Huyền của Ôn Noãn-C13(4)

Chương 13: Đoạn tuyệt, ích kỉ (4)

Từ khi về từ Thiển Vũ, Ôn Noãn tự nhốt mình trong nhà.

Lơ đãng lấy hộp xếp hình 5000 miếng từ trong cái góc nào đó ra, cô ngồi xuống đất xếp, mất ăn mất ngủ xếp, cho dù mặt trời mọc mặt trời lặn cô cũng không để ý, sau vài ngày cuối cùng chỉ còn lại phần giữa, cho dù eo đau lưng đau cũng vẫn hết sức chăm chú ghép từng miếng một.

Ngay khi cô nghĩ sắp xếp xong rồi, mới phát hiện còn một miếng không thấy là quan trọng nhất, lúc tung cả nhà vẫn không thấy bóng dáng, vết xước trên tay lưu lại một rãnh nhỏ đen đen, giống như vết thương không thể nào bù đắp.

Giống như không lâu sau, lại giống như không biết năm nào tháng nào, Chu Lâm Lộ gọi điện đến hẹn cô đến câu lạc bộ tư nhân, từ sau khi từ chức tổng giám đốc Đại Trung anh một mực ở lại thành phố, bay tới bay lui qua Macao và Flo Rida, so với hồi trước cô càng khó gặp được anh hơn, mỗi lần chỉ có thể chờ anh xuất hiện.

Khi nhìn thấy cô Chu Lâm Lộ giật nảy mình:’Noãn Noãn, em bị ốm?!”

Cô sờ sờ khuôn mặt gầy sọp đi của mình, không cần soi gương cũng biết dung nhan tiều tụy, nhìn anh cười:”Đúng vậy, bệnh tương tư, nhớ anh tới mức mất hồn mất vía.”

Anh vừa tức giận vừa buồn cười:”Còn biết nói giỡn, xem ra cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Lâm Lộ.” Cô nhịn không được hỏi vấn đề đã nghẹn rất lâu trong lòng:”Anh từng bước lợi dụng kế hoạch của Nam Huyền để phá đổ Đại Trung?”

“Đúng là anh lợi dụng hắn, nhưng quan trọng là hắn cũng tình nguyện bị anh lợi dụng, em tưởng rằng hắn ta không biết ý đồ của anh? Nuốt Đại Trung đối với Thiển Vũ trăm lợi không một hại, cho nên hắn mới vui vẻ bơi theo sợi dây câu dài của anh.”

Cô hơi buồn:”Hai người các anh trong lòng biết rõ, lại gạt một mình em, sao anh không nói cho em biết trước một tiếng?” Hại cô một lần nữa lại oan uổng làm kẻ phản diện.

Chu Lâm Lộ cười:”Nếu nói trước cho em, sao anh biết được em sẽ xử anh như thế nào?”

Cô sém tí nữa muốn cầm đũa gõ anh một cái “Bây giờ anh hài lòng rồi chứ?!”

“Hài lòng, vô cùng hài lòng, ha ha!” Chu Lâm Lộ mặt cười nở hoa tránh chiếc khăn ăn đã bị cô vo thành một cục ném tới,”Anh biết, trên thế giới này em duy nhất chỉ yêu anh thôi, đúng không?” Con mắt tinh ranh cười đến nheo một nửa lại, lơ đãng lướt qua phía cửa không xa sau lưng cô.

Ôn Noãn bực mình đứng dậy.

Chu Lâm Lộ cuống quít giơ hai tay lên đầu hàng:”Bạn gái đại nhân, anh sai rồi! Anh đáng chết! Anh xin lỗi em, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé…” Anh vô cùng đáng thương vẫy vẫy đuôi.

Cô không nhịn được bị anh chọc cười, lườm anh một cái, cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Anh phụ họa cười cười nheo đôi mắt hẹp dài, cô đưa lưng về phía cửa nên không thấy vừa rồi có hai bóng người đi qua, khi anh cố ý khiêu khích nói ra câu nào đó vốn chỉ thuộc về lời thề của cô và ai đó, không ngoài dự tính nhận được cái lườm từ đôi mắt lạnh lùng của anh ta.

Dường như mỗi lần anh hẹn Ôn Noãn, người nào đó sẽ xuất hiện, anh không tin trùng hợp đến vậy, điều anh không tin nhất chính là, lần này lại trùng hợp đến mức người nào đó tuấn dung cũng hao gầy, dáng vẻ lườm anh kia chưa từng thấy sa sút không có sức sống như vậy.

Mắt đảo ngược về Ôn Noãn ngồi đối diện, trong mấy ngày anh không ở đây đã xảy ra chuyện gì?! Cô cũng không nhận ra sự khác thường của anh, hỏi:”Bây giờ anh đã rời khỏi Đại Trung, không còn việc gì với—–Chiếm Nam Huyền nữa, đúng không?”

Anh không chút do dự bĩu môi:”Không có việc gì? Anh nói cho em, giữa anh và hắn ta còn nhiều món lắm!”

Cô giật mình:”Tại sao?”

Một bàn tay lớn vượt bàn đập vào đỉnh đầu cô:”Em còn dám hỏi anh tại sao?! Tự hỏi chính em đi! Là ai cắm cho anh một cái sừng lớn như thế hả? Nếu không phải niệm tình em cuồng dại hối hận ngồi đợi ba ngày ba đêm dưới nhà anh, em xem anh còn để ý đến em không?!”

Nghĩ lại buổi tối hôm nào ai đó đang ngạo mạn đắc ý tươi cười bỗng dưng nổi trận lôi đình! Không có việc gì? Mơ à!

Ôn Noãn xấu hổ cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.

Nói đến cuối rốt cục ít nhiều vẫn là do cô dựng nên, nếu không phải cô không biết nội tình bảo vệ Chu Lâm Lộ trước mặt Chiếm Nam Huyền, giữa hai người bọn họ vốn dĩ cũng chỉ là vương không thấy vương thôi, không phát triển thành thế cục thủy hỏa bất dung như ngày hôm nay.

Mặt khác cô cũng tủi thân, Chu Lâm Lộ không vui khi cô làm việc bên Chiếm Nam Huyền, cho nên rất nhiều lúc dùng thủ đoạn, cố ý giấu cô, còn Chiếm Nam Huyền lại chưa bao giờ giải thích gì cho cô, chỉ lạnh lùng nhìn cô sắm vai sứ giả chính nghĩa.

Kết quả là hai kẻ cố chấp kia đều biết rõ ràng, duy chỉ có cô giống như một đứa mù, đụng chạm lung tung trong ván cờ giao chiến mưu lược của bọn họ.

Cuối cùng, Chiếm Nam Huyền ẩn nhẫn lâu ngày cũng tức giận, vừa ra tay liền dựng sacandal Chu Lâm Lộ mất mặt xấu hổ bị bạn gái phản bội.

Trong một gian ghế thanh nhã cuối dãy hành lang dài, Bạc Nhất Tâm nửa nằm trên chiếc tràng kỉ nhỏ kiểu Hàn, đôi mắt trong trẻo nhìn Chiếm Nam Huyền đối diện, từ lúc bước vào anh vẫn chưa nói gì, chỉ im lặng thong thả uống từng ly rượu, gương mặt giống như mê ly mơ hồ, lại giống như trầm ngâm suy nghĩ xa xôi.

Thật lâu sau, anh nói:”Nhất Tâm.”

“Hả?”

“Giúp anh một chuyện.”

“Anh nói đi.”

Anh cầm chiếc áo khoác đang vắt tùy ý ở trên tràng kỉ, lấy ví tiền bên trong ra, đưa về phía đối diện.

Bạc Nhất Tâm cầm lấy, mở ra, trong ví tiền lộ ra một tấm ảnh nhỏ, cô rút ra nhìn kĩ.

Đó là tấm ảnh chụp chung đã lâu rất có ý nghĩa, anh trẻ trung và Ôn Noãn mặc cùng một bộ áo trắng quần soóc trắng, còn có giày chơi bóng màu trắng, ngồi cùng nhau trên bãi cỏ tràn đầy ánh nắng, Ôn Noãn dựa vào lòng anh, hai tay anh ôm chặt eo cô, mặt áp lên mặt cô, hai người đều cười tít mắt, dáng vẻ trẻ con hồn nhiên vô cùng vui vẻ.

Bạc Nhất Tâm xoa xoa bụng, thả ảnh xuống, mỉm cười nói:”Em phải vào toilet một lát.”

Đứng dậy đi ra ngoài, đi đến cuối dãy hành lang, khoảnh khắc đẩy cửa vào cô ngẩn ra.

Ôn Noãn đang rửa tay nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, lập tức phản ứng lại, cười cười với cô.

Bạc Nhất Tâm bình tĩnh nhìn cô.

Ôn Noãn đi về hướng cửa, trong chớp mắt hai mắt giao nhau, Bạc Nhất Tâm bỗng nhiên nói:”Chờ một chút.”

Cô dừng bước, nghiêng đầu dừng lại.

Một đôi mắt gần như lạnh lùng sáng tuyệt đẹp liếc đến:”Cô thật sự không hận tôi?”

“Hận cô gì chứ?”

“Tôi và Duy Ninh hãm hại cô.”

Ôn Noãn lắc đầu:”Không hận.”

“Tại sao? Trước kia cô không hề độ lượng như vậy, sao bây giờ lại thay đổi? Muốn đóng vai thiên sứ trước mặt Nam Huyền? Hay là trong những năm bỏ đi đầu óc cô bị cháy hỏng rồi, thực sự cho rằng mình là Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn?”
Ôn Noãn bình tĩnh:”Nhất Tâm, có một câu tôi đã muốn nói với cô từ rất lâu rồi. Cám ơn cô, thực sự rất cám ơn, cám ơn cô đã đi cùng anh ấy qua những năm tháng đau khổ nhất.”

Bạc Nhất Tâm hơi nghẹn lại, sau đó lạnh lùng châm chọc:”Thật buồn cười, cái gọi là cám ơn của cô chính là quay về đoạt anh ấy với tôi?”
“Tôi không phủ nhận tôi đã từng có ý nghĩ này, tôi thực sự muốn ở cạnh anh ấy một lần nữa, nhưng mà tôi nhận ra tôi đã sai rồi.”

Bạc Nhất Tâm liếc mắt nhìn cô:”Cô cũng sẽ sai?”

“Sau khi tiếp xúc với anh ấy tôi mới biết, thì ra tất cả đều đã sớm thay đổi, khi đối mặt với tôi anh ấy vẫn không thể quên hết đau khổ trước kia, từ đầu đến cuối chỉ có tức giận trả thù cùng bất an, nhiều năm như vậy là cô cho anh sự bình tĩnh, còn tôi, chỉ khiến cảm xúc của anh ấy hỗn loạn.”

Vẻ mặt châm chọc khiêu khích của Bạc Nhất Tâm hơi hơi thả lỏng.

“Nếu cô đã từng trải qua giống như tôi và anh ấy thì sẽ biết, lý tưởng thế giới của một người phải xây lại sau khi bị sụp đổ, đó là một quá trình vô cùng vô cùng khó khăn và tăm tối, phải khó khăn lắm anh ấy mới thoát ra được bằng sự ngoan cường của bản thân, trong lúc rất mâu thuẫn tôi tự hỏi, tôi thực sự có khả năng xóa tan tất cả mọi thứ đã xảy ra sao? Anh ấy muốn chấp nhận tôi một lần nữa, thì nhất định phải lật lại những vết thương tôi đã từng để lại cho anh ấy. Tôi thật sự muốn anh ấy lại một lần nữa trải qua quá trình sụp đổ lòng tin và xây dựng lại ư?” Dư âm tiếng vọng vang rộng trong không gian tĩnh lặng.

“Tôi biết anh ấy vẫn còn dư tình với tôi, nhưng hôm nay anh ấy đã không còn là cậu thiếu niên mới bước vào đời nữa, bây giờ so với bất cứ ai anh ấy đều hiểu rõ ràng làm thế nào mới có thể giành được thứ tốt nhất, những thứ như tình cảm, đối với cô, tôi anh ấy hiện tại mà nói, có lẽ đã không còn là thứ quan trọng nhất, tôi hà tất phải dùng chính sự tồn tại của mình để ép anh ấy phải đối mặt với những vết thương trong quá khứ.” Cô nhìn về phía Bạc Nhất Tâm.

“Bởi vì chuyện cũ phức tạp như vậy, giữa anh ấy và tôi vĩnh viễn sẽ có vài thứ trở thành tiêu điểm đau đớn, tôi ở bên cạnh anh ấy lâu như thế, cái thu được duy nhất là đành phải thừa nhận tôi không còn….hiểu anh ấy nữa, tôi không biết anh ấy đang nghĩ gì, tôi không biết trái tim của anh ấy ở đâu, thứ tôi cảm nhận được chỉ có một điều, đó là tôi mang lại cho anh rất nhiều mâu thuẫn và xung đột, rất ít vui vẻ.”

Một nụ cười thương cảm bất đắc dĩ hiện lên trên khóe miệng cô.

“Không phải tôi muốn đoạt anh ấy với cô, tôi chỉ hy vọng anh ấy hạnh phúc, sở dĩ tôi muốn trở lại bên cạnh Nam Huyền, là bởi vì tôi cứ tưởng rằng mình có thể đem lại hạnh phúc cho tương lai của anh ấy, nếu anh ấy hạnh phúc bên tôi, cho dù cô thế nào, cho dù sống hay chết tôi cũng sẽ không buông tay lần nữa, nhưng mà nếu anh ấy hạnh phúc bên cô, thì cho dù cô có yêu cầu tôi đời này đừng quay về đây nữa, tôi cũng có thể làm được vì hai người.”

Vẻ mặt Bạc Nhất Tâm trong khoảng thời gian ngắn thay đổi mấy trăm lần, muốn nói gì đó, rốt cục vẫn ngậm miệng, đợi sau khi Ôn Noãn nói xong toàn bộ, cô yên lặng nhìn Ôn Noãn thật lâu, cuối cùng đôi mắt vẫn phát ra ý chế giễu.

“Ôn Noãn, bây giờ tôi tin rằng cô thực sự không hề hiểu anh ấy, bởi vì cô vẫn tự cho mình là đúng, cô tạo cho mình nhiều lý do hợp tình hợp lý như vậy, nói đến cùng là cô sợ lại làm tổn thương anh ấy, hay là sợ làm tổn thương chính cô? Cô chắc chắn anh ấy sợ bị tổn thương lần nữa chứ? Cô có tư cách gì trùm suy nghĩ của cô lên đầu anh ấy? Cô hiểu rõ tâm ý thật sự của anh ấy sao? Không phải cô nghĩ rằng cái gọi là từ bỏ và hy sinh của cô thật vĩ đại đấy chứ? Đúng là buồn cười chết mất! Cô cần gì phải dối trá tìm lý do tô son trát phấn lên sự ích kỉ của cô như vậy? Nói trắng ra không phải là cô yếu đuối không dám lại chịu trách nhiệm với tương lai của anh ấy ư?!” Thản nhiên liếc cô một cái cuối cùng, Bạc Nhất Tâm mở cửa đi ra ngoài.

Ôn Noãn đứng im tại chỗ rất lâu, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ, rất lâu sau mới đi đến gần bồn rửa tay, vốc nước lên mặt hết hất lại hất. Đó chính là lí do tại sao ngày hôm đó cô lại cãi nhau với Chiếm Nam Huyền? Anh cho rằng sự lui bước của cô là ích kỉ, yếu đuối, không có dũng khí……Chịu trách nhiệm cho tương lai của anh?

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C13(4)

  1. thanks nana ngày nào cũng vào nhà bạn mấy lần .mà dạo này ngày nào coi xong cũng nặng nề đi ra.mà k coi thì k chịu nổi hihi.k biết khi nào anh chị mới ngọt ngào lại cho mọi người nhờ

  2. Rốt cục, vẫn không thể hiểu mấy người này… haiz..
    nhưng có một chuyện hình như đã đoán ra, đó là CNH đang “trả lại” cho PDN những gì mà hắn đã đắc tội với mình, chẳng hạn như việc hắn bắt CNH đổ một vỏ ốc lớn sau khi đã ăn xong… haha

      • Uhm, cái Nhok nói chính là điều này.

        Nên nhớ, người mà Nam Huyền yêu nhất là Ôn Noãn, và chỉ duy nhất một mình cô thôi. Bạc Nhất Tâm cho dù có ở bên cạnh, có yêu anh nhiều như thế nào thì cũng không thể thay thế Ôn Noãn trong lòng anh. Và tất nhiên, với một người thâm sâu như Nam Huyền thì anh không để mình có con với người mình không yêu.

        Nhok không thể lý giải thật rõ ràng, nhưng đại khái hiểu như vậy. Một chút suy luận nhỏ thôi.

  3. that la bo tay cho nhung tinh tiet nhu vay,rat la roi mu len,van khong hieu duoc ly do tai sao ngay ay ON doi chia tay,su hien dien cua BNT trong nhieu nam vi dieu gi,ca CLL nua da va dang muu cau chuyen gi ma van duy tri quan he map mo voi ON,CNH dau tri voi CLL nhung ca 2 deu bien ON thanh quan co trong tay de tranh thang thua,rieng ON co that su khong co tinh toan gi cho tinh yeu cua minh khong,co that su khong nhung tay vao chien truong thuong mai khong?cam on ban da tiep tuc post,doc truyen nay ma cu tuong minh dang tham gia 1 nghia vu quan trong nen cu moi chuong lai tha ho gop y kien,y co.thanks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s