Huyền của Ôn Noãn-C14(1)

Chương 14: Tình yêu còn sót lại, mối hận bị bỏ rơi (1)

Khi Cao Phóng tuyên bố công khai trước giới tài chính kinh tế mấy tháng trước Thiển Vũ đã thu mua ODS, vì điều kiện hợp đồng quá hà khắc nên giao cho luật sư gửi một thông cáo từ chối thực hiện hợp đồng kí kết tiêu thụ trước kia ODS đã kí, cả giới tài chính lâm vào khủng hoảng, nội bộ Đại Trung hỗn loạn.

Đúng như dự đoán của Chiếm Nam Huyền, sau khi chuyện này xảy ra Chu Lệnh Hồng lập tức liên lạc với Phan Duy Ninh, hy vọng hắn đi thuyết phục hội đồng quản trị Ích Chúng cho phép Đại Trung sử dụng phần mềm đồng loại để thay thế ODS, nhưng dưới sự cố ý ngăn cản của Phan Duy An, chiêu duy nhất có thể cứu mạng Chu Lệnh Hồng thất bại hoàn toàn.    

Đại Trung còn chưa kịp lên tòa với Thiển Vũ, thì đã phải đối mặt với vấn đề nước sôi lửa bỏng, trong một tháng phải trả một khoản tiền bồi thường lớn cho Ích Chúng.

Không lâu sau khi giới kinh tế tài chính loan ra tin tức trọng đại này, làng giải trí cũng bùng nổ một vụ lớn.

Sau khi Ôn Nhu mang báo đến Ôn Noãn mới biết, sau một vòng làm đề tài rảnh rỗi của người ta, cô vất vả lắm mới được sóng êm biển lặng, lại một lần nữa đột nhiên trở thành đề tài hot nhất đại chúng.

Nữ chính trong chuyện này vẫn là hai người, điểm giống vẫn là cô và Bạc Nhất Tâm.

Điểm khác là hai người bọn họ không liên quan đến nhau, chẳng qua là một tờ báo nào đó đăng hình cô chụp chung với Chiếm Nam Huyền mười năm trước, cùng ngày một tờ báo khác lại hé lộ ảnh Bạc nhất Tâm và Phan Duy Ninh hôn nhau, do vậy tạo nên sóng to gió lớn.

Phải biết rằng lần trước, Chiếm Nam Huyền vừa mới tặng cho Chu Lâm Lộ cái mũ xanh nổi tiếng khắp thành phố, nào ngờ chưa bao lâu, anh cũng bị người ta đội một cái mũ to lên đầu, vì vậy kịch vui trong lòng mọi người cứ phát triển, nước miếng của nhóm bà tám không bay tứ tung thực sự rất khó.

Mà tình yêu truyền thuyết có một không hai ở thành phố này của cặp mối tình đầu Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm, cuối cùng bị tấm ảnh Ôn Noãn chụp chung với Chiếm Nam Huyền ầm ầm phủ định.

Phóng viên giải trí lại có dịp phát huy sức tưởng tượng phong phú và tinh thần đào móc chuyên nghiệp của mình, đầu tiên là Chiếm Nam Huyền tạo scandal với cô nguyên nhân là vì tình cũ cháy lại, sau đó trong lúc Bạc Nhất Tâm đang yêu Chiếm Nam Huyền, tình sử Phan Duy Ninh từng điên cuồng theo đuổi ngọc nữ cũng bị lật ra.

Vốn dĩ “Ôn Noãn” bị gán cái mác “hồ ly tinh”, nay bỗng nhiên được thông cảm, thương hại, tán dương, ca ngợi, như măng mùa xuân sau cơn mưa mọc lên ồ ồ thế chỗ những lời bàn tán điều tiếng.

Ôn Nhu còn chưa đọc hết, cười ha hả:“Bên ngoài bảo rằng, khi Chiếm Nam Huyền ra ngoài ăn cơm với Bạc Nhất Tâm bị mất ví tiền, có người nhặt được lấy tấm ảnh trong ví bán cho tòa báo với giá hai trăm nghìn tệ, thật không ngờ cậu ta lại lưu luyến như vậy, đến tận bây giờ vẫn còn để ảnh mày trong ví.”

Ôn Noãn nhìn báo, rồi lại nhìn mình, bùi ngùi nói:”Chị, có phải chúng ta đã thay đổi rất nhiều không?”

“Thẳng thắn mà nói mày và cậu ta đều trở nên rất lợi hại, trước kia một người tài năng bẩm sinh, một người chiếu rọi người khác, đi đâu nhà nào người nào mà chẳng nói bọn mày là một cặp bé con xứng đôi vừa lứa? Nhưng bây giờ thì sao, một người giống như ngôi sao sáng trên bầu trời không thể với tới, một người lại như khuê nữ không ra khỏi cửa.”

Ôn Noãn khẽ lắc đầu, thời gian trôi qua, mọi chuyện biến đổi, dung mạo biến hóa, duyên tình đứt quãng. Hết thảy những điều này vốn là đường đời không thể thay đổi.

Lật tờ báo trong tay, nhìn ảnh Bạc Nhất Tâm và Phan Duy Ninh, kiểu dáng quần áo hai người mặc rất hợp mode, bối cảnh trong tấm ảnh, mặt tường nhung chạm nổi bông hoa mẫu đơn lộng lẫy sang trọng, chắc đang ở một nơi cao cấp nào đó, cảm giác giống như đã từng đi qua.

Trong nháy mắt trong đầu cô xẹt qua cái gì đó, cứ cảm thấy có chỗ nào lạ lạ, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Không lâu sau khi Ôn Nhu đi, Ôn Noãn không hề ngờ rằng Bạc Nhất Tâm lại tìm đến cửa.

Khi chuông cửa vang cô còn tưởng Ôn Nhu quên gì nên mới quay lại lấy, ai biết vừa mở cửa ra đã thấy, đúng là chỉ mặc quần áo hằng ngày cũng là tuyệt sắc thiên tiên Bạc Nhất Tâm đứng ở bên ngoài.

Cô ngẩn người, chậm chạp mở cửa, mời người vào.

Bạc Nhất Tâm nhìn đồ trang trí và cách bài trí trong phòng, thong thả bước đến phòng khách ngồi, bởi vì Ôn Nhu vừa tới, trên bàn còn bày nguyên bộ trà, Ôn Noãn thay lá trà mới, ngồi bằng trên đất thực hành kĩ thuật pha trà, thời gian trôi qua rất lâu, hai người không ai mở miệng nói chuyện.

Qua ba lần nước, cô rót trà cho Bạc Nhất Tâm.

Bạc Nhất Tâm bưng lên, cái miệng nhỏ nhấp nhẹ, khen:”Hơi mát giữ lâu, thơm ngát mùi lan, là trà Minh Tiền Long Tỉnh?”
“Đúng vậy, là Ôn Nhu mang đến, nghe nói là đã được sơ chế trên lò Thất Tinh.”

Bạc Nhất Tâm cụp đôi mi xuống:”Hôm đó có chút chuyện tôi chưa nói xong.” Toilet dù sao cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện. “Hôm nay không hẹn trước mà tới, hy vọng không quấy rầy cô.”

“Không sao.”

“Ôn Noãn, đầu tiên, tôi sẽ không xin lỗi cô chuyện năm đó.”

Ôn Noãn cười:”Cô chưa từng có lỗi với tôi.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ giọng nói:”Tôi không phủ nhận, quá khứ là tôi phản bội cô.” Cô có thể hẹn hò với nam sinh nào cũng được, nhưng dù sao cũng không nên là bạn trai của bạn cùng bàn.

Ôn Noãn đứng dậy:”Có muốn ăn chút gì đó lót dạ không?” Về chuyện nhiều năm trước, kỳ thật kí ức đã có chủ trương, sớm đã lau chùi hết đi rồi, nếu không ai nhắc tới, cõ lẽ vài năm nữa cô sẽ quên không còn chút gì, đối với những việc khác cô đã trải qua trong đời, chuyện bạn bè trong khoảng thời gian ngắn ngủi lúc còn bé là chuyện cỏn con không đáng nói.

Bạc Nhất Tâm nhìn cô đi ra đi vào, rất lâu không nói gì.

Chậm rãi uống trà, khi mở miệng lông mi cụp xuống hiện lên vẻ u sầu hơi oán giận.

“Trước kia xem báo nhắc tới cô và Chu Lâm Lộ, miêu tả cô cao quý thanh lịch, dịu dàng kín đáo, tôi cảm thấy rất buồn cười, đấy sao có thể là cô được? Sau đó tôi hỏi Nam Huyền, Ôn Noãn thực sự là như vậy ư? Anh nói, cô tự đóng mình lại.”

Ôn Noãn im lặng.

“Cô có biết tại sao Nam Huyền lại đến với tôi không?”

Ôn Noãn hồi lâu sau mới cười, nói:”Tôi có một tâm nguyện, chính là hy vọng—-cho dù người yêu tôi hay là người tôi yêu, quãng đời còn lại đều vui vẻ hạnh phúc.” Vậy nên, cho dù lúc trước anh là vì cái gì, chỉ cần bây giờ anh yên ấm vui vẻ, cô cũng sẽ chúc phúc.

“Cô cứ phải không thèm đếm xỉa như vậy?” Bạc Nhất Tâm nhếch miệng mỉa mai, “Để tôi nói cho cô biết nhé, hồi trước anh ấy chấp nhận tôi là bởi vì tôi lúc đó hoàn toàn tương phản với cô, khi đó cô quyết tâm đẩy anh ấy ra khỏi người, còn tôi lại thích anh ấy đến phát cuồng, một lòng một dạ chỉ muốn chiếm lấy cho mình.”

Ôn Noãn cúi đầu, không nói nên lời.

“Có vài lời tôi đã giữ trong lòng rất lâu….Khi đi học cô cho rằng người bạn tốt nhất của cô là tôi, nhưng không biết người đố kị sau lưng cô nhất cũng là tôi, tôi ghen tị cô vừa mới sinh ra đã có người bố giàu có yêu thương đặt trong lòng bàn tay, cũng ghen tị cô còn nhỏ như vậy đã có một người bạn trai như Nam Huyền, nhưng cô có biết tôi hận cô chỗ nào nhất không?”

Ôn Noãn nhẹ nhàng thở dài:”Hình như cô đã nói rồi.” Rằng cô không biết quý trọng.

Trong đôi mắt Bạc Nhất Tâm dâng lên sự xa cách rất sâu.

“Tôi thật sự không hiểu, tại sao ông trời lại ưu đãi cô đến vậy, cô lên lớp đọc truyện tranh, tan học chơi bóng, cuối tuần yêu đương, không hề học bài, nhưng luôn đạt điểm cao hơn những người gắng sức học hành.” Không chỉ về mặt học tập, ngay cả cầm kì thi họa và các hoạt động cũng tinh thông, còn được các nam sinh yêu mến, cho dù cô nói gì cũng không có ai nói nghịch ý cô, nhưng những thứ đó cũng chưa đủ để người ta có thành kiến quá xấu về cô.

“Điều làm tôi hận nhất chính là cô chưa từng biết quý trọng thiên phú của mình, người khác trải qua bao gian khổ cũng không đạt được mục tiêu lấy được thành tích, nhưng đối với cô lại dễ dàng như trở bàn tay, mỗi thứ đều như nhất định sẽ đạt được đến mức cô có thể không thèm để ý.”

Bạc Nhất Tâm nhẹ nhàng nhấp trà trong tay.

“Cô có thể nhất thời xúc động mà chạy ngày chạy đêm học đàn dương cầm, nhưng sau khi giành được giải nhất trong một cuộc thi lại cảm thấy không có tính khiêu chiến mà không chơi nữa, sau đó cô đổi sang học tennis, rồi sau khi đánh bại kẻ vô địch toàn trường lại hết hứng thú, mỗi thứ đều như thế, sau khi tới một độ cao nhất định cô sẽ từ bỏ.” Trước kia cô vẫn tin rằng, cho dù chọn thứ gì chỉ cần Ôn Noãn thật sự kiên trì, sau này nhất định sẽ có thành quả, nhưng dưới con mắt của Ôn Noãn ngây thơ, tất cả đều chỉ là những trò chơi bình thường, vốn dĩ không cần tiến lên, ngày qua ngày cô cứ chà đạp lên thiên phú trời cho nhiều người mơ ước.

Năm đó, trong mắt Bạc Nhất Tâm mà nói quả thực vô cùng đáng ghét.

“Nhưng mà tôi cũng phải thừa nhận, những nữ sinh như tôi trong lòng rất mâu thuẫn, vừa đố kị cô cũng không tự chủ được thích cô, cô bản tính nhiệt tình, chân thành, đơn giản, vui vẻ không chút toan tính, trên người cô tỏa ra một thứ ánh nắng như ánh mặt trời cuốn hút chúng tôi. Cô ngang bướng ương ạnh đến mức chỉ cô mới có thể đánh người ta, người ta không thể đánh lại cô, các nữ sinh cũng chạy quanh theo cô, trong đó có cả tôi…Nói đến Đỗ Tâm Đồng, phải, là tôi xúi cô ta đi hại cô, nhưng khi cô ta thực sự làm vậy, đột nhiên tôi lại cảm thấy rất ghét cô ta, cho nên tôi thất tín với cô ta. Tôi cũng không biết đó là suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy tôi có thể hại cô, nhưng khi người khác làm vậy, tôi lại cảm thấy không vui.” Cô ngừng lại, vẻ mặt tự giễu.

“Cô biết không? Bao nhiêu năm rồi cô vẫn là đỉnh núi tôi không thể chạm đến, vì vượt qua cô tôi không một ngày ngừng cố gắng, sự thành công hôm nay của tôi không phải đổi lấy bằng gương mặt hay bằng tiền tài quyền thế của Nam Huyền, mà đó là cái giá cho mười năm cố gắng mỗi giây mỗi phút chưa từng lơi lỏng, tôi không có thiên phú như cô, nhưng tôi cố gắng và phấn đấu hơn cô rất rất nhiều, ông trời chắc sẽ chịu thừa nhận ưu điểm này phải không?”

Ôn Noãn cắn nhẹ môi, thật sự cho tới bây giờ cô cũng không biết, mình từng mang đến áp lức lớn như vậy cho người bên cạnh.

“Mười năm này—-cô có vui vẻ không?” Cô hỏi.

Bạc Nhất Tâm cười nhạo thành tiếng:”Vui vẻ chỉ quan trọng với những nhân tài như cô thôi.”

Ôn Noãn nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở ra, chỉ cười, không nói gì.

Cô và Ôn Nhu từ nhỏ mất mẹ, thiếu niên mất cha, các cô không có chuyện đau lòng sao? Chỉ sợ không hẳn vậy.

Chẳng qua là, hà tất phải bày trái tim khuyết thiếu của mình ra cho người ta xem? Đâu cần mỗi giây mỗi phút đều tự nhắc nhở mình đã không còn ai để dựa vào, có thể có tình huống thê thảm chết mà không có ai nhặt xác, sau khi xót xa cho số phận của mình lại phải kiên cường ương ạnh. Lấy được sự an ủi cho tâm hồn và thỏa mãn bản thân từ trong “Sống không thể tệ hơn ngươi khác mà phải tốt hơn người khác”—-không phải sống như thế mới được coi là có ý nghĩa ư? Nhưng mà bản tính lười nhác, cho dù biến cố lớn thế nào, cô sớm đã quen thích ứng với mọi hoàn cảnh.

Trên đời này, người có thể trèo lên đỉnh Kim Tự Tháp chỉ có một phần vạn, còn chín ngàn chín trăm chín mươi chín còn lại cho dù có tài giỏi thế nào vẫn chỉ là một người bình thường, có hỉ nộ ái ố thăng trầm của người bình thường, cô cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt trong chúng sinh bình thường mà thôi.

Im lặng thật lâu sau, Bạc Nhất Tâm mới tiếp tục chậm rãi nói:”Từng có một đợt, khi cô cuối cùng cũng trở về đi học, tôi cho rằng tôi đã vượt qua cô, cho dù đi đến đâu ai ai đều biết cái tên Bạc Nhất Tâm, mà một người hồi trước sáng chói tựa thiên thần như cô, rốt cục vẫn là một nữ sinh viên bình thường không có tiếng tăm gì mà thôi. Nhưng mà, từ sau khi cô vào công ty của Nam Huyền tôi mới hiểu ra, mấy năm nay anh không nhắc đến cô một chữ không có nghĩa là anh ấy đã quên cô, mà hoàn toàn ngược lại, nguyên nhân là vì tình cảm đã chôn giấu quá sâu, cho nên anh mới có thể không hề quan tâm đến tin tức và hành tung của cô.” Bạc Nhất Tâm nắm cái tách trong tay, đáy mắt hiện lên sự bi thương vô hạn.

“Cô hiểu được cảm giác đó không? Cho dù tôi cố gắng thế nào, đến mức cho dù có thể bắt được trái tim của đàn ông khắp thiên hạ, lại duy nhất không chiếm được lòng anh ấy, còn cô, mười năm dễ dàng không làm bất cứ một việc gì, lại vẫn giữ trọn trái tim anh, hơn nữa cho đến tận ngày hôm nay—-cô vẫn không biết quý trọng.”

Ôn Noãn ngẩng đầu ngây ngốc nhìn cô, dường như không thể phản ứng lại những gì cô vừa nói.

“Tôi thực sự không thể hiểu được, tại sao nhất định phải là người phụ nữ lạnh bạc như cô, luận tình cảm cô không yêu anh ấy bằng tôi, luận trả giá cô không làm nhiều việc vì anh ấy như tôi, luận hiểu biết cô không hiểu từng việc làm của anh ấy bằng tôi, nhưng tôi vĩnh viễn chỉ có thể là hồng nhan tri kỉ, đáy lòng anh ấy có một góc vĩnh viễn chỉ chứa đựng tình yêu sâu đậm nhất đối với cô, anh ấy hận cô lúc trước kiên quyết đòi chia tay, hận cô không nói một tiếng bỏ đi, hận cô bảy năm không về một lần, hận cô tới bây giờ vẫn không bỏ xuống được chuyện cũ cố gắng lại, hận cô xa lánh muốn chắp tay tặng anh ấy cho tôi.”

Ôn Noãn nhảy dựng lên:”Đừng nói nữa.” Trong lòng có nỗi đau mỏng manh ép chặt tới mức cô không thể thở.

Bạc Nhất Tâm chậm rãi uống hết chén trà, buông tách đứng dậy.

“Năm đó nếu không có Nam Huyền, tôi sớm đã bị người bố đánh bạc nợ ngập đầu ép đi làm gái nhảy, là Nam Huyền tạo điều kiện cho tôi học hết trung học, khi tôi mới bước vào nghề cũng là anh hao tổn một số tiền lớn cùng sức lực mới giúp tôi tránh khỏi vòng lẩn quẩn quấy rầy của lũ đàn ông, có thể nói không có anh ấy sẽ không có Bạc Nhất Tâm tôi ngày hôm nay, Ôn Noãn, tôi nói thẳng cho cô biết, danh xưng Chiếm phu nhân là giấc mộng lớn nhất đời tôi, trên thế giới này không có ai yêu anh ấy bằng tôi, nhưng mà, tôi không ích kỉ được như cô, vĩnh viễn chỉ quan tâm mình có vui hay không.”

Cô vừa nói vừa đi về hướng cửa.

“Có lẽ cô không biết, kỳ thật điều Nam Huyền hận nhất chính là——-anh ấy vẫn còn yêu cô. Tự giải quyết cho tốt đi.”

18 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C14(1)

    • Cam on Nana da dich va chia se truyen. Minh doc den doan doi thoai gia ON va CNH khi anh chat van co ve viec di Anh hoc lay bang thac si minh cam thay rat la suc dong va dau long cung voi CNH….su ra di lan dau cua ON la 1 vet thuong sau dam trong long CNH. Dong thoi minh cung thay dau gium cho ON vi cung hieu duoc tam trang hoang mang cua co vi chinh co thuc su khong biet la CNH co yeu co khong hay anh chi gan gui co de tra thu co hoac coi co la con co trong van tro choi voi CLL. Qua nhieu mau thuan giua 4 nhan vat va ho cu luanh quanh o trong vong roi nay …..Cau “yeu la dau kho” (love hurts) that la thich hop voi cap chinh. Minh thay cot truyen that la loi cuon lam minh me tit muon doc cho het……Van tu rat la xuc cam lam cho chinh minh cam nghiem duoc niem dau, noi kho cua ON na CNH.

  1. chắc ôn nhu muốn trả thù nam huyền nên lôi ảnh ngày xưa ra cho lên báo
    lại gặp nhất tâm ở nhà với bạn trai nên cho người theo rõi
    vậy là cả hai vấn đề lên báo một lúc
    để cho em ôn noãn đỡ oan ức
    nhờ em Na nhờ
    cám ơn em nhá

    • Không phải Ôn Nhu làm đâu.

      Trong chap trước có chi tiết Nam Huyền ở trong quán ăn đã đưa cho Nhất Tâm tấm ảnh ngày xưa anh chụp cùng Ôn Noãn, còn nói là “anh có một việc muốn nhờ em!”
      Lại thêm với những điều mà Nhất Tâm đã nói với Ôn Noãn trong chương này thì có thể đoán ra ai đứng sau vụ lùm xùm này rồi…hà hà

  2. Có lẽ, trong tình yêu cần có thêm một chút ích kỷ!

    Ôn Noãn không có lỗi, nhưng cái sai của cô ở đây chính là luôn nghĩ cho người khác.

    Như Bạc Nhất Tâm đã nói, cô có tài năng thiên phú nhưng lười nhác không cố gắng, nhưng tại sao lại không nghĩ rằng vì cô không có tham vọng muốn làm người tài giỏi.

    Cô luôn trưng ra vẻ mặt tươi cười không phiền muộn chỉ vì muốn cất giữ nỗi đau cho riêng mình không muốn người khác thương hại thôi. Yêu Nam Huyền nhưng sẵn sàng chịu đau một mình mà dâng anh cho người khác; luôn cảm thấy mặc cảm vì lỗi lầm đã gây ra trong quá khứ… Tất cả những điều đó cũng chỉ vì nghĩ cho người khác thôi. Chỉ là, có đôi lúc mọi người sẽ không suy nghĩ như mình đã nghĩ. Có thể với Ôn Noãn cô nghĩ làm như vậy là tốt cho mọi người, nhưng lại không biết rằng họ không hề muốn như vậy.

    Cô không ích kỷ với tình yêu của mình. Nhưng lại ích kỷ với riêng bản thân mình. Vì cô đã chọn cách nhường lại hạnh phúc cho người khác.

    Trong mắt mọi người đó là ích kỷ đấy… thật buồn cười!

  3. aiz, gì thì gì ta vẫn chả thông cảm cho con mụ NT được chắc tại họ Bạc, he he, nghe nó cứ như bạc tình bạc nghĩa ý, dù sao ta cũng mang danh tưng tửng, ứ cần bít, chỉ bít là ta ứ ưa con mụ nì

  4. cam on ban da post chuong moi,truyen van con roi mu vi triet ha nhau o thuong truong,scandal ve anh chup giua CNH va ON ,BNT va PDN,cuoc noi chuyen giua BNT va ON.Neu thuc su CNH nhat dinh lay BNT vi cam dong tinh yeu 10 nam cua BNT va nhung dieu BNT lam cho CNH thi co le CNH da khong con xung dang la Huyen cua On Noan,boi vi gia tri cua ON va BNT tuong phan.Neu BNT biet buong tay som vi hieu rang minh hay la chinh minh chu khong nen phai giong nhu nguoi khac co le BNT da thay the duoc vi tri cua ON trong long CNH trong qua trinh thoi gian ON bo di.Vi BNT mang thai nen CNH phai cuoi chang?BNT dam an vung tinh cam chang?dam de nhung uoc mo da co gang trong 10 roi khoi tam tay chang?tat ca van con la cau hoi,boi vi nhung suy nghi ,hanh dong cua CNH ,CLL,PDN van con lam nguoi doc khong hieu duoc,rieng phan ON thi sao?co that su im lang trong 10 nam ma khong he co tinh toan gi khong?that su de BNT mia mai ,che trach la khong hieu CNH ma van lang nghe,that su de dam cuoi bon ho voi nhau dien ra chang? tai sao CNH lai dua tam anh yeu thuong nhat de nho BNT dien tuong,truyen nay lam ban dan thien ha tam chuyen ron rang.Thanks ban nhieu,nhung rat nong long duoc doc nhung trang ke de biet chu y cua 2 nhan vat CNH va ON.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s