Huyền của Ôn Noãn-C18(1)

Chương 18: Dừng bước, kết hôn (1)

Bạc Nhất Tâm nhìn về phía Chiếm Nam Huyền hầu như không động đũa.

“Sao khẩu vị của anh còn kém hơn của em thế?” Cả tối chỉ không ngừng xem điện thoại, dáng vẻ bất ổn không yên khó thấy, cô gắp một miếng gạc nai, không chút để ý nói:”Gọi một cuộc điện thoại thôi mà khó như vậy sao? Muốn em giúp anh không?”

Anh khẽ thở dài:”Em ăn từ từ, anh đi hút điếu thuốc.”

“Để điện thoại lại, muốn gọi thì gọi trước mặt em, đừng không nhịn được sau lưng em.” Bạc Nhất Tâm thản nhiên cười,”Em khó khăn lắm mới ác độc giữ anh lại được, nếu không nghe được tí gì, thế thì còn ý nghĩa gì nữa?”

Chiếm Nam Huyền cong miệng, nghe lời để di động lại, chỉ đi một mình ra ngoài.

Không đi vào chỗ hút thuốc, anh cất bước ra khỏi câu lạc bộ, bước thong thả đến dưới tàng cây Quế.

Bức màn đêm treo một mảnh trăng mới lên cao, ánh trăng như nước, mơ hồ có thể thấy được ám tối bên trong vòng tròn, trước đây trong sách nói đó là nguyệt quế của Ngô Cương, anh ta mỗi ngày cố chấp không ngừng nghỉ chặt cây, nhưng nguyệt quế mặc chém lại liền, khi rìu hạ xuống chém đứt thấy khung, búa đao cùng tạo vết thương.

Nếu trái tim con người cũng có thể tự trị thương như thế này thì tốt rồi? Như vậy hai người yêu nhau, cho dù đối phương đã nói gì làm gì, cho dù đau lòng hay tổn thương, trong lòng cũng sẽ chỉ nổi lên gợn sóng ngắn ngủi, trong nháy mắt trôi đi vô tung, giống như chưa có gì xảy ra, tất cả khôi phục lại như hồi mới yêu.

Hai tay theo thói quen đút vào túi quần, tay phải lạc lõng không sờ thấy điện thoại, trong lòng chợt xẹt qua cảm giác khó có thể nói thành lời, mà tay trái cách hộp thuốc chạm vào kim loại lạnh lẽo, đó là chùm chìa khóa anh nhặt được.

Ngón tay co lại, thuận tay lấy hộp thuốc ra, dưới tàng cây che phủ bởi lá Quế có một ánh lửa đỏ.

Cũng là một đêm trăng như vậy, bao nhiêu lần ở nhà anh và dưới nhà cô, hai người đầu trên đầu dưới, anh luyến tiếc đưa cô về, cô luyến tiếc nhìn anh rời đi, tình yêu nhộn nhạo trong ngực dai dẳng ngấm vào xương tủy, chỉ hận không thể dung nhập đối phương vào mình hợp hai thành một, từ nay về sau không chia lìa một giây.

Quá khứ rất đẹp, đẹp đến mức anh hoàn toàn không thể thích ứng với cuộc sống không có cô, dường như cho dù đã cắn răng một mình sống qua mười năm, vẫn không thể giải quyết sự trống rỗng cô đơn cho tới hôm nay vẫn kìm nén sâu trong lòng.

Còn có….nỗi nhớ mãnh liệt.

Hận cô ư? Vì cô làm nhiều điều như vậy, phát triển Thiển Vũ thành quy mô như ngày hôm nay, khống chế các công ty khác, toàn bộ chẳng qua chỉ là bước đệm, mỗi một chuyện anh làm, không phải vì làm ăn, không phải vì mấy triệu, không phải vì bất cứ thứ gì khác, tất cả đều không phải, mà chỉ là vì muốn cô quay về vòng tay anh.

Dường như đã sớm có tóc bạc, để chờ cô về, hao hết mọi tâm tư, để cô một lần nữa trở lại bên anh.

Chỉ là hận ư? Từng vỡ vụn như vậy, bảo mình nên xây dựng lại lòng tin với cô như thế nào đây.

Chỉ biết là một người đã trải qua nỗi đau như anh sẽ không có lần thứ hai.

Lúc đầu khi cô mới lên tầng 66, mỗi ngày nhìn thấy cô lại bất giác sợ hãi, sợ giây tiếp theo cô bỗng nhiên xoay người bỏ đi, sợ ngày hôm sau cô bỗng nhiên biến mất không tìm thấy, sợ như thế, sợ đến mức chỉ cần cô có một biến động nhỏ, cả người anh sẽ lo âu bất an.

Phải làm thế nào mới giữ được cô lâu dài? Phải làm thế nào để chắc chắn cô sẽ không bao giờ không nói một tiếng bỏ đi? Chỉ có một cách duy nhất, nếu cô yêu anh, vậy thì hãy yêu theo cách anh muốn.

Anh trước nay tận dụng cơ hội, khi phát hiện dưới vẻ ngoài bình tĩnh tính cách cô vẫn cố chấp như trước, khi cảm giác cô kiềm chế tình cảm đối với anh, hết lần này đến lần khác do dự không quyết, vì thế anh tự cho mình một lí do làm tất cả mọi việc.

Từ đầu đến cuối, anh rõ ràng biết mình đang cố ý vô tình gây tổn thương cho cô, anh biết mình đang tra tấn cô, từng tấc từng tấc tàn phá trái tim, cùng ngạo khí và tự tôn của cô.

Nhưng anh chưa từng lạnh lùng bình tĩnh lí trí hơn bất cứ thứ gì khi làm những điều đó, thậm chí còn cẩn thận hơn cả những vụ làm ăn từ trước đến nay, cẩn thận giống như đang bước đi trên một lớp băng mỏng, anh so với ai khác đều rõ ràng đắn đo độ lớn nhỏ của vết thương, mới có thể khiến cô không thể yêu anh, cũng không thể hận anh, muốn quyến luyến anh nhưng không dám, muốn rời khỏi anh lại không dứt bỏ được, vừa hiểu được ý anh, cũng biết rõ sự kiên trì của anh, trái tim rối ren muốn ngừng mà khó khăn.

Nếu cô là cành mai kiêu ngạo bên cầu, nếu vậy, anh sẽ bẽ gãy cô.

Anh muốn khắc sâu vào kí ức của cô, từ nay về sau không được nghĩ rời khỏi anh nửa bước.

Khi mẩu thuốc tắt trong ngón tay, rốt cục, anh không nhịn được tự hỏi chính mình.

Còn muốn tiếp tục sao? Anh chưa từng làm việc mà bỏ dở giữa chừng, huống chi kế hoạch tỉ mỉ này đâu chỉ mất có vài năm, nếu buông tha lúc này, liệu có thể sắp thành lại bại không? Nhưng còn muốn tiếp tục sao? Cô vẫn lưỡng lự chưa quyết, nhưng, anh còn muốn tiếp tục ư? Nhìn thấy cặp mắt xinh đẹp kia của cô trong thang máy, cặp mắt trước nay hàm chứa sự tự trách và khoan dung vô hạn, giây phút đó cuối cùng cũng hiện lên sự ẩn dật sự đau thương rộng lớn, khoảnh khắc cuối cùng thang máy khép lại lọt vào đôi đồng tử của anh, một cảm giác đau thương rực cháy từ đáy mắt lan truyền vào tim.

Về đứa bé, anh đã hỏi rõ ràng Châu Thế Vi, chắc chắn đó là lời bậy bạ của Ôn Nhu, anh vẫn khắc chế chính mình, mỗi một lần đều cẩn thận chọn vào ngày an toàn của cô, anh sẽ không để cô mang thai đứa con của hai người trong tình huống này.

Nhưng mà ngay cả khi anh nắm chắc, cũng vẫn không thể chắc chắn 100% .

Tám chín phần có khả năng cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện bông đùa giữa anh và Nhất Tâm.

Ngực bỗng tràn đến sự buồn bực không có lí do, một loại trực giác, một loại trực giác nhạy bén tâm liền tâm của anh và cô, luôn cảm giấy có chuyện gì sẽ xảy ra, anh hiểu cô không ít hơn cô, anh dường như có thể chắc chắn một số việc cô có thể làm, nhốt mình trong phòng không ra khỏi cửa, thu dọn đồ đạc bỏ đi trong chuyến du lịch không biết sẽ đến nơi nào, hoặc là đi tìm Chu Lâm Lộ—-cảm giác hoang mang buổi chiều lại một lần nữa kéo đến trong ngực anh.

Tay trái vói vào túi quần, chùm chìa khóa nhà trộn lẫn trong túi còn có một chiếc chìa khóa xe.

Rất nhiều năm sau khi áp chế, có vài lời anh không biết mình còn có thể suôn sẻ nói ra không? Anh không biết, lần thứ hai giao cả trái tim cho cùng một người, một ngày nào đó liệu anh có phải nhận lại kết quả đáng sợ như năm đó không? Chỉ biết là bản thân không thể chịu đựng việc không biết khi nào cô lần thứ hai sẽ bỏ anh đi.

Trong mười năm này, mỗi khi hồi tưởng lại tên người ấy, ngực đều âm ỉ nhói đau.

Thật lâu sau, khi điếu thuốc thứ ba phụt tắt trong bóng tối, anh tự nói với chính mình, đây là lần cuối cùng.

Đây là lần cuối cùng anh khuất phục tính cách quật cường tra tấn người đến chết của cô.

Thở dài một hơi, anh đi về phía xe.

Cứ như vậy đi.

Nếu nửa đời sau của anh không giữ được cô, vậy coi như anh dùng nửa cái mạng năm đó còn sót lại, từ nay về sau chết hết vì cô.

Trong nhà hàng, khi di động của Chiếm Nam Huyền kêu hơn ba lần anh vẫn chưa trở về.

Tiếng chuông liên tục kêu lên ba lần giống như ba chiếc kim bài đoạt mệnh, không biết đối phương có phải thật sự có chuyện gấp hay không, Bạc Nhất Tâm đành phải cầm lấy di động đặt trên mặt bàn của anh, vừa thấy người gọi là Cao Phóng, cô nhấn nút nhận:”Cao phóng? Nam Huyền đi rồi.”

Cao Phóng hình như có chút hoang mang khó hiểu vừa có chút vội vàng:”Khi nào cậu ấy về?”

“Anh chờ một lát, tôi gọi người tìm anh ấy.”

“Được, phiền cô bảo cậu anh gọi lại nhanh cho tôi.”

Bạc Nhất Tâm phất tay gọi người đến.

Nhưng mà tất cả bồi bàn trong nhà hàng không có ai tìm được Chiếm Nam Huyền.

Lúc này anh đang đứng ngoài cửa nhà Ôn Noãn, gõ cửa mười mấy lần cũng không thấy bên trong vọng ra một tiếng động nào, lòng dần chùng xuống, sắc mặt anh bắt đầu khẽ biến, có chút sợ hãi, có chút căng thẳng, còn có chút hoảng hốt.

Lại đợi mười phút, vẫn không có động tĩnh gì, anh lập tức xuống lầu.

Nhìn thấy xe cô lẳng lặng để tại vị trí đỗ xe, lòng tức thời trầm một nửa.

Anh dường như dùng tốt độ nhanh nhất điên cuồng quay lại câu lạc bộ tư nhân, khi thấy phục vụ nói Nhất Tâm nhờ chuyển lời đến anh, cô đã về trước rồi.

Cảm giác hoảng sợ nỗ lực áp chế kia dần dần khuếch trương thành nỗi sợ hãi nặng trịch, cảm giác nào đó đang dâng cao trong ngực níu gộp lại thành một đường sắc bén, càng ngày càng cảm thấy trong bóng đêm như có một cái lưới cực lớn đang đổ ập xuống đầu, anh có một dự cảm cực xấu.

Chạy như bay tới đường Lạc Nham, tiếng phanh chói tai còn chưa hoàn toàn dứt người đã nhảy ra khỏi xe, anh xông lên bậc thang trước thềm hét to:”Nhất Tâm!”

Một bàn tay mở cửa đưa di động cho anh,”Cao Phóng tìm anh….”

Điện thoại bị chộp lấy, vẻ mặt kinh loạn của anh dọa Bạc Nhất Tâm nhảy dựng:”Anh làm sao thế? Có chuyện gì mà gấp đến độ này?”

Anh làm như không nghe thấy, chỉ nói với điện thoại:”Cao Phóng?!”

“Bên kia nói Ôn Noãn đã ra sân bay trước rồi, hỏi có cần đi theo không, rốt cuộc sao lại thế?”

Chiếm Nam Huyền sắc mặt đại biến:”Lúc nào?”

“Bốn mươi phút trước, chuyến bay cô ấy đặt đi Anh đúng ra là mười hai giờ đêm, nhưng bọn họ phát hiện cô ấy đi trước, đi cùng Chu Lâm Lộ ra sân bay, Chu Lâm Lộ đặt chín giờ năm mươi phút đi Florida, máy bay còn nửa giờ nữa sẽ cất cánh.”

Cao Phóng dừng một chút:”Nam Huyền, cô ấy dùng hộ chiếu nước Anh, lúc nào cũng có thể xuất cảnh, cho nên…..” Bàn tay Chiếm Nam Huyền nắm chiếc điện thoại màu bạch ngọc nổi lên mạch máu xanh nhạt, gằn mạnh đến nỗi như muốn bóp nát cả chiếc điện thoại, dự cảm như ác mộng trở thành hiện thực, người con gái từng bỏ anh đi lại một lần nữa chọn rời xa anh, Florida, ngày đó Chu Lâm Lộ cố ý mời anh đến Florida dự lễ.

Cô thế nhưng, lại thật sự, đi Florida với người đàn ông khác.

Sau khi anh đã đợi cô mười năm.

Bạc Nhất Tâm nhìn thấy trăm luồng cảm xúc khó có thể miêu tả như thủy triều từ từ thối lui trên mặt anh, anh nâng một bàn tay lên, nhẹ nhàng khoát lên đầu vai cô, giống như đang ôm lấy cô, lại giống như mượn bờ vai cô cho mình một chút sức lực mỏng manh chống đỡ.

Trong thần sắc thê thương của anh có một sự bình tĩnh đến kì dị:” Đêm nay anh ở đây.”

Mười năm, anh rốt cuộc chạy đến mức ngay cả chính mình cũng cảm thấy trống vắng mệt mỏi, không muốn tiếp tục chạy nữa.

15 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C18(1)

  1. Chúc bạn năm mới hạnh phúc!
    Đọc truyện hồi hộp, đau tim.
    Chiếm Nam Huyền cố chấp quá, chỉ biết nỗi đau của mình mà không thể tha thứ, thấu hiểu tình cảm của Ôn Noãn. Yêu nhưng lại làm mọi cách để tra tấn người mình yêu, haizzz. Mong Ôn Noãn được hạnh phúc với một người khác.

  2. Moi tham qua nha ban, gap truyen nay me qua, doc mot leo moi com duoc, truyen hay qua, yeu nhu hai anh chi nay thi khong dau tim moi la, ai cung co chap nhu vay thi tinh cam tan vo cung la dieu tat yeu. neu truyen nay co HE thi do la do tac gia sap xep chu ngoai doi hanh ha nhau nhu vay ma de quay lai voi nhau thi duong nhu la ko the. doi nguoi co may cai 10 nam de co chap nhu vay. chuc ban va gia dinh an tet vui ve. Cam on ban

  3. Cam on Nana nhieu. Bay gio thi tac gia moi bat mi cam tuong va tam tinh cua CNH …. That su la cang doc thi cang dau tim qua Nana oi. Tuy khong hieu duoc tai sao CNH phai nhat dinh chon ccah su. Su nhu vay doi voi ON, nhung au do cung la lua chon cua han. Rat mong nhung phan ke tiep cua Nana. Doc truyen thay co rat nhieu cam xuc sinh dot lan lon that hon loan tuy theo chuong. Hi, no, ai, o tat ca deu cam nghiem duoc het qua dong van. Happy New Year!

  4. CNH là người ích kỷ thôi, bây giờ Bạch Nhất Tâm đang mang bầu, anh ta còn nói sẽ tổ chức đám cưới, vậy Ôn Noãn ở đó làm gì? trách cứ người khác nhưng không thấy mình độc ác, cho anh này đau khổ suốt đời

  5. tuy nghe noi ket thuc truyen la HE nhung khong biet CLL voi ON hay CNH va BNT.Minh ung ho y nghi cua ON,dung lai sau khi da co gang het suc,On cung rat thien luong vi BNT mang thai vi the nen ON muon dung lai vi khong muon pha hoai.Tuy CNH yeu ON nhung thuc ra CNH vi cai kieu ngao cua chinh minh thi dung hon,muon ON phai yeu nhu cach CNH muon,dong thoi lam ton thuong ON lien tuc,CNH chi thay minh cho doi the nhung ON cung cho doi CNH,nhung nu hon voi BNT cong khai thuc qua dang de ton thuong ON,trong khi ON khong dung CLL de ton thuong CNH,chi vi CLL ghet con nguoi cua CNH ma choc tuc ma thoi.Thanks ban da post tiep

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s