Huyền của Ôn Noãn-C16(1)

Chương 16: Ngã bệnh, kết thúc (1)

Mặc quần jeans áo sơ mi, khoác một cái ba lô vải bạt lớn, đeo một cái kính nhẹ màu cà phê, trước ngực treo một cái máy ảnh kĩ thuật số và bút ghi âm, trong tay cầm một cái khăn bụm miệng liên tục ho khan, sau khi trình thiếp mời Ôn Noãn cứ như vậy trà trộn vào dòng người tới phòng họp báo.

Phòng Mẫu Đơn đông nghịt người, cảnh tượng náo nhiệt tới mức khiến những người vừa bước vào như cô giật cả mình.

“Không phải nghe nói chỉ mời năm mươi phóng viên thôi sao? Chỗ này nhìn thế nào cũng thấy hơn hai trăm người.” Phía sau truyền tới tiếng bàn luận nhỏ.

“Buồn cười, đây là lần đầu tiên Chiếm Nam Huyền chính thức nhận phỏng vấn giới truyền thông, có ai trong ngành mà không muốn lẻn vào đâu? Cho dù không có tin tức độc nhất vô nhị, nhưng về viết hai hai cái tin bên lề cũng có thể nâng cao lượng tiêu thụ rồi.”

Giữa căn phòng lớn đặt trăm bàn dài phủ khăn nhung màu xanh, những chỗ ghế mềm dành cho phóng viên sớm đã không còn, ngay cả lối đi nhỏ hai bên cũng bị camera man giành trước không sót một chỗ, tất cả mọi người đều đang bàn tán rôm rả trong lúc rảnh rỗi chờ đợi.

Ôn Noãn đi đến một chỗ gần như là góc chết, cái góc hoang vắng này cho dù người đằng trước cũng sẽ không thèm để ý, ngay cả có người ngẫu nhiên bước qua cô, cũng không có ý định quay đầu lại liếc cô một cái.

Đúng ba giờ, khi có vài bóng người theo dãy bàn dài đi vào từ cửa hông, toàn hội trường đứng dậy.

Đứng trong tràng vỗ tay của mọi người cho bóng lưng anh, khoảnh khắc đó cô thầm muốn khóc.

Nỗi nhớ như đi qua mười vạn năm ánh sáng, lại giống như Trái Đất ra đời bước tới diệt vong, cô đã tìm anh lâu như vậy đấy.

Những ngọn đèn sáng ngời đan vào nhau chiếu sáng dãy bàn dài, anh ngồi giữa không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi có đường nét kiểu dáng vô cùng đặc biệt, gương mặt tuấn mĩ giống như Atula lại giống như thiên sứ, con ngươi khiếp người vẫn lóng lánh trong trẻo tinh quang, ngay cả thói quen hay nhếch miệng cũng không thay đổi, cả người ung dung lãnh đạm, khí phái thanh tao lịch sự.

Bạc Nhất Tâm ngồi bên anh nhan sắc khiến kẻ khác phải kinh diễm, đôi mắt cười quyến rũ như hai luồng trăng nước, khi nhìn về phía anh dịu dàng muôn phần, đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này làm Ôn Noãn nhớ tới một từ cổ, hiền phu thê.

Ngồi sau bàn, nụ cười trên mặt Bạc Nhất Tâm vẫn hoàn mĩ như trước, chính là đè thấp giọng:”Tại sao anh lại đột nhiên thay đổi chủ ý?”

“Hả?” Không chút để ý đáp lời cô, ánh mắt Chiếm Nam Huyền dừng lại trong lòng bàn tay phải, bên trái phía dưới màn hình điện thoại di động có một dấu chấm đỏ đang lóe sáng báo hiệu, anh mở ra, nhận tin tức vệ tinh gửi tới, sau đó nhìn chăm chú những tấm hình vệ tinh chụp vừa gửi đến.

Hiểu anh không muốn nói nhiều, Bạc Nhất Tâm đành phải thay đổi đề tài:”Bên Mĩ đã đàm phán ổn thỏa rồi chứ?”

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đi tuần tra cuối cùng cũng dừng lại một điểm trong dòng người:”Phía đó anh đã đàm phán xong rồi, chi tiết thì để cho Âu Dương từ từ đi thảo luận, một tháng nữa bên đó sẽ đến Hong Kong, lúc ấy anh đi kí hợp đồng là được.” Anh thu lại ánh mắt lãnh đạm, quay đầu hỏi Bạc Nhất Tâm:”Nếu một người phụ nữ đột nhiên cắt tóc, thì nó có ý nghĩa gì?”

Bạc Nhất Tâm ngẩn ra:”Bình thường là muốn chấm dứt quá khứ, bắt đầu lại từ đầu.”

Chiếm Nam Huyền gợn lên khóe môi,”Chấm dứt quá khứ?” Buông di động, anh nhìn xung quanh hội trường, mỉm cười.

Nhân viên làm công tác tiếp đãi lập tức mở hệ thống loa, nhanh chóng sắp xếp trong vài giây.

Chiếm Nam Huyền giương giọng nói:”Cảm tạ các vị đã tới dự tiệc chiêu đãi của tôi và Nhất Tâm, hôm nay chủ yếu muốn công bố hai sự kiện, chuyện gần nhất chính là—-tấm ảnh công chúng xôn xao chụp Nhất Tâm và Phan gia nhị công tử hôn nhau.”

Hiện trường có phóng viên chen vào nói:”Có người hiểu rõ sự tình nói, ảnh chụp Bạc tiểu thư và Phan Duy Ninh là do Chu Lâm Lộ cung cấp cho tòa soạn báo, muốn nhân cơ hội này trả thù tổng giám đốc Chiếm tạo scandal ầm ĩ với Ôn Noãn trước đây, không biết tổng giám đốc Chiếm cảm thấy cách nói này như thế nào?”

“Chu Lâm Lộ tiên sinh có cung cấp ảnh cho tòa soạn báo hay không tôi không biết, nhưng tôi có thể khẳng định cho các vị, bức ảnh đăng trên báo là giả.”

Bạc Nhất Tâm mỉm cười tiếp lời anh:”Hôm qua tôi cũng vừa mới biết, cả chuyện này chỉ là lỗi sai của một người, công ty điện ảnh chưa được sự đồng ý của tôi đã tự tiện ghép ảnh của tôi và Phan Duy Ninh tiên sinh, sau đó gửi cho tòa soạn báo, muốn dựa vào đó để quảng cáo cho bộ phim mới của tôi.”

Dưới hội trường ồ lên, không ngờ hỗn loạn lâu như vậy, hóa ra lại là mánh khóe cũ gây chú ý.

Chỉ có Ôn Noãn đứng trong góc phòng, như ngẩn ngơ lại như hiểu rõ nhìn hai người ngồi sau dãy bàn dài phía xa.

Không thể trách cô tại sao lại sa vào bẫy của anh, thật sự bẫy anh tạo ra không chê vào đâu được.

Tình cờ, ảnh chụp chung của anh và cô khi còn trẻ bị công bố, giống như đang ám chỉ với cô rằng anh nhớ cô mãi không quên, lại tình cờ hơn nữa, ảnh chụp Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh đồng thời cũng lên báo, giống như đang ám chỉ với cô anh và Bạc Nhất Tâm kỳ thật không hề liên quan.

Anh giống như một ngọn lửa được đốt bằng thù hận, dụng tâm kín đáo phát ra đủ loại tin tức hấp dẫn con thiêu thân cô, mà cô, lại tin là thật, phấn đấu quên mình bổ nhào đến đường Lạc Dương, giờ đây cô lại nhớ tới lời thoại của thám tử Poirot dưới ngòi bút của Christie’s: “Thế giới này có rất ít cái gọi là tình cờ”.

Người đàn ông dưới ánh đèn huỳnh quang sáng ngời đang cong môi nở ra một nụ cười tuyệt thế sâu xa kia, người đàn ông trả lời các vấn đề đa dạng chồng chất của phóng viên một cách cô đọng khéo léo thanh nhã tự nhiên kia, người đàn ông vì người phụ nữ của anh mà đứng ra trả lời cả thế giới kia, vốn dĩ đã không còn là cậu thiếu niên từng cuồng dại đêm khuya đứng ngoài cửa sổ nhà cô chờ đợi trong kí ức nữa.

Ánh mắt anh lơ đãng quét đến, giống như là ảo giác, chăm chú nhìn cô vài giây.

Mà ánh mắt cô lại rơi xuống hai bàn tay đang giao nắm của anh trên bàn, chiếc nhẫn bạch kim sáng bóng đeo trên ngón áp út của anh ánh lên một tia sáng, đâm thật sâu vào mắt cô, cho tới giờ phút này, cô mới thật sự ý thức được mình chắc chắn đã lầm.

Cho tới giờ phút này cô mới chợt hiểu ra, tại sao tất cả mọi người kể cả anh đều ngầm đưa ra ám thị, anh đã không còn là Huyền của cô, từng từ không ngừng tuôn ra khỏi trái tim đau đớn, bao năm mịt mù giữa sự sống và cái chết, anh và cô, giờ phút này cho dù có gặp lại, cũng như không quen biết.

Thì ra, một người đàn ông và thời niên thiếu của họ, bị một tầng kí ức hỗn loạn, cũng sẽ tạo ra một khoảng cách dài ba mươi nghìn feet, thì ra, đây là sự thật cô không chịu đối mặt, anh đã không còn, sớm đã không còn là Huyền của cô.

“Tiểu thư? Cô không sao chứ?” Có người hạ giọng hỏi.

Vô thức quay đầu lại, cho đến khi đối diện với ánh mắt kinh ngạc chăm chú của người bên cạnh, cô mới hoảng hốt nhận ra mình đang khóc, nhanh chóng dấu mặt vào khăn, tách biệt những luồng ánh mắt nghi ngờ.

“Tổng giám đốc Chiếm, xin hỏi ngài và Ôn Noãn rốt cuộc có quan hệ gì?” Một phóng viên cao giọng hỏi.

Cô xoay người bỏ đi, đáp án là gì, đã không còn quan trọng nữa.

Giống như bên ngoài là trời nắng hay trời mây, cho dù cô có biết hay không, nó cũng sẽ không thay đổi.

“Ôn Noãn—“Giọng nói trầm thấp quen thuộc như bùa mê xa xa truyền đến từ phía sau, đón lấy những gương mặt xa lạ, cô chen chúc trong đám người cố gắng đi lên phía trước, cách cửa chỉ còn năm met, bước qua năm met ấy là cô có thể chạy ra ngoài,”Cho qua.” Cô nói nhỏ, nhưng nói ra mới phát giác toàn hội trường đang nín thở chờ đáp án của một người, tiếng nói rất nhỏ của mình trong không gian yên tĩnh khuấy vọng cả một phạm vi hẹp.

“Cô ấy là người cả đời này tôi sẽ không quên.”

Cô lắc mình đi qua trong tiếng ồn ào bộc phát, lập tức đi về phía cửa, còn ba met.

“Tổng giám đốc Chiếm, có thể kể lại cho chúng tôi nghe được không?”

“Chúng tôi là mối tình đầu của nhau.” Tiếng nói hòa nhã mang cảm xúc vừa phải theo không khí và đám người truyền đến, vào trong tai cô lại cảm thấy xa lạ, hơn nữa còn cảm thấy buồn cười, lại là một cái bẫy xinh đẹp nữa sao? Hay đó là đáp án tiêu chuẩn sớm đã được diễn tập? Bỗng nhiên nhớ lại một tác giả viết hai cuốn sách “Từng yêu sâu đậm như vậy” và “Làm thế nào để nói tạm biệt”.

“Tổng giám đốc Chiếm, có thể nói chuyện tình yêu của ngài và Ôn Noãn được không?”

“Tôi quen cô ấy khi mới mười sáu tuổi, tình cảm đó không kéo dài được lâu, ba năm sau chúng tôi chia tay.”
Lời anh nói như xa tận chân trời, lại giống như gần trong gang tấc. Trong giọng nói như lộ sự hoài niệm và tiếc nuối rõ ràng kỳ lạ cùng sự tác động sau khi hủy diệt niềm tin trong cô hình thành nên mối đan kết kì lạ, biết rõ đáp án đã không còn quan trọng, tất cả tất cả đã không còn quan trọng, nhưng cô vẫn không tự chủ được bước chậm lại.

Cô từ từ quay đầu, nhìn về một điểm trong biển người.

Người suốt nửa tháng cự tuyệt không chịu gặp cô, con ngươi như hai ánh sao dường như vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cô, thấy cô trở lại, gương mặt sắc lạnh của anh khẽ nở một nụ cười mỉa mai, lại vừa buồn vừa hận nhếch miệng, lòng cô không khống chế được khẽ run lên.

“Tổng giám đốc Chiếm, tôi muốn hỏi trong mối tình hồn nhiên đó, điều khiến ngài ấn tượng nhất là gì?”

“Ấn tượng nhất? Để tôi nghĩ xem….có một lần chúng tôi nói chuyện điện thoại, từ bảy giờ tối đến mười hai giờ đêm, hai người đều luyến tiếc không chịu cúp máy, nhưng mười hai giờ là thời gian cô ấy phải đi ngủ, muộn nữa ngày mai cô ấy sẽ không thể dậy được, cho nên tôi buộc mình phải bỏ máy xuống.”

“Nhưng mà sau khi cúp máy tôi lại nhớ đến cô ấy sẽ than thở buồn bực, cả người bứt rứt không thể bình tĩnh được, vì thế bèn ngồi xe đến nhà cô ấy, nhưng đã quá muộn sợ ảnh hưởng cô ấy nghỉ ngơi, cho nên tôi không đi lên, buổi tối hôm đó ánh trăng rất đẹp, tôi đứng dưới tầng, nhìn lên phòng cô ấy ở tầng năm, có một loại—–cảm giác thỏa mãn kì lạ tràn ngập lòng tôi, khắc sâu vào trí nhớ—-khó có thể diễn tả.” Thân ảnh cụp nửa mắt bất chợt bên môi lại nở một nụ cười nhạt, giống như đang nhớ lại.

“Ước chừng hơn nửa giờ, bỗng nhiên tôi thấy cửa sổ phòng cô ấy bị đẩy ra, cô ấy mặc áo ngủ xuất hiện trong ánh trăng, hơi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lúc ấy trái tim tôi như nổ ra, giống như có một thứ gì đó vô cùng đẹp đẽ kích động bùng nổ, chỉ cảm thấy cuộc đời này sẽ không còn giây phút nào có thể khiến tôi vui mừng như điên giống thế nữa.”

Có nữ phóng viên phát ra tiếng thở dài rất nhỏ, giống như bị cảnh anh miêu tả làm rung động.

Chiếm Nam Huyền ngẩng đầu lên, nói rất khẽ rất khẽ:”Sau đó, cô ấy nhìn thấy tôi.”

Lúc này Ôn Noãn rốt cuộc cũng chắc chắn không phải cô ảo giác, ánh mắt anh quả thật đang quét từ xa đến.

Đêm đó khi nhìn thấy anh, cô vui đến nỗi nhảy cẫng lên ba met, lập tức bay xuống tầng, ôm chặt lấy anh ai cũng không chịu buông, sau đó cô lén mang anh về phòng, đó là lần đầu tiên cô ngủ trong lòng anh, nhưng chỉ đơn thuần ôm nhau ngủ, hôm sau anh liền đổi giọng cô cô là….vợ yêu.

“Chiếm tiên sinh, tình cảm hai người đã tốt như vậy, vì sao lại chia tay?” Nữ phóng viên tiếc hận hỏi.

Sự ấm áp trên mặt anh khi nhớ lại nháy mắt biến mất, anh cong môi, tạo thành một nụ cười mê ly:”Chia tay là Ôn Noãn đề nghị.”

“Nguyên nhân gì khiến cô đề nghị chia tay?”

“Chuyện cũ năm đó chúng ta có thể nói sau. Chuyện thứ hai tôi muốn nói hôm nay là, sau khi chia tay Ôn Noãn tôi đã phải trải qua một thời kì vô cùng đen tối, trong khoảng thời gian tôi nhận hết mọi sự tra tấn của cuộc sống đó, Nhất Tâm vẫn luôn ở bên tôi, có thể nói không có cô ấy sẽ không có tôi ngày hôm nay.”

“Tổng giám đốc Chiếm—-“

Chiếm Nam Huyền đưa tay làm động tác ra hiệu ngừng lại, :“Thật ra mục đích mở cuộc họp báo hôm nay chính là muốn thông báo với mọi người—-“ Đôi mắt lãnh đạm ẩn giấu khẽ lướt qua hướng cửa, nụ cười bên môi như làn hơi lạnh không biết từ đau ngấm vào người khác, “Nhất Tâm đã có bầu hai tháng, chúng tôi sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày mùng chín tháng chín, đến lúc đó hy vọng các vị hạ cố đến dự.” Mấy câu này khiến toàn hội trường kinh ngạc, không biết là ai dẫn đầu phản ứng vỗ tay nhiệt liệt, phút chốc trong toàn hội trường tiếng vỗ tay như sấm, mọi người vui vẻ chúc mừng liên tục.

Đứng sau một loạt các thân mình đang lắc lư, Ôn Noãn từng bước từng bước lui về phía sau.

Đây là đáp án anh cho cô.

Thời gian đối với người bị thương là liều thuốc hồi phục tốt nhất, nhưng đối với những người yêu say đắm lại là độc dược chia lìa chí mạng, mười năm thế sự xoay vần, duyên phận giữa anh và cô bất tri bất giác đã tan biến hầu như không còn.

Làm bạn bên người anh ở bên cạnh anh sớm đã là người phụ nữ khác, cô ấy nói không có anh sẽ không có cô ấy ngày hôm nay, anh cũng nói không có cô ấy sẽ không có anh ngày hôm nay, thời gian mười năm đã gắn kết sinh mệnh và cuộc sống của họ thành một khối, không thể dung nạp người khác, cho dù là người cũ.

“Chiếm tiên sinh, vẫn còn một chuyện, Ôn Noãn rốt cuộc tại sao lại đề nghị chia tay?” Ánh mắt lướt qua thân ảnh Tiêu Tương đã lui tới cạnh cửa, Chiếm Nam Huyền dựa lưng vào ghế, đôi môi cong lên:”Sao mọi người không hỏi cô ấy?”

Những lời này làm mọi người vô cùng kinh ngạc, tất cả đều quay đầu lại, ánh mắt của Chiếm Nam Huyền mãnh liệt phóng dọc tới chỗ Ôn Noãn, đôi mắt ngưng tụ thành hỏa nhãn kim tinh bức người hiện hình.

Phóng viên bên cạnh nhanh chóng vây quanh cô.

“Ôn tiểu thư, tại sao hôm nay cô lại đến tham dự buổi họp báo này?”
“Xin hỏi Ôn tiểu thư, lý do cô chia tay với Chiếm Nam Huyền là gì? Là vì Chu lâm Lộ sao?”

“Ôn tiểu thư—-“

Ôn Noãn một tay che tai một tay che mắt, không biết phải làm sao để tránh đám đông và tiếng tách tách cùng ánh đèn flash không ngừng.

Trong bối rối liếc nhìn theo khe hở, con người ngăn cách một biển người kia quả nhiên biết cách gây chuyện làm khó người, trên mặt lộ vẻ xa cách thờ ơ lạnh nhạt, Bạc Nhất Tâm dựa bên người anh, nhẹ nhàng kéo cánh tay thon dài của anh, cho dù nhìn theo góc độ nào, hai người đều có thể nói là tuyệt phối hoàn mĩ.

Trong tiếng ầm ĩ rối ren bỗng phát ra một tiếng thở dài bất đắc dĩ tới cực điểm,”Noãn Noãn.”

Trái tim trôi nổi không biết dựa vào đau bỗng nhiên tìm được phao cứu mạng, cô điên cuồng đẩy mọi người ra, tiến sát vào trong lòng Chu Lâm Lộ, cô ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào ngực anh, khàn giọng nói:’Chúng ta kết hôn đi.” Tại sao….tại sao lại có người cho rằng cô kiên cường tới mức có thể chấp nhận tất cả sự thật này….tại sao….trong bóng tối cô muốn hỏi, há miệng thở dốc, lại hỏi không ra hơi.

Chu Lâm Lộ khẽ thở dài, không nói nên lời trìu mến vuốt ve gáy cô:”Đều do anh không tốt, không sớm đồng ý kết hôn với em.”

Đôi đồng tử tinh ranh đón nhận ánh mắt lạnh lẽo của bóng người áo trắng, anh tức giận trào phúng bồi thêm:”Nếu một người gặp một người là có nhân duyên, thì liệu có khả năng ông trời sắp đặt em quen hắn ta, cuối cùng chẳng qua chỉ để tác thành cho anh và em? Noãn Noãn, bây giờ chúng ta đi kết hôn ngay nhé.”

Cô trong lòng anh vô thức đáp,”Ừm….” Trong mơ hồ lớp vải mềm mại đang cọ xát bên má bỗng nhiên biến thành áo sơ mi màu trắng, vòng tay quen thuộc và da thịt đã không còn giống năm đó, trái tim thanh xuân bồng bột chốc chốc lại nảy lên trong lồng ngực anh, tình yêu theo máu chảy ra ào ạt, gáy lần thứ hai được lòng bàn tay ấm áp của anh xoa nhẹ….Không cần khăn mặt sao? Cô ngu ngơ cười:”Thích nhất lúc anh lau tóc cho em.”

“Noãn Noãn!” Thân thể cô đột nhiên bị người kéo tách ra khoảng một cánh tay, một tiếng thét kinh hoàng như tia chớp chém ngang thần chí mông lung của cô.

Hình như sức lực từ tứ chi trăm xương thoát hết ra ngoài, đầu choáng váng không chịu nổi, cô cố gắng lắc đầu, ảo giác tạm dừng, ảo ảnh và tiếng nói ma mị ấy biến thành tiếng ồn ào rõ ràng, cô giương mắt, cố gắng giữ lấy một chút tỉnh táo trong đầu, ngỡ ngàng không hiểu vì sao sắc mặt Chu Lâm Lộ đại biến.

“Anh làm sao thế?” Tại sao cô rất muốn cười, đầu gối mềm nhũn, đã bị anh kéo eo ôm lấy.

“Tỉnh Tỉnh! Mau mở to mắt!” Giọng nói hổn hển của Chu Lâm Lộ len lỏi vào ý thức càng ngày càng mơ hồ của cô, “Anh đưa em đi gặp bác sĩ! Noãn Noãn! Noãn Noãn em mau tỉnh lại đi! Chiếm Nam Huyền! Tốt nhất cậu nên cầu nguyện cô ấy không có việc gì!”

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C16(1)

  1. trời ơi.đọc đoạn này đau tim quá. Chắc phải đi mua thuốc trợ tim uống thôi.Hehe
    CNH và ON cứ 1 ngày thấy hạnh phúc ,ngày sau liền dông bão nổi lên a.ôi, mong cặp này mau đến với nhau a.hic.

  2. Cảm ơn bạn nhiều nhé. Dù Ôn Noãn đã k đúng khi ra đi khi không để lại cho Nam Huyền một lý do như thế, nhưng mà dù với lí do nào k nên hành hạ cô ấy như thế dù với mục đích gì đi chăng nữa. Yêu một người chẳng phải là mong người đó hạnh phúc hay sao

  3. Kết thúc đi, về với nơi yên bình đi hỡi tình yêu đáng thương của tôi.

    Đây là lần đầu tiên khi xem truyện mà chị cảm thấy tim mình thắt lại. Lối viết chầm chậm như lời kể của người xưa gieo vào lòng người đọc sự cảm thươn gsâu sắc cho nhân vậ,t một nỗi đâu chầm chậm nhưng dai dẵng kéo dài.

    Thanks em!

  4. CNH that la tan nhan voi ON. Anh to chuc dam cuoi voi BNT vao dung ngay sinh nhat cua ON !!! Am muu cua CNH that la tham sau kho luong. Cau truyen that la li ki va rat loi cuon. Minh rat ung ho ON buong tha moi tinh voi CNH ma tiep nhan tinh yeu cua CLL va co mot bat dau moi. Minh cung rat hieu ki muon biet ly do ON doi chia tay voi CNH luc tre. Mong chi la nong can va bong bot cua tuoi tre ma da dan den man kich bi thuong va hieu lam lon de roi di den dau thuong va han nhau. Cam on Nana that nhieu da post truyen …..

  5. o nhung chuong truoc,cho thay CNH dung cong rat nhieu de dua ON vao cai bay ma CNH du tinh,sau khi CLL cho biet la CLL khong he goi ho so xin viec cua ON toi cong ty Trien Vu thi moi viec moi bat sang trong ON,ca tinh luc truoc tuong da quen lien troi day va ON da quyet tam lay lai nhung gi sap mat han,su deo duoi cua ON trong mat moi nguoi la su viec ngu ngoc ke ca On Nhu va CLL cung khong chiu noi hanh dong nay,ON biet ro tai sao minh hanh dong nhu vay va CNH cung hieu rat ro ve ON nhu chinh co hieu co,cau tra loi cua BNT cho CNH ve viec 1 nguoi cat toc la boi vi nguoi do muon doan tuyet qua khu,do do ma CHN moi noi ve qua khu cua 2 nguoi,boi vi CNH tin tuong vao giac quan phu nu cua BNT nen moi cho rang ON la nguoi muon doan tuyet voi anh boi vi CNH da khong chiu gap mat ON trong suot thoi gian qua,vi the nen CNH moi ngu y la anh khong the quen ON nhung ON thi san sang quen anh va tan nhan lam ton thuong ON 1 cach tram trong bang cach cho moi nguoi biet ON co mat va tuyen bo dinh hon,tuyen bo BNT va CNH da vi nhau ma ton tai.Trong qua khu,viec chia tay ngay ay CNH van khong ro lam ,viec On Nhu tai sao van muon giai thich voi ON ve 1 chuyen,han la rat quan trong thi phai,va su co mat cua CLL chac co lien quan den On Nhutheo suy luan cua minh thi neu CNH biet ro ly do cthi chac CNH da khong bi han va yeu dan vat de roi xay ra su viec lam ton thuong ON trm trong nhu vay.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s