Huyền của Ôn Noãn-C11(4)

Chương 11: Chìa khóa, từ chức (4)

Mấy hôm nay báo chí đều theo dõi đưa tin mấy sự kiện lớn.

Một là, vua quần vợt Roger Federer đến tham gia trận chung kết Tour Finals cuối năm.

Hai là, sau khi Đại Trung tự truyền ra vụ bê bối hối lộ, cổ phiếu giảm giá mạnh trên diện rộng.

Tất cả nguyên nhân là vì xe của một thành viên cấp cao trong phe thái tử bị trộm, ngay cả laptop cũng mất, có người phá được mật mã của ông ta bán toàn bộ tài liệu hữu dụng cho công ty đối thủ, trong đó có hồ sơ tuyệt mật ghi chép số tiền Dương Văn Trung nhận được sau mỗi lần hợp tác, được bán cho thành viên hội đồng quản trị xưa nay luôn bất hòa với Dương Văn Trung.

Sau khi sự tình bị vạch trần, Chu Lâm Lộ tuyên bố từ chức nhận lỗi, phe thái tử tinh anh đi theo anh đồng loạt cùng đệ đơn từ chức, cổ phiếu Đại Trung giảm mạnh 10% trong ngày.

Đại Trung vì vụ bê bối bị các phóng viên công kích nặng nề không thể ứng đối, các quan chức cấp cao lại từ chức tập thể, sự kiện hỗn loạn tầng quản lý, hơn nữa sau khi bị người đầu tư chứng khoán mất lòng tin cổ phiếu phần lớn đã trở thành giấy lộn, tình thế đã gần như đang lung lay bên bờ vực sắp đổ.

Mà Chu Lâm Lộ nói được làm được, không còn liên lạc với Ôn Noãn.

Thứ sáu khi cô gọi cho Ôn Nhu, hai người không tỏ vẻ gì chuyện trò vài câu, cũng không nhắc đến chuyện đó.

Thứ 7 Ôn Nhu đúng hẹn đến ăn trưa, khi ăn được một nửa, chị dè dặt nói:’Tuần san Thất nói áo cưới Chiếm Nam Huyền mua cho Bạc Nhất Tâm ở Milan đã chuyển về rồi.”

Ôn Noãn khẽ cười:”Vâng, em cũng đọc rồi.” Đây là sự kiến lớn thứ 3 gần đây.

Bộ váy cưới trị giá 3 triệu đô la oanh động giới thời trang Paris và Milan, được đính 100 viên thủy tinh, 100 viên ngọc trai và 100 viên kim cương, so với bộ áo cưới thế kỉ Lãnh Như Phong làm vì Lâm Tiêu Đính còn xa hoa hơn.

Ôn Nhu nhìn cô, muốn nói lại thôi.

Cô đứng dậy:”Xoài hôm qua mua ngon lắm, em ép nước cho chị uống.”

Ôn Nhu buông đũa xuống:”Mày thật sự vĩnh viễn cũng không muốn nói về chuyện kia sao?”
Cô không quay lại, vô cùng bình tĩnh:”Tất cả đã là quá khứ rồi.”
“Mày từ Anh về…đã nhiều năm, thấy cuộc sống tự kỉ của mày nhiều lúc tao rất muốn chửi, nhưng khi đến miệng lại không phát ra được, bởi vì tao thật sự không có tư cách nói mày.” Ôn Nhu đi theo cô vào bếp như nhất định phải nói rõ với cô.

“Chị nghĩ nhiều quá rồi.” Ôn Noãn nói, sau biến cố tất cả những gì của cô còn sót lại trên đời, cũng chỉ còn Ôn Nhu mà thôi, tay không ngừng một phút, gọt vỏ xoài bỏ vào trong máy ép trái cây, cô tỏ vẻ không có việc gì:”Có cách nào mua được vé xem trận đấu đêm mai giữa Federer và Andy Roddick không? Em muốn xem.”

Ôn Nhu im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ lần thứ 1001 vì Ôn Noãn chuyển đề tài.

“Sau khi có tao sẽ gọi cho mày.”

“Cảm ơn.” Cô rót nước xoài vào trong cốc.

Giống như trận đấu của tuyển thủ xuất sắc nhất thế giới, vé công khai bán vào cửa chỉ là nhằm vào người xem bình thường, những chỗ ngồi tốt nhất từ trước khi cầu thủ đến thành phố đã được đặt mua không còn nữa, người không có điều kiện nhất định sẽ không được ngồi chỗ tốt, huống chi bây giờ cô lại nảy lòng tham.

Lúc này cô không có cách lấy được vé tốt, nhưng Ôn Nhu giao tiếp rộng hẳn có khả năng này, giống như mỗi tuần đến làm bạn với cô, nếu để chị làm một số việc cho cô mà chị cảm thấy dễ chịu hơn, tại sao lại không chứ?

Buổi chiều Ôn Noãn đến Thiển Vũ, lấy phong thư màu trắng trong ngăn kéo ra, cả tuần không có cơ hội đưa, từ đầu tuần đến nay Chiếm Nam Huyền bận tối mặt tối mũi, một mặt bận rộn đàm phán với Đại Hoa, mặt khác từ lời Cao phóng cô cũng lờ mờ đoán ra được, Thiển Vũ đang bí mật thu mua cổ phiếu của Đại Trung.

Mà cô sở dĩ không đưa luôn cho anh ngày hôm đó, chẳng qua là muốn sắp xếp chuyện này cẩn thận hơn một chút, cho dù là quan hệ gì đều vui thì ở không vui thì về, không cần phải giận dỗi hay bỏ đi, cho nên cô đang chờ thời cơ bình tĩnh hòa nhã nhất.

Sự bi ai trưởng thành có lẽ ở ngay đây, mọi người đã không thể biểu hiện sự hồn nhiên và ngây thơ nữa.

Khó khăn lắm Thiển Vũ và Đại Hoa mới đạt được tiếng nói chung, mà một tuần này cô cũng cố ý giao một số công việc cho Đinh Tiểu Đại, cẩn thận dạy cô nhóc nên chú ý chỗ nào.

Nếu lúc Chiếm Nam Huyền trở về không quá bận, thì chắc hôm nay cô có thể giải quyết được phong thư này.

Đang suy nghĩ mông lung, nghe thấy tiếng thang máy vang lên, cô vội vàng thả phong thư lại trong ngăn kéo.

Thang máy vừa mở ra đã thấy dáng vẻ hơi kích động của cô, Chiếm Nam Huyền im lặng đi tới.

Khi anh sắp đến trước mặt cô, cô đứng dậy:”Chiếm tổng.”

Chiếm Nam Huyền liếc cô một cái, cả tuần nay cô luôn như vậy, cố ý kéo quan hệ của hai người về lúc mới quen, giống như giữa cô và anh chưa từng có chuyện gì xảy ra, cô vẫn là thư kí ngày đó mới lên tầng 66.

Đang lúc Ôn Noãn tưởng rằng anh cũng sẽ giống mấy hôm trước, trực tiếp lướt qua cô bước vào phòng, anh bỗng nhiên lại dừng trước mặt cô:”Tôi đã nói với em rằng nghi lễ xã giao của em có thể đạt đến 100 điểm chưa nhỉ?”
Cô cười cười, không hiểu tại sao anh lại nhắc tới đề tài này, nửa đôi mi dài hạ xuống, con ngươi bất động như núi, vẫn như cũ nhìn vào cúc áo sơ mi trên người anh.

Khóe môi anh đã gợn lên thành một đường cong:”Trong lễ nghi cần có của phụ nữ, có phải có một điều, nếu không muốn nhìn thẳng vào ánh mắt đối phương, cũng không muốn tỏ ra không lễ phép, phương pháp tốt nhất là khi đối phương nói chuyện nhìn vào mũi hoặc miệng họ đúng không, như thế này này?”

Lời anh vừa nói ra, cô xấu hổ hơi nghiêng đầu, chuyển ánh mắt xuống dưới quai hàm anh.

“Suốt một tuần không thèm nhìn tôi lấy một cái, ngoài chuyện công việc không nói với tôi câu nào, em được lắm.” Anh nói chuyển ẩn ẩn nụ cười, dường như thái độ của cô làm anh cảm thấy vui vẻ, sau đó dần dần trở thành một tiếng nói thầm hơi thấp nhưng vô cùng thân thiết:”Vẫn luôn hiếu thắng như vậy.”

Trước khi tay anh chạm vào mặt cô, tiếng chuông di động trên bàn như phao cứu mạng đúng lúc vang lên, cô vội vã lùi lại, nhấn nút nghe:”Hello…Vâng, tôi xuống ngay, cám ơn.” Sau khi cúp máy nói với anh,”Tôi xuống tầng một chuyến.”

Nhìn bóng dáng chạy như cướp đường của cô, không ai thấy con ngươi anh lại trở nên sâu thẳm vô đáy, giống như đang có hàng nghìn loại tâm tình phức tạp không nói rõ được đan xen vào, hai con ngươi đen dày đến nỗi nhìn không thấy điểm dừng.

Cho đến khi bóng người cô biến mất trong tầm mắt, anh mới thu lại ánh mắt phóng ra xa, khi xoay người ánh mắt lơ đãng đảo qua ngăn kéo hé mở, hình ảnh hốt hoảng của cô khi thang máy mở ra hiện lại trong đầu, anh nhẹ nhàng kéo nó ra.

Ôn Noãn ở dưới đại sảnh nhận vé xem thi đấu mà Ôn Nhu nhờ người đưa đến, vừa nhìn đã thấy ghi hàng ghế thứ 4, không thể không cảm thán Ôn Nhu quả nhiên năng lực phi phàm.

Sau khi về văn phòng, cô bắt đầu chuẩn bị những email Chiếm Nam Huyền đã xử lý xong rồi đến hồ sơ cần phê duyệt.

Người đàn ông tâm sâu cực hạn kia chắc chắn đã không còn là Chiếm Nam Huyền trước đây trong trí nhớ của cô, bây giờ anh chỉ cần tùy tiện đứng trước mặt cô, bốn bề xung quanh tức khắc sẽ tạo nên khí thế áp bách.

Ở cùng một chỗ với anh chẳng những lúc nào cũng có thể bị nhìn thấu tâm sự sâu kín nhất, mà sự quyến rũ tỏa ra từ người anh, càng ngày càng làm cô cảm thấy khó có thể thích ứng, hơn nữa khi anh hạ quyết tâm không để cô quả qua sự tồn tại của anh, ứng phó anh đã trở thành chuyện cực kì khó khăn, cho dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, cũng khiến cô lãnh trọn vất vả.

Công việc này, sớm đã mất đi sự yên bình và thoải mái ban đầu.

Cô lấy đơn từ chức trong ngăn kéo ra, cầm lấy cùng hồ sơ gõ cửa đi vào, đặt lên bàn anh.

“Tất cả những hồ sơ này đều cần ý kiến của anh.”
Anh không ngẩng đầu lên,”Em lại đây, tôi không hiểu tập tài liệu này là thế nào.”

Cô đi đến bên cạnh anh, cúi đầu nhìn về phía màn hình, tiếp theo trong nháy mắt một lực mạnh đánh úp khiến cô ngã vào lòng anh, anh như bị điện giật xoay người cô lại, đôi môi cánh hoa mềm mại ép xuống dưới, cô cực lực giãy dụa, tránh né cơn mưa hôn đang trút xuống của anh,”Không được! Anh buông ra!”

Anh đột nhiên nhấc eo cô lên đặt cô lên mặt bàn,”Anh cũng muốn buông.” Giữ chặt lấy mười đầu ngón tay cô, như muốn hút lên môi cô dây dưa với cô thật lâu, hơi thở của anh nóng như lửa:”Nhưng mà em không biết…anh đợi ngày hôm nay đã bao lâu rồi.”

Cho dù cô giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi nụ hôn nồng nhiệt của anh, nhiệt độ cơ thể cách một lớp quần áo của anh làm cô nóng bừng vô lực, ý chí đấu tranh vì nụ hôn mà yếu ớt buông tha, cuối cùng trong sự dịu dàng đượm buồn của anh tinh thần dần dần rệu rã.

Một lúc lâu sau, cho đến khi hai người kết thúc nhìn nhau trong tiếng thở dốc, cô mềm yếu vẫn không thể hiểu được.

Rốt cuộc là bởi vì cái gì không thể kìm được chơi lại trò cũ với anh …Đáp án dường như miêu tả sinh động, cô sợ hãi bắt suy nghĩ ngừng lại, không cho phép mình lún sâu thêm vào, tâm niệm bị giam cầm đang phá thoát khỏi chuyện cũ kia, tuyệt đối không phải là thứ bây giờ cô có thể chạm vào.

“Mai có thời gian không?” Anh nhẹ giọng hỏi.

Rõ ràng nội tâm tức giận không thôi, nhưng tiếng nói phát ra từ miệng cô lại vì run nhẹ mà giống như tiếng giận dỗi:”Mai tôi có việc rồi.”

Anh cười nhạt, không nói gì.

10 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C11(4)

  1. neu khong co su dau kho thi tinh yeu da khong duoc su tuong niem cua nhung nguoi yeu nhau va nguoi ta da khong the khong nho ve nhau,chuyen gi da xay ra voi ON NHU nam do ,co phai do la nguyen nhan ma ON NOAN noi loi chia tay voi CNH khong?tai sao CLL lai co mat o thoi diem do va su ra di cua ON NOAN cung chi minh CLL biet ro,truyen that hay,cam on ban nhe,nho post tiep nhe,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s