Huyền của Ôn Noãn-C13(1)

Chương 13: Đoạn tuyệt, ích kỉ (1)

Hơn mười nhân viên an ninh bày sẵn thế trận, xếp thành hàng dài, chặn rất nhiều phóng viên trong tay cầm các loại thiết bị ở phía ngoài Nhã Trúc Viên, khi nhìn thấy một chiếc xe bình thường lắp kính phản quang chạy vụt qua, biển số và lái xe đều rất lạ, các phóng viên tưởng là gia đình nào đó trong khu nên hoàn toàn không thèm để ý.

Bỏ lại tòa nhà đằng xa Cao Phóng không nhịn được bật cười, vỗ vỗ Ôn Noãn đang ngồi chồm hỗm trốn phóng viên bên chân anh.

Rất nhanh đến nhà Ôn Nhu.

Ôn Nhu vốn giận dữ nhìn thấy sắc mặt thảm hại của cô, ủ rũ không buồn nói, trông vô cùng sa sút đáng thương, lòng không khỏi mềm nhũn, không nói gì, sau khi thở dài một tiếng thì đi pha trà.

Mấy ngày liên tiếp Ôn Noãn không ló đầu ra khỏi nhà.

Nhưng cho dù cô có làm cách gì, suýt nữa đập vỡ điện thoại, cũng không thể liên lạc với Chu Lâm Lộ.

Cuối cùng Ôn Nhu cũng không chịu nổi:”Mày đừng cố chấp như vậy nữa được không? Nếu cậu ta muốn gặp mày tự nhiên sẽ tìm mày, nếu cậu ta không muốn gặp, mày tìm cậu ta thì có tác dụng gì?”

Hai ngày trôi qua, cô quyết định ra khỏi nhà, nói với Ôn Nhu:”Cho em mượn xe chị.”

Ôn Nhu trợn trắng mắt nhìn cô:”Tiểu thư, tôi chỉ sợ cô vừa ra khỏi nhà đã bị người ta ném trứng chim đầy người thôi.”

Cô tự mình cầm chìa khóa xe:”Cái phải đến rồi cũng sẽ đến, tùy bọn họ thôi.”

Từ sau cái hôm Chiếm Nam Huyền lười biếng ra mặt lại vô cảm tặng quần chúng, phóng viên và Bạc Nhất Tâm cùng một câu:”Không thể trả lời”, và để đáp lại món quà đó của anh, tình hình càng ngày càng thêm hỗn loạn.

Hình tượng ngọc nữ của Bạc Nhất Tâm nhiều năm qua không hề dính scandal, đâu chỉ có hàng vạn fan, từ độc giả các báo lớn đến những comment trên các diễn đàn, Ôn Noãn bị dè bỉu là đồ lẳng lơ, trơ trẽn, thủ đoạn nham hiểm, ai cũng có thể lấy làm chồng, những tính từ thô tục làm người ta phải than lên sợ hãi đều đủ cả.

Tổng kết lại thành một câu, cô là hồ ly tinh phá hoại tình cảm của người khác, hẳn là nên bị thiên đạo vạn quả rồi ném xác xuống vạc dầu luộc một ngàn năm, mỗi ngày đều thấy Ôn Nhu ôm bụng cười to, phải biết rằng trong đời cô em gái của chị chưa bao giờ trải qua một chuyện phấn khích như thế.

Khi Ôn Noãn rời đi rất thuận lợi.

Đến tòa nhà Chu Lâm Lộ ở, bảo vệ cửa nhận ra cô, rất nhanh cho đi, khi cô vừa mới lái xe vào, nhìn sau kính không biết từ đâu chui ra hơn mười mấy bóng người cầm cameras, may mà khi bọn họ định tiến lên bị bảo vệ ngăn lại, mới không chạy lại đây bò nhoài lên đuôi xe của cô.

Ấn chuông cửa hơn nửa giờ vẫn không có ai ra mở cửa, cô cuối cùng cũng chấp nhận sự thật Chu Lâm Lộ không có ở nhà.

Cô ngồi chờ ở cửa.

Từ giữa trưa đến khi bầu trời đã tối đen, anh vẫn chưa về, sau 12 giờ đêm cô đi ra ngoài theo cửa nách phía Tây, gọi taxi rời đi.

Hôm sau Ôn Nhu cho thư kí đến lấy xe, sau khi tan làm về nhà ném một xấp báo lên bàn:”Mấy người này có tài viết thật đấy.”

Ôn Noãn liếc mắt nhìn, chỉ thấy tiêu đề viết:”Ôn Noãn ra ngoài trong tình hình nước sôi lửa bỏng, đi gặp bạn trai cũ một đêm không về”.

Ôn Nhu phẫn nộ không thôi:”Rõ ràng là công ty của Bạc Nhất Tâm nhân cơ hội xào nấu, khơi chuyện này lên chậm chạp không giải quyết, giẫm lên đồ ngốc mày để giúp cô ta càng hot hơn, giỡn à! Ra vẻ thần bí không chịu trở về, trước để cảnh tượng này cho người xem no mắt, sau đó về đương nhiên sẽ thu hút hết ánh mắt của mọi người.” Sau đó lại ra vẻ điềm đạm đáng yêu khoan dung độ lượng, đẩy cao trào lên đỉnh điểm, cứ như vậy bộ phim nhựa cuối tháng Bạc ngọc nữ định đưa ra thị trường rất có thể tạo thành thế cục tất cả mọi người đều đổ xô ra đường, phòng vé không muốn được lợi cao cũng khó.

Cho dù Ôn Nhu nói gì Ôn Noãn đều chỉ cười, nụ cười kia giống như thờ ơ với chuyện này, bây giờ cô chỉ có một ý nghĩ, đó là bằng cách nào cũng phải tìm thấy Chu Lâm Lộ.

Chạng vạng tối cô lấy chìa khóa một chiếc xe khác của Ôn Nhu, lại đi ra ngoài.

Ba ngày liên tiếp, Ôn Noãn trốn tránh sự truy đuổi của phóng viên đến tòa nhà Chu Lâm Lộ ở ôm cây đợi thỏ, bởi vậy “thời gian đau khổ cuồng dại” của cô cũng bị báo chí viết suốt ba ngày liền, tin đồn bay loạn đầy trời, sự hứng trí của công chúng đều chuyển đến diễn biến tiếp theo của cô và Chu Lâm Lộ.

Nhất thời cô trở nên vô cùng nổi bật, rất nhiều công ty liên lạc với Ôn Nhu, muốn nhờ chị thuyết phục Ôn Noãn ngoại hình so ra chẳng kém Bạc Nhất Tâm, về khí chất lại càng đặc biệt bước vào làng giải trí.

Ôn Nhu cực kì cui vẻ:’Cười chết tao, chỉ có vài ngày thôi, Bạc ngọc nữ ở các trang báo đã bị hồ ly tinh mày thay thế, bọn họ có lẽ cũng không thể ngờ rằng tính toán cẩn thận cuối cùng lại đưa mày lên, sau này tao phải bày mấy mâm bào ngư vi cá cảm ơn bọn họ mới được.”

Cuối cùng công ty của Bạc Nhất Tâm cũng tuyên bố, cô sẽ đáp chuyến bay trưa hôm sau trở về.

Tin tức này lại kéo theo một phen xôn xao.

Ôn Nhu lạnh lùng trào phúng:”Thật đúng là không ngoài suy đoán của tao, chẳng có ý tưởng gì mới mẻ cả.”

Ôn Noãn im lặng nhìn điện thoại của mình, số của cô chỉ có vài người biết, Ôn Nhu, Chu Lâm Lộ, Cao Phóng, Đinh Tiểu Đại và Chiếm Nam Huyền…Chỉ có ngày đầu tiên Đinh Tiểu Đại gọi điện tới gào thét một trận, sau đó nó không còn vang lên nữa.

Ôn Nhu liếc mắt nhìn cô một cái, không lên tiếng.

Trưa hôm sau, Ôn Nhu sống chết lôi cô xem tường thuật trực tiếp.

“Màn ngọc nữ chưởng môn hóa trang lên sân khấu biểu diễn, mày làm đương sự sao có thể bỏ qua?”

Trong TV chỉ nhìn thấy lối cửa ra đã đông nghìn nghịt chật ních người, không chỉ có rất nhiều phóng viên, còn có các fan điện ảnh cầm hoa tươi và quà đến đón Bạc Nhất Tâm.

Ôn Noãn nằm nghiêng người trên sofa, chậm rãi uống trà.

Cuối cùng, dưới sự bảo vệ của trợ lý và rất nhều nhân viên đi theo, khuôn mặt mỉm cười mang phong thái độc nhất vô nhị mà cô không hề xa lạ xuất hiện trên màn hình, ngũ quan và dáng người tuyệt đẹp e rằng có thể điên đảo khuynh quốc khuynh thành, hiện trường ánh chớp flash lóe sáng liên tục.

Vô số microphone đưa tới trước mặt Bạc Nhất Tâm.

“Bạc tiểu thư, xin hỏi cô có ý kiến gì về chuyện Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn không?”

Cô ta quyến rũ nghiêng đầu, đang định nói gì đó bỗng nhiên im bặt, khuôn mặt xuất hiện sự vui mừng và thùy mị động lòng người, tất cả phóng viên có mặt ở hiện trường đầu quay đầu nhìn theo ánh mắt cô ta, một dáng hình ngọc thụ lâm phong ngay lập tức lọt vào mắt người xem TV.

Chiếm Nam Huyền cách vài bước ngắn ngủi, ánh mắt mỉm cười không hề rời khỏi Bạc Nhất Tâm, anh không nói gì, trong sự vây quanh của phóng viên và đám người cúi đầu xuống phủ lên miệng cô, fan điện ảnh liên tục hét chói tai, trong màn hình tiếng vỗ tay và hoan hô lan tràn khiến người khác cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Ôn Nhu nhảy dựng lên khỏi thảm, đụng phải chén trà trong tay Ôn Noãn dừng giữa không trung, Ôn Noãn thờ ơ bị nước trà bắn hết lên người, chỉ lẳng lặng nhìn hai người tình nùng ý mật ôm nhau trong TV, giờ phút này cho dù là ai cũng không thể phủ nhận, đôi kim đồng ngọc nữ này thực sự yêu nhau rất sâu đậm.

Đàn ông hư hỏng gặp dịp thì chơi, sau đêm xuân lãng tử quay đầu đối với nữ chính trung trinh không đổi, chuyện cũ tình yêu không thể cảm động bằng các tình tiết rối tung rối mù kinh điển, vì thế cô mới nổi tiếng ba ngày tức khắc bị cho là nguyên hình tiện nhân cuối cùng vẫn không phá hoại được tình cảm của người khác.

“Có lẽ công ty của Bạc Nhất Tâm nhờ cậu ta phối hợp diễn màn này.” Ôn Nhu nói.

Ôn Noãn nhìn chị cười, cái này quả thực là lời an ủi người ta vụng về nhất, cô thật sự không biết trong thành phố này ai có mặt mũi lớn đến mức có thể nhờ Chiếm Nam Huyền giúp đỡ.

Trừ phi, là chính anh đồng ý.

Khi vị hôn thê của anh giẫm lên cô bước đi trên đại lộ siêu sao, anh chẳng những không gọi được cho cô một cú, mà còn không ngần ngại tỏ vẻ đồng tình với vị hôn thê, đó cũng giống như anh đã nhấc chân giẫm lên, giống như không biết người bị giẫm nát dưới chân là cô, hoặc là biết, nhưng không thèm để ý, khi cô phải chịu sự giày xéo nặng nề của hai người họ, anh dùng hành động thực tế tâng bốc vị hôn thê tràn đầy hạnh phúc kia lên vị trí cao nhất.

Một giây kia cô nghĩ, không biết Chu Lâm Lộ sẽ lại cười nhạo cô như thế nào.

“Em ra ngoài một lát.” Cô lần thứ tư đi tìm Chu lâm Lộ, lần này không che dấu, ngoài tòa nhà đã không còn một bóng người, tất cả phóng viên ở đây đều đã tụ tập trong sân bay

Ấn chuông tầng 1, tiếng tút tút vang thật lâu, vẫn không có người trả lời, cô không lên tầng, ngồi cạnh khu vườn nở rộ đầy hoa tường vi, thỉnh thoảng giật mấy cây cỏ dại thưa thớt trong vườn, không biết đã qua bao lâu.

“Em ngồi ở đây làm gì?” Có người kinh ngạc kêu lên.

Cô ngẩng đầu, khuôn mặt quen thuộc của Chu Lâm Lộ mệt mỏi treo trên đỉnh đầu cô.

Pút chốc nước tràn ngập hốc mắt, anh bỗng nhiên bắt lấy tay cô,”Tay chảy máu!”

“Xin lỗi, Lâm Lộ.”

Anh theo thói quen vuốt vuốt tóc cô, nhe răng cười:”Đúng là đồ ngốc, không được khóc!”

Cánh tay thật to mở ra, ôm chặt cô vào trong lòng, thương tiếc không thôi:”Em xem em đi, năm đó như thế này, bây giờ vẫn như thế này, không có anh em sống kiểu gì đây?”

Cô lẩm bẩm:”Ông trời để em quen anh ấy, có phải thật sự chỉ là vì muốn em tác thành cho anh ấy và Bạc Nhất Tâm?” Vậy còn cô thì sao? Ai sẽ đến tác thành cho cô? Nước mắt bất tri bất giác chảy xuống.

Khi nghiêng đầu áp vào ngực anh, cô thấy một cô gái xinh xắn trong tay cầm 1 chiếc cameras đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn cô, cô hoảng sợ ngẩng đầu, bóng dáng cô bé kia đã nhanh chóng biến mất ở chỗ ngoặt.

“Em đến bao lâu rồi?” Chu Lâm Lộ hỏi.

“Lâu như cả đời vậy.”

“Anh đi Macao.”

Bọn phóng viên phiền muốn chết, lúc đó anh dứt khoát tắt hết máy,”Lên nghe thử một lát, anh mang về cho em một cái đĩa CD.”

Chuyện đầu tiên cô làm khi vào nhà là mở chai rượu vang quý của anh, sau đó ngã lên sofa nghe cái đĩa anh mang về, đó không phải là một ca khúc mới, nhưng quả thực, đó là giai điệu tuyệt đẹp mà cô thích.

 

Không, em không muốn kết thúc, em vẫn chưa kết thúc, con đường không thể có điểm cuối.

Nhìn những bước chân không ngừng nghỉ của em, em đã quên mình đang ở nơi nào rồi.

Ai có thể thay đổi chiều dài cuộc đời con người, ai biết vĩnh hằng kinh khủng đến nhường nào.

Ai biết sống còn tàn khốc hơn cả vận mệnh, chỉ là không có ai bằng lòng chịu thua.

Chúng ta đều đang chạy không ngừng trên con đường quên mất lối thoát, trong thất vọng theo đuổi sự thỏa mãn tình cờ.

Chúng ta đều giải thoát cái đau đớn trong mộng, lang thang nơi ngọn đèn tàn lụi.

Đi không đến lại trở về điểm xuất phát, con đường đi mãi không hết.

Nếu cuối cùng không trở về điểm xuất phát, em nghĩ chúng ta đều không…không sao cả.

 

Cho đến giờ phút này cô mới hiểu rõ, thì ra Chu Lâm Lộ vẫn luôn đúng, anh biết cô sẽ bị đá đến mức cửa sắt cũng tan tành, anh biết cô thích loại nhạc nào, khi anh giúp cô băng bó ngón tay, cô tựa đầu vào vai anh,”Chúng ta kết hôn đi.”

Anh cười lớn:”Trừ phi em xin anh.”

“Em xin anh, Lâm Lộ, chúng ta kết hôn đi.” Cô chân thành nói.

“Bây giờ đã biết anh tốt rồi hả?” Anh vỗ bộp một cái lên đầu cô, trong mắt tất cả đều là ý cười trêu tức:”Đồ ngốc này, lại đây, quỳ gối xin anh ba ngày ba đêm.”

Cô bị anh chọc cười:”Em ngốc lắm đúng không?”

“Đương nhiên.”

“Lâm Lộ, em nghĩ mãi vẫn không hiểu, rốt cuộc em đã làm sai điều gì?”

Tại sao mọi chuyện lại trở nên rối tinh rối mù như thế này? Tại sao Chiếm Nam Huyền lại đối xử với cô như vậy? Tất cả tốt đẹp trong một đêm vỡ tan thành bọt nước, hỗn loạn đến ngay cả trí nhớ cũng trở nên sai lệch.

Chu Lâm Lộ sợ hãi biến sắc:”Đến bây giờ mà em vẫn không biết mình sai ở đâu?”

Cô lắc đầu.

Vẻ mặt anh bi tráng như ngậm máu;”Đồ ngốc, cái lỗi lớn nhất của em chính là—-không yêu một người phong lưu lỗi lạc độc nhất vô nhị như anh!”
Cô cười đến chảy cả nước mắt, từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc trai bị đứt, trong suốt vô cùng rơi vào trong ly rượu màu đỏ, muốn ngừng cũng không ngừng được.

Đêm đó cô uống đến say mèm.

15 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C13(1)

  1. Thật k hiểu CNH đang nghĩ gì,làm gì nữa đọc mà đau lòng thay O.N .thà là cứ lạnh lùng xa cách còn hơn là cứ mập mờ kiểu này làm tổn thương O.N .thanks nana nhiều vì đã đem đến một truyện hay như thế này.

  2. 1nguoi tham tram nhu CNH thi chuyen gi cung co the lam duoc,cho du tan nhan hay thuong ton nguoi khac cung deu nam trong ke hoach,yeu nhung van han,vi the khong de dang tha thu cho ON,cam on ban da post tiep,truyen dang hoi gay can phai khong?thanks

  3. Thanks nàng.
    cái này là yêu nhau lắm cắn nhau đau đây mà.
    Theo ta hiểu thì: CNH bực bội vì ÔN không tìm đến anh,không gọi điện cho anh mà lại đi tìm CLL ,ngồi đợi LL 3 ngày nên CNH cố tình tìm BNT đây mà,cố tình chọc tức ÔN,để ÔN bộc phát ra tình cảm dành cho NH.Mà ta nghĩ 2 người này còn như vậy dài dài.Vì cả 2 đều cố chấp,cứng đầu,mạnh mẽ cả.hehe

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s