Huyền của Ôn Noãn-C15(3)

Chương 15: Từ chối gặp, theo đuổi lại (3)

Có thể là sau khi trưởng thành đã dịu hiền đi khá lâu, cho nên ngay cả chính Ôn Noãn cũng suýt quên, mỗi khi có chuyện nào đó khơi dậy hứng thú của mình, cô sẽ rất cố chấp và kiên trì, chẳng quản ngày hay đêm, mỗi ngày cô không tới Thiển Vũ thì sẽ canh giữ chỗ ở của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm trên đường Lạc Nham, hoặc là ở ngoài cánh cổng lớn đại trạch đường Lạc Dương.

Khi Ôn Nhu và Chu Lâm Lộ phát hiện cho dù tận tình khuyên bảo hay chửi ầm lên thế nào, cũng không thể lay chuyển được sự cố chấp chưa thấy quan tài chưa đổ lệ của cô, cuối cùng không thể không buông tha hai ý đồ khai thông cho cô qua điện thoại hay oanh tạc thịt người.

Mà Chiếm Nam Huyền lại giống như bốc hơi khỏi thế gian, cho dù cô mất trăm phương ngàn kế vĩnh viễn chỉ là phí công, ngay cả bóng dáng anh cũng không nhìn thấy.

Sau một tuần lặp lại như thế tất cả mọi người đều biết, Ôn Noãn năm lần bảy lượt xông lên tầng 66 Thiển Vũ.

Chuyện vồ hụt dường như cũng nằm trong dự tính của cô, cô cực kì trầm mặc, nhưng vẫn kiên trì hằng ngày đến sớm về muộn lặp đi lặp lại, tất cả thời gian đều dành cho bể khổ canh gác vô biên.

Khi còn nhỏ cô từng coi rất nhiều thứ là điều đương nhiên phải có, nhất là đối với Chiếm Nam Huyền.

Không ngờ phong thủy thay phiên biến chuyển năm nay đến nhà cô, bây giờ đổi thành cô theo đuổi anh.

Nhớ rõ khi đó, ngày nghỉ cho dù có chuyện gì phải ra ngoài, anh đều nắm tay cô cùng đi, sẽ không để cô một người cô độc, mà nếu anh không rảnh, cô cũng không thích một mình tham gia hoạt động gì, tình nguyện ở nhà chờ anh xong việc chạy đến, dần dà cuộc sống của bọn họ chính là đối phương, hai người sống trong thế giới nhỏ bé ngọt ngào, mỗi ngày chi cần có đối phương đã cảm thấy thỏa mãn.

Chiếm Nam Huyền chiều cô thậm chí còn vượt xa cả bố cô.

Mỗi ngày cuối tuần anh sẽ đến từ rất sớm, bởi vì anh cần kiên nhẫn một giờ hoặc rất lâu mới gọi được cô dậy đến ăn bữa sáng anh cho rằng rất quan trọng.

Chỉ cần Ôn Nhu và Ôn Hòa không về nhà ăn cơm tối, cho dù anh đang ở đâu, trước sáu giờ nhất định sẽ đến nấu cho cô ba món một canh, bởi vì anh biết cô không thích đồ ăn bên ngoài, trong tình huống không ai chăm sóc nhất định sẽ lấy bánh quy và hoa quả ăn cho xong chuyện.

Cho dù cô tức giận đến thế nào, đánh anh thế nào, cãi anh thế nào, đuổi anh đi như thế nào, nửa giờ sau nhất định anh sẽ quay lại, chí ít thì cũng sẽ gọi cho cô một cuộc điện thoại, bởi vì anh biết cô tức giận không kéo dài quá mười phút, sau đó sẽ cảm thấy rất tủi thân, sẽ buồn bực nhớ anh.

Tất cả quần áo của cô, từ trong ra ngoài ngay cả giầy tất mũ khăn, tất cả anh đều tự ôm vào mình.

Lần đầu tiên có kinh, là anh dạy cô bài học sinh lý đầu tiên.

Khi ốm sốt, là anh thức trắng đêm ở trong phòng bệnh trông cô.

Mỗi một phút mỗi một giây của quá khứ, tất cả đều là những khoảng hồi ức đẹp đẽ nhất.

Cho nên, cô rất muốn rất muốn biết, cô nhất định phải biết, đêm cuối cùng nhìn thấy anh, câu thầm thì anh nói bên tai cô rốt cuộc là “Lúc này đây”, hay là “Lần cuối cùng”? Lúc đó thần chí cô bị anh cuốn lấy hỗn loạn, mà tiếng anh nói lại rất nhỏ, cô vốn không nghe rõ.

Ôn Noãn đi vào bãi ngầm hai tầng của Thiển Vũ, đi tới chạm nhẹ lên cánh cửa kính đóng chặt của thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc, sau đó dùng đầu ngón tay đặt lên chỗ hơi nước mỏng, vẽ đi vẽ lại con mắt ẩn chứa ánh sao kia.

“Ôn Noãn.” Một tiếng thở dài khẽ làm cô quay đầu.

Cao Phóng đứng cách đó năm met, thang máy dành cho nhân viên không xa chậm rãi khép lại.

Cô thoáng thất vọng:”Là anh.”

“Nên dừng đúng lúc đi.”

“Yêu cầu của tôi không cao.” Chỉ cần anh chịu gặp cô, cho dù chỉ là một phút.

“Hành động của cô đã mang đến cho chúng tôi rắc rối rất lớn.”

“Có sao?” Cô mỉm cười, tuy rằng mỗi lần xuất hiện sẽ khiến các nhân viên trong Thiển Vũ phải ngừng công việc trong tay, vểnh tai nghe tầng dưới truyền lên những tiến triển mới nhất, nhưng ít ra, cô vẫn hiểu không đưa tới phiền phức khác không tất yếu, ví dụ như phóng viên.

“Tính khí của Nam Huyền tin rằng cô hiểu hơn ai hết.”

Cô đương nhiên hiểu, chuyện anh muốn làm hay không muốn làm tuyệt không ai có thể mảy may suy chuyển anh, nhưng mà, “Cao Phóng, tôi cũng tin anh ấy hiểu tính tôi hơn ai hết.” Nếu anh đã muốn đẩy cô tới bước đường cùng, hạ sách này của cô không phải vẫn nằm trong dự tính của anh sao?

“Ôn Noãn, nghe lời khuyên của tôi một lần, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, tạm thời đừng đến đây, chờ Nam Huyền về tôi sẽ nói với cậu ấy cô đã tới.”

Cô cúi đầu:”Cám ơn anh, nhưng mà….tôi vẫn muốn đợi anh ấy trở về.”

Cao Phóng bất đắc dĩ lắc đầu:”Đợi được thì thế nào? Có thể thay đổi cục diện hiện nay hay là thay đổi kết quả? Cô tội gì—–“ Anh nuốt nửa câu sau về, nhưng mấy chữ anh không đành lòng thốt ra, đã biểu lộ không bỏ sót trong ánh mắt lực bất tòng tâm của anh.

Cô tội gì—-phải vất vả chính mình như thế, lại còn khó xử đối phương.

Lưng dựa vào thang máy từ từ trượt xuống ngã ngồi trên mặt đất, cô theo thói quen vùi đầu vào giữa hai đầu gối, vất bỏ tất cả đến đây khổ sở canh giữ, kết quả là, anh phái người đến bảo cô đi, cô cười trong bóng đêm:”Cho dù muốn tôi chết, cũng nên để tôi làm một con ma thông suốt đúng không?”
“Hai ngày nữa cậu ấy sẽ về.” Cao Phóng nói nhỏ, “Sẽ mở một cuộc họp báo tuyên bố thông tin về lễ cưới.”

Ôn Noãn cắn chặt quần trên đầu gối, miếng đá vàng trong áo đụng vào ngực không ức chế được lại bắt đầu nhói đau, cô nghe thấy trong không khí bay đến một giọng nói khàn khàn bất lực, thành âm mới biết thì ra phát ra từ mình.

“Anh đi, đi đi.” Thì ra tất cả dự đoán đều là nhạy cảm và dư thừa, thì ra cho dù cô có biết sự thật đằng sau hay không, mục đích của anh đã rõ ràng, đó chính là quyết tâm muốn đoạn tuyệt với cô.

Tỉ lệ 50%, lần này, vẫn chưa chính thức đối đầu với anh, cô đã thua hoàn toàn.

Cô chết không buông, làm chính mình trở nên hèn mọn, đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng mà, cô, cô yêu anh như vậy.

Dựa lưng vào cửa thang máy, gương mặt không ai thấy vùi vào đầu gối, không nhịn được nữa nước mắt rơi như mưa.

*****

“Mày điên thật rồi hả?!” Cửa mở ra, Ôn Nhu xông thẳng vào nhà Ôn Noãn, quăng thứ gì đó xuống trước mặt cô.

Ôn Noãn không đáp, chỉ cầm lên thiệp mời bị ném xuống đất, mở ra, khách sạn Quân Khải tầng ba phòng Mẫu Đơn, ba đến năm giờ chiều, phía dưới là chữ kí của Chiếm Nam Huyền, không biết vốn dĩ là gửi cho tòa báo nào.

“Cám ơn.” Cô nói.

“Ôn Noãn!” Ôn Nhu ảo não ngã ngồi lên sofa:”Rốt cuộc mày còn muốn điên đến khi nào nữa? Mày có thể tỉnh táo một chút được không? Mày định chạy tới cuộc họp báo của cậu ta và Bạc Nhất Tâm? Để tất cả mọi người dựa vào tin trang bìa ngày mai xem mày như một câu chuyện cười?”

Ôn Noãn nhìn đồng hồ, chắc vẫn còn kịp:”Em muốn đi cắt tóc.”

Ôn Nhu ngây người, bưng hai tay che mặt, sau khi ngẩng đầu đôi mắt to tràn đầy bi ai:”Ôn Noãn, tao——“

“Chị.” Ôn Noãn chặn ngang cô,”Chị có muốn đi spa không?”

Hai dòng nước mặt theo gương mặt xinh đẹp của Ôn Nhu chảy xuống, giống như nỗi đau đã đi đến tận cùng, nhưng chị ngược lại trở nên bình tĩnh:”Bây giờ tao mới biết, thì ra mày là một người có ý chí sắt đá như vậy.”

Ôn Noãn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy chị:”Hôm nay thật sự không được.”

Cô chỉ có hai giờ,”Hôm nào, hôm nào chúng ta lại vui vẻ tán gẫu nhé.”

Ôn Nhu lau nước mắt, lắc đầu:”Không cần.”

Ôn Noãn vùi đầu vào ngực chị,”Xin lỗi.”

“Người nên xin lỗi là tao, dù rằng mười năm này mày chưa từng muốn nghe. Mày đi đi.”

“Chị biết không—–“ Ôn Noãn khó khăn mở lời, “Em cho tới bây giờ chưa từng trách chị.”

“Thật không?” Ôn Nhu giật nhẹ khóe miệng:”Mày cho tới bây giờ chưa từng trách tao?”
Ôn Noãn cắn môi, Ôn Nhu không tin, phút này cho dù cô nói gì, Ôn Nhu cũng sẽ không tin.

“Mày không trách tao? Nếu mày không trách tao, tại sao đến bây giờ vẫn để chuyện ấy trong lòng? Mười năm nay, mày chưa bao giờ cho tao một cơ hội giải thích….Chúng ta là chị em ruột, mày yêu Chiếm Nam Huyền——đến nỗi không còn là mình nữa, nhưng, còn tao thì sao?”
Ôn Noãn không thể tin ngẩng đầu lên, cô nhìn Ôn Nhu, con ngươi thế nhưng không gợn sóng, chỉ lẳng lặng hỏi:”Chị cho rằng—-em cố ý?”

Ôn Nhu hỏi lại,”Mày có thể để tao nghĩ thế nào?”

Ôn Noãn đứng dậy, muốn cười, nhưng lại nhận ra mình làm sao cũng không cười nổi, bọn họ là chị em ruột.

Có lẽ chính là vì quá thân, cho nên những người hiểu nhau nhất sau khi thay đổi lại trở nên xa lạ, không phải trước mặt có khoảng cách, mà là người thân thương nhất đó dần dần trôi xa phía sau lưng.

Ôn Nhu cho rằng cô trốn tránh là để trừng phạt.

Ôn Nhu cho rằng cô không yêu chị ấy.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng chị mình lại có hiểu lầm này với mình, thì ra Ôn Nhu cũng không hiểu, em của chị cho dù làm gì muốn gì, nhưng có một điều từ nhỏ đến lớn vĩnh viễn cũng không thay đổi, đó chính là không nói dối.

Một giây kia cô cảm thấy vô cùng chua xót, ngay cả sức lực để giải thích cũng biến mất .

“Chị, cám ơn chị đã mang thiếp mời này đến cho em, có gì sau này chúng ta nói.”

Khi phóng xe vận tốc 130 km/h trên đường Ôn Noãn nghĩ, tất cả rồi sẽ quen, chạy tốc độ nhanh như vậy trên con đường ách tắc, cô đã không còn cảm thấy sợ hãi, nếu Chiếm Nam Huyền muốn đẩy cô xuống vách núi đen, để cô trải qua sự hoảng sợ anh đã từng phải nếm, cô sẽ liều cho anh xem, kết quả xấu nhất chẳng qua cũng chỉ là mất tay lái ở giây nào đó thôi.

Trong xe tiếng ca vẫn vờn quanh, một bài hát đã rất lâu, vốn là “Che đậy bằng lớp phấn son” của Mai Diễm Phương, nhưng bây giờ nó lại do Trương Quốc Vinh hát, giọng ca trầm thấy uyển chuyển, chậm rãi đong đưa một câu “Chỉ hy vọng được ở bên nhau”, chợt bừng tỉnh cả người, cảm thấy vô cùng chua xót lạnh lẽo.

Dường như không lâu trước kia, trò chơi, hai người chơi với nhau, bài hát này, bọn họ cùng nhau hát, nhưng chốc lát không ngờ song thân mất, khi rời đi không biết còn mang theo bao nỗi tiếc nuối, cô nghĩ, không biết hai người họ ở thế giới bên kia, đã gặp lại nhau chưa?

Không biết nếu bây giờ cô cũng đi sang thế giới bên kia, liệu có ai muốn gặp lại cô không?

Khi tâm trạng rối loạn xe đã thuận lợi đến Quân Khải, cô đi vào salon tóc trên tầng hai.

Cậu tạo mẫu tóc trẻ vuốt tóc cô, ngạc nhiên do dự:’Tiểu thư, cô chắc chắn muốn cắt chứ?”

“Vâng.”

Vẻ mặt cậu ta tiếc hận:”Để bốn năm năm rồi phải không? Tóc đẹp như thế này cắt đi tiếc lắm, thật sự không cần suy nghĩ lại sao?”

Cô nhắm mắt lại:”Nhanh một chút, tôi đang vội.” Có lẽ những người phụ nữ khác để tóc dài là vì người yêu, cắt tóc ngắn là vì người yêu, nhưng cô thì khác, lúc trước sở dĩ để dài, chẳng qua là muốn thay đổi thói quen tâm lý khi để tóc ngắn—-mỗi lần bước ra từ phòng tắm, cũng không hy vọng có một đôi bàn tay ấm áp lau tóc cho mình, suy nghĩ này sẽ chỉ tự làm tổn thương chính mình mà thôi.

Bây giờ cắt đi, chẳng qua là không muốn bị người ta nhận ra trong cuộc họp báo sắp bắt đầu của Chiếm Nam Huyền, không hơn.

Tự nhiên cô lại nhớ tới đôi mắt xanh và cái đầu bóng lưỡng của Sinead O’Connor, có phải cô ca sĩ ấy cũng từng muốn bắt đầu lại từ đầu?

Lọn tóc dài lớn rơi trước mặt.

Có lời ca viết, chỉ cần như vậy, là có thể cắt bỏ vướng bận.

Đáng tiếc không phải ai cũng đều có thể bắt đầu lại từ đầu, ví dụ như cô, sẽ không có ai chịu cho cô cơ hội làm lại lần thứ hai.

13 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C15(3)

  1. So sad…..Rat mong muon ON som tinh tao dau oc. Minh cung muon co dong ON bo di nhu xua co da bo di Anh Quoc, nhung khong the tron tranh nhu vay mai duoc ma phai duong dau voi hien thuc. Doi voi hien thuc bay gio thi qua dau kho co ON nen neu khong bo tron thi kho co tiep nhan duoc voi su that phu phang. 😦

    Cam on Nana….truyen hoi hop qua….Minh check blog cua ban hang ngay de don tiep chuong ke tiep. 🙂

  2. trong tinh cam khi nguoi ta han nhieu vi yeu qua sau dam thi nguoi ta se khong thay la tan nhan ,vi nhung gi cho di doi voi ho la ca 1 kho tang chau bau,su doi lai phai can xung du rang su doi hoi do co khi la 1 su lam lac co the lam hong ca du tinh,ON cung muon tra lai cho CNH nhung doi hoi ma ON von da no khi 2 nguoi yeu nhau,co le trong tham tam ON cung biet phan thua ve minh nhung cung muon long nhe nhang vi da tra xong mon no,sau do se khong con van vuong 1 dieu gi boi vi long da chap nhan su that,thanks ban da post moi ngay cho moi nguoi duoc thoa man

  3. cái cmt đầu tiên là tks ss đã edit truyện này
    đọc chap này xong tâm trạng của e bh là đang khóc, e đã hiểu vì sao ON đã rời khỏi CNH còn anh thì quá tự ti đôi khi rất ích kỉ đã làm tổn thương rất lớn cho ON

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s