Huyền của Ôn Noãn-C12(1)

Chương 12: Qua đêm, tin tức (1)

Cả ngày cuối tuần, Ôn Noãn đều đoán xem rốt cuộc Chiếm Nam Huyền có nhìn thấy đơn từ chức của cô không.

Sau khi làm loại hành vi thân mật thế kia, dũng khí tập trung của cô cuối cùng cũng biến mất không tung tích, cũng không thể mở miệng nói cho anh, trong chồng hồ sơ kia có một phong thư, trong tiềm thức cô mơ hồ cảm thấy, nếu cô thật sự đề cập với anh, có thể sẽ lại chọc tức anh.

Tới bây giờ cô không thể không thừa nhận, cô có chút sợ anh, hay nói chính xác hơn, trước kia khi anh nuông chiều cô ngất trời cô đã sợ anh rồi, cô không sợ trời không sợ đất chỉ duy nhất sợ anh, mỗi lần làm sai đứng ở trước mặt anh, cho dù anh không nói gì, chỉ thản nhiên nhìn cô, cô vẫn cảm thấy chột dạ.

Cảm giác bây giờ của cô giống như bản thân làm chuyện mình biết rõ là sai, một mặt cô khát khao muốn biết, một mặt cô lại không dám tưởng tượng ra phản ứng của anh, vậy là rơi vào mâu thuẫn giày vò.

Nợ anh quá nhiều, không cách nào hoàn trả, không ai biết đáy lòng cô xấu hổ với anh nhiều như thế nào, vì vậy trong khoảng thời gian có thể bên nhau, cô không có nguyên tắc lùi từng bước về phía sau, cho dù anh đòi hỏi thứ gì, cô vẫn không thể hạ quyết tâm kháng cự.

Bởi vì, cô không muốn nhìn thấy anh không vui.

Trên đời này, chỉ với anh, trong góc bí mật mềm mại nhất của cô, có một loại cảm xúc muốn che chở và bù đắp khó có thể diễn tả bằng lời.

Nỗi buồn không thể giải tỏa quanh quẩn cô suốt cả ngày, cô rất muốn biết anh có nhìn thấy đơn từ chức kia không, nhưng từ sáng đến trưa rồi đến chiều, đến tận khi cô ăn xong cơm tối ra khỏi nhà đi đến sân quần vợt, anh vẫn không gọi điện thoại, tuy rằng cô hiểu rõ, cho dù có đang làm việc cũng hầu như không nhận được cú điện thoại nào của anh, nhưng trong lòng vẫn không khống chế được lướt qua chút mất mác nhạt nhòa.

Cô rất không muốn thừa nhận, nhưng mà, cô thật sự lại bất giác nhớ đến anh.

Đỗ xe xong, cô đi vào sân quần vợt.

Trận đấu này toàn bộ đều được tiến hành trong nhà, sở dĩ cô muốn xem trận này là vì Roger Federer và Andy Roddick đều là cầu thủ cô yêu thích.

Sân quần vợt 15000 người đã không còn chỗ ngồi, chỗ của cô nằm trong khu khách VIP, có thể là thuộc loại dành cho nhà tài trợ, ghế da mềm mại vô cùng dễ chịu, bên cạnh tay vịn còn có tạp chí và đồ uống, cạnh cô phần lớn đều là những người tóc vàng mắt xanh.

Phía trước cô còn có ba hàng ghế, hơn nữa khu ghế này ở trung gian, gồm từ hàng 1 đến hàng 3, mỗi hàng xếp 6 cái ghế ở giữa vô cùng thuận lợi để xem bóng, có thể nhìn rõ những động tác rất nhỏ của cầu thủ hai bên, đây là ghế bạch kim có tiền cũng không mua được, lối vào khu ghế còn có cả người phục vụ.

Lúc này Ôn Noãn nghe sau lưng có người nói thầm.

“Rốt cuộc là ai nhỉ? Bao được vị trí tốt nhất lại không tới xem, đúng là lãng phí!”

Đồng nghiệp của anh ta nói:”Ai biết, chắc là cầu thủ tham gia trận đấu.”

Cô giương mắt nhìn sang, trong khu ghế cao nhất phía đối diện vẫn không có một bóng người, trong tình huống khán đài chật ních như thế này, 18 cái ghế trống kia có vẻ hơi gai mắt.

Roger Federer và Andy Roddick tiến vào sân trong tiếng vỗ tay như sấm vang, trọng tài một lần nữa yêu cầu người xem im lặng.

Trận đấu chơi trong ba set, mỗi set 12 lượt, trong đó, trong đó ai lấy được 6 điểm trước nghĩa là giành  được phần thắng, nếu đánh hòa 6-6, thì sẽ lấy lượt thứ 7 phân định thắng thua.

Trận đấu đúng giờ bắt đầu, Ôn Noãn xem hết sức chăm chú.

Trạng thái bắt đầu của cầu vương Federer xưa nay luôn dùng đấu pháp cổ điển trứ danh không tốt, sau gắng gượng thắng được 2 lượt, ở lượt thứ 3 vì mắc lỗi mà liên tiếp bị dẫn 30-0, Roddick đang bị chặn giành được cơ hội phá thoát, kết quả cuối cùng Federer phát hỏng hai quả liên tiếp, Roddick không đấu mà thắng, cú break racquet thành công.

Thời gian nghỉ ngơi giữa trận rất nhiều nam giới kêu lên:”GO Roger!”

Để Federer nổi giận, không ít sắc nữ thét lên chói tai khiến người khác phải phì cười:”Go Andy!”

Dường như ai ai cũng mê anh chàng Roddick điển trai nhất giới tennis, khiến cô vốn cũng không có tâm trạng cũng không nhịn được khẽ cười.

Sau đó cảm giác điện thoại trong túi rung lên, cô lấy ra xem, là…Chiếm Nam Huyền.

Tức khắc trong lòng nổi lên trăm ngàn cảm xúc phức tạp.

Con người này, cái tên này, hôm qua sau khi rời công ty vẫn xoay vòng trong tim cô , vất vả một ngày một đêm mới có thể bình tĩnh lại, vừa mới thành công đuổi anh ra khỏi đầu, anh lại đột nhiên chạy đến, một giây kia cô rất muốn biết, dây dưa như vậy rốt cuộc đến khi nào mới có thể chấm dứt? Phải đến khi cái tên kia rung trong lòng bàn tay rất lâu, cô mới lưỡng lự ấn nút nhận.

“Sắc mặt biến đổi nhanh quá, cười lại một cái.” Anh nói.

Cô ngẩn ra:””Gì cơ?”

“Giống như vừa nãy, cười lại cái nữa.”

Cô ngẩng đầu lên, tất cả những gì nhìn thấy là khu ghế vẫn để trống lúc này đã có một người ngồi, Chiếm Nam Huyền mặc kiểu quần áo thể thao gọn nhẹ, điện thoại đặt bên tai, khóe môi nhếch lên thành một độ cong cô quen thuộc.

Cách xa như một dải ngân hà vậy mà cô cũng có thể nhìn thấy, trong con ngươi anh lóe lên một tia sáng nhạt.

Nếu như không phải ván thứ 4 của hiệp 1 đã bắt đầu, người xem không thể tự do đi lại, cô nhất định sẽ đứng dậy rời đi.

“Anh với em cá một nụ hôn, set đang đánh này Roddick vẫn thắng.” Anh nói, sau đó ngắt điện thoại.

Nhắm mắt lại hít thở hít thở, cô lại nói với mình một lần nữa, phải khống chế, phải bĩnh tĩnh, không được nảy sinh ý trốn tránh, mình có cuộc sống của mình, không thể tiếp tục chịu ảnh hưởng của anh nữa.

Một tràng pháo tay rầm rầm gọi mở hai mắt cô ra, cho dù không nhìn sang phía đối diện cũng có thể cảm thấy, giống như lọt vào tầm ngắm con mồi của anh, cô giống như bị thiêu cháy trong đôi mắt anh, cả người không tự nhiên đứng ngồi không yên, cô cố gắng tập trung tinh thần, tiếp tục chuyên tâm xem trận đấu.

Không ngoài dự đoán của Chiếm Nam Huyền, tuy rằng Federer đánh ra không ít đường bóng đặc sắc, nhưng hai lượt liên tiếp vẫn bị Roddick mạnh mẽ bắt lấy đánh lại, cú giao bóng ăn điểm trực tiếp của Roddick thường xuyên lên lưới quyết định xu thế trận đấu.

Cuối cùng 6-4 Roddick giành chiến thắng trong set đầu tiên.

Set thứ 2 dần trở nên đặc sắc, Federrer bị vây trong tình cảnh xấu nhưng không hề nóng nảy, trạng thái ổn định, hai người đuổi điểm thật sự rất nhanh, liên tục đánh ra những cú bóng phấn khích tuyệt đẹp.

Khi lượt đầu tiên của set thứ 2 kết thúc, trong thời gian nghỉ ngơi, dư quang khóe mắt Ôn Noãn nhìn thoáng qua bóng người đối diện đang đứng dậy rời đi, cho đến khi trận đầu bắt đầu vẫn chưa quay lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng anh cũng đi rồi.

Không ai biết, Chiếm Nam Huyền oai phong một cõi thương giới thật ra cũng là một cao thủ tennis.

Anh không để mọi người biết kĩ thuật đánh bóng cao siêu của mình là bởi vì anh vô cùng khó tính với đối thủ, nhớ năm đó anh đã nói với cô:”Anh thà bị người khác thắng 3-0, cũng không muốn đấu với kẻ sẽ thua anh 3-0.” Không chỉ có tennis, còn có bóng rổ, bowling và cờ vua, tất cả đều là những môn cô thích hoặc là vì anh mà chơi, anh đều là nhân tài kiệt xuất trong mấy môn đó…Cô lại nhìn về khu ghế trống tuếch phía đối diện, vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, xem ra đúng là bỏ về giữa chừng rồi.

“Em đang tìm anh?” Tiếng cười nhẹ vang trên đỉnh đầu cô.

Cô bị dọa nhảy dựng lên, lập tức quay đầu lại.

Hai tay Chiếm Nam Huyền tì lên thành lan can sau lưng cô, gương mặt sát gần mắt cô, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng lại trở thành hai ánh trăng rằm lấp lánh, khóe môi nở một nụ cười sung sướng quyến rũ người khác đến cực điểm, trong nháy mắt làm tim cô đập thình thịch.

Trước khi cô xoay người anh đã ôm lấy mặt cô,”Yêu cái vẻ mặt vừa nãy của em chết đi được…đột nhiên vui mừng như điên, nháy mắt lại buồn bã ưu thương, sau đó giống như ngại ngùng bất an yêu anh, quả thật khiến trái tim anh mềm nhũn.” Anh cúi người, dịu dàng nói:”Ván trước anh thắng.”

Không hề cố kị hôn xuống.

Thứ trào dâng trong tim can là bất lực khổ sở hay là ngọt ngào chua xót, cô không biết.

Thật khó khăn anh mới chịu buông lỏng ra, không đợi cô bình ổn lại hơi thở của mình anh đã đưa ngón tay trỏ lên:”Suỵt…tập trung xem đi.” Dứt lời đôi mắt không chớp lấy một cái chăm chú nhìn sân bóng, chỉ còn lại một mình cô đối mặt với sự chú ý xung quanh, tựa như hành động khác người vừa rồi của bọn họ vốn dĩ không liên quan đến anh, mà tất cả đều là do cô.

Tâm trí vẫn vì nụ hôn kia mà không ngừng quay cuồng, cô vừa thẹn vừa giận lại không xả ra được, đành phải ngồi ngay ngắn lại.

Không bao lâu sau, lực chú ý của cô mau chóng bị loạt tie-break thu hút, Roddick dẫn đầu 5-2, Federer mắc quá nhiều lỗi đang đứng trước nguy cơ thua trận.

Nhưng sau khi Roddick giành lợi thế 2 điểm 6-4, Federer dùng một cú bóng thẳng đánh xuyên qua theo sát với tỉ số 5-6, tiếp theo đánh một cú bóng xiên mạnh mẽ đưa trận đấu về thế quân bình 6-6, cục diện đã đi tới đỉnh điểm nhất, tất cả người xem đều hồi hộp nín thở chờ đợi kết cục cuối cùng của trận đấu.

Nếu không phải có người cúi đầu nói nhỏ bên tai cô, cô suýt chút nữa đã quên mất sự tồn tại của anh.

“Bảo bối, anh với em cá một đêm, Roddick sẽ thua trong loạt tie-break này.”

“Tại sao?” Cô tiếp tục chăm chú xem cuộc chiến giao bóng kịch liệt giữa hai người, Roddick đã giành lại lợi thế 8-7, không có dấu hiệu bị thua rõ rệt.

“Tâm trạng Roddick đã lộ ra sự bất ổn, đối mặt với một đối thủ bình tĩnh như Federer, điều đó sẽ khiến cậu ta thất bại không phải nghi ngờ.”

Anh vừa nói xong không lâu, Federer lộn ngược dòng 9-8.

Lượt bóng kế tiếp khi Roddick chiếm ưu thế phi người ra đỡ, sau đó toàn sân đấu ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng bóp tay không tưởng tượng nổi chuyện gì đã xảy ra, chàng Rod đẹp trai thành công lên lưới chặn bóng nhưng lại đánh bay ra ngoài, trận đấu vốn dĩ có thể quân bình tỉ số 10-10 lại không thể tượng tượng được đưa về thế 10-8, phần thắng thuộc về Federer.

Cô quay đầu lại, Chiếm Nam Huyền cong nửa môi chu về hướng cô, giống như anh thật sự vô tội không cố ý nói trúng sự thật.

Set thứ 3 rất nhanh bắt đầu.

Mãi cho tới lúc này, mọi người mới được thưởng thức một số kĩ thuật gần như hoàn mĩ của Federer, cho dù là phát cầu hay là đánh trả, đánh thẳng hoặc lên lưới, trừ những lỗi sai của bản thân, thì trong phòng thủ hay tấn công dường như đều hoàn hảo không có lỗ hổng, hơn nữa tâm trạng bình tĩnh, chiến thuật biến hóa vô cùng linh hoạt, thi triển toàn diện giống như bông hoa bá vương nở rộ tuyệt đẹp làm người ta phải than lên sợ hãi.

Mà Roddick đúng như lời Chiếm Nam Huyền nói, tâm trạng bất ổn định làm anh ta lúc được lúc hỏng, khi cánh tay không thuận gió giang ra định đỡ bóng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hò của khán giả dựng bắn cả lên, giống như một đứa trẻ con múa may quay cuồng giữa không trung, động tác ngây thơ chất phác này dẫn đến một trận cười và pháo tay ầm ĩ.

Ngay cả khi đánh đến phút cuối, Roddy thua liên tiếp ở mấy ván kết, thiên vương lộn ngược dòng thắng chung cuộc 2-1, sự bình tĩnh không gợn sóng trên mặt anh ta lúc này mới toát lên chút đắc ý sau khi đã chiến thắng, mỉm cười rồi đánh mạnh một cái, quả bóng bay về phía khán đài cao nhất xa nhất.

Cả trận đấu làm khuấy đảo linh hồn Ôn Noãn, trong tiếng vỗ tay và tiếng thét chói tai không ngớt, mọi người đều đứng dậy, lúc này cô mới nhớ ra sau lưng mình còn có Chiếm Nam Huyền, nhìn lại, chỗ ngồi sớm đã trống rỗng, cô cũng không biết anh đã đi từ lúc nào.

Tìm anh trong dòng người xa lạ đang tuôn ra, nhưng tầm mắt thế nào cũng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc, lòng cô không khỏi có chút thẫn thờ.

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C12(1)

  1. Pingback: Áo sơ mi nữ thời trang Sophie Lys – TLSS, TLSM, TLSL, TLSXL « sophie fashion

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s