Huyền của Ôn Noãn-C14(2)

Chương 14: Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi (2)

Bầu trời u ám, tối tăm mù mịt khác thường, cả một buổi chiều muốn mưa nhưng do dự rốt cuộc vẫn không rơi xuống, trong thời điểm tối tăm u ám này không thể thiếu được âm nhạc, Ôn Noãn đang nghe Aphrodite của S.E.N.S.

Aphroditē, hay còn được gọi là Aphrodite, là con gái của thần Zeus và Diona trong thần thoại Hy Lạp, quản lý tình yêu và hôn nhân của muôn loài, ngoài ra còn được biết đến với cái tên nữ thần Venus xinh đẹp.

Ôn Noãn không biết đây là cái đĩa thứ mấy của mấy ngày hôm nay, vì nó, cô nhớ tới vương quốc cổ lý tưởng thời xưa, Atlantis đã biến mất. Milan Kundera đã từng nói:”Rất lâu xưa kia, cái đẹp đã biến mất rồi, nó chảy xuống phía dưới những tạp âm ồn ào náo nhiệt—–từ “tạp âm”, giống như đảo Atlantis trong truyền thuyết chìm xuống đáy Đại Tây Dương. Thứ duy nhất còn giữ lại được chính là ngôn ngữ, mỗi năm qua đi, ý nghĩa của chúng càng ngày càng mất đi sự rõ ràng và súc tích.

Từ cái năm bỏ đi ấy, cô bắt đầu ghét ngôn ngữ, có lúc nửa năm cô không nói một chữ, bao nhiêu năm qua cô chỉ thích âm nhạc, trong thế giới yên tĩnh của riêng mình, chỉ có âm nhạc mới là người bạn tốt nhất của cô.

Cuối cùng bầu trời cũng nổi gió, mưa rơi tí tách trên bậu cửa sổ dài, bắn vào lá cây và tường nhà, như tơ như sợi, rơi tí tách không dứt, không biết tại sao tâm trạng lại buồn bực như thế này, có lẽ bởi vì mưa, có lẽ bởi vì khúc ca lưu luyến đượm chút bi thương.

Aphrodite, nữ thần Venus xinh đẹp, ban tặng cho muôn loài tình yêu và hận thù, nhưng trong thế giới của các vị thần có lẽ không thể tự cho mình một kết cục viên mãn.

Tâm trạng chán ngán, cô bấm điều khiển từ xa mở chiếc máy hát có thể bật liên tục 8 cái CD, lần này là một cô gái bí ẩn vùng Bắc Âu hát, Should it matter.

Nó thật sự quan trọng sao.
Những gì em phải làm và đang làm
trong trái tim em, anh vẫn là duy nhất
em lắng nghe anh nói
nhưng có lẽ anh ko hiểu được đâu
em hy vọng em có thể là người mà anh yêu nhất.

Should it matter, giờ phút này như hát ra tâm tư hối hận lâu nay của cô, trong nháy mắt cô muốn cầm điện thoại gọi cho Nam Huyền….nhưng mà cuối cùng vẫn nhút nhát, buông di động nắm cả ngày trong tay, bất lực nhắm mắt lại.

Bạc Nhất Tâm vài chỗ nói không sai, quả thực, cô hèn nhát.

Tình yêu và dũng khí của cô trong sự xoay chuyển nhiều năm sớm đã tiêu mòn thành tro, chỉ còn lại chút tàn hy vọng chưa dứt, cho dù có quạt bùng nó lên, cũng chưa chắc có thể cảm động trái tim cứng rắn sắc lạnh như đá của Chiếm Nam Huyền, nếu như thất bại, nhất định sẽ phản phệ cả đời cô.

Cho nên, cô cực kì hèn nhát, không dám đi đến bước quyết định.

Nhưng Bạc Nhất Tâm đã để cô hiểu rõ, Chiếm Nam Huyền hận cô trốn tránh, lòng tự trọng cứng rắn của anh sẽ không cho phép mình lại bày tỏ gì với cô, nếu cô chọn bỏ đi lần nữa hay tiếp tục im lặng, tất cả, rất có thể sẽ trở thành kết cục đã định.

Cô không dám khẳng định tình yêu của cô đối với anh có thể vượt qua nỗi sợ hãi sâu trong lòng hay không, bởi vậy đời này cô không muốn phải quay lại quãng thời gian tự chữa thương một lần nữa, nhưng mà đây không phải là điều quan trọng nhất, thứ làm cô thật sự thấp thỏm lo âu chính là, cô không biết tình cảm còn sót lại của anh đối với cô thật sự có thể khiến anh dứt bỏ hoàn toàn quá khứ hay không.

Anh từng bước trêu chọc cô, bắt cô hoàn trả tất cả vô điều kiện, nhưng trước nay chưa từng nói—-cho dù là ám chỉ, sau này anh sẽ ở bên cô.

Chưa từng nói.

Có tình cảm hay không là một chuyện, hai trái tim đau thương mệt mỏi sau khi gặp lại có thể bắt đầu dưới ánh mặt trời lần thứ hai hay không, lại là một chuyện khác.

Có lẽ chính là điểm này, khiến cô lo được lo mất, mãi lùi không tiến.

Một lần lại một lần, vẫn là bài hát này, trong con mưa nhẹ sắp tạnh không thấy ánh tà dương, chỉ có một mình Aphrodite.

Màn đêm buông xuống, cuối cùng cô vẫn đứng lên, thay quần áo, lái xe ra ngoài.

Chạy không mục đích dưới bầu trời ẩm ướt nơi ánh đèn rực rỡ mới lên, bóng mây hồng bên tòa cao ốc, con đường mệnh mông đầy xe, khi ý thức được càng chạy càng yên tĩnh, đường xe chạy rộng rãi mà hai bên xanh um cây rừng, đã dừng trước cánh cổng đóng chặt số 1 trên sườn núi đường Lạc Dương.

Tắt động cơ, cô gục xuống vô lăng nhắm mắt hồi lâu, sau đó mới mệt mỏi ngẩng đầu lên, khi mở mắt thấy cánh cổng điều khiển từ xa không tiếng động tự nhiên mở ra, camera quan sát được gắn trên cột trụ vẫn đen thui yên lặng như cũ, không hiện lên hình ảnh gì.

Khởi động xe, đặt hai tay lên vô lăng, cô rất lâu không động đậy.

Rốt cục là nên vào, hay nên đi? Sau khi do dự 15 phút cô đưa ra quyết định, cắn môi, lui xe về phía sau, xoay vô lăng về bên phải, không do dự tiến thẳng vào, mọi chuyện không thể quay lại, cho nên cô không có cơ hội thay đổi quá khứ, việc duy nhất cô có thể làm, chính là cố gắng thử cho tương lai.

Khi nhìn thấy cánh cổng nhanh chóng khép lại từ kính chiếu hậu, không đường thối lui, trong lòng cô lại có cảm giác thoải mái.

Rừng cây và đồng cỏ lần lượt biến mất ngoài xe, sống hoặc chết, được hay mất, cứ để tự nhiên đi.

Từ xa đã thấy một bóng người đứng trước tòa nhà chính, lấy tòa nhà màu trắng làm bối cảnh, thảm cỏ mênh mông, cột đèn sắt tỏa ra ánh sáng màu cam, hai tay anh đút vào túi quần, không hề nhúc nhích  nhìn cô xuống xe.

Cơn gió nhẹ sau trận mưa mang theo hơi cỏ thổi lên những sợi tóc của anh, có mấy sợi rơi xuống, nửa che nửa không che đôi mắt u tối dưới cặp lông mi, con ngươi vô cùng u ám, sâu như đêm tối không có điểm cuối, đáy con ngươi đan xen bóng mi dài và ánh cam nhạt tạo nên một quang ảnh kì lạ, giống như lộ ra chút cảm xúc mơ hồ mà cũng lộ ra vẻ phức tạp khôn cùng.

Ánh mắt anh khác thường như xoáy nước biển sâu, đến mức sau này cô vẫn nhớ rõ ánh mắt của anh đêm nay.

“Tại sao lại tới?” Anh bình tĩnh hỏi.

“Xin lỗi.” Có lẽ cô sớm nên nói câu này,”Xin lỗi, năm đó là khiến làm anh bị tổn thương.”

“Anh không muốn nghe điều này.”

“Con dấu kia, xin anh hãy cho em một lần nữa.” Huyền của Ôn Noãn, qua bao năm xa cách, anh có còn là Huyền của em?

“Anh không cần nghe điều này.” Anh nói, đôi môi mỏng hằn lên một đường.

“Em thấy ảnh Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh trên báo, đó là ở Kim Bích Vương Triều đúng không? Phan Duy Ninh muốn hại em là bởi vì hắn muốn đuổi em rời khỏi anh để tác thành Bạc Nhất Tâm, mà sở dĩ Bạc Nhất Tâm muốn hại em, thật ra không phải là vì anh, mà là cô ấy cho rằng Phan Duy Ninh thật sự theo đuổi em, còn anh hết lần này đến lần khác bắt em không được tiếp cận Phan Duy Ninh, là bởi vì anh đã sớm biết người Bạc Nhất Tâm yêu bây giờ là hắn ta, đúng vậy chứ?”
“Anh không muốn nghe những lời đó.” Anh một tay ép cô lên cửa xe, người ẩn ẩn nôn nóng:”Nói cho anh biết, tại sao em lại tới đây?”
Dưới làn mi cụp nửa dâng lên một màn sương mù, cô cúi đầu hỏi:”Còn anh? Tại sao anh lại mở cửa?”
Tay phải anh đột nhiên bóp lấy cổ cô, lực vừa mạnh vừa nhẹ, giống như đang cực lực khống chế, cuối cùng tựa trán mình lên trán cô, giọng nói khàn khàn tuyệt vọng như con thú bị vây khốn, giống như uy hiếp, giống như dụ dỗ, lại giống như khẩn cầu:”Chỉ một câu thôi, khó như vậy ư? Ngoan, nói đi, mau nói cho anh biết.”

Phòng tuyến tâm lý cuối cùng bị sự rối loạn thống khổ và khát vọng khẩn thiết của anh xé nát hoàn toàn.

Cô ôm anh, rụn giọng nói khẽ:”Em yêu anh, thực sự rất yêu, yêu đến mức không dám yêu lại.”

Anh lập tức bất động, mỗi một đường cong trên toàn thân đều trở nên vô cùng cứng ngắc, cho dù hai bàn tay cô đang ôm eo anh, cả người ngơ ngác hoàn toàn mất phản ứng, giống như không tin nổi những gì tai mình vừa nghe thấy, lại giống như trái tim hóa đá sau một ngàn tám trăm năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày chính cô nói ra câu này, chuyện cũ từng màn rõ ràng ngay trước mắt, giờ khắc này đáy lòng anh không hề vui sướng, chỉ cảm thấy vô cùng đau đớn.

Cô tựa vào ngực anh, vì cố gắng đè nén con tim, vành mắt chua xót khàn giọng nói:”Cho dù bao năm trôi qua, cho dù gặp ai, cho dù trải qua bao nhiêu chuyện, cho dù em đang ở phương nào…Em yêu anh, từ trước tới nay, chưa bao giờ thay đổi.”

Anh xốc áo cô lên, làm cô cảm thấy động tác này của anh như muốn nâng đầu cô áp lại vào trong ngực mình, tay anh ôm lấy eo cô, ôm chặt cô vào lòng, sức lực mạnh mẽ giống như khát khao muốn ôm cô đến chết, dừng thời gian để hình ảnh này trở thành mãi mãi, vĩnh biệt quá khứ.

Bóng đêm yên tĩnh, cách đó không xa truyền đến một hai tiếng côn trùng kêu vang, sau đó là âm thanh cơn gió nhẹ lướt qua ngọn cây.

Cô im lặng ngừng nước chảy xuống từ đôi mắt rơm rớm, cách một lớp áo dưới bàn tay cô làn da anh cũng từ từ thả lỏng.

Cuối cùng anh mở miệng, tiếng rất khẽ rất khẽ:”Tại sao bây giờ mới tới? Tại sao bây giờ mới nói?”

Hơi thở lướt bên tai, khẽ đến mức cô phải xác nhận lại:”Gì cơ?”

“Tại sao lại để anh chờ nhiều năm như vậy?”

“Em—-“

Khuôn mặt bị gò mò nóng hổi của anh chạm qua, anh chặn miệng cô, áp cô lên cửa xe.

Lưng bị đập vào vô lăng đau nhói, cô định đẩy anh ra một chút, động tác chống đối rất nhỏ này lại như ngòi nổ làm cảm xúc của anh bỗng chốc phun trào, đường cong toàn thân anh lần thứ hai cứng ngắc, nắm chặt lấy tay cô, gần như phát cuồng cuốn trôi mọi lời lẽ của cô, mạnh mẽ đến mức làm cô không thể hô hấp, giây tiếp theo sau mông truyền đến cảm giác lạnh lẽo tiếp xúc với kim loại, cảm giác lạnh lẽo này nhanh chóng truyền đến bên đùi đang bị ngoại lực cương quyết nâng lên của cô.

Ngay lập tức nơi thít chặt của cô bị mở đến giới hạn lớn nhất, anh một tấc một tấc vô tình đẩy vào cho đến khi người cô hoàn toàn phình lên, cô cắn chặt răng, nâng mũi chân thử thả lỏng để làm giảm cảm giác khó chịu do không đủ ẩm ướt, mà anh bỗng nhiên co rút, bức vách kiên cường mút anh dây dưa của cô truyền đến cảm giác đau nhói, từng lỗ chân lông trên người cô bởi vậy mà co rút nhanh, nhịn không được kêu ra tiếng:”Huyền…đau.”

“Em đau bằng anh sao?” Câu hỏi thương tâm đến cực điểm làm cô suýt nữa bật khóc, cô bị ôm chặt đến không thở nổi, chỉ có bên tai nghe thấy tiếng anh căm hận nhẹ nhàng rên rỉ:”Tại sao lại nhẫn tâm đến mức ngay cả một cú điện thoại cũng không có.”

“Nam Huyền….” Cô đau khổ kêu lên, đôi tai nghe thấy câu nói của anh, nhận ra mình lại bị anh xé rách hoàn toàn, vô lực bám lấy vai anh, cô cố nén đến nỗi chảy cả mồ hôi trên trán:”Đừng động nữa…”

Trong tiếng thở dốc anh dừng lại tất cả động tác:”Chuyện thứ ba.”

“Cái……….gì?”
“Em đồng ý với anh ba chuyện, bây giờ, chuyện thứ ba.”

“Ai…..anh…anh nói đi.”

“Cả đời này, không được có người đàn ông khác.”

Cô ngẩn ra, người đàn ông khác?!

Anh đột nhiên cử động:”Đồng ý mau!”

“Anh…”

Anh đột nhiên đẩy nhanh tốc độ, không chút kiên nhẫn:”Đừng phí lời!”

Suy nghĩ của cô bị động chạm không thể tập trung, mặc dù không còn đau nhưng tốc độ của anh lại quá nhanh nên khó tiếp nhận, lí trí thất lạc khiến cô không mở nổi mắt, thuận theo ý anh:”Ai….được.”

Bên môi nhếch lên một nụ cười mỉm tuyệt mĩ, anh cuối cùng cũng chậm lại tiết tấu, tiếng nói nhẹ như bóng đêm:”Tình yêu của anh, lúc này đây, anh sẽ cưng chiều em thật tốt….”

15 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C14(2)

  1. tho lo nhung ma noi dau cua 10 nam chac gi duoc chap nhan de dang,neu BNT yeu PDN dung nhu nhan xet cua ON thi co le BNT som da buong tay voi CNH,nhung that su BNT khong con yeu CNH nua khong?CLL giu vai tro gi,co lien quan gi den thuong mai cua gia dinh ON khong?nhung toan tinh cua CNH chac cung khong ngoai viec lam an co dinh dang den CNH va ON.tinh tiet cau chuyen van con nhieu bat ngo phai khong Nana?mong duoc doc chap ke,thanks

  2. Sao cơ? Bây giờ mới bắt đầu á?
    Không phải đã viên mãn rồii sao? >.<
    Cơ mà, nếu thật sự viên mãn, thì Chu Lâm Lộ phải thế nào đây??? Tình yêu của chàng lãng tử ấy cũng đáng trân trọng cơ mà… haiz…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s