Huyền của Ôn Noãn-C14(3)

Chương 14: Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi (3)

Gần đây các báo lớn đều tranh nhau đưa tin, Chiếm Nam Huyền từ chối trả lời chuyện Ôn Noãn, còn scandal của Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh, khi dự tiệc trước lúc ngồi vào bàn bị phóng viên ngăn lại, thái độ khác thường nhìn vào camera trả lời, nhấn mạnh mình tuyệt đối tin tưởng Bạc Nhất Tâm.

Bởi vậy tất cả mọi người đều phỏng đoán, Chiếm Nam Huyền có phải tức giận vì chuyện này không?

Chiều hôm đó, trong phòng tổng giám đốc Thiển Vũ tầng 66, Cao Phóng cùng Quản Dịch mới từ Ích Chúng về.

“Chuyện làm thế nào rồi?” Chiếm Nam Huyền hỏi.

Quản Dịch cười hì hì nói:”Cao Phóng vô cùng uyển chuyển truyền đạt ý anh, nếu Phan gia không thể cho anh một câu trả lời thuyết phục, anh sẽ không tiếc bất cứ giá nào xử lý bọn họ giống như Đại Trung.” Lời này vừa nói ra, nhóm đại lão Phan gia ngồi trong phòng họp sắc mặt đều khẽ biến, trong ngành có mắt chứng kiến, Chiếm Nam Huyền trong mấy tháng ngắn ngủi, đã chơi Đại Trung giàu quá ba đời đến nỗi hoàn toàn thay đổi không gượng dậy nổi, rất khó lật lại thế cờ.

Chiếm Nam Huyền nhếch miệng:”Cao Phóng, cổ phiếu chúng ta ngầm sở hữu đã đạt tới bao nhiêu rồi?”

Cao Phóng cười:”Nếu gộp các quỹ lớn lại, cũng đủ đạt tới 40% toàn cổ phần Ích Chúng.”

Quản Dịch hoảng sợ nói:”Quá ác, nếu các quỹ chuyển động bất thường như vậy, nhất định sẽ khiến các hộ lớn và lẻ tẻ khủng hoảng mà bán tháo ra, đến lúc đó Ích Chúng muốn khống chế cục diện cũng khó.”

“Cứ bán trước một phần, trước khi kết thúc phiên giao dịch chiều hạ 10% cổ phiếu của bọn họ coi như cảnh cáo, nếu ngày mai bọn họ không có câu trả lời thuyết phục rõ ràng, thì cứ chờ mà xoay tiền cứu vớt đi.”

Quản Dịch làm bộ lau mồ hôi lạnh:”Cao Phóng, tôi nhận ra một chân lý, trên đời này có thể trêu bất cứ ai, nhưng tuyệt không thể chọc tới Chiếm mĩ nam, nếu không nhất định sẽ chết không toàn thây, anh nói Phan Duy Ninh theo đuổi ai không theo đuổi, lại cố tình theo đuổi Bạc Nhất Tâm, aizz, thật muốn ôm hắn cảm thông khóc một phen mà.”

Chiếm Nam Huyền liếc nhìn cậu một cái:”Theo tôi được biết, gần đây hình như có một người cậu thật sự không thể chọc vào.”

Mắt Quản Dịch lóe sáng:”Không phải là tôi không thể chọc vào, tôi là người lớn không chấp trẻ con nên mới tùy ý cô ấy.”

Cao Phóng lắc đầu:”Cậu biết rõ cô ấy thân với Ôn Noãn, cho nên không thích Trương Đoan Nghiên, đã thế cậu lại đối xử quá bình đẳng, đùa Trương Đoan Nghiên như đùa Ôn Noãn trước mặt cô ấy, cô ấy không tức giận mới là lạ. Nói thật, cậu khó chịu cái gì?”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt:”Cậu ta ghen, trước kia có một giám đốc mới được bổ nhiệm quay về, khi lên tầng 66 họp lại bất ngờ phát hiện Đinh Tiểu Đại là học muội trung học của hắn, bỗng chốc cả hai đều nhận ra nhau, vui quá, mỗi ngày đều hẹn cô ấy ăn cơm trưa, vì thế nên—-“ Anh khoanh tay, bày ra cái vẻ:”Cậu hiểu rõ mà.”

Quản Dịch chu miệng:”Chiếm mĩ nam, nói đến cũng không phải tại anh, anh nói xem nếu anh đã xem trọng Nhất Tâm đến thế, tại sao còn đi trêu chọc Ôn Noãn, nếu không phải trư tiểu muội kia cho rằng anh hại Ôn Noãn phải rời đi, tự dưng giận chó đánh mèo coi tôi là bạn của chó của lợn, tôi cũng không cần phải chịu sự đãi ngộ không phải của mình.”

“Được rồi, nếu là vì tôi, tôi đây sẽ điều trư tiểu muội của cậu điều xuống làm trợ lý riêng cho cậu, ngoài cậu ra ngăn cách tất cả móng vuốt của lũ đàn ông khác, như vậy chắc cậu cũng vừa lòng rồi chứ?”
“Ờ. Hừ, cái này cũng không tệ, tôi miễn cưỡng tha thứ cho anh một lần.”

Cao Phóng ngồi bên cạnh bật cười, anh nhìn Chiếm Nam Huyền:”Nói đến, đã rất lâu rồi không gặp Ôn Noãn.”

Chiếm Nam Huyền tựa lưng vào ghế dựa, mỉm cười:”Cuối tuần trước tôi gặp cô ấy rồi.”

Hai người ngẩn ra, Quản Dịch nói:”Thảo nào gần đây anh khác thường thế.” Cả ngày cười tít mắt dường như tâm trạng tốt lắm, nhân viên cấp cao vì không biết anh đang nghĩ gì mà kinh hồn bạt vía, đều lén hỏi tổng giám đốc bị làm sao vậy, thì ra là được nạp điện ở chỗ tiểu Ôn muội muội,”Chiếm mĩ nam, rốt cuộc anh sẽ ở bên ai? Không phải thật sự muốn thê thiếp đồng đường đấy chứ?!”

Con ngươi sáng như sao của Chiếm Nam Huyền khiêu lên:”Tôi nghĩ chính là như vậy đấy, bằng không cậu nói cho tôi biết—–tôi thích yêu đương với Nhất Tâm, lại thích lên giường với Ôn Noãn, cậu nói tôi nên chọn ai? Tôi nghe lời cậu.”
Quản Dịch thét lên:”Chiếm mĩ nam, anh điên rồi?!”

“Nói, nếu cậu là tôi, cậu sẽ chọn ai?”

Quản Dịch khó xử nhíu mày:”Lẽ ra Nhất Tâm theo anh nhiều năm như vậy, cho dù thế nào anh cũng không thể vứt bỏ cô ấy, nhưng mà về tình, tôi cảm thấy người trong trái tim anh thích thật sự lại là tiểu Ôn muội muội, đây đúng là vấn đề khó cả đôi đường. Cao Phóng, nếu là anh, anh sẽ chọn ai?”

Cao Phóng cười:”Cậu cứ lo cho thân cậu trước đi.”

Lúc này điện thoại trên bàn kêu lên, Chiếm Nam Huyền ấn nút nghe, loa ngoài truyền đến giọng nói của Trương Đoan Nghiên:”Chiếm tổng, Ôn Noãn đang gọi.”

Hai tròng mắt anh chợt lóe lên tinh quang, nhưng nháy mắt lại u ám như quỷ như yêu ma, thong thả cong miệng, vẻ mắt thâm trầm đến mức khó có thể nắm bắt, anh nói:”Về sau, phàm là điện thoại của cô ấy đều nói tôi không ở đây.” Nói xong liền tắt điện thoại.

Quản Dịch và Cao Phóng ngạc nhiên nhìn nhau, người sau không nhịn được nói:”Nam Huyền cậu đang làm gì thế?”

Chiếm Nam Huyền quay ghế về phía đối diện cửa kính, đưa lưng về phía hai người ngồi trước bàn làm việc, ghế dựa vừa cao vừa dày làm vách ngăn cách, giọng nói bình ổn không mang theo một chút cảm xúc truyền đến trong không khí:”Các cậu có biết tại sao lại có Thiển Vũ không?”

Quản Dịch và Cao Phóng hai mặt nhìn nhau.

“Các cậu có biết tại sao đến giờ tôi và Nhất Tâm vẫn chưa kết hôn không? Các cậu có biết tại sao trước kia tôi lại đồng ý để Ôn Noãn lên tầng 66 không? Các cậu có biết tại sao sau khi cô ấy làm thư kí của tôi tôi lại chuyển đến ở lầu phụ Thiển Vũ không? Các cậu có biết tại sao tôi phải xây một tòa nhà ở đường Lạc Dương không?”

Cao Phóng nhíu mày, Quản Dịch hình như có chút ngộ ra.

“Dịch, còn nhớ ở trên máy bay, cậu hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì không?”

“Nhớ chứ, anh nói khi đó mẹ anh không quản được anh, đành phải gọi bố anh về.”

Sau ghế da một mảnh tĩnh mịch, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy hơi thở rối loạn rất nhỏ, Chiếm Nam Huyền thấp giọng nói:”Bố tôi không về.” Từ nay về sau không bao giờ về nữa.

“Sao lại thế?”

“Chuyến bay ông lên….máy bay gặp tai nạn.”

Khi anh biết tin này, phản ứng đầu tiên chính là muốn hủy diệt cả thế giới, anh cảm thấy cuộc đời như đã đến hồi cuối, sau này cho dù thế nào cũng không còn ý nghĩa nữa, nhưng cuối cùng anh vẫn không hành động theo cái ý nghĩ điên cuồng kia, bởi vì có một người còn không muốn sống hơn anh, đó chính là mẹ anh, anh quỳ trước mặt bà ba ngày ba đêm, cùng bà không ăn không uống, cuối cùng mới giữ lại được ý nguyện sống của bà.

“Hai cậu có tin đôi khi chuyện đời thật sự rất trớ trêu không? Khi tôi đi theo mẹ tới công ty hàng không nhận tiền bồi thường, lại phát hiện bố Ôn Noãn cũng nằm trong danh sách lâm nạn.” Vốn dĩ giận chó đánh mèo làm anh hận đến tột cùng, cấm tất cả mọi người nhắc tới cô trước mặt anh, nhưng khi nhìn thấy Ôn Hòa chết oan uổng trong vụ tai nạn trên không, tâm trạng anh từ khiếp sợ trở nên vô cùng hỗn loạn, suy nghĩ đầu tiên là không biết cô thế nào, sau đó nghĩ sau này cô phải làm thế nào.

Cô từ nhỏ đã được bố yêu thương đặt trong lòng bàn tay như một nàng công chúa, thế giới đơn thuần không có màu xám, cũng hoàn toàn không biết chăm sóc bản thân mình, nếu ngay cả anh không thể chịu được đả kích như vậy, thật không thể tưởng tượng tình trạng cô ra sao.

“Tôi cố nén không đi tìm cô ấy, hai tuần trôi qua, sau khi xử lý xong chuyện của bố, rốt cuộc vẫn không nhịn được, tôi tìm một buổi chiều đến trường cô ấy….tôi rất muốn nhìn thấy cô ấy, muốn biết cô ấy có khỏe không…ai ngờ lúc tới, lại thấy chỗ của cô ấy trống không, lúc đó Nhất Tâm mới nói cho tôi biết, sau hôm tiến hành xong lễ truy điệu cho bác Ôn cô ấy đã đi Anh rồi…Khi ấy tôi cảm thấy trong tim có cái gì đó như chết hẳn, vĩnh viễn không thể sống lại.”

Khi phải hứng chịu một nỗi đau quá lớn, trong cái chết lặng của cõi lòng con người lại trở nên bình tĩnh.

Khi đó anh chính là như vậy, vì sự ra đi của cô, tất cả tất cả mọi thứ đều cuốn bay theo gió.

Anh khôi phục cuộc sống bình thường, sáng mỗi ngày đúng giờ đến trường, chiều về nhà làm bạn với mẹ, tối đúng giờ đi ngủ, chuyên tâm học hành, thành tích rực rỡ, nhưng chỉ có mình anh biết, ngoài các lớp học anh hoàn toàn không nhớ rõ mình đã làm những gì.

Đoạn trống trong kí ức kia phải rất nhiều năm sau, anh mới có thể từ từ nhớ lại.

Đã từng yêu sâu đậm như vậy.

Ngoài cửa kính phía chân trời xa xôi xuất hiện ráng mây tím giống như đám lửa bùng cháy, bầu trời rực rỡ đẹp kinh người, nhưng lại nhanh chóng mờ nhạt trong hoàng hôn ngắn ngủi, cuối cùng bị màn đêm u ám kéo đến bao phủ.

Chiếm Nam Huyền thu hồi tầm mắt phiêu du vô hạn, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

“Hai người có biết cuộc điện thoại hôm nay, tôi đã chờ bao nhiêu năm không?” Đáp án là, suốt mười năm.

Mười năm này, tất cả những việc anh làm đều là vì một mục tiêu, mười năm mỗi một ngày, không lúc nào anh không nghĩ, rốt cuộc phải qua bao lâu, bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng ngày, cô mới——quay về bên anh.

“Từ năm tôi 18 tuổi chia tay cô ấy cho tới bây giờ, hôm nay, là lần đầu tiên cô ấy tìm tôi, mười năm đây là lần đầu tiên cô ấy gọi điện thoại cho tôi, là lần đầu tiên cố ấy liên lạc với tôi, là lần đầu tiên cô ấy nhớ tới tôi.” Suốt mười năm.

Ai biết, mười năm này đối với anh có ý nghĩa gì? Có nhớ truyện “Bác đánh cá và gã hung thần” không (*)? Năm đầu tiên sau khi cô bỏ đi, anh từng khờ dại từng trông mong, hy vọng cô nghĩ thông, bỏ xuống chuyện cũ, nhớ tới anh, chủ động liên lạc với anh.

Năm thứ hai, vẫn không có tin tức của cô, anh bắt đầu thất vọng.

Năm thứ ba, nỗi nhớ cô dần dần trở thành nỗi hận, anh không hiểu, chẳng lẽ tất cả những tình cảm của quá khứ đều là giả? Tại sao cô lại có thể tuyệt tình quyết tâm biến mất như vậy?

Năm thứ tư, sự chờ đợi của anh dần tuyệt vọng, bắt đầu cố ý ép mình quên đi.

Một năm, lại một năm nữa trôi qua, anh nhấn chìm bản thân vào trong công việc, từng có một khoảng thời gian, sáng sớm mỗi ngày khi tỉnh dậy anh đều soi gương, muốn xem tóc mình đã bạc hay chưa.

Bảy năm trôi qua, sự chờ đợi kéo dài đối với chuyện yêu và hận của cô cuối cùng cũng phai nhạt, anh chấp nhận sự thật cô sẽ không bao giờ quay về nữa.

Nhưng ngay khi anh quyết định bắt đầu một cuộc đời mới, còn chân thành đề nghị đính hôn với Nhất Tâm, cô lại đột nhiên xuất hiện trong bữa tiệc đính hôn của anh, không ai biết cảm giác trong cái chớp mắt kia của anh, nếu có thể, giây phút đó anh rất muốn tự tay giết cô.

Trong cái đêm tan vỡ dưới tầng nhà cô, anh từng chỉ vào mũi cô và nói, một ngày nào đó anh sẽ vượt qua Chu Lâm Lộ, một ngày nào đó anh sẽ làm cô phải trở lại bên cạnh anh, xa cách bảy năm, sau bảy năm khoảnh khắc anh nhìn thấy cô trong bữa tiệc đính hôn của mình, anh tự nói với lòng.

Một ngày nào đó, anh sẽ đem tất cả những gì cô đã đổ lên người anh, trả lại cho cô không thiếu một thứ.

Anh cong môi nhìn hình ảnh mình trong kính, tóc vẫn chưa bạc, sau mười năm cuối cùng anh cũng đợi được ngày hôm nay, cho dù Thiển Vũ lớn mạnh thế nào, trước nay đó chưa từng là mục tiêu của anh, anh cố lắng lâu như vậy, đơn giản chỉ vì ngày này.

Anh sẽ cho cô biết, trên đời nào có chuyện tốt như thế, cô nói đi là đi, muốn về là về? Khóe miệng vẽ lên một nụ cười thâm sâu khó hiểu khác thường,”Cao Phóng, bảo người đi xem cô ấy thế nào.”

(*) Khi con quỷ đòi giết bác nông dân nó đã nói một câu:

”Oh, ông lão đánh cá thân mến, ông biết đấy, ta là một con quỷ, bởi vậy mới bị quốc vương Solomon phong ấn trong cái bình này, bị ném vào đáy cùng biển sâu, giống như cha ông ta, ta cũng cảm thấy cô đơn, hiu quạnh và lạnh lẽo. Vì thế vào thế kỉ đầu tiên, ta đã nghĩ, nếu có ai cứu ta ra ngoài, ta sẽ báo đáp hắn, ta sẽ vĩnh viễn chỉ làm nô bộc cho hắn, nhưng mà không ai tới cứu ta. Đến thế kỉ thứ hai, ta nghĩ nếu ai cứu ta, ta sẽ cho hắn quyền lực và tài phú của cả thế giới, nhưng cũng không có ai tới cứu ta. Đến thế kỉ thứ ba, ta nghĩ, nếu ai cứu ta ta sẽ cho người đó một cuộc sống cực kì sung túc, nhưng mà, vẫn không có ai tới. Đến thế kỉ thứ tư, ta đã quen cô đơn, đã quen hiu quạnh, đã quen cái lạnh lẽo như băng của biển sâu, lúc đó ta thề, nếu có ai tới cứu ta, ta sẽ giết hắn, nhưng có quy tắc, cho hắn chọn cách mình chết.” Con quỷ tiếp tục mỉm cười.

Câu trên lấy trong bản tiếng Trung, còn một bản khá giống đã được dịch sang tiếng việt Ở ĐÂY.

13 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C14(3)

  1. nếu Nam Huyền không thể bỏ qua được tất cả thì có thể anh sẽ mất đi Ôn Noãn mãi mãi, dù cho anh từng tuyệt vọng nhưng chỉ cần bao dung và độ lượng hơn thì tình yêu và hạnh phúc sẽ quay lại bên hai người

  2. Được đấy! Trả thù rất tốt. Hận rất tốt. Rốt cuộc, cái mà Nam Huyền chờ đợi chính là đây.

    Nếu như, ở đoạn kết, Ôn Noãn có thể tha thứ hết tất cả cho Nam Huyền vì nghĩ rằng như vậy là chuộc lại lỗi lầm, thì liệu, sau khi chuộc lỗi xong rồi, cô có nên rời đi vĩnh viễn luôn không? Nói thật, cho dù có dùng lý do gì để biện bạch, có nói rằng vì yêu nhiều nên hận rất sâu… có lẽ kết quả của sự trả thù này, Nam Huyền sẽ cô đơn mãi mãi! Nếu không, thật sự bất công rồi!

  3. o chuong nay co 1 phan he mo cho ta biet ly do gi ma ON lai luc nao cung muon dung thuc day,CNH han ON da de CNH cho doi qua lau nen su dau kho ngong cho da bien thanh han,vi the co le ma CNH van nhat dinh cuoi BNT,van co nhung cu chi nong chay voi BNT truoc cong chung nhu de tra thu ON,cung nhu bat ON phai dong y dieu kien thu 3 la khong duoc co nguoi dan ong khac,cung la 1 trong du tinh tra thu ON de On hieu the nao la su co don khong loi thoat ma CNH da phai chiu dung suot 10 nam,vi ngay hom qua ON da toi tim,da noi ra tinh cam that cua ON,da hua se khong co nguoi dan ong khac va goi dien thoai tim nhu CNH mong muon,voi day du dieu thoa man nay thi CNH bat dau ke hoach tra thu.Neu nhu CNH da mong muon va dat duoc dieu minh thoa man vay thi tra thu duoc nguoi minh yeu song chet,minh co thuc su vui hay cung tran day dau kho,da bo lo thoi gian ben nhau,da thay 10 nam xa cach day thong kho nhung van muon thoa man tu ai,tai sao cu phai nguoc lai tam y minh.CLL neu khong co vai tro xau gi ben canh ON,cung khong phai tranh dua song chet voi CNH thi cung xung la Lam Lo cua ON.thanks ban da post tiep

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s