có Chu Lâm Lộ, không có Ôn Nhu, cuối cùng có thể cũng sẽ không có Chiếm Nam Huyền.

Cuối cùng vòng tuổi cũng bắt kịp người, cuộc đời của chính cô, từ nay về sau, không thể không đi một mình.

Chu Lâm Lộ miễn cưỡng dựa lưng vào ghế, nhìn ánh mắt vừa như chăm chú vừa giống như mơ màng của cô.

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào? Dáng vẻ của cô, cái nhăn mặt nhíu mày, nụ cười của cô bắt đầu in sâu dưới đáy lòng anh.

Lúc đầu là bởi vì ủy thác của Ôn Nhu mà phải làm tròn một phần trách nhiệm, nhưng quen biết trong hoàn cảnh đặc thù, cô như một con chim non mới sinh mất đi sự che chở, trong hoang mang sợ hãi coi anh xuất hiện đúng lúc là cái phao cứu sinh duy nhất, vô hạn tín nhiệm và vô cùng dựa vào, trong vô hình kích phát trách nhiệm và sự thương xót lạ thường trong nội tâm anh, anh không có anh chị em, khi đó không biết tại sao lại nảy sinh một ý nghĩ mãnh liệt, nghĩ muốn bảo vệ cô lớn lên thật tốt.

Những năm cô ở Anh quốc, anh thường bay qua bay lại thăm cô.

Anh vốn tưởng rằng cô sẽ chẳng khác gì những đứa trẻ từng phải chịu tổn thương tình cảm, thời gian lâu sẽ dần biến mất, sẽ phát sinh thay đổi, sẽ quên quá khứ, sẽ phai nhạt tình cảm, nói ngắn gọn, sẽ bắt đầu cuộc sống một lần nữa.

Nhưng mà điều làm anh kinh ngạc là, cô thay đổi bề ngoài, cũng thay đổi cung cách làm việc, nhưng trái tim vẫn thủy chung như năm đó, trong dung lượng hữu hạn chỉ luôn trao cho một người, rõ ràng hai người bị hai quốc gia xa xôi không thể với tới ngăn cách, đừng nói là gặp mặt, ngay cả tin tức của hắn ta cô cũng không biết, nhưng một năm, lại một năm nữa trôi qua, cho dù thế giới này có xảy ra chuyện gì, bên người cô đi đến đi ra bao nhiêu người, cô vẫn ngỡ ngàng không biết.

Một kẻ lang thang nửa đời như anh chưa bao giờ gặp sự chung thủy như vậy trong hiện thực.

Cả trai lẫn gái bên người, ngươi tình ta nguyện, đến rồi lại đi, yêu là cái gì? Anh căn bản không tin, càng đừng nói đến vĩnh viễn, quên một người cần bao nhiêu thời gian, khoa học kĩ thuật tiên tiến ngày nay có thể dựa trên công thức phân bố ảnh hưởng kích thích của tình yêu mà cho ra kết quả, nhiều nhất chẳng qua chỉ cần hai ba năm.

Cho dù luôn miệng nói không có anh là sống không nổi, từng vì phải rời khỏi anh mà tự sát không dưới năm ba người phụ nữ, nhưng nửa năm sau đã chạy đi tìm niềm vui mới.

Nhưng mà một năm lại một năm nữa, cô đã để anh tận mắt nhìn thấy, thứ tình cảm thế tục bình thường nhất anh không tin, anh phỉ nhổ, anh khinh thường, lại có thật, có người đã có được nó trong tay.

Mà con người, sâu trong thâm tâm vẫn luôn tồn tại một loại khát vọng mãnh liệt đối với những gì mình không có.

Anh không biết bản thân mình là kinh ngạc là chán ghét, hay là khát vọng là đố kị, chỉ biết là từ khi nào thì bắt đầu càng xem càng không vừa mắt với mối tình kia của cô, đương nhiên cũng càng ngày càng không vừa mắt với kẻ nào đó, nếu tình cảm như vậy đáng quý đúng như lời người thường nói, vậy tại sao mà mình chưa từng gặp, mà kẻ kia lại vô duyên vô cớ có được? Anh vô cùng khó chịu, tại sao cô lại có thể yêu cậu ta như vậy, lại vĩnh viễn không hề yêu anh lấy một chút? Anh thật sự rất không cam lòng, cho dù thật ra trong lòng anh cũng bôi phục kẻ kia tương đương như thế, cũng vẫn không nhịn được muốn phá hoại, muốn đoạt lấy cô về đây.

Anh muốn chứng minh, anh không tin, tình cảm đặc biệt tồn tại giữa hai người chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi, chỉ cần anh phá hủy mối liên hệ giữa bọn họ là có thể chứng minh quan niệm về tình yêu của anh là hoàn toàn chính xác, cái gì mà chung thủy, cái gì mà cả đời chỉ yêu một người, toàn bộ căn bản đều không hề tồn tại.

Nhưng mà, làm càng nhiều càng nhận ra, đủ hành động của anh thậm chí ngay cả đá cũng không cứng bằng cũng chỉ như hạt cạt bỏ đầu hồ, thậm chí còn không gợn nổi một gợn sóng giữa hai người, tâm trí hai bọn họ chỉ hình thành một tiểu thế giới độc đáo, ngoài đối phương tuyệt đối không dung nhập bất cứ thứ gì khác.

Quan niệm tình cảm của anh, cuối cùng cũng bị đả kích trong thất bại, tạo thành một khe hở.

Đúng lúc nửa tin nửa ngờ đó,  giống như trông mong lại không trông mong, vận mệnh bỗng nhiên đưa vào cuộc đời anh một mối duyên mệnh.

Cô gái yêu kiều kia cho anh một cảm thụ hoàn toàn mới, sự đặc biệt đó làm ngực anh gợi lên chút ram ráp, vĩnh viễn sẽ không xuất hiện khi ở bên cô gái thân thiết như anh em cùng cha mẹ này, anh bị hấp dẫn không nhịn được có chút trầm mê.

Sau đó anh hoang mang.

Anh lựa chọn bước vào hôn nhân, anh cho rằng cái lao kiên cố không thể phá vỡ trong mắt người ngoài đó, có lẽ có thể mang đến cho anh chút an toàn, cho dù chỉ là sự an toàn tạm thời.

Nhưng mà….

Một bàn tay tay trắng nõn dài nhỏ lắc lắc trước mặt anh.

“Nhìn dáng vẻ của anh mặc dù không đến mức sa sút, nhưng cũng đủ mất hồn, ở chỗ này uống trà với em còn không bằng sớm bay đi MaCao.”

Chu Lâm Lộ gạt tay cô xuống, đưa một tập văn kiện khác tới trước mặt cô:”Cái này cho em.”

Cô cầm lấy, rút ra, càng xem càng hoảng sợ:”Tại sao tất cả cổ phần Đại Trung của anh đều chuyển danh nghĩa sang tên em?”

Chu Lâm Lộ bĩu môi:”Không phải anh đã nói muốn đưa em lên làm phú bà à?”

Cô không nhịn được cười:”Đây cũng là nguyên nhân anh muốn kết hôn với em?”

“Các cổ đông đáng để nói đến của Đại Trung cơ bản lập trường đều đã rõ ràng, Chiếm Nam Huyền và Chu Lệnh Hồng nắm giữ số cổ phần gần như tương đương, 10% này là lúc trước ông nội để lại cho anh, trong thời khắc mấu chốt anh muốn sử dụng tác dụng quyết định của nó, bây giờ đưa nó cho em, hai người bọn họ ai đủ khả năng lấy trong tay em thì đó chính là người chiến thắng.” Anh đã sớm muốn làm Đại Trung biến mất, nhưng đối với hội đồng quản trị hoàn thiện của một công ty lớn mà nói, cho dù trước kia anh có là tổng giám đốc, muốn làm một công ty hoàn toàn biến mất cũng không phải là một chuyện dễ dàng, một lần sơ suất Đại Trung còn chưa phá đổ được anh đã bị mất chức.

Vì để chắc chắn Đại Trung sẽ bị sụp đổ trong tay anh, bởi vậy anh lợi dụng Chiếm Nam Huyền, bởi vì các công ty cùng ngành cạnh tranh khốc liệt là chuyện bình thường, chỉ cần mánh khóe mờ ám của anh không bị phát hiện, mấy ông già trong hội đồng quản trị sẽ không nghi ngờ là anh cản trở.

Mặc dù trong chuyện này anh không đối thoại trực tiếp với Chiếm Nam Huyền, nhưng hai người cũng coi như quen biết nhiều năm nên xem như hiểu rõ, hơn nữa dựa vào chỉ số thông minh của Chiếm Nam Huyền đương nhiên sẽ nảy sinh nghi ngờ với một số vấn đề Đại Trung không nên để lộ cho Thiển Vũ, dần dần dò xét, cuối cùng cũng tự nhiên hiểu được ý đồ của anh.

Nếu anh định hai tay dâng Đại Trung, cơ hội tốt như vậy Chiếm Nam Huyền đương nhiên không có khả năng buông tha, do đó giữa hai người hình thành một sư ăn ý vô hình, nói trắng ra là hai người giống như bạn lại không phải bạn, giống như địch lại không phải địch.

Điều không ngờ đến là khi anh đi tới bước cuối cùng, chỉ cần bán cổ phần trong tay cho Thiển Vũ là có thể hoàn thành tâm nguyên phủi tay chạy lấy người, chú hai dường như nhìn ra ý đồ của anh, mỗi ngày đều đến nhà anh dùng dằng với bố anh.

Mà điều bực mình nhất chính là, Chiếm Nam Huyền lại cố tình chọn đúng lúc này chạy đến Macao trêu chọc cô gái của anh, định bắn cho anh một mũi tên trúng hai đích.

Vốn dĩ rõ ràng là anh lợi dụng Chiếm Nam Huyền, hiện tại biến thành dẫn sói vào nhà, lại còn bị Chiếm Nam Huyền chơi cho một vố rõ to, mà lúc này anh đã đâm lao đành phải theo lao, cổ phần trong tay không bán đi, tất cả trở về điểm xuất phát, âm mưu nửa năm này của anh coi như uổng phí, nhưng phải bán cho Chiếm Nam Huyền, anh thực không cam lòng! Vậy nên biện pháp giải quyết tốt nhất đương nhiên là—-đem củ khoai lang phỏng này ném cho cô vợ trên danh nghĩa của anh.

Như vậy cha già rốt cuộc không thể lải nhải đến tai anh được, mà cho dù là chú hai, Chu Lệnh Hồng hay Chiếm Nam Huyền, ai muốn có được 10% cổ phần này đều chỉ có thể đến tìm cô.

Chu Lâm Lộ cười đểu:”Hắn ta chơi được chẳng nhẽ anh không chơi được? Há há, muốn Đại Trung? Đến mà cầu xin em nhé!”

Ôn Noãn cười mà không nói.

Dự án thu mua này của Chiếm Nam Huyền đã đổ vào một lượng vốn lớn, không có khả năng tay không quay về, hơn nữa dựa vào tình thế trước mắt mà nói, Đại Trung cơ bản đã nằm trong tay anh, cho dù 10% cổ phần này của Chu Lâm Lộ không vào tay, nói thật ra Đại Trung cũng chỉ chống đỡ được trong chốc lát nữa thôi.

Chuyện này Chu Lâm Lộ không phải là không biết, chính là anh khó chịu, không muốn để Chiếm Nam Huyền thuận lợi đắc thủ mà thôi.

“Sau này anh sẽ có cơ hội chỉnh chết anh ấy mà.” Cô an ủi nói.

Chu Lâm Lộ cười ha ha:”Anh sớm đã chỉnh hắn ta đủ thảm rồi.”

“Oh, làm thế nào?”

“Đồ ngốc, em cho là tại sao hắn ta đột nhiên nổi hứng chạy đến Ma Cao?” Chu Lâm Lộ vô cùng đắc ý vỗ vỗ đầu cô:”Tuy rằng hắn ta là mối tình đầu của em, là người đàn ông đầu tiên của em, nhưng, anh mới là người chồng đầu tiên của em, ha ha ha.”

Chỉ cần nghĩ tới điểm ấy thôi mà thoải mái hả cả giận, Chu Lâm Lộ anh đời này từng là chồng của Ôn Noãn, cho dù Chiếm Nam Huyền có bản lĩnh thông thiên cũng không thể thay đổi sự thật anh và Ôn Noãn từng là vợ chồng.

Ôn Noãn vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

15 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C20(1)

  1. Hài thật.
    Mấy người này lớn mà cứ như trẻ con í, trêu qua trêu lại lẫn nhau. Chỉ vì một cái thắng lợi như danh hão thôi cũng đủ khiến miệng rộng đến mang tai rồi…
    Chậc.. thật là .. hà hà hà

  2. tinh cam cua CLL doi voi ON ma noi co rat nhieu mat,mat nao cung dep va tran day long bao dung,day la 1 tang pham cho ON,chi khi nao ON that su bo xuong su tu trach viec lam loi nam xua thi ON moi co the doi mat ,ngang co voi CNH ma thoi,boi vi CNH khong co anh em trai,neu co anh hay em trai ma yeu ON thi de giai quyet sao cho em dep chac khong de dang gi,cho du giai quyet duoc thi cung tro thanh 1 ap luc khong che,va cung khong the tu tai ma tru tinh ke hoach de ap dao ON.Khi nguoi ta luon co tam trang nang ne thi nguoi ta khong the tu tin quyet doan duoc,day la trang thai cua ON,neu su yeu nhau phai can bang nhu CNH mong muon thi 1 la ca 2 chia tay,2 la nen bien mat khoi doi nhau,boi vi luc nao nguoi ta cung dem nhau len ban can de can do dong dem,tinh yeu se giong nhu 1 bai chien truong,khong ai chiu ai coi thuong thi khong phai luon luon dau tranh hay sao?Thanks ban da co gang post tiep du rat ban hoc,chuc ban se som dau Dai Hoc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s