Huyền của Ôn Noãn-C12(2)

Chương 12: Qua đêm, tin tức (2)

Cô đem theo chút mất mác quay về nhà, dọc đường đi đáy lòng lại mơ hồ có chút chờ mong, hy vọng điện thoại bỗng nhiên vang lên, hy vọng xe của anh đột nhiên xuất hiện kế bên…Cô buồn bã buộc phải thừa nhận, thủ đoạn của anh quả thật quá cao siêu, trong lúc qua lại đã khiến lòng cô toán loạn.

Sau khi rửa mặt cô ủ rũ ngồi xem TV, kênh âm nhạc đang phỏng vấn 4 người đàn ông, đó là nhóm nhạc Ireland nổi tiếng thế giới, lượng tiêu thụ album đạt hơn 34 triệu bản.

Rất nhiều năm trước, ở trên bệ cửa sổ có thể đón gió xa trong phòng Chiếm Nam Huyền, sáng sớm và hoàng hôn mỗi ngày nghỉ, trong sự vui vẻ mơ hồ không lí do, người từng lấy âm nhạc đả động trái tim cô chính là những người đàn ông này, ngay cả khi có người tách ra solo vẫn vô cùng cuốn hút cô.

Trong bầu không khí ấm áp trên màn hình, bốn chàng trai đẹp vui vẻ đều nhận là fan hâm mộ bóng đá, khi được hỏi ai trong số họ đá tốt nhất, ba người đều nhất trí chỉ vào người ngồi bên phải, tiếp theo lần lượt là tiền đạo xuất sắc nhất và hậu vệ đá hay nhất, còn người ngồi bên trái là—-cầu thủ ngồi băng ghế dự bị tốt nhất.

Khi cười cô không thể không chế được lại nhớ tới Chiếm Nam Huyền.

Có một số người, có một số bài hát, lắng đọng lại tại nơi sâu nhất trong ký ức thiếu niên.

Chỉ cần chạm nhẹ vào, sẽ dẫn đến tình cảm yêu thương chua xót thuở xưa, sau nhiều năm lại lắng nghe giai điệu Unbreakable quen thuộc, giống như chuyện cũ đang nhẹ nhàng thổi vờn bên tai, nhắc nhở ở năm ấy ngày ấy, bài hát này con người này, bầu bạn với nhau đi qua những tháng ngày cô độc không nơi nương tựa.

Ánh sáng lấp lánh từng có trong mắt họ, giống hệt người cô khao khát muốn gặp nhất trong hai nghìn năm trăm ngày.

Mà nay thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt của bốn người, ca khúc vẫn còn, nhưng nhan sắc đã thay đổi, những nếp nhăn có thể nhìn thấy, vẻ đẹp trai năm đó đã phai, bọn họ đã không còn là những cậu thiếu niên nữa, giống như cô, đã sớm qua tuổi trẻ con.

Sau muôn ngàn gian khổ quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy chuyện đời không ngày nào không tang thương.

Ngẩn người trước TV, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, cả người cô bật dậy khỏi sofa.

Nhìn chằm chằm đằng sau cửa, vui mừng như điên và sợ hãi đan xen, sau khi đợi rất lâu cuối cùng anh đã tới, sự bối rối cùng sợ hãi cô mất bao lâu mới hồi phục lại được, bây giờ lại vì anh mà ngóc đầu trở dậy.

Mồ hôi thấm vào trong lòng bàn tay, cách một cánh cửa cô sợ hãi hỏi nhỏ,”Ai đấy?”
“Em hy vọng là ai?”

Cô suýt tí nữa đã khóc, cái trán yếu ớt tựa vào cửa, thật lâu sau, mới có thể vươn tay mở cửa cho người vào.

“Thứ em mở là cửa, hay là chính trái tim em?” Đôi môi tuyệt đẹp cong lên rồi phủ xuống, cô bị kéo vào vòng xoáy mùi mồ hôi và nam tính, Chiếm Nam Huyền khẽ lầm bầm trong miệng cô:”Sau này đừng để anh phải chờ đến thiên trường địa cửa nữa.”

Trong đê mê, ý thức xẹt qua nỗi buồn sâu nhất đáy lòng, từ nay về sau sẽ không thể quay lại nữa.

Anh buông cô ra, điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp của mình.

Bàn tay nắm áo anh ướt đẫm, cô hỏi:”Anh chơi thể thao?”

“Sau bữa tiệc đãi khách quý có thể tỷ thí với cầu thủ, anh so chiêu với Federer một chút.” Chiếm Nam Huyền lấy di động ra bấm một dãy số rồi ném về phía cô:”Bảo bọn họ mang quần áo đến cho anh.”

Hai tay trực tiếp cởi áo thể thao xuống, đi thẳng vào phòng tắm.

“Alo, anh…Hello? Xin chờ một lát.” Cô đuổi theo,”Quần áo của anh là chỉ cái gì?”

Anh quay đầu cười, nghiêng người lấy điện thoại trong tay cô,”Áo, áo trong, đồ lót, tất, thắt lưng, cà vạt, chọn tùy ý rồi mang đầy đủ tới cho tôi, đúng rồi, không cần đồ ngủ.” Sau đó đặt di động vào lại tay cô,”Nói địa chỉ cho bọn họ.”. Anh không nhịn được tươi cười, hai con ngươi sáng lấp lánh của bóng hình sau cửa phòng tắm, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đang ngây ngốc của cô, sau đó lạch cạch đóng lại trước mắt cô.

Cô sợ hãi cầm lấy điện thoại:”Lúc nãy anh ấy nói cái gì?” Nghìn lần đừng nói cho cô anh thật sự định qua đêm ở đây,”Anh không nghe sai chứ? Vâng…” Sau khi xác nhận đáp án quả làm người ta hết cách:”Anh nhớ địa chỉ này nhé, nhờ anh đưa đến đây.”

Hai mươi phút sau quần áo còn chưa đến, Chiếm Nam Huyền đã bọc khăn tắm đi ra, cô tựa như là phản xạ có điều kiện lui vào một góc, đề phòng nhìn anh.

Bọt nước trên mái tóc đen nhánh ướt sũng chảy dọc theo gò má xuống phần ngực trần của anh, sau khi tắm con ngươi đen tuyền trong trẻo và vô cùng hoang dã, gương mặt thanh thoát tựa tiếu phi tiếu mê hoặc lòng người,”Hehe, Tuy rằng anh không mong em hét toáng lên, nhưng phản ứng này của em cũng khiến anh đau lòng lắm.”

Cô lập tức phản bác:”Bạn học này, tôi vẫn chưa xin anh hãy tự trọng một chút trong nhà người khác đâu.” Đúng là cô thích trai đẹp, cũng từng mây mưa hoan ái với anh, nhưng hai mươi lăm năm chưa từng trải qua một đêm như vậy, ở cùng với một người đàn ông chỉ quấn một cái khăn tắm mỏng phía dưới? Trời xanh trên cao, trái tim yếu đuối của cô đang nhảy thình thịch không đỡ nổi đây này.

Anh nhìn TV:”Em đang xem bọn họ?” Tháng 6 nhiều năm trước, sau khi đội tuyển Quốc Gia Ireland không cam lòng bại trước Tây Ban Nha kết thúc World Cup, bốn người đàn ông kia lúc ấy hát một bài ca mừng họ về nước.

Anh quay đầu lại, ánh mắt hai người giao nhau một chỗ, thật lâu cũng không dời.

Phải, đó từng là ca khúc bọn họ yêu thích nhất, World Of Our Own, Thế giới của chúng ta.

Giống như, giây phút này.

Mắt thấy anh đang muốn đi đến đây, tiếng đập cửa bỗng nhiên vang lên, cô đi thẳng ra, nhẹ nhõm thở dài, may mà quần áo đưa tới đúng lúc, nếu không cái mũi và quả tim cô đã đẫm máu rồi, cô mở cửa, thiếu chút nữa máu tươi phun từ họng lên:”Lâm—Lâm Lộ?!”

Chu Lâm Lộ vươn tay kéo cổ cô, lớn tiếng đến mức gần như rít gào:”Em muốn anh tức chết đúng không? Anh bảo em đừng tìm anh, đồ ngốc em thật sự không tìm lấy một lần?!” Anh đá văng cửa ra.

“Em—“ Cô quyết định ngậm miệng.

Chiếm Nam Huyền ở phòng khách khoanh hai tay, ung dung quyến rũ cong miệng, nhìn cô và Chu Lâm Lộ.

Miệng Chu Lâm Lộ như bị tắc một quả trứng chim bồ câu không thể phản ứng, mà Chiếm Nam Huyền lại thoải mái cười tươi gần đến mang tai,”Chu tổng vừa khéo đi ngang qua?”

Cô lấy tay che mặt, tuyệt vọng nghĩ, tự nhiên lại tạo nên trò đùa này, ông trời quả thực hoang đường.

Thở dài một tiếng, cô dùng sức đẩy Chu Lâm Lộ đang cứng đơ tại chỗ đẩy ra ngoài cửa, chỉ chỉ phía bên trong cánh cửa cho người mới từ thang máy đi ra,”Đưa quần áo cho vị tiên sinh kia.”

Sau đó làm bộ như không nhìn thấy sắc mặt thiên biến vạn hóa của Chu Lâm Lộ, cô đẩy anh vào tháng máy rồi ấn hộ anh nút xuống tầng,”Hôm nào giải thích cho anh.” Khi trở về phòng Chiếm Nam Huyền đã kí giấy chứng nhận xong, cô tiễn người đi, đóng sầm cửa lại.

“He he!” Anh vô tội giơ cao hai tay lên, khóe môi vẫn phơi phới như cũ, tâm tình cực kì tốt cười nhạt:”Cho dù anh là thần tiên cũng không biết đêm nay hắn sẽ tới.”

Cô nghiến răng nghiến lợi chỉ vào anh:”Anh mặc quần áo xong rồi về mau!”

Anh cười nhạo ra tiếng, tiến đến gần cô:”Đừng hòng!” Thấy cô trốn sang một bên, con ngươi anh đột nhiên trở nên u ám:”Nếu em dám trốn một lần nữa, anh cam đoan cả ngày mai em đừng mơ nhìn thấy mặt trời.”

“Fuck you!” Cô hét chói tai nhảy lên sofa, khó khăn né bàn tay anh chộp tới.

Anh ngẩn ra, tiếp đó cười ha ha:“My pleasure honey. Come to fuck me please.”

Khi anh cất bước tiến gần cô đồng thời nhảy xuống khỏi tay vịn sofa, hổn hển:”Tôi tha thứ anh không rành tinh túy tiếng Anh, để tôi dịch cho anh nghe! Ý của hai từ đó là, cút ngay!”

Cô nhào vào phòng, sau khi khóa trái cửa thở dốc.

“Bảo bối.” Bên kia cửa truyền đến giọng nói êm ái của anh:”Nói cho anh biết, có phải em đang cười giống con mèo trộm được cá không?”
Cô vỗ vỗ hai má, cố gắng cân bằng khóe môi không biết từ khi nào đã giương cao,”Không có!” Khi nói chuyện không nhịn được mà phì cười, đồng thời cũng nghe thấy tiếng cười sung sướng đè thấp của anh, không biết vì sao một giây kia cô có cảm giác, dường như anh giống cô, nhiều năm chưa từng vui vẻ như vậy.

“Còn nhớ có một lần em ho khan không chịu uống thuốc không?” Anh hỏi.

“Có, nước thuốc kia đắng lắm.”

“Cho dù anh sử dụng trăm phương nghìn kế, ngay cả nước miếng cũng khô cạn, em vẫn sống chết không chịu uống.”

“Hừ! Anh còn nói, cuối cùng vẫn dọa đánh em đấy thôi!”

“Ý của anh chỉ là muốn vỗ hai cái mông nhỏ của em thôi.”

Cô đắc ý cười:”Kết quả là anh có đánh đâu, ha ha ha.”

“Cũng giống như bây giờ, em đóng cửa phòng lại.” Ngữ khí dịu dàng của anh dường như vô cùng yêu thương.

Hai tay ôm lấy mặt, sao lại nóng thế này:”Ừ, rồi sau đó anh đi.”

“Bảo bối, anh không có cơ hội nói cho em, thật ra sau đó anh đã học được một tài nghệ.”

”Là gì?”

“Làm thế nào để có được chìa khóa dự phòng.”

Cô cười to đến ho khan kịch kiệt, sau đó nghe thấy tiếng kêu răng rắc, trơ mắt nhìn cửa bị mở toang, tình thế cấp bách không chút suy nghĩ leo vội lên giường chạy ra chỗ cửa sổ:”Anh không được lại đây!”

Cửa mở ra, nụ cười anh phút chốc co lại, sắc mặt khẽ biến, trầm giọng nói:’Xuống dưới mau!” Nói xong thong thả lùi vài bước về phía sau.

Cô hơi yên tâm, thử thăm dò thả chân xuống giường, vẻ mặt anh có chút dọa người, cô bắt đầu hối hận mình lỗ mãng, đành phải thanh minh:”Không được đánh em!”

Hai tròng mắt anh thấp thoáng ánh sáng cô yêu thích nhất, đôi môi mỏng gợn nửa:”Nhiều năm rồi chẳng thay đổi chút nào, vẫn xúc động tùy hứng như vậy.” Tính trẻ con vừa làm người ta buồn cười, lại đau lòng:”Một sợi tóc cũng không động vào, xuống đây.”

Cô thở ra một hơi, nhảy xuống giường, sau đó trở lại mặt đất, nghĩ một lúc, rồi lắc đầu bật cười:”Em cũng không biết hôm nay bị sao nữa.” Hoàn toàn không phải cô bình thường, cho dù là hành vi hay là tâm tính, tất cả đều thoát ly quỹ đạo thường ngày.

Anh nói:”Em biết rõ.”

Cô quay mặt tránh đi ánh nhìn chăm chú đoạt hồn người khác của anh, nội tâm có chút mê hoặc, không biết nhiều năm sau, phòng tuyến cẩn thận bất tri bất giác buông lỏng, cô như vậy—-giống cô bé con ngày trước, liệu có phải chỉ hiện ra ở trước mặt anh không?

Giây tiếp theo cảm thấy cánh tay anh kéo eo cô, mạnh đến mức không giống như chỉ đơn giản ôm cô, cô hơi hoảng sợ nhìn anh:”Anh đã đồng ý——“

Anh che miệng cô lại, tháo khăn tắm ép cô xuống giường, cực kì dịu dàng nói:”Làm sao anh nỡ đánh em, bảo bối, chẳng qua anh chỉ muốn yêu thương em thôi.”

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C12(2)

  1. that la vat va moi co duoc khoang khong gian rieng tu cho nhau,ON NOAN vi dieu gi ma van khong giam mo cua long,phai chang co da sai khi noi loi chia tay ,de BNT co co hoi tiep can,de thanh vet thuong long,tai sao CLL van 1 long gan gui ben vai tro nhu gia nhu that la ban trai cua ON,cam on ban nhe,truyen luon loi cuon voi bao nhieu tinh tiet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s