Huyền của Ôn Noãn-C19(3)

Chương 19: Khúc mắc, tình triều (3)

Khi ánh sớm ban mai đầu tiên lọt qua khe sổ chiếu vào, Chiếm Nam Huyền tỉnh dậy như mọi ngày, vừa mở mắt ra đã thấy bóng hình xinh đẹp nằm trong lòng, tâm trạng buổi sớm vô cùng kỳ lạ, tâm trạng đó giống như ước nguyện trong mơ đã lâu cuối cùng cũng trở thành sự thật, khiến người ta trong khoảng thời gian ngắn không thể tin được, sợ chỉ cần khẽ động vào sẽ vụt mất, anh áp chế hô hấp, chăm chú nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, con người lộ ra sự dịu dàng tuyệt thế hiếm thấy.

Tầm mắt đời đến khóe môi nhỏ nhắn mềm mại, anh suýt chút nữa bật cười, không ngờ ngay cả nơi này đêm qua cũng không thể may mắn thoát khỏi những vết hồng nhạt anh ác ý lưu lại.

Khẽ ấn một nụ hôn nhẹ lên môi cô, từ từ hạ dần cánh tay cô xuống, anh xoay người rời giường.

Cho đến khi truyền tới tiếng đóng cửa phòng tắm, Ôn Noãn mới buồn bã mở mắt ra.

Ngay cả thức đêm hoan ái cũng không thể làm nhiễu loạn đồng hồ sinh học của anh, anh vẫn đúng giờ dậy sớm như cũ, cho dù trên giường có cô nằm, cũng giống như những thứ khác không gì có thể làm hành trình sinh hoạt hàng ngày của anh mảy may thay đổi ….Nếu ngay cả việc ấy anh cũng không thể làm vì cô, vậy còn nói gì đến những chuyện khác? Sau khi gặp lại anh có dục vọng mãnh liệt với cô, nhưng trừ điều đó ra, cô còn được mở mang bằng những thủ đoạn sắc bén trên thương trường của anh, được nhìn thấy lí trí cay độc quá kinh người của anh, nhận ra tính độc lập bình tĩnh, thậm chí là cả kĩ thuật tán gái cao siêu của anh.

Nhưng điều không thể ngờ đến, đó là tình hình diễn biến khi mới chia tay, anh vì cô mà mất kiểm soát.

Những thủ đoạn anh dùng với cô dường như đều là trí mạng, cô không thể kháng cự, còn anh vẫn luôn cao cao tại thượng duy trì một khoảng cách vô hình nhất định với cô, trừ phi chính anh gỡ bỏ hàng rào trước mặt cô, nếu không anh và cô sau này chắc chắn không có tương lai, cô không thể mở miệng hỏi, anh lại vĩnh viễn im lặng không trả lời, bình ổn thản nhiên bắt tay thực hiện kế hoạch của mình.

Ý chí cứng như băng đó sớm đã phá tan chín tầng mây, một mình ngừng lại trên tầng thứ mười không ai có thể vươn tới, cứng rắn như thép, lạnh lùng như băng, trầm định như tăng sư ngồi thiền, không bao giờ vì một người nào mà ảnh hưởng đến một tia cảm xúc hay một nửa hành động.

Cửa kính thủy tinh vang lên lần thứ hai khiến cô nhanh chóng khép hai mắt lại.

Chiếm Nam Huyền vừa đi vừa lau mái tóc đen thẫm nước, chiếc khăn tắm màu trắng to bị ném vào một cái giỏ ở góc phòng thay đồ, trên tường là chiếc giá treo những chiếc áo sơ mi trắng được các nhà thiết kế nổi tiếng của Pháp may thủ công bằng những chất liệu đắt tiền nhất, giá quần bày đầy những chiếc quần dài ngắn khác nhau màu ngọc trai, màu be, màu xám và màu đen, phần tây trang, áo thể thao, lễ phục bên cạnh được đặt toàn bộ hàng hiệu, cổ tay lướt qua thiết bị hồng ngoại gắn trên tường, màn hình LCD liệt kê bộ quần áo nào từng được anh mặc năm nào tháng nào, vào dịp nào.

Mặc xong anh ngồi xuống bên giường, nhìn dáng người cuộn tròn thành một khối kia có vẻ vẫn đang say ngủ chưa tỉnh.

Đối với việc ăn mặc, thậm chí cả việc chất lượng từng loại vải, khi bắt đầu đều là cô ức hiếp dạy dỗ anh, cô thích những bộ đồ hợp mode, mỗi lần đều nhạy bén bắt kịp xu hướng thời trang, trang phục từ trong ra ngoài đều có cách nhìn độc đáo và phong cách yêu thích.

Cách nhìn của anh dần dần chịu ảnh hưởng của cô, sau khi cô bỏ đi, dường như muốn nắm lấy chút hoài niệm gì đó, bèn mặc theo phong cách của cô năm ấy, cuối cùng trở thành một thói quen tự giác vô cùng bình thường trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng không ngờ lại được lên bìa tạp chí, người người sợ hãi than chưa từng có ai có thể như anh, mặc màu trắng trong thuần khiết mà lại có phong thái cao sang tôn quý như thế.

Cúi đầu, đưa cằm tựa vào vai cô, anh khẽ liếm cái gáy gợi cảm trí mạng của cô.

Cô không chịu được ngứa, mắt còn chưa mở hết miệng đã cong cong cười, hơi thở tươi mát bao trùm khắp bốn phía chui vào hốc mũi, khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, vẻ mặt say mê hít sâu không muốn tỉnh của cô khiến mắt anh khẽ lướt qua sắc màu ấm áp, nhưng khoảnh khắc khi nhìn thấy ánh mắt lười nhác khẽ nhếch của cô, trên mặt anh chỉ còn lại nụ cười quyến rũ câu hồn.

Chăm chú nhìn nhau, ai cũng không mở miệng, giống như đều đang luyến tiếc sẽ đánh vỡ giờ phút hai trái tim cùng chung một nhịp đập.

Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được, ngửa đầu nhìn đôi môi mỏng như cánh hoa của anh:”Anh bị muộn rồi.”

Cô vẫn nhớ rõ, mỗi ngày đúng tám rưỡi anh nhất định sẽ có mặt trên tầng 66.

Cẩn thận dắt chăn lại xung quanh cái chân lộ trong không khí lạnh lẽo của cô, sau đó là một cái chân khác, anh nói:’Hôm nay anh phải đi Hong Kong, có hợp đồng phải kí.” Câu trả lời nhẹ nhàng bâng quơ mà nói ra, lại giống như đang giải thích với cô vì sao sáng sớm phải ra khỏi nhà.

Cô mỉm cười.

Động tác vô cùng thành thạo này sớm đã trở thành hành động che dấu cảm xúc tốt nhất của cô, giờ phút này anh sẽ không biết nội tâm cô có bao nhiêu vui mừng, nhưng nhiều hơn chính là mất mác, không thể phủ nhận, thật sự cô khát vọng rất nhiều, mà một câu trả lời ngắn gọn vô ích anh cho như không thế này không có khả năng thỏa mãn.

“Vâng.” Cô dịu dàng nói, cố gắng tránh đi hai chữ tạm biệt.

Giống như không hề e ngại sự lãnh đạm của cô, anh hôn môi cô, sau đó đứng dậy, ánh mắt cuối cùng anh không hỏi cô có ở đây hay không, cô cũng không hỏi khi nào anh trở về.

Anh đi ra ngoài.

Chăm chú nhìn cánh cửa phía sau anh không tiếng động khép lại, bây giờ cô mới hiểu rõ mình đã yếu đuối đến mức độ nào…Nhưng mà, cô bây giờ đã không còn dũng khí lần thứ hai chạy đi chứng minh mình còn có thể vì ai mà không luyến tiếc tất cả.

Đóng chặt cửa lại, Chiếm Nam Huyền không đi ngay, mà đứng tại chỗ hồi lâu, sự dừng lại lơ đãng này cuối cùng vẫn tiết lộ ra cảm xúc rất nhỏ của anh.

Xoay người đi qua phòng sinh hoạt và phòng khách, nhưng khi đi đến cửa anh lại lưỡng lự, quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ anh tự tay khép lại, bên trong im ắng không một tiếng động, cảm giác thương xót dâng tràn trong lòng, ngưng tụ thành một sự nhắc nhở lặng yên mỏng manh, phía sau cửa là cô gái anh vô cùng yêu thương, bây giờ đang cực kì cần vỗ về.

Kìm nén mềm lòng, anh vẫn nhấc chân đi ra ngoài, nhưng mà bước chân càng lúc càng chậm, còn chưa đi đến cầu thang đã ngừng lại, khẽ thở dài, bên môi bất giấc cong thành một nụ cười bất đắc dĩ, anh xoay người trở về.

Trong phòng, Ôn Noãn đang định dậy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông Bressanone.

Cô vươn người ra với lấy di động.

“Tao đã giải quyết sổ tiết kiệm rồi.” Ôn Nhu nói.

Cô cười:”Thế nào, số dư lẻ có giúp chị tiến vào bảng mười đại phú bà được không?”

Ôn Nhu cực kì kinh ngạc:”Mày mau chạy ra xem hôm nay có phải mặt trời mọc đằng Tây không mà mới sáng sớm tâm trạng đã tốt thế? Lại nói đùa với bà chị này cơ đấy?” Đúng là vạn năm khó gặp.

Ôn Noãn bật cười thành tiếng.

Chiếm Nam Huyền im lặng đứng ngoài cửa, cho đến khi bên trong nói xong điện thoại anh mới thả lỏng bàn tay đang nắm cửa ra, thong thả thu lại, lần thứ hai xoay người rời đi.

Xuống dưới lầu 1, anh gọi cho Cao Phóng:”Giúp tôi làm một chuyện.”

Chị Hoan chờ ở cửa mở to cổng ra, đưa vali hành lý cho lái xe, anh lên xe rời đi.

Trên đường Cao Phóng gọi điện trả lời:”Ôn Nhu đã bán tất cả cổ phiếu và công trái của Ôn Noãn.”

Anh không lên tiếng, một lúc lâu sau mới tắt điện thoại, vẻ mặt không có chút thay đổi, bình tĩnh như nước.

Cô yêu anh, cô vẫn yêu anh như cũ, nhưng yêu có điều kiện.

Vẫn luôn yêu mà muốn có đường lui như vậy.

Rõ ràng yêu anh, lại yêu theo cách mâu thuẫn và cẩn thận, cũng không cân nhắc sự nỗ lực của anh mà chỉ dựa vào tâm trạng của mình để quyết định tiến lùi, sợ anh trở thành trách nhiệm của cô, khi anh năm lần bảy lượt như con thiêu thân theo đuổi cô, lại keo kiệt đắn đo cho anh thêm một chút hạnh phúc vô điều kiện.

Cô trở về lại là bước tính toán để rời đi,rốt cục một lần nữa cô lại khiến anh phải thất vọng.

Khi còn trẻ anh từng yêu người con gái ấy, nhưng yêu sai cách.

Trong nhiều năm, anh mới thực sự ngộ ra một đạo lý.

Không cần hồi báo, là thứ trí mạng nhất, là chuyện không được dung túng nhất trong tình yêu.

Nếu yêu một người yêu đến mức chỉ cần trả giá mà không cần hồi báo, cam tâm hy sinh mà lại chẳng mong có lại tất cả, bao dung quá mức mà chưa bao giờ oán hận nửa lời, điều đó chỉ nói rõ, tình yêu của đối phương và của mình không hề ngang bằng, trong quá trình nỗ lực, người không tính toán thiệt hơn trong sáng sẽ làm người khác vui vẻ, khi đó anh quả thật cũng rất vui vẻ, nhưng có rất nhiều những ví dụ bi thảm trong thực tế chưa từng gián đoạn chứng minh, nếu cán cân tình cảm nghiêng quá mức về một phía, cuối cùng đều thường đi tới chấm dứt.

Bởi vì không cần hồi báo, đối phương cũng đã quen tự mình nỗ lực, mà không có ý thức đi hồi báo.

Bởi vậy, khi đó cô mới có thể dễ dàng nói chia tay như vậy.

Cho dù không phải là vì Ôn Nhu, cũng nhất định có ngòi nổ khác, sự đơn giản của cô đến từ chính sự hoàn toàn không biết khái niệm từ quý trọng, nhưng mà không ngờ bởi vậy mà gây nên một cái giá lớn cả đời này cũng không phai mờ nổi.

Trong tình yêu hai người trả giá nhiều ít không thể cân đo đong đếm chính xác, nhưng mà có bao nhiêu cặp đôi cũng vì lý do đó mà chia tay như bọn họ, nguyên nhân chính xác là ở bên mà không cần hồi báo—-nếu ngay từ lúc yêu nhau hai người đôi bên đều có ý thức cố gắng, nếu ngay từ đầu đều nhận ra để đối phương cũng hình thành ý thức quý trọng như mình, kết quả rất có thể sẽ khác.

Cho nên mười năm sau, anh hao hết tâm tư, chỉ vì muốn cô cho anh một vị thế công bằng.

Chiều cô, là một chuyện rất dễ dàng, nhưng anh không thể, ít nhất bây giờ vẫn chưa thể.

Bởi vì thâm tâm hiểu rõ, trong tình yêu chỉ khi cán cân tình cảm của hai người giữ vững ở trạng thái cân bằng, mới có thể đạt tới sự vĩnh viễn lâu dài anh muốn.

Nếu giữa anh và cô từ đầu đến cuối chỉ là một ván cờ, vậy lần này cô không thể đẩy loạn quân cờ, không thể xấu xa làm nũng, mà phải đánh xong ván cờ muộn mười năm này với anh, đánh xong mới được nghỉ.

Cho dù bằng biện pháp hay thủ đoạn gì, anh nhất định sẽ khiến cô đúng như ý anh muốn.

21 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C19(3)

  1. Thật là, vẫn cứ suy suy tính tính, cho mình là đúng rồi chẳng hỏi han, thanh minh, hiểu lầm chồng chất.
    Ây za, cũng may mình yêu đương xong rồi, lấy chồng yên ổn rồi, chứ không đọc chuyện như vậy giút được ối kinh nghiệm.
    Có gì cứ tìm cơ hội nói rõ ràng, để trong bụng ai mà biết, đừng bao giờ tỏ chủ quan và nghĩ rằng là mình hiểu đối phương.
    Cám ơn em Na nhé.

  2. thật sự là mình ko thích bạn nam chính trong truyện này, ko phải chính bạn ý làm cho Noãn Noãn không có cảm giác an toàn nên phải chừa đường lui cho mình sao, bạn nam chính hơi bị tự tin thái quá, độc đoán=;……..

  3. Mình thấy hay. Nhu7na hay ở chỗ càng đọc cáng khó hiểu.
    Chính bởi vì mình chưa từng yêu như vậy nên những lý luận của CNH làm mình khó hiểu.
    Thanks Nana.
    Học tốt nhé!

  4. nguoi dan ong nhu CNH khong biet la tang pham hay su trung phat.Neu cho rang su cho doi,su giu gin nhung ky niem cua ON phai duoc tra gia nhu the nao thi cai my le cua tinh yeu ma CNH da ap u co le khong xung dang 2 chu my le,tinh cach cua CNH rat thich hop voi BNT,luc nao CLL cung giu dung vi tri ma ON muon,neu khong phai 1 nguoi yeu sau sac thi co le da khong lam noi nhu CLL,ON se hanh phuc hon voi CLL.Cam on ban da post tiep.

  5. có lẽ yêu càng sâu , hận càng lớn, xa nhau lâu rồi mới khiến cho 2 nv ko dám tin hạnh phúc, ak tiếc thương, đọc văn án sau khi đọc xong chương này mình lại ko dám đọc tiếp vì sợ kết thúc mở, thế thì chán chết,thanks bạn nhé

  6. người ta nói “yêu là ko nên toan tính thiệt hơn” Nhưng thực tế thì rất ít người nghĩ như vậy. Như CNH chẳng hạn.
    Yêu sâu dậm, yêu cuồng nhiệt nhưng vẫn luôn muốn người mình yêu cũng phải đối xử lại với mình như vậy??!! Tại sao lại không thể nghĩ rằng, lỗi là ở do chính mình?

  7. Hình như ai cũng trách CNH. Điều mà CNH muốn ở ON là một lần quý trọng anh, muốn một lần ON có thể chọn lựa anh bỏ tất cả. ON đề nghị chia tay dẫn đến cả hai người cha đều mất, chị gái tự sát, cô tự nhận đó là lỗi của mình. Để trừng phạt cô lựa chọn rời bỏ CNH vì với cô đó là vì cô yêu anh, coi anh như là mình nên hi sinh anh cũng như hi sinh mình vậy. Nhưng cảm xúc của CNH thì ai thông cảm cho anh. ON bỏ đi, trong khoảng thời gian đó đau khổ và ân hận dày vò cô, nhưng trong thời gian ấy có ai nghĩ CNH sống như thế nào? Người ra đi là chủ động chọn lựa, người ở lại là bắt buộc phải chấp nhận. Ai đau khổ hơn ai?
    Cám ơn Nana đã dịch bộ truyện này. Thú thật là sau khi đọc mấy phần đầu mình đã tìm bản convert đọc. Nhưng vẫn lượn lờ vào nhà bạn để đọc bản dịch của bạn.

  8. Mình cũng có ý nghĩ như bạn Xiaoyu. Bởi ai đã từng sống qua thời hai mươi tuổi, đã từng yêu và trãi qua nhiều cay đắng, sẽ thông cảm cho CNH. Lúc ON 15 tuổi, cô chọn lựa sai lầm, trẻ tuổi sai lầm có thể tha thứ. Nhưng bây giờ cô đã 25 tuổi mà vẫn chưa hiểu cách yêu cho đúng. Lúc nào cô cũng nghĩ mình là đúng, luôn lựa chọn rời bỏ CNH, không biết rằng điều đó làm tổn thương CNH biết bao. Có lần nào cô từng hết lòng yêu CNH mà không hề so đo tính toán đâu. Bây giờ CNH chỉ muốn dạy cô yêu thế nào, xem trọng cảm xúc của anh và đừng vì bất kỳ lý do gì mà vứt bỏ anh
    Cám ơn nhiếu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s