Huyền của Ôn Noãn-C17(2)

Chương 17: Chia tay, bỏ đi (2)

“Chị nên về đi.” Ôn Noãn nói với Ôn Nhu đang bơ phờ nằm trên sofa.

Ngày ấy xuất viện Ôn Nhu cãi nhau to với Lăng Chấp Ẩn một trận, anh ta tức giận đến nỗi vung tay bỏ đi, thề đời này không bao giờ muốn gặp lại người đàn bà chanh chua không biết nói lý như chị.

Ôn Nhu buồn bực không nói gì, chỉ cầm gối mềm đập vào đầu mình,

Ôn Noãn cất quần áo và mấy thứ linh tinh vào vali du lịch, ánh mắt lơ đãng lướt qua chùm chìa khóa cũ lẳng lặng nằm trên bàn trà đã mấy ngày nay, ngừng động tác trong tay lại, cô ngẩng đầu, hỏi Ôn Nhu:”Hôm ở bệnh viện sao chị lại nói thế?”

Ôn Nhu cười đểu:”Ai bảo cậu ta nói cậu ta là người đàn ông đầu tiên của mày, tao ghét hai đứa đấy nên muốn kích thích cậu ta!” Nhìn thấy mặt cậu ta trắng bệch ngay tại chỗ thật khiến chị hả hê, nghiêng mắt liếc Ôn Noãn, chị có phần tâm không cam lòng không muốn:”Vẫn nên nói cho mày biết vậy, cậu ta mỗi ngày nửa đêm đều ở ngoài phòng bệnh của mày.”

Ôn Noãn sắc mặt như thường, không nói gì, tiếp tục sửa soạn vali.

Ôn Nhu có chút bực mình:”Đi đi, mày biết đi mà phải không? Đã bao năm như thế rồi, rốt cuộc mày muốn thế nào? Rốt cuộc mày muốn người khác phải thế nào? Tuy bây giờ tao rất ghét cái tên đầu heo họ Chiếm kia, nhưng cũng không thể phủ nhận những gì cậu ta làm cho mày vượt hẳn tuyệt đại đa số đàn ông khác, mày có thể đừng tự làm khó mình như thế được không?!”

Ôn Noãn liếc mắt nhìn chị, đột nhiên hỏi:”Tại sao không chịu đưa người tới gặp em?”

Dáng vẻ bệ vệ của Ôn Nhu bỗng mềm nhũn, hừ khẽ dưới gối:”Tao sợ anh ấy sẽ thích mày.” Nỗi đau đớn đã trải qua đó, một lần đã đủ rồi.

Ôn Noãn cười cười, từ khi sinh ra đến nay chưa từng gặp người nào ghét cô như Lăng chấp Ẩn,”Rõ ràng anh ta chỉ hận em không thể biến mất khỏi thế giới này, chị phải yên tâm mới đúng chứ? Tại sao lại cãi nhau với anh ta?”

Ôn Nhu xoay người ngồi dậy, ôm gối, trong đôi mắt to trong suốt lóe ra ánh sáng như lĩnh ngộ được điều gì đó sau nhiều năm:”Bởi vì khi mọi chuyện đột nhiên đổ lên đầu tao, tao mới hiểu…….Nếu bắt tao chọn một trong hai người, tao sẽ không do dự chọn mày.”

Ngực Ôn Noãn cứng lại, ngừng động tác trong tay, nghiêng đầu nhìn chị:”Chị—-nói  gì?!”

“Tao nói, tao rốt cuộc cũng hiểu được.”

Ôn Noãn ngồi xuống ghế sofa đơn bên cạnh, chôn sâu mặt vào lòng bàn tay.

“Ôn Nhu, chị về đi.” Cô trầm giọng nói.

“Tại sao?” Ôn Nhu kinh ngạc, chị nói sai chỗ nào?

Ôn Noãn bỗng nhiên đứng dậy, khuôn mặt lưu động sự tức giận mơ hồ khó thấy, chộp lấy chùm chìa khóa trên bàn trà, ngữ khí khắc chế bình tĩnh:”Đi, chúng ta cùng đi, chị về nhà, em đến một nơi.”

Ôn Nhu đang muốn tức giận, nhưng lại thấy ánh mắt im lặng bi thương đầy áp lực, nhất thời giật mình, không nói nên lời, Ôn Noãn thừa thế nắm lấy cổ tay chị kéo ra ngoài, xoay tay lại đóng sầm cửa lại.

Trong thang máy hai người cùng trầm mặc.

Cho đến khi vào bãi đỗ xe, Ôn Noãn mới từ từ mở miệng.

“Em vẫn luôn hối hận, hồi trước tại sao lại chọn chị mà không phải Nam Huyền, em thật sự rất hối hận, tại sao không hỏi ý kiến của chị? Tại sao không hỏi chị có muốn được em chọn không? Nếu lúc ấy người em chọn không phải là chị, em và Nam Huyền sẽ không đi đến ngày hôm nay, nếu người em chọn không phải là chị, chị sẽ không cắt tay và vào bệnh viện, sẽ không vì giúp em mà đến bây giờ vẫn không chịu chân chính đi yêu một người, nếu người em chọn không phải là chị, bố Nam Huyền và bố chúng ta sẽ không lên chuyến bay chết tiệt đó!” Cô ngồi vào khoang lái, cắn chặt môi.

“Đã có lúc em từng nghĩ buông tha có nghĩa là thành toàn cho người khác, em nghĩ mình không hề sai, kết quả và cái giá lớn như vậy chẳng qua chỉ là ngoài dự kiến của mọi người thôi, cho đến khi gặp lại Nam Huyền em mới hiểu được———–chị biết tại sao anh ấy làm vậy với em không? Bởi vì anh ấy muốn em hiểu! Bởi vì anh ấy muốn em hiểu! Đôi khi sự cố chấp dư thừa là buồn cười cỡ nào! Anh ấy muốn em hiểu mình ngu ngốc đến nỗi coi ích kỉ là vô tư! Anh ấy còn muốn em hiểu! Nhiều năm như vậy tại sao em có thể vì cầu bản thân bình an mà luôn để người yêu em nhất rơi vào nỗi thống khổ!”

Lái xe ra khỏi gara, cô đứng trước mặt Ôn Nhu:”Nói cho em biết, Ôn Nhu, mấy năm nay chị có thấy đau khổ không? Chị có giống anh ấy hận em chậm chạp quay về không?”

Ôn Nhu kinh ngạc nhìn cô không có cảm xúc gì bên cạnh, không thể lên tiếng.

Đánh một đường vô lăng, Ôn Noãn đi nhanh như bay.

Một bước sai, bước bước đều sai, không ai biết cô đã trải qua những gì.

Phải, cô ích kỉ, lúc này đây cô thực sự ích kỉ, cô không muốn bị Ôn Nhu chọn.

Cô không muốn vô duyên vô cớ nhận áp lực lớn mình từng tự cho là đúng áp đặt lên Ôn Nhu, cái áp lực suýt chút nữa khiến Ôn Nhu hít thở không thông, cô không muốn Ôn Nhu dẫm lên vết xe đổ của cô, người chưa từng trải qua vĩnh viễn sẽ không biết, sau khi lạc lối mỗi bước đi tựa như hình với bóng với nỗi tuyệt vọng, trái tim cô độc trong hành trình dài đằng đẵng muốn chết mà không chết được.

Lái xe vào một khu phố lâu đời đã có hơn hai mươi năm lịch sử-Bích Chi, cô tùy tiện đỗ lại một nơi, xuống xe, cầm chùm chìa khóa hôm ấy Châu Tương Linh đưa cho cô, mở thang máy đi lên.

Tầng 16 khu nhà B.

Trong hành lang không một bóng người, cô cắm chìa khóa vào ổ.

Ngay trong giây đó, bỗng nhiên nghe thấy bên trong có tiếng nói cực nhỏ, dường như cách sau cửa không xa, có người đang nói gì đó, sau đó có tiếng cười đứt quãng của người khác, cô theo trực giác rút ngay chìa khóa ra, xoay mình trốn vào đường phòng cháy chống cháy.

Cánh cửa vàng của phòng vệ sinh mở nửa trong đó có hai cái kính thủy tinh như màn hình, bởi vậy cô nhìn rõ Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm đi từ phòng ra, đưa lưng về phía cô đang đợi thang máy.

Bạc Nhất Tâm dường như hơi mệt, kéo tay anh, tựa đầu vào vai anh:”Nam Huyền, anh thật sự không đi giải thích với Ôn Noãn à?”

Ôn Noãn thấy rõ anh bên cạnh, nụ cười nhạt bên môi lơ đãng nhếch lên.

“Giải thích cái gì? Nói em và anh liên thủ chẳng qua chỉ là muốn thấy dáng vẻ quẫn bách mất hết nhuệ khí của cô ấy? Hay là nói hôn lễ mùng chín tháng chín tuyệt đối sẽ không đổi ngày? Hay là nói tên đứa bé đã nghĩ hay lắm rồi chỉ cần nó ra đời ngọt ngào gọi cô ấy là “cô”?”

Bạc Nhất Tâm cười khúc khích, huých anh một cái, gắt giọng:”Anh thật xấu xa!”

Anh ngiêng người nhìn cô, cười nhạt:”Em thì không xấu đấy?”

Cô thỏa mãn lại tựa đầu vào vai anh:”Ai bảo chúng ta không phải trời sinh một đôi?” Hai người nhìn nhau cười, cùng đi vào thang máy.

Ôn Noãn trốn dưới gầm cầu thang chỉ cảm thấy hai tay liên tục run rẩy, chùm chìa khóa trong lòng bàn tay như tuột khỏi ngón tay, toàn thân mềm nhũ vô lực, hai chân giống như bị cắt không hề hay biết, mới thử động đậy đã mềm nhũn quỳ oặt xuống, cô tê liệt ngồi tại chỗ, bàn tay cầm chìa khóa nắm chặt thành đấm nhét vào trong miệng, răng nanh cắn sâu vào mu bàn tay.

Thang máy xuống đến tầng 1, cảm giác có gì rung truyền đến, Chiếm Nam Huyền lấy di dộng từ trong túi ra.

Góc trái màn hình có một điểm đỏ lóe sáng, báo có tin nhắn mới, ngón tay chạm vào mở ra, vừa đi về phía xe vừa tiếp nhận tin tức từ vệ tinh, khi tải được một nửa di động phát ra cảnh báo pin không đủ, anh khẽ nhíu mày, sờ túi quần mới nhận ra không mang pin dự trữ.

“Sao vậy? Tin nhắn đó quan trọng lắm à?”

Chiếm Nam Huyền hời hợt cười:”Không có gì, chỉ là vài bức ảnh thôi.” Thả chiếc điện thoại đã tự tắt máy vào trong túi, ngồi vào ghế lái:”Tối em muốn ăn gì?”

“Gần đây nghén kinh quá, không muốn ăn gì cả, vẫn nên về nhà bảo chị Tam nấu chút cháo thì hơn.”

”Vừa có một đầu bếp cơm chay hạng A đến câu lạc bộ, nếu không anh và em cùng thử—–“ Chiếc xe thể thao màu xanh sapphire như mũi tên rời dây bắn mười mấy met trong ba giây đột nhiên phanh lại, Chiếm Nam Huyền áy náy nói với Bạc Nhất Tâm trong dây an toàn:”Xin lỗi.”

Ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng xe thấp thoáng dưới tán cây nơi cuối đường.

“Sao thế?” Bạc Nhất Tâm kinh ngạc hỏi.

Anh không đáp, lùi xe về phía sau, cho đến khi anh nhìn rõ biển số của chiếc xe kia, xác định mình không nhìn nhầm, đấy đúng là xe của Ôn Noãn.

Tại sao cô ấy lại ở đây? Ngay lập tức anh đẩy cửa xuống xe, phóng mắt xung quanh không thấy bóng cô đâu, nghĩ một lúc, anh cúi đầu nói với Bạc Nhất Tâm:”Em chờ anh một lát.”

Đi nhanh vào trong tòa nhà, bấm thang máy đi lên.

Theo thói quen định lấy di động, nhưng khi bàn tay cắm vào túi mới sực nhớ ra đã hết pin.

Tới tầng 16, hành lang không một bóng người, tập trung suy nghĩ trong chốc lát, lấy chìa khóa mở cửa đi vào, thong thả đi qua khắp các gian phòng, ánh mắt chăm chú nhìn kĩ không bỏ qua bất kì ngõ ngách nào.

Mọi vật đều ở nguyên tại chỗ, không có dấu hiệu đã từng bị người động vào.

Con ngươi âm u, anh ngồi trên mép giường trong phòng mình trước kia một lát, sau đó mới đứng dậy ra ngoài.

Khóa kỹ cửa, đi qua ấn nút tháng máy, lơ đãng nghiêng đầu, tầm mắt dừng trên cánh cửa thoát hiểm khóa chặt, lòng chợt xẹt qua thứ gì đó, theo bản năng nhấc chân đi qua, anh nâng tay lên, lòng bàn tay chạm vào cửa trong nháy mắt không biết vì sao trong lòng lại có cảm giác hơi hơi hoang mang không nói nên lời, loại hoang mang này từ não rơi xuống cánh tay, bàn tay theo bản năng nắm chặt, rồi từ từ mở ra.

Anh giữ cửa nhẹ nhàng đẩy ra, trong cầu thang trống không, lại đẩy, cầu thang mười lăm cấp tính cả chỗ rẽ toàn bộ thu vào đáy mắt, vẫn trống không như cũ.

Khẽ thở dài, cảm giác trong lòng nói không nên là thả lỏng lo lắng hay là hơi hơi mất mác, thu tay, cánh cửa tự động khép kín đóng lại, anh xoay người——phút chốc khuỷu tay lại giương ra chắn hai cánh cửa chuẩn bị khép kín rồi đẩy mạnh.

Mặt đất bên cạnh chỗ rẽ cầu thang, có một chùm chìa khó màu đồng rất bình thường.

Anh nhặt lên, nhìn tầng trên, lại nhìn tầng dưới, cảm giác hoang mang trong lúc trống vắng trước lần thứ hai dâng lên trong đầu, đôi môi mỏng vểnh lên, anh đi ra bước về phía thang máy, liên tục ấn nút dù trên đó rõ ràng đang có mũi tên đỏ đi xuống.

Phía bên ngoài, Bạc Nhất Tâm ngồi trong xe lẳng lặng nhìn bóng anh lao ra từ bên trong, khi ánh mắt xẹt qua vị trí đỗ xe đã quang đãng không xa sau Bạc Nhất Tâm sắc mặt khẽ biến, người đàn ông trái tim sắt đá cảm xúc khó lường này, từ khi cô quen anh đến nay, suốt mười năm, trái tim anh chỉ vì một người mà biến chuyển khác thường.

“Cô ấy đi rồi.” Cô hờ hững nói,”Anh vừa đi không lâu thì cô ấy xuống.”

Chiếm Nam Huyền ngồi vào ghế lái:”Anh đưa em về.”

Cô liếc anh một cái:”Không phải anh nói câu lạc bộ có đầu bếp mới đến? Em muốn đi ăn thử.”

“Được.” Vẻ mặt anh không thay đổi, xe thể thao bay nhanh trên đường với tốc độ cực  cao,”Em đi theo anh về lấy pin điện thoại trước đã.”

Một tay lái xe, một tay nhàn rỗi gác lên thành cửa, anh chăm chú nhìn đường phía trước, đôi mắt dưới lớp mi dày vì cảm xúc phập phồng mà không ngừng chuyển tối, giống như đã bước vào khoảng không tinh thần xa xôi nào đấy mà quên mất sự tồn tại của người bên cạnh, khóe môi hơi hằn lên có vẻ xa cách khác thường.

Bạc Nhất Tâm ấn đĩa CD trong xe vào.

Anh nghiêng đầu nhìn, thu tay kéo cửa kính xe lên, trong khoang xe yên tĩnh không người nói chuyện quanh quẩn tiếng ca khàn khàn trầm thấp, là Please Forgive Me của Bryan Adams.

 

First time our eyes met
Lần đầu tiên khi chạm ánh mắt nhau
Same feeling I get
Anh cũng có cảm giác như thế này
Only feels much stronger
Những cảm xúc dạt dào hơn
Wanna love you longer
Muốn được yêu em dài lâu
You still turn the fire on
Vì em vẫn thắp lên ngọn lửa
So if you’re feelin’ lonely don’t
Nếu em có cảm thấy cô đơn thì đừng
You’re the only one I ever want
Em là người duy nhất anh từng mong muốn
I only wanna make it good
Anh chỉ muốn mọi thứ được tốt đẹp
So if I love you a little more than I should
Vì thế anh luôn yêu em hơn những gì anh có thể

Please forgive me I know not what I do
Hãy tha thứ cho anh, vì anh không biết mình làm gì
Please forgive me I can’t stop loving you
Hãy bỏ qua cho anh, anh không thể ngừng yêu em

Don’t deny me this pain I’m going through
Đừng từ chối anh vì nỗi đau này anh đang trải qua
Please forgive me I need you like I do
Hãy tha thứ cho anh, anh cần em rất cần
Please believe me every word I say is true
Hãy tin anh, từng lời anh nói đều là chân thành

 

Đi thẳng về lầu phụ Thiển Vũ, Chiếm Nam Huyền đi lên lấy pin, thay vào khởi động lại máy nhận tin nhắn, sau khi đọc xong anh gửi chỉ thị mới, sau đó gọi điện thoại cho Cao Phóng.

“Gần đây bên kia có động tĩnh gì không?”

“Tạm thời không có, cậu yên tâm, tối đã sắp xếp ổn thỏa rồi, sẽ không có việc gì.”

“Ừ, phiền cậu vậy.” Khi nói chuyện điện thoại rung, anh đọc dữ liệu mới chuyển tới.

Xem xong bỏ di động vào túi, im lặng nhìn chính mình trong lớp kính bề mặt thang máy, bàn tay đút trong túi quần cũng không rút ra mà vẫn đang nắm di động, giống như tùy ý ngắm nghía, lại giống như đang rục rịch muốn gọi vào phím tắt nhanh nào đấy.

Mười năm, mười năm nay anh chỉ gọi cho cô hai cuộc cách đây không lâu.

Đêm hôm đó, không nhịn được nhớ nhung âm thầm, anh gọi cô đến câu lạc bộ Đằng Mạt.

Một đêm nữa, không hẹn mà gặp trong sân tennis, cho dù cách xa như vậy, anh liếc một cái vẫn nhận ra cô đang ngồi ở vị trí đối diện.

Năm tháng quá dài sẽ khiến một thứ gì đó ngưng tụ thành ngăn cách và cấm kị không muốn đụng chạm, bây giờ không phải là không dám đi phá bỏ, mà là chuyện tới giờ chợt phát sinh biến cố ngoài kế hoạch, nhất thời khiến anh do dự không biết nên làm thế nào, đồng thời không thích hợp bước thêm bước nữa.

Năm tháng quá dài, anh đã sớm quen không giải thích với bất kì ai.

Xuống tầng, sau khi hơi do dự, anh vẫn đi cùng Bạc Nhất Tâm đến câu lạc bộ tư nhân.

 *****

Đường Sâm Lâm, Nhã Trúc Viên, trong nhà Ôn Noãn.

Khi đóng vali lại cô chợt nghĩ, một người yêu một người khác, rốt cuộc có cần lí do không? Thu dọn tất cả các giấy tờ tùy thân bỏ vào trong túi mang theo bên người, cô tháo chiếc vòng bạch kim cho dù khi bị bệnh vẫn đeo xuống, bỏ mặt dây chuyền làm bằng mảnh đá màu vàng tinh xảo vào trong ngăn kéo.

Kéo vali đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa, trong khoảnh khắc đó, cô quyết định gả cho Chu Lâm Lộ.

Rất nhiều quyết định trong cuộc sống, thường có một ý niệm ngay trong chớp mắt.

Vốn dĩ cô chỉ thầm nghĩ ra ngoài giải sầu, bây giờ rốt cuộc cũng nhận ra, thật ra mọi thứ trong cuộc sống, rất nhiều lúc chẳng qua chỉ là lo sợ không đâu, rất nhiều lúc không cần quá thận trọng, không cần lo trước nghĩ sau, không cần hay thay đổi, cũng không cần giận mình hận người.

Buông tay, vốn dĩ có thể không cần lí do.

Một năm lại một năm nữa, bên cạnh người đến người đi, thời gian chảy tới không tiếng động, nhớ khi nói lời cám ơn trong lúc khó khăn nơi đất khách quê người, mà thứ hạnh phúc cô từng hao hết tâm tư truy tìm, lại không biết từ khi nào đã bay tới bên cạnh người khác, duyên phận của cô và mối tình đầu sau khi trốn tránh mười năm rốt cuộc vẫn không thể nở rộ.

Cuối cùng, vẫn là tiêu tan gần như không còn.

Từ nay về sau, cô chỉ muốn yên bình, kiếp này an ổn.

Yêu và hận, chuyện cũ biến chuyển xoay vần này, sẽ không liên quan gì đến cô nữa.

11 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C17(2)

  1. cung khong hieu noi la CNH muon gi,that yeu BNT nhung vi han ON ma bat co phai tra gia cho xung voi su kieu ngao cua minh?co le la luc ma ON cung nen cham dut moi tinh dau cua minh,duoc mat da khong con quan trong,da dau kho 10 nam cung qua du de bat dau cho ngay moi,15 tuoi qua tre cho nhung quyet dinh sai lam,khong co Me ben canh de dan dat,o Anh Quoc cung chi 1 minh khong ai huong dan,con nguoi cua CNH thong minh nhu vay sao van cam han co,tinh toan de co phai roi vao the tham moi thoa man va cho la co phai han anh nhu anh han co thi moi hieu duoc anh,du CLL yeu ON nhu the nao nhung khong the cuoi ON boi vi khong ai chiu noi nguoi minh yeu da va dang dien cuong yeu nguoi khac,cho du duoi tinh huong nao van la de lai 1 dau an khong quen duoc trong tinh cam 2 nguoi.Neu muon lap gia dinh ON tot nhat nen lay nguoi khac.Thanks ban da cho chuong moi,chuc ban vui trong nhung ngay dau Xuan

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s