Huyền của Ôn Noãn-C19(1)

Chương 19: Khúc mắc, tình triều (1)

Chu Ôn tuần trăng mật trở về, Chiếm Bạc hôn kì sắp tới.

Châu Tương Linh khép tờ báo lại, ngẩng đầu nhìn về phía chị Hoan:”Nam Huyền đâu?”

“Cậu chủ đi làm về rồi vào phòng nghe nhìn vẫn chưa ra, hơn nửa tháng nay mỗi ngày đều như thế.” Chị Hoan có chút lo lắng, “Nhìn qua dường như không có chuyện gì, ngoài ít khi nói chuyện thì ăn cơm nghỉ ngơi vẫn bình thường, nhưng không hiểu tại sao từ khi cậu ấy chuyển về đây cứ khiến người ta cảm thấy là lạ.”

Châu Tương Linh khẽ thở dài:”Đứa nhỏ này, đã mười năm rồi sao vẫn không thay đổi chút gì chứ?”

“Cậu chủ thật sự muốn lấy Bạc tiểu thư sao?”

“Trong lòng nó chưa chắc là thật, nhưng tôi chỉ sợ nó sẽ làm thật.” Châu Tương Linh cầm lấy điện thoại,”Chị lên xem nó đi.”

Chị Hoan lên tiếng rồi đi.

Bà gọi vào số Ôn Noãn:”Tiểu Noãn phải không?”

“Bác Chiếm?” Nghe thấy giọng đối phương, Ôn Noãn đang ở trong nhà dọn dẹp này nọ bất giác cong môi, bác Chiếm hiền lành tốt bụng là trưởng bối duy nhất còn trên đời của cô.

“Lát nữa bác muốn về nhà cũ, cháu có thể đến đó gặp bác không?”

Ôn Noãn lưỡng lự một lúc.

“Sao thế, cháu đang bận?”

Cô nghĩ một chút, mỉm cười đáp:”Vâng , bác Chiếm, mười lăm phút nữa cháu sẽ đến.” Sau khi buông điện thoại Ôn Noãn lẳng lặng ngồi lên sofa.

Có người phất nhanh trong một đêm, có người trong một đêm bạc đầu, lại có người trong một đêm trưởng thành.

Nếu nói mười năm này lòng cô luôn ngủ say, thì mấy tháng sau khi gặp lại Chiếm Nam Huyền lại giống như có lực lượng bị phong bế không thể áp chế lại có chút gì đó phá kén chui ra, giống như dây leo điên cuồng bám lên kéo cô mất trọng lực choáng váng, lại giống như những con sóng biển không ngừng đánh sâu vào khiến cô như bị quăng xuống sóng đi theo cơn gió đang gào thét, bị đưa đẩy mãi mãi không thể về chốn cũ.

Cho đến khi xuất ngoại, dạo chơi nửa tháng, thay đổi không gian, nỗi lòng phức tạp bề bộn không thể thích ứng mới có thể chậm rãi bình phục, trước kia nằm bên trong bất giác mê tình, cho đến khi đi ra ngoài rồi mới đủ yên tĩnh để tự hỏi về quá khứ về hiện tại.

Thở dài, cô đứng dậy ra ngoài.

Vẫn là khu nhà cũ kia, vẫn là con đường Lâm Âm mười năm trước cô từng quen thuộc.

Vẫn là tầng 16, cũng vẫn là cánh cửa sắt cô từng đấm từng đá, lọt vào mắt giống như không có gì thay đổi, nhưng mà không cần nhìn kĩ chỉ cần liếc mắt vài giây sẽ không khó nhận ra, nơi nơi đều hiện ra những vết loang lổ theo năm tháng.

Cảnh còn người mất, có gì có thể là mãi mãi? Nếu ông trời có tình, cũng sẽ dần dần già đi.

Khi Châu Tương Linh lên tiếng mở cửa, Ôn Noãn hoàn toàn không thể tưởng tượng được Trì Bích Tạp lại ngồi trong đó.

Hai người không hẹn cùng mỉm cười với đối phương.

Châu Tương Linh kéo cô ngồi xuống:”Tiểu Noãn, cháu thực sự kết hôn?” Dường như có chút khó hiểu, còn có chút không tin.

Ôn Noãn cười:”Vâng, hôm nào mời bác ăn kẹo cưới.”

Châu Tương Linh vốn tưởng rằng cô đang đùa lập tức bị đả kích, bà ngẩn ngơ, nhìn về phía Trì Bích Tạp:”Sao có thể như vậy? Khi đó không phải Đinh tiểu muội nói bọn họ tốt lắm sao? Lần trước giận nhau ầm ĩ cô chỉ nghĩ là vợ chồng son cãi nhau thôi, tại sao đột nhiên lại…lại biến thành thế này?”

Trì Bích Tạp có chút xấu hổ nhìn về phía Ôn Noãn đang nhíu mày khó hiểu:”Xin đừng trách tôi nhiều chuyện, cô giáo Châu vẫn muốn kéo cô và Chiếm tổng lại nên—-“

Ôn Noãn sửng sốt.

Một nghi vấn vẫn không thể hiểu chợt lóe sáng.

Bánh răng kí ức xoay lại một trăm năm trước.

Đầu như bị người ta ác ý gõ một cái, chấn động đến mức hồn phách lên mây.

Há hốc miệng, cô không dám tin kinh hoàng nhìn hai người trước mặt.

Châu Tương Linh than nhẹ:”Tuy rằng những năm gần đây Nam Huyền không chịu nói gì với bác, nhưng bác biết nó thủy chung vẫn chưa quên cháu, đại khái là hai năm trước, có một ngày bác vô tình thấy nó đang nhìn ảnh của cháu, nó bảo cháu tốt nghiệp nhanh lên, khi đó bác liền động tâm, bảo Bích Tạp nghĩ cách đưa cháu vào công ty nó.”

Ôn Noãn cứng lưỡi:”Cháu…Cháu cứ tưởng là Nam Huyền…”

Trì Bích Tạp lắc đầu:”Không liên quan đến Chiếm tổng, là cô Châu lén bày mưu đặt kế với tôi, Chiếm tổng không biết gì.”

“Bao gồm cả việc đưa tôi lên tầng 66—-cũng là chị?”

“Phải, cô Châu thấy hai người chia xa lâu như vậy, bây giờ hẳn là nên ở bên nhau.”

Ôn Noãn ngây ngốc tại chỗ.

Người đứng sau màn thúc đẩy quá trình cô đi lên Thiển Vũ lại không phải là Chiếm Nam Huyền? Không phải là anh ngay từ đầu đã bày ra trăm phương nghìn kế trêu đùa cô trong lòng bàn tay như cô vẫn nghĩ?  Kết quả chắc chắn lúc ban đầu lập tức bị phủ định, tim cô hỗn loạn nhảy ra.

Vẻ mặt Châu Tương Linh lo lắng:”Tình trạng Nam Huyền trong khoảng thời gian này rất kì lạ, giống hệt như khi hai đứa chia tay, mỗi ngày ngoài đi làm, thời gian còn lại nó đều tự nhốt mình trong phòng nghe nhìn, ngay cả nói cũng không nói mấy lời.”

Đôi mi dài không khống chế được run nhè nhẹ, Ôn Noãn không nghe vào những lời bà đang nói:”Bác Chiếm, cháu….cháu muốn yên tĩnh một chút.”

Nói xong đứng dậy, theo bản năng đi về hướng phòng cũ của Chiếm Nam Huyền.

Cúi đầu ngồi bên mép giường, cô cảm thấy trong đầu trống rỗng, nghĩ lại chút gì đó lại không thể nghĩ ra được, nằm xuống, chân mang cả giày cuộn tròn thành một khối.

Ngoài cửa truyền đến tiếng Trì Bích Tạp:”Ôn Noãn, cô Châu có hẹn với bác sĩ, bây giờ tôi phải đưa cô ấy đi, phiền cô lúc đi thì khóa cửa, nếu tiện, cô—–vẫn nên đi Lạc Dương thăm Chiếm tổng.”

Vùi cả mặt vào trong gối, cô không đáp lại một tiếng.

Tại sao? Tại sao không phải như những gì cô vẫn nghĩ về anh? Cô buồn bực bất an xoay người, xốc chăn cao lên muốn trùm đầu, bất giác chạm phải một vật cứng dưới gối, sờ soạng rút ra, khi lọt vào mắt ngực hơi chấn động, mặt album đó cô không hề xa lạ, mở ra, một tờ lại một tờ, tất cả đều là ảnh chụp chung của bọn họ năm đó.

Chậm rãi xem đến tờ cuối cùng, khép album lại, tầm mắt chuyển vào trong phòng, rốt cuộc hiểu được tại sao Châu Tương Linh luôn hy vọng cô về xem.

Sau cửa đặt cái vợt tennis hồi đó anh mua cho cô.

Trên tường dán bức tranh nguệch ngoạc của cô khi mới học tranh Trung Quốc, khi đó anh cười nhạt nói cho dù có là quạ đến dính mực nước cũng đẹp hơn tranh cô vẽ, cô buồn bã nhưng lại dùng mười ngón tay thành xuất chiêu cửu âm bạch cốt trảo buộc anh phải dán bức tranh sơn thủy cô tâm đắc nhất trong vở luyện tập lên vị trí dễ thấy nhất trong phòng anh.

Hai góc đối đỉnh bên thân TV đều đặt một con lợn hồng nhỏ, đó vốn là một đôi lợn hôn nhau, có thời gian luôn để chính giữa nóc TV, có lần cô giận anh liền tách hai con lợn ra xa đặt sang hai góc, uy hiếp nói nếu anh tiếp tục bắt nạt cô, cô và anh cũng sẽ tách xa không gặp lại như vậy.

Trong trí nhớ lần cuối cùng nhìn thấy đôi lợn con này chúng nó vẫn đang hôn một chỗ, bây giờ lại cùng nhìn không cùng hôn…Không biết chúng nó chia xa có phải hay không cũng đã mười năm….Cô đứng dậy đi qua, xót xa đưa chúng nó quay lại dáng vẻ hôn nhau như trước.

Giá sách một nửa là sách một nửa là CD một nửa là sách, cầm phổ của cô vứt lung tung trên đó, mặt cầm phổ còn đặt sợi dây cột tóc trước đây của cô, sợi dây màu tím nhìn không ra đã dùng bao lâu, để nhàn tản như vậy tựa như nữ chủ nhân lúc nào cũng có thể trở về thuận tay lấy.

Máy tính trên bàn, bốn phía màn hình dán đầy ảnh sticker của cô và anh, dáng vẻ linh tinh kì quặc gì đều có, có anh lén hôn cô, có khi cô quay đầu lại đụng vào cằm anh, có kiểu dùng chóp mũi đánh nhau rồi đọ lông mi ai dài hơn ai, còn có anh ôm cô từ phía sau hai người mười ngón tay giao nắm nét mặt tươi cười như hoa.

Mỗi một chỗ trong phòng cô đều xem.

Ngón tay miết lên bàn học nhẹ nhàng lau, sạch đến mức không có hạt bụi nhỏ nào.

Gian phòng này như một nhà bảo tàng nho nhỏ, lưu giữ tất cả của mười năm trước như lúc ban đầu, không có gì thay đổi, ngay cả hai đôi dép giống nhau như đúc để trước giường chỉ khác kích cỡ cũng đến từ năm tháng xa xôi đó.

Rõ ràng nơi đây đã sớm là quá khứ, thay đổi, mai một lại bảo tồn toàn vẹn trong khoảng thời gian mười năm, nơi này cho cô một ảo giác mãnh liệt, giống như thời gian ở giữa đã qua đi không tồn tại, cô chẳng qua chỉ là đi ra phòng khách dạo một vòng cũng đã trở về.

Nhưng, nhưng trên giường đã không còn người kia, người khi cô đẩy cửa bước vào sẽ dùng một đôi đồng tử đen nhánh sáng như sao nhìn chăm chú vào mắt cô, người cho dù cô đã đi đến trước mặt anh cũng thật lâu mới luyến tiếc dời tầm mắt.

Đột nhiên cô rất muốn biết, rốt cuộc là cô yêu anh nhiều hay là anh yêu cô nhiều hơn? Khát vọng muốn biết đáp án sau khi nảy sinh trong đầu lan tràn đến mỗi một tế bào, mãnh liệt tới mức cô không thể ngừng lại.

Chạy băng băng xuống lầu, cô phóng xe đi nhanh như bay.

15 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C19(1)

  1. Cảm ơn chị nana nhé, iu chị nhìu nhìu. Chúc chị sang năm mới học tập tốt và đạt kết quả cao nhé!
    Truyện của chị quả thực rất hay và hấp dẫn nữa, hìhì

  2. khong ai nghi toi la me cua CNH an bay nhu vay,su hieu lam giua CNH va ON da di qua xa nhu khong the dung lai duoc nua.La ai yeu ai nhieu hon cung khong phai la dieu so sanh,dieu can biet la tinh yeu da khong ngung chay trong tim cua 2 nguoi,vay thi su bi han co buong xuong duoc khong?Thanks ban da cho chuong moi

  3. Pingback: Thất ngược khí phi – Chương 35 được vào top post của WordPress « Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄ƷĐiệp Tiên CốcƸ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s