Huyền của Ôn Noãn-C13(2)

Chương 13: Đoạn tuyệt, ích kỉ (2)

Khi hầu như tất cả các báo đều lấy ảnh nụ hôn của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm làm tiêu đề, chỉ có duy một nhà lại làm trái, đưa tin về Ôn Noãn và Chu Lâm Lộ.

Trên báo mỗi tấm ảnh đều cực kì sắc nét, cô ngồi tựa vào khóm hoa tường vi lớn màu đỏ sậm, gương mặt đau thương u sầu chân thành tha thiết động lòng người, sau đó Chu Lâm Lộ xuất hiện, cô ngửa đầu vui mừng như điên, trong con ngươi lấp lánh một giọt nước mắt trong suốt, mà đầu ngón tay rớm máu của cô, khi vòng tay ôm chặt lấy anh nhiễm đỏ cả áo sơ mi của anh.

Ôn Nhu cười nhe nhởn:’Trời ạ, cả thế giới này đều sẽ nghĩ mày yêu cậu ta.”

Ngay cả Ôn Noãn sau khi xem xong bài báo này cũng không nhịn được nghĩ, nhất định phải gọi điện thoại nói cho Chu Lâm Lộ, cô đã khóc vì anh.

Bài văn viết thực sự rất hàm súc, phóng viên tận mắt nhìn thấy thấy thật cảm động, cố gắng giải oan cho Ôn Noãn, nhấn mạnh phụ nữ hiện đại trước khi kết hôn có ai không từng qua lại với vài người khác phái? So sánh và lựa chọn vốn không có gì đáng trách, hành động của Ôn Noãn không đáng bị chỉ trích.

Cuối cùng là một đoạn vô cùng cay độc, mỉa mai nói Chiếm Nam Huyền ở nhà Ôn Noãn một đêm cũng không chiếm được lòng cô, ngược lại cô đợi Chu lâm Lộ mấy ngày mấy đêm, đợi anh suốt đêm không đi. Chiếm Nam Huyền lén lút hại người so ra năng lực vẫn kém Chu Lâm Lộ.

Ôn Nhu cười lăn lộn trên sofa.

Giống như kéo dài nhiều thế kỉ, khi điểm nóng mới hấp dẫn hết sự chú ý của mọi người, chuyện này cuối cùng cũng bị bỏ quên lại phía sau, chỉ có vết xước trên tay Ôn Noãn là kỳ lạ không khỏi được hoàn toàn, cái miệng vết thương nhỏ bé kia giống như không thể tự khép lại, mãi mãi không thể phục hồi lại như cũ.

Khi Ôn Nhu hỏi cô có quay về Thiển Vũ làm không, cô chắc chắn lắc đầu.

Nhưng mà ngày thứ hai sau khi cô vừa dọn về nhà, Cao Phóng đã xuất hiện trước cửa nhà cô.

Khoảnh khắc đó cô cảm thấy mình giống như phi tần của đế vương cổ đại, vạn tuế gia mất hứng một cái liền đẩy cô vào lãnh cung, không biết khi nào hoàng thượng bỗng nhớ tới người này, vì thế một đạo chỉ ban xuống, cô hoảng sợ diện thánh.

Sau khi lo lắng, cô vẫn đi theo Cao Phóng về Thiển Vũ.

Đến tầng 66 cô thấy vị trí của mình đã thay đổi người, Đinh Tiểu Đại không biết đi nơi nào, Trương Đoan Nghiên ngồi trên chiếc ghế vốn dĩ là của cô lễ phép chào hỏi, tất cả bài trí trên bàn làm việc đều đã bỏ đi thay mới hoàn toàn, một chút dấu vết cô từng làm việc ở đây cũng không có.

Cô suýt nữa bật cười, còn tưởng rằng Cao Phóng đến đón cô về là vì Chiếm Nam Huyền cho rằng trò chơi vẫn chưa kết thúc, cho nên không cho cô cởi bỏ trang phục diễn xuống sân khấu, mà nay xem ra ngay cả điểm này cũng là tự mình đa tình.

Đi đến trước phòng tổng giám tốc, cô nhấc tay gõ cửa.

“Vào đi.” Nghe thấy tiếng nói quen thuộc mười mấy năm lại vì chia xa mà trở nên có chút xa lạ lạnh nhạt, bàn tay đặt trên tay nắm cửa của cô không khống chế được khẽ run nhè nhẹ, đứng bất động rất lâu, cho đến khi cảm xúc đã ổn định, cô mới đẩy cửa đi vào.

Chiếm Nam Huyền vẫn như cũ không ngẩng đầu lên, khi làm việc luôn luôn tập trung, ngón tay thon dài gõ như bay trên bàn phím laptop cực mỏng màu bạc.

“Tìm tôi có việc?” Cô lạnh nhạt hỏi.

“Giám đốc bộ phận thư kí Lưu Đan Nhiên mang thai xin phép nghỉ dài hạn, cô ấy đề cử cô tới nhận chức, Trì Bích Tạp sau khi đánh giá cho rằng có thể được, theo quy định tôi phải hỏi ý kiến cô.”

Đoạn đối thoại này không nằm trong dự liệu, cô giật mình, sau đó phản ứng lại nói:”Tôi định quay về Anh tiếp tục học.”

“Xin học vị tiến sĩ?” Tiếng anh vô cùng ôn hòa.

“Gần như thế.”

Cuối cùng anh cùng ngừng công việc lại, mười ngón tay đan vào nhau, tầm mắt vẫn như cũ dừng lại trước màn hình máy tính, đôi mi rậm cụp một nửa che đi sắc con ngươi, đường cong rõ ràng bên mặt khéo léo gợi lên một vòng cung nơi khóe môi:”Lần trước vừa đi đã là bảy năm, còn lần này? Em lại định rời khỏi tôi bao lâu?”

Trong nháy mắt cô nghĩ mình nghe lầm,  giọng anh sao có thể mang theo sự đau đớn lăn tăn, còn có hận ý lúc ẩn lúc hiện, cô không lên tiếng, chỉ cảm thấy không thể thích ứng được sự thay đổi của anh, hoàn toàn không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.

Anh nghiêng đầu qua, dường như cô nhìn thấy sự hoài niệm trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của anh, nhưng câu tiếp theo của anh làm cô lập tức hiểu rõ, chẳng qua tất cả đều chỉ là ảo giác.

“Chu Lâm Lộ làm được hơn tôi?” Anh hỏi, khóe miệng lạnh nhạt nhếch lên giống như cực kì hoài nghi.

“Hả?” Trái tim tức khắc chua xót đến cực điểm, cô không biết đã có ai nói với anh chưa, rằng trên thế giới này anh là người biết cách đả kích người khác nhất.

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cô hỏi.

“Còn em? Em muốn thế nào? Chạy thêm lần nữa? Nhưng mà bảo bối, nước Anh vẫn chưa đủ xa, lúc nào anh cũng có thể nửa đêm dò hỏi giường em, nếu em thật sự muốn nhắm mắt làm ngơ, anh đề nghị em nên tìm một nơi khác thì tốt hơn.”

Cô lấy tay ấn ngực, hít thật sâu, không, cô đến đây không phải là để cãi nhau với anh,”Nam Huyền, nói như vậy, anh muốn em thế nào?” Cuối cùng là cô phải làm thế nào, anh mới bằng lòng buông tha cô?

Đối mắt lạnh lùng quắc sáng của anh giống như hiện lên một sự căm hận và bi ai, đột nhiên đứng dậy, vung tay hất toàn bộ văn kiện trên mặt bàn xuống đất, giọng nói phát ra từ khóe miệng vô cùng dịu dàng:”Anh muốn em nằm lên đó, sau đó nói cho anh biết ai làm được hơn.”

Cô bất lực đứng yên tại chỗ, không biết chọc giận anh chỗ nào, suýt nữa bật khóc:”Em biết là em có lỗi với anh, nếu tất cả có thể quay lại từ đầu….”

“Quay lại từ đầu?” Anh tựa như cười khẽ, lại mang theo chút thê lương cô chưa từng thấy,”Cho dù tất cả quay lại từ đầu thì sao? Bây giờ anh có thể chắc chắn, lựa chọn của em vẫn giống hệt hồi trước.”

“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Anh xoay người nhìn về phía bên ngoài màn kính, giọng nói lạnh buốt vô cùng:”Em không yêu anh.”

Cô nhìn bóng lưng anh, rạn khóe miệng:”Đương nhiên, thiên hạ đều biết người em yêu là Chu Lâm Lộ.” Cho dù cố nén thế nào, cuối cùng vẫn không nhịn được nước mắt trào ra.

Cảm thấy mọi chuyện vô cùng buồn cười, đồng thời ngực đau đến mức gần như khô kiệt, cách đây không lâu anh đã làm gì với cô? Nhanh như vậy đã quên? Hay anh cho rằng có thể tùy ý tổn thương cô mà không sao cả? Tại sao nhanh như vậy đã dõng dạc nói chuyện yêu hay không yêu với cô?

Anh cũng không nhúc nhích, thật lâu sau, giọng nói như mệt mỏi không chịu nổi vang lên trong không gian:”Nói cho anh biết em làm như thế nào, cho dù là năm đó hay là hiện tại, nói cho anh, em làm thế nào mà có thể từ đầu đến cuối chỉ nghĩ cho mình em?”

Khoảnh khắc đó cô thật sự thật sự rất muốn cười, nhưng cô không thể, bởi vì chỉ cần tác động đến da mặt một chút nước mắt sẽ tiếp tục trào mạnh, hiểu lầm lớn của hôm nay rốt cuộc tại sao lại xảy ra? Vết xước trên ngón áp út vì đau lòng mà không thể khỏi hẳn, vậy mà giờ đây anh lại không kiêng nể gì trách cô ích kỉ.

Ba năm mối tình đầu, bảy năm li biệt, một năm sau khi trở về nhìn anh thành đôi với người khác chỉ có thể đau khổ nhung nhớ, mất hai năm cố gắng đến bên anh, anh chiếm một nửa năm tháng trong cuộc đời cô, nhưng hóa ra trong mắt anh, người cô yêu lại là bản thân mình.

Vẫn cứ như vậy đi.

Đã không còn gì để nói nữa rồi.

Cô đi lên phía trước, đặt con dấu bị nắm đến rướm vệt máu hồng lên mặt bàn, sau đó xoay người.

Nghe thấy tiếng bước chân của cô, nghe thấy tiếng đóng cửa, sau đó tất cả đều trở về yên lặng.

Anh đứng trước màn kính vẫn không hề nhúc nhích, văn phòng rỗng rãi yên tĩnh đến dọa người, giống như có chút gì đó khi tiếng “cạch” đóng cửa vang lên cũng theo đó ra ngoài, hút hết sinh khí vốn chuyển động quanh đây, cô quạnh đến mức giống như đã chết đi trong yên lặng.

Ước chừng lâu như một vòng luân hồi, anh mới xoay người lại, tầm mắt dừng lại trên con dấu hình chữ nhật màu vàng to bằng hai ngón tay, dần dần trở thành không thể tin, đó là lời hứa của anh với cô, là năm đó anh cầm dao tự tay khắc lên mặt ngọc một dòng chữ dài chạy thẳng trước mắt.

Huyền của Ôn Noãn, bốn chữ này, thể hiện tình cảm chân thành tha thiết nhất của anh đối với cô.

Cô thế nhưng….trả lại cho anh? Cô—-trả lại cho anh?! Lồng ngực bị ép đến như không thể hô hấp, hai bàn tay chống lên trên mặt bàn vì dùng sức quá mức mà ngón tay trắng bệch trở nên tím ngắt, rốt cục, là anh mềm lòng với cô, cắn chặt môi, trên mặt anh xuất hiện một màu băng lạnh căm hận muốn hủy diệt cả thế giới.

20 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C13(2)

  1. nhung tinh toan cua CNH co phai lanh lung va tan nhan khong,tinh yeu su nghiep kieu ngao cua nguoi dan ong neu muon nam day du trong tay thi cho du cuoi cung co duoc tat ca nhung cung phai co nhung thuong ton phai cam chiu,chi tiet tai sao ngay ay ON di voi CLL va dot nhien tuyen bo chia tay voi CNH van chua toi chuong giai thich su viec nam ay vi the moi nguoi deu khong the nao doan duoc cau truyen tinh nay phan dung nghien ve ai?thanks ban da cho chuong moi.that hoi hop nha.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s