Huyền của Ôn Noãn-C12(3)

Chương 12: Qua đêm, tin tức (3)

“Ôn Noãn, Ôn Noãn.” Có người thở dài gọi:”Tỉnh, tỉnh.”

Cô mờ mịt mở mắt, nhìn thấy một người đứng trước giường, sau khi kinh ngạc nheo mắt, thoáng chốc nước mắt rơi đầy mặt, cô bay vào trong lòng ông.

“Bố! Bố! Cuối cùng bố cũng về rồi! Con rất nhớ bố!”

“Đồ ngốc.” Ôn Hòa yêu thương nở nụ cười.

Cô điên cuồng khóc lóc không thôi:”Con xin lỗi! Con xin lỗi! Bố tha thứ cho con nhé, không phải con cố ý, thật sự không phải cố ý đâu!”

“Bố không trách con.” Ôn Hòa đau lòng sờ đầu cô:”Đừng khóc, bé ngoan, đừng khóc.”

Nước mắt của cô như trận lũ sắp tràn qua bờ đê:”Bố! Con xin bố! Đừng bao giờ đi nữa được không? Bố, bố…bố! Đừng đi….”

“Này…ngoan, đừng khóc, đừng khóc, sao thế? Em làm sao thế?’

Ôn Noãn khó khăn mở đôi mắt đẫm lệ, trong bóng đêm không biết đang ở phương nào, chỉ cảm thấy ngực đau không chịu được, tránh khuỷu tay của người bên cạnh đang ghì chặt, cô chống xuống giường ngồi dậy, há miệng thở dốc:”Đau quá, em đau quá…”

Chiếc đèn da cam đầu giường lập tức phát ra ánh sáng nhu hòa, Chiếm Nam Huyền căng thẳng ôm cô:”Tại sao lại giữ ngực? Em bị làm sao? Không khỏe?”

Cô gật đầu rồi lại lắc đầu, nước mắt tung hoành trên mặt, bàn tay liên tục xoa vị trí trái tim.

Anh không biết nên làm gì, chỉ có thể đặt lên tay cô, mát xa ngực cô theo chiều kim đồng hồ.

Ước chừng qua hơn 4, 5 phút, cô mới dần dần bình ổn lại.

“Gặp ác mộng?” Anh hỏi.

Gương mặt nước mắt chưa khô của cô u ám không thôi,”Anh biết không? Đôi khi em hoàn toàn không muốn tỉnh lại.”

Anh im lặng khác thường, thật lâu sau cũng không lên tiếng.

Hai mắt đẫm lệ vô biên như đại dương mênh mông lọt vào hai tròng mắt cô quạnh của anh, cô nghẹn ngào:”Xin lỗi….em không biết sẽ liên lụy đến bác trai…Nam Huyền, thật sự xin lỗi, xin lỗi, em không biết sẽ như vậy…Em chỉ nghĩ, em đơn giản chỉ nghĩ đó là chuyện giữa hai chúng ta….”

Vốn dĩ tất cả những chuyện kia không nên xảy ra, chỉ tại cô trẻ con cố chấp, cuối cùng lại gây nên lỗi lầm lớn không thể cứu chữa, cả đời này cô là kẻ phải chịu tội, lạc vào trong cõi sung sướng của thể xác chẳng qua chỉ là vì muốn xin một chút an ủi, cô nào có tư cách nói chuyện yêu đương với anh.

Anh cụp mi xuống, hôn lên mái tóc tản mát của cô trên gối,”Không liên quan đến em, đó là chuyện ngoài ý muốn.” Tắt đèn kéo cô vào trong lòng:’Anh thật không nên nhất thời mềm lòng buông tha em….Trước khi trời sáng, em đừng mơ có thời gian đi vào mộng.” Trong tiếng nói thì thào tiết lộ tâm tư khó hiểu khác thường, giống như hàn băng cô độc, lại giống như mệt mỏi lo âu, giống như mâu thuẫn trong lòng anh đan vào áp bách, khiến anh buồn phiền mà đòi giận chó đánh mèo, anh điên cuồng đến nỗi gần như vò nát cô ra, tiết tấu chậm rãi, rồi điên cuồng hoàn toàn không để ý đến lời cầu xin của cô, sự mạnh mẽ kéo dài đến nỗi gần như là cuồng bạo.

Đau đớn và sung sướng cực hạn càn quét toàn thân cô, mỗi một tấc tiến lùi dây thần kinh đều dấy lên sự mẫn cảm run rẩy đến cuồng dại, trong ý thức hỗn độn không biết anh giằng co bao nhiêu lần, cũng không biết mình bị ném lên mây chết bao nhiêu lần, loại kinh nghiệm này đối với cô mà nói cực kì rung động, trên da phủ kín những dấu vết sâu của anh.

Cho đến khi bức màn đêm thâu lọt vào một tia rạng đông nhạt nhạt, anh lại co rút phóng ra lần nữa, trong tiếng thở dốc tuyên cáo vô cùng nhuần nhuyễn, sau khi anh buông tay cô toàn thân mềm oặt đau nhức trong ba giây đã mê man.

Không gian kéo dài mãi mãi, yên bình ngỡ như đã chết.

“Một ngàn năm sau”, có người hát bên tai cô.

“Đây tôi đứng giữa Bressanone
với những vì sao trên trời
phải chăng chúng sáng hơn cả Brenner
và đang theo một hướng khác

em sẽ là sự từ bỏ nhẹ nhàng,
tôi phải đi theo con đường khác
và chuyến tàu sẽ mang tôi về phía trước
mặc dù trái tim tôi chắc còn ở lại

Wo, trái tim tôi chắc sẽ còn ở lại

Những đám mây giờ đang bay qua tôi,
và vầng trăng vừa nhô lên
tôi phải để lại những vì sao phía sau lưng,
chúng là những gì lấp lánh trên bầu trời em”

Bressanone, người ca sĩ khi đó yêu điên cuồng một cô gái, họ gặp nhau trong vườn quốc gia Yosemite ở California, tình cờ gặp nhau rồi biệt ly, cùng dựa vào một số thông tin mà duy trì nỗi tương tư, mấy tháng trôi qua, cuối cùng cơ hội cũng đã tới, bọn họ đều đi Châu Âu, ước hẹn gặp gỡ ở một trấn nhỏ thuộc miền núi Tyrol thuộc miền Nam Italy, đó chính là Bressanone.

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua nhanh chóng, cho dù hai người họ có chân thành tha thiết giao phó trái tim mình cho nhau.

Khi biệt ly sắp tới, người đàn ông khóc đưa bạn gái ra ga gần trấn, bọn họ đều tự đi trên con đường của mình, quay lại công tác và cuộc đời của mình.

Trong chiều dãi quãng đường 30 phút, người đàn ông chậm rãi đi vào giấc ngủ, trong mơ loáng thoáng nghe được một bài hát tuyệt vời mà bi thương, sau khi tỉnh dậy ông ta lập tức viết lại…Trong lòng người đó, vĩnh viễn luôn có một nơi dành cho cô gái kia, còn có cái thị trấn nhỏ bé, cùng với bài hát Bressanone ấy….

“Ôn Noãn.” Có người cười nhạt:”Tỉnh tỉnh”

Xoay người vùi vào chăn, né bàn tay ở má quấy rầy như lông chim, Bressanone của cô…

“Ôn Nhu? Tôi không gọi cô ấy dậy được, ngủ y như một con lợn hồng rồi.”

Ai đang cười? Quấy nhiễu giấc mơ người khác, thật đáng ghét…Trong ngơ ngốc mở hé hai mí mắt nặng trình trịch lên, hồn phách bị tiếng ca mang đi vẫn chưa trở về, cô ngơ ngác hỏi:”Chuyện gì thế? Anh đang nói chuyện với ai?”

Đây là ánh mắt của ai, ánh sáng lưu chuyển, nụ cười rạng rỡ, một chút si mê quyến luyến lúng túng lướt qua đáy mắt, nhanh đến mức làm cô suýt tí nữa tuột mất, ai, ai khiến cô quen thuộc đến mức không hề phòng bị như thế này, một gương mặt bỗng nhiên lọt vào trong tầm mắt lại khiến nội tâm tràn ngập sung sướng.

“Ôn Nhu tìm em.” Anh nói.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng lắc lắc đầu rồi mở ra, ánh mặt trời chiếu thẳng vào qua khe cửa sổ, chiếu xuống mép giường, tất cả mọi thứ trong trí nhớ chậm rãi quay trở về vị trí cũ—–“Anh nhận điện thoại của em?!” Trời ạ, thật muốn hét thật to lên! Xong rồi, xong rồi, bị bắt gian ngay tại giường,”Chị?” Cô sợ hãi thét to.

“Ôn——Noãn!” Một kẻ khác hận không thể giết chết tiếng thét chói tai như rồng phun lửa chưa từng có của cô, cô sợ tới mức kéo xa điện thoại ra, kết quả bị Chiếm Nam Huyền thuận tay lấy luôn.

“Chuyện gì?” Anh hỏi, đi dần từng bước tự tiện làm chủ như chuyện hiển nhiên.

Cho đến lúc này này cô mới nhận ra, cô và anh không mảnh vải che thân ngồi cạnh nhau, khi nhận thức này len lỏi vào đầu, cô suýt chút nữa ngã xuống giường, vội vàng lấy quần áo trong mớ hỗn độn mặc nhanh vào, chạy vọt vào toilet liên tục vốc nước lạnh hất vào mặt.

Cuối cùng cũng tỉnh hoàn toàn.

Sau khi rửa mặt Chiếm Nam Huyền đi tới, cô chưa kịp xoay người lưng đã bị ôm vào trong ngực anh, bọn họ nhìn ánh mắt của đối phương trong kính, không hẹn cùng cười.

Anh khẽ hôn lên môi cô.

Tim chợt rung động, cô dùng khẩu hình không tiếng động nói ra bốn chữ.

“Gì cơ?” Anh hỏi.

Cô khẽ nói:”Huyền của Ôn Noãn.”

Anh vùi đầu vào tóc cô, mỉm cười mãn nguyện.

Cô cười tủm tỉm dựa vào ngực anh, trên con dấu bằng đá vàng có dòng chữ anh đặc biệt khắc vì cô, Huyền của Ôn Noãn, từ sau khi anh đưa cho cô, mỗi bức tranh của cô đều ấn bốn chữ triện này.

Trước đây từng có rất nhiều chuyện cũ đẹp đến mức làm lòng người đau nhói.

“Ôn Nhu tìm em có việc?” Cô nghiêng người giúp anh điều chỉnh độ ấm vòi hoa sen.

Anh buông cô ra, đi xuống dưới vòi hoa sen, “Lát nữa nói cho em.”

Cô đi ra ngoài đóng cửa phòng tắm lại, đồng hồ đã chỉ giữa trưa, gọi một cú điện thoại về công ty dăn dò công việc cho Đinh Tiểu Đại, sau đó đun nóng sữa đặt lên bàn, sau đó đi vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Lúc ăn Chiếm Nam Huyền nhìn cô, ánh mắt sâu đậm:”Bảo bối.”

“Hả?”
“Ôn Nhu dặn em hôm nay đừng ra khỏi nhà.”

“Tại sao?”

“Bởi vì sáng nay em lên đầu đề tất cả các báo.”

Cô sửng sốt:”Sao có thể?” Làm bình hoa cũ nhất giá trị nhất bên người Chu Lâm Lộ, cô đã lâu không xuất hiện trong làng giải trí, tại sao bỗng dưng lại lên bìa tạp chí?

Chiếm Nam Huyền ngẩng đầu lên, phút chốc cô cảm thấy nụ cười nhạt trên mặt anh có chút bất thường, đáy lòng không khỏi nổi lên chút cảnh giác, cô nghi ngờ đi qua mở laptop, vào báo mạng giải trí, vài giây sau nhìn rõ ràng trên màn hình hai hàng chữ to màu đỏ tươi như sét đánh.

“Bạc Nhất Tâm ra nước ngoài chụp ảnh chưa về, Chiếm Nam Huyền cùng thư kí xem bóng công khai hôn môi.”

Đi xuống là một bài viết thanh sắc đều đủ cả, đầu tiên là rất nhiều ảnh chụp hai người họ thì thầm to nhỏ và hôn nhau ở sân bóng, bên cạnh còn có những lời lẽ hết sức phiến diện. Ngay sau đó chuyện cũ của cô và Chu Lâm Lộ cũng bị lật lại, ngay cả chị cô Ôn Nhu một trong mười người phụ nữ đẹp nhất thành phố cũng không may mắn thoát khỏi vụ này, đến cô cũng không biết mình có cái ảnh chụp chung với Ôn Nhu đẹp như vậy từ khi nào.

Bên cạnh còn có một cái đầu đề bắt mắt, “Duyên phận ba năm đã đi đến hồi kết”, cô click vào.

Lọt vào trong tầm mắt là:”Ngay sau khi Ôn Noãn và Chiếm Nam Huyền công khai hôn môi ở sân bóng, sáng nay khi Chu Lâm Lộ chấp nhận cho phóng viên phỏng vấn đã hào phóng thừa nhận, từ nửa tháng trước đã chia tay hòa bình với Ôn Noãn, nhưng nhấn mạnh rằng nguyên nhân chia tay không liên quan đến Chiếm Nam Huyền…” Cô bịt chặt miệng.

Tiếp theo còn viết:”Khi phóng viên kết nối liên lạc với Bạc Nhất Tâm ở Thụy Sĩ, người đại diện của cô nói nữ minh tinh này hoàn toàn không hay biết gì cả, cho nên tạm thời không thể trả lời.”

Cả trang báo, tất cả mọi thứ đều là hình ảnh hoặc bài viết liên quan đến chuyện này, giống như trong một đêm toàn thành phố bỗng sôi trào, chỉ có đương sự cô vẫn ngồi im lặng trong không gian nhỏ bé của mình, mông lung không biết bên ngoài sớm đã trời long đất lở.

Cô cầm điều khiển từ xa mở TV, trong kênh giải trí biên tập viên đang nói:’Phóng viên theo dõi hiện tại vẫn chưa liên lạc được với Chiếm Nam Huyền, không biết người luôn kín tiếng như anh sẽ giải thích chuyện này ra sao, nhưng có người biết chuyện đã nói, đêm qua nhìn thấy anh vào nhà Ôn Noãn ở Nhã Trúc Viên số 10 đường Sâm Lâm, theo phỏng đoán của đồng nghiệp của chúng tôi ở hiện trường, hiện nay bên ngoài Nhã Trúc Viên có khoảng bốn mươi năm mươi phóng viên các đài và trang tin tức lớn bao quanh.” Ôn Noãn vùi mặt vào trong lòng bàn tay, hoàn toàn không hiểu tại sao đột nhiên lại thành ra như vậy.

Chiếm Nam Huyền vỗ vỗ vai cô:”Sẽ qua nhanh thôi. Lát nữa Cao Phóng sẽ tới đây, anh bảo cậu ta đưa em đến chỗ Ôn Nhu vài ngày.”

Cô tránh tay anh, không, không, không phải, có chỗ nào đó không đúng, để cô suy nghĩ kĩ một chút.

Một lát sau cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh, chậm rãi nói:”Anh đã thấy đơn xin từ chức của em?”

Nụ cười của anh hơi co lại:”Phong thư màu trắng dễ thấy như thế, không muốn nhìn cũng khó.”

Cô gật đầu, giống như vỡ lẽ:”Anh bảo em chia tay với Chu Lâm Lộ, em lại muốn từ chức.” Cho nên mọi việc hẳn là thế này: Cho dù đêm qua Chu Lâm Lộ không tình cờ đến đây, thì sáng mai khi báo chí ra, anh tất nhiên không thể không công khai tuyên bố đã chia tay với cô từ trước, nếu không sẽ vì chuyện này mà phải đội sừng xanh, nhưng mà dù vậy địa vị xã hội và sự tôn nghiêm nam giới của anh cũng không  tránh khỏi bị hao tổn.

“Anh không cảm thấy anh chơi người ta ác quá rồi sao?” Cô hỏi, cho dù đơn từ chức của cô có chọc giận anh, nhưng đó cũng là chuyện giữa anh và cô, tại sao lại kéo cả Chu Lâm Lộ vào?

Anh cười nửa miệng:’Bây giờ em đang chất vấn anh?”

“Em chỉ muốn biết sự thật.”

“À? Còn muốn chứng thực cái gì? Không phải trong lòng em đã nhận định anh là cố ý rồi sao?”

“Nếu không phải thế, vậy hãy nói cho em biết….”

“Đương nhiên là phải.” Anh chặn họng cô, con ngươi lãnh đạm lạnh lẽo, xa cách như mới quen:”Em chậm chạp kéo dài không chịu chia tay hắn ta, anh đương nhiên chỉ có thể tự mình động thủ———đúng như những gì em nghĩ trong lòng đấy, thì sao nào?”

Cô á khẩu không trả lời được.

Không thể nói rõ mình hiểu lầm anh hay chắc chắn đã nói trúng sự thật, anh cố tình không muốn giải thích, không muốn để cô cảm thấy sâu trong nội tâm của anh lại có một thứ chân thành nhỏ bé nào đó đang tồn tại.

Trong giằng co, chuông cửa vang.

Cô đứng dậy, “Anh đi đi, em không đi đâu cả.”

Anh nắm chặt lấy tay cô, kéo cô ra cửa.

Anh mở cửa ra, trước mặt Cao Phóng lạnh nhạt nói với cô:”Anh cho em hai sự lựa chọn, một là đi theo cậu ta, hai là theo anh xuống lầu gặp phóng viên.”

Trong lòng như bị nghi vấn đâm trát đến rỉ máu, cô nghe thấy chính mình hoang mang thốt lên:”Có thể nói cho em biết, rốt cuộc tối hôm qua đối với anh mà nói là cái gì?” Là lưỡng tình tương duyệt nước chảy thành sông, hay là vị hôn thê đi vắng nên cô đơn trống trải? Hay là vì hoàn thành cốt lõi cuối cùng của kế hoạch kín đáo này, cái đó chỉ là thuận tiện thôi?

“Em hỏi tôi?” Anh không giận mà bật cười, nụ cười nhạt trước khi lan đến đôi mắt lạnh lùng đã không còn sót lại chút gì:”Tôi không có đáp án cho em, nhưng có thể cho em một tuần nghỉ ngơi, cuối tuần em cũng không cần phải đi làm, chắc cũng đủ thời gian để suy nghĩ rõ ràng cái vấn đề cao thâm  này.”

Ngụ ý, trong bảy ngày sắp tới, anh hoàn toàn không muốn nhìn thấy cô.

Cô không nói một tiếng đi theo Cao Phóng.

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C12(3)

  1. ke hoach cua CNH la de tra thu CLL hay de tra tan ON da gay ra loi lam khien 2 nguoi chia tay,va su viec den bay gio van chua minh bach,yeu ON nhung cung han ON,vai tro cua BNT den bay gio la gi,ca CLL nua,that la tinh tiet rat kho hieu.Cam on ban da post tiep,chuc ban 1 Giang Sinh vui tuoi,nho can than khi ra duong nhe,thanks

  2. Mọi người ơi, xin mọi người hãy bớt chút thời gian để đọc và cầu chúc cho Ngân Nhi muội muội của em nhé, chỉ ngày hôm qua em ấy vẫn nói chuyện vui cười với mọi người mà ngày hôm sau, chưa được ăn noel trọn vẹn đã bị căn bệnh quái ác quật ngã, em ấy đã trải qua ca phẫu thuật hơn 12 giờ cam go mà bây giờ bác sĩ lại cho biết không thể biết chính xác lúc nào em ấy sẽ tỉnh lại, mama em ấy quyết định sẽ đưa em ấy sang mỹ để chữa trị, cầu mong một phép màu sẽ xảy ra, xin đừng thờ ơ:
    http://tieuthiencac.wordpress.com/2011/12/25/cầu-nguyện-cho-ngan-nhi-yeu-quy-của-chung-ta/
    chân thành cảm ơn mọi người!
    Sorry bạn Nana vì đã spam.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s