Huyền của Ôn Noãn-C18(3)

Chương 18: Dừng bước, kết hôn (3)

Ôn Noãn gả cho Chu Lâm Lộ.

Sau khi hai người chính thức đăng kí liền đi Lisbon, Munich, Strasbourg và Iberia, lựa chọn địa điểm cũng không có ý gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là tùy tay chỉ trên bản đồ, cứ như vậy bất tri bất giác chơi hơn nửa tháng.

Mà đi càng nhiều nơi, cô càng nhớ một câu.

Thế gian rộng lớn bao nhiêu, vực tối trong lòng sâu thế đó.

Có một ngày, khi đang đi bộ trên đại lộ Kloveniersburgwal ở Amsterdam, Chu Lâm Lộ có điện thoại, Ôn Noãn ngồi trong một quán cà phê lộ thiên dễ chịu, nhìn mặt đường bị nước từ điểm giữa chảy ra tách làm đôi, con kênh Klovenier Burgwal Canal nước xanh sâu thẳm, sương khói mỏng manh gợn lên con sóng lăn tăn, cảnh sắc trí mĩ tới cực điểm.

Khi giương mắt lơ đãng thấy một bóng màu trắng đối diện, người đó tựa sậy non trắng xóa như nước một phương.

Biết rõ không thể là anh, trong lòng vẫn hơi chấn động.

Giống như cảm ứng được ánh nhìn chăm chú của cô, người đó quay đầu lại, khuôn mặt Bắc Âu anh tuấn lộ ra một nụ cười thân thiện, chắc chắn là người xa lạ chỉ đi chung đường, khoảnh khắc đó cô chợt nhận ra, cho dù cảnh có đẹp tới mức sương trắng chưa tan cũng không thể thay đổi người đứng hai bên bờ sông chỉ có thể ngóng vọng sang.

Ai ở bên bờ nước, ai ở bên vệ sông, cho dù có bơi ngược dòng sang, cũng không thể ở bên người ai.

Chờ Chu Lâm Lộ nói chuyện điện thoại xong, cô nói:”Chúng ta về đi.”

Anh nhếch miệng cười vô cùng vui vẻ:”Ừ, nên về rồi.”

Cô duỗi cái thắt lưng đau nhức:”Có chuyện gì mà đắc ý thế?”

“Anh quên không nói với em—–“ Anh cố ý tạm dừng,”Anh gửi bản gốc giấy chứng nhận kết hôn của em cho Chiếm Nam Huyền.”

Cô nhìn anh, bưng chiếc ly đang đặt dưới bàn lên.

“Còn có một bức thư nữa, anh nói, về mặt thông tin—“ Chu Lâm Lộ xấu xa nhếch cao hai khóe miệng, cười trông cực kì kiêu ngạo ti tiện, “Lời nói của hắn không bằng của anh, anh có thể khẳng định đó là sự thật, em chẳng khác gì xử nữ cả.”

Một dòng chất lỏng nâu nâu phụt lên mặt bàn, Ôn Noãn luống cuống tay chân lấy giấy lau mặt, vô cùng hậm hực:”Xem ra không chỉ có anh, ngay cả cà phê cũng chê em chưa đủ xấu.”

Mắt Chu Lâm Lộ lộ vẻ không hiểu:”Có chuyện này phải nói cho em, hôm nay các tòa báo ở thanh phố Thân đều đăng tải một tin tức, hôn lễ của Chiếm Nam Huyền cử hành trước dự định vào ngày mùng tám tháng tám tuần sau.”

Vẻ mặt cô vẫn như cũ:”Chuyện đấy có liên quan gì đến anh hay em?”

“Chỉ là anh thấy buồn cười, chiêu này của cậu ta mười lần chẳng sai, ba năm trước dùng đính hôn bức em về, bây giờ lại định dùng kết hôn.”

Im lặng, cô lắc đầu:”Lần này anh nhầm rồi, anh ấy thực sự sẽ kết hôn.” Giống như bọn họ đã bước vào hôn nhân trước, cô tin Chiếm Nam Huyền cũng sẽ cưới Bạc Nhất Tâm.

Chuyện anh đã quyết định chưa bao giờ thay đổi.

Chu Lâm Lộ lười biếng nói:”Hắn ta có làm thật hay không cũng chẳng sao, quan trọng là đi lâu như vậy rồi em đã hết giận chưa?” Bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, mặt đối diện với mặt cô, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô:”Bây giờ anh mới biết, Ôn Noãn, thì ra em vẫn luôn là một con nhóc.”

Đôi mi dài của cô nháy một cái, lộ ra nụ cười cực kì quyến rũ:”Đương nhiên, lúc nào em mà chả 18.”

Anh bật cười, ánh sáng chói mắt lại hiện lên trong đồng tử:”Ngay cả khi Ôn Nhu có Lăng Chấp Ẩn em cũng phải khó chịu vài ngày, Chiếm Nam Huyền từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn phục tùng em, bây giờ lại một bước không nhường, mọi thứ đều đối chọi gay gắt với em, có phải thiếu chút nữa khiến em tức điên không?”

Cô nghiêng đầu về phía sau, liếc mắt nhìn anh:”So với nhà phân tích tâm lý, anh thích hợp đi làm biên kịch hơn.”

Anh cười đểu:”Thế nào, có muốn gặp hắn ta trước khi hắn kết hôn không?” Thu mình lại, nhàn nhã ngồi vào ghế mềm:”Cho dù em không muốn cũng không có cách, anh đã đặt vé máy bay rồi.”

Cô ngẩn ra:”Sao gấp thế?”

“Gần đây Thiển Vũ không tiếc vốn gốc thu mua cổ phần, Lệnh Hồng đã không thể chống đỡ được nữa, mấy ngày nay chú hai cứ quấn lấy bố anh không chịu buông, không phải biểu lộ vẻ mặt để kéo sự chú ý thì là lấy nước mắt rửa mặt khóc lóc ỉ ôi, sống chết muốn anh về nước thu dọn tàn cục, nói gì mà đừng để Đại Trung sa sút đến mức lọt vào tay người ngoài.”

Để bức bọn họ trở về, người nào đó cũng tiến hành thật đồng bộ.

Nếu không về nhà một chuyến chấm dứt chuyện này, anh nhất định sẽ bị ông bố lương thiện đến ngu ngốc lải nhải cho đến khi lỗ tai dài vổng ra mà chết.

“Bây giờ anh định thế nào?” Ôn Noãn hỏi.

“Chẳng thế nào cả, trở về đối phó một chút cuồng oanh lam tạc, rồi đưa em lên làm phú bà, sau đó vỗ mông chạy lấy người, aizz, từ nay về sau bị nhấn chìm trong gia tộc lụi bại con cháu bất tài, cuộc đời thảm hại, aizz, làm không tốt ngày nào đó đổi nghề đi ăn xin.”

Ôn Noãn lấy ví tiền ra, dưới ánh mắt khó hiểu của anh đưa cho phục vụ thanh toán, sau đó trấn an vỗ vỗ vai anh:”Yên tâm, em nuôi anh.”

Anh cười rộ lên.

Mấy giờ sau, khi máy bay tăng tốc đẩy cô lùi vào ghế dựa, bay trên mây cách mặt đất ba mươi nghìn feet, trong đầu chợt hiện lên hai câu ca.

Muốn bay đi đâu. Có thể bay đi đâu.

Chợp mắt nghỉ ngơi, bên trong mơ hồ như đi vào giấc mộng lại như không phải mộng, người lúc tỉnh lúc mơ.

Khi cảm thấy mệt mỏi không thể tiếp tục được cuộc hành trình, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh.

Sau khi ra ngoài Ôn Noãn không đi cùng Chu Lâm Lộ, cô đến thẳng chỗ Ôn Nhu.

Lấy bộ trà bằng bạc nguyên chất từ trong vali ra, nói:”Đi mấy nơi khó khăn lắm mới chọn được một bộ, không đúng ý chị thì cũng đừng nói cho em biết.”

Ôn Nhu bĩu môi:”Mày thật đúng là giống hệt bố, ra khỏi nhà nhất định phải mang quà về—-“ Cô ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Nhu, Ôn Nhu cũng đang nhìn cô, nhất thời cả hai người đều không nói gì.

Cô kéo tay Ôn Nhu, đẩy chiếc vòng tay hoa văn kì lạ ra, khẽ vuốt vết sẹo màu hồng trên cổ tay chị.

Nếu thời gian có thể quay lại.

“Khi nào chị đi Singapore?” Cô hỏi.

Ôn Nhu chần chừ một lúc, Lăng Chấp Ẩn đã hạ tối hậu thư cho chị:”Lần này nếu lại đi….có thể tao sẽ không quay về nữa.”

Ôn Noãn thở dài:”Xin chị đi nhanh được bao nhiêu thì đi nhanh bấy nhiêu đi, đừng ở đây nữa.”

“Gì chứ?” Ôn Nhu phản ứng lại.

Cô mỉm cười:”Ôn đại tiểu thư, rốt cuộc em có thể bỏ gánh nặng này xuống được rồi.”

Ôn Nhu ngây người, sau đó thét chói tai, cầm lấy gối mềm liều mạng đánh cô, gào thét liên tục:”Tao là gánh nặng?! Uổng công mấy năm nay tao làm trâu làm ngựa cho mày! Mày coi tao là gánh nặng?! Đồ không có lương tâm, hận tao không thể chạy nhanh sang bên người khác hả?!” Đang mắng cô bỗng nhiên nước mắt chị chảy xuống.

Ôn Noãn chăm chú nhìn chị, khuôn mặt này tương tự cô ba phần, mười phần huyết thống.

Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay chị:”Em thực sự rất yêu chị, trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy.” Tương lai, có lẽ sẽ không còn phần của chị nữa.

Ôn Nhu thất thanh nghẹn ngào,”Nếu tối hôm đó tao không uống rượu—“

“Chị đừng trách mình nữa.” Thế gian này không ai có thể thay đổi quá khứ, nhưng cô đã dần hiểu được, không nhớ là ai đã từng nói, nên chung sống hòa bình với con đường cuộc đời chưa qua, “Ôn Nhu, em không muốn làm gánh nặng của chị, vì vậy chị cũng hãy buông tha chính mình đi.”

Để trái tim hai người đều thực sự tự do.

Ôn Nhu kinh ngạc nhìn cô, có chút buồn bã mất mác:”Không ngờ nháy mắt mày đã lấy chồng rồi.” Mở miệng nhưng cuối cùng vẫn đặt cái tên Chiếm Nam Huyền vào kẽ răng, không hỏi tiếp.

Ôn Noãn cúi đầu thu dọn vali, “Khi nào đi không cần nói cho em biết, có lẽ em không thể tiễn chị được.” Tư thái ngôn ngữ thái độ khác thường như vậy, tựa như cả người đang trôi dạt trong một trò chơi may rủi ngoài cõi trần, nhớ ra báo nói vài ngày nữa Chiếm Nam Huyền cũng sẽ kết hôn, Ôn Nhu không nhịn được hơi hoang mang:”Gần đây mày có làm sao không? Tại sao không tiễn tao được?”

Ôn Noãn đi tới cửa quay đầu lại:”Giấy báo trúng tuyển của học viện kinh doanh Cranfield chắc là sẽ tới trong vòng hai ngày nữa, có thể em còn đi sớm hơn chị.”

10 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C18(3)

  1. Càng đọc càng buồn, thương Ôn Noãn và thương cho cả cái tự ái trẻ con của CNH (theo mình anh ta dù tài giỏi trong thương trường nhưng vẫn chưa trưởng thành trong tình yêu).
    Cảm ơn bạn.

  2. goi toi CNH giay ket hon,co le ON khong muon cho minh con 1 chon lua nao het,khi ma da khong con duong nao de lui thi nguoi ta moi co the song chung hoa binh voi con duong cuoc doi chua qua,tuy rang ON khong that su ga cho CLL.O chuong nay cho thay ON da nhe nhang rat nhieu,yeu va duoc yeu khong phai la tot cung cua hanh phuc sao?ha co gi cu phai co nhau ben canh.Bay gio da den luc ON huong ve tuong lai,tinh cam da o lai sau lung,con phai giu gin va phat trien tai san cua cha de lai chu.Thanks ban da cho chuong moi

  3. o chuong nay,su ra di cua ON la ca 1 su kham phuc,vi de On Nhu buong bo su dan vat trong qua khu,vua de On Nhu ket hon co noi nuong tua,vua de On Nhu hoan thanh trach nhiem lam chi.Doi voi CLL,ON co the giup anh vuc duoc Dai Trung theo su yeu cau cua ong bo,do la dieu bi mat cua ON,vi the nen moi co 1 cong ty bi mat rot tien vao de CLH co the giu vung voi Trien Vu.Voi CNH hieu ro anh khong the tha thu cho co da de anh cho doi qua lauboi vi qua nhung da kich ma anh danh cho co,mac dau co da tra gia bang su nga benh nhung van chua du de anh buong xuong long han co,cho den luc co nghe duoc su dua gion giua CNH va BNT,co moi that su gian anh va quyet dinh ra di va ga cho CLL,tuy co khong phai la nguoi goi to giay ket hon toi CNH nhung vi dap le su cha dap long chan that cua co nen co de CLL lam viec nay,co cung se quay lai Anh Quoc de hoc lai nganh chuyen mon de tiep tuc giu gin tai san cua cha de lai,do do ON ga cho CLL,mac dau thuc te khong co chuyen nay.ON lam vi muon ket thuc tat ca nhung vuong mac,ON that du muon thanh than.Day chi la nhung phong doan cua minh ma thoi.Cam on dich gia da dich truyen nay

  4. “Chẳng thế nào cả, trở về đối phó một chút cuồng oanh lạm tạc, rồi đưa em lên làm phú bà, sau đó vỗ mông chạy lấy người…’

    Minh rat hieu ki, khong hieu cau noi bong gio cua CLL “rồi đưa em lên làm phú bà…..” co y nghia gi hay la chi dua cot voi ON thoi? Cau truyen cang toi phan cuoi that hap dan va cang thay nhieu hoi hop…..rat mong chuong moi cua Nana. Cam on em.

  5. Thanks Nana đã dịch bộ truyện hay như vậy, thật sự còn cảm thấy hay hơn NTBD ý.
    Chưa đọc truyện nào mà ghét nam chính như chuyện này……coi người yêu như rẻ rách chà đạp dưới chân. Dù trước kia ON chia tay anh ta ko co lý do nhưng cũng ko dùng cái thái độ mỉa mai châm chọc, dùng ánh mắt thánh thần từ trên cao nhìn xuống người bị hại mà giễu cợt như thế. Tên CNH này vừa ích ký vừa độc ác, ghét nhất loại đàn ông coi phụ nữ như rác rưởi này. Ước gì truyện này kết thúc giống Người tình bá đạo, ai nói nữ chính nhất định phải về với nam chính chứ. Anh CLL đáng yêu như thế, lúc cô buồn biết làm trò cho cô vui, lúc cô đau khổ là bờ vai vững chắc cho cô dựa vào, lúc cô vui vẻ anh có thể phong lưu khắp nơi nhưng chỉ cần cô gặp chuyện anh luôn luôn lại có thể lập tức xuất hiện cứu rỗi linh hồn cô. Còn với anh nam chính kia, với bao nhiêu tổn thương dằn vặt từ trong quá khứ, chỉ sợ nỗi đau đã vĩnh viễn để lại sẹo rồi, nếu về với nhau họ sẽ thật sự có thể thanh thản rũ bỏ quá khứ chứ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s