Huyền của Ôn Noãn-C11(3)

Chương 11: Chìa khóa, từ chức (3)

Thứ 2 là ngày Thiển Vũ kí hợp đồng với Viễn Thông Đại Hoa, Ôn Noãn đến văn phòng từ sớm, đánh trước đơn xin từ chức, đặt trong phong thư màu trắng bỏ vào ngăn kéo, đợi khi Đinh Tiểu Đại đến, cô đã chuẩn bị xong tất cả các tài liệu dùng cho việc ký kết.

Đúng 10 giờ, Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng dẫn một tốp người tiến vào, người đứng đầu sóng vai đi ngang anh là một người đàn ông trung niển gầy gò thấp bé khoảng 40 tuổi, cái mũi ưng dài, ánh mắt sắc bén, Cao Phóng cười mỉm gọi ông ta là Dương tổng.

Đoàn người nối đuôi nhau đi vào phòng họp, Ôn Noãn và Đinh Tiểu Đại phân công nhau làm việc, bày đầy đủ các tài liệu kèm theo hợp đồng trước mặt Dương Văn Trung và luật sư, sau đó đi tới hướng chủ vị, Chiếm Nam Huyền chăm chú nhìn cô tới gần, vẻ mặt cô rất lãnh đạm, lãnh đạm đến mức anh không thể không chú ý đến sự bất thường của cô, từ lúc bọn họ đến đây cho tới bây giờ, cô ngay cả một tiếng chào cũng không nói.

Cô không ngẩng đầu lên đặt tài liệu trước mặt anh, khi đặt xuống tập tài liệu cuối cùng, anh nâng tay đến đón, lơ đãng chạm vào đầu ngón tay cô.

Cô sợ hãi lùi lại như bị rắn độc cắn, không cẩn thận đụng vào Đinh Tiểu Đại đang đi ngang qua, người Đinh Tiểu Đại lảo đảo đứng không vững, cái tách trong khay bị đổ ra ngoài, mấy người bên cạnh cuống quít tránh xa, toàn bộ nước văng xuống tập tài liệu để trên mặt bàn.

Nước chảy lan dọc theo bàn hội nghị, hiện trường toàn cảnh hỗn loạn.

Đinh Tiểu Đại nơm nớp lo sợ nép sau lưng Ôn Noãn.

Chiếm Nam Huyền trầm giọng nói:”Các cô làm ăn kiểu gì thế hả?!” Ngừng một chút, quay đầu nói với Dương Văn Trung:”Dương tổng, xảy ra chuyện này thật ngại quá. Cao Phóng, cậu mời Dương tổng đi thăm quan lầu phụ trước đi, chờ sau khi Ôn Noãn chuẩn bị xong tài liệu rồi quay lại.”

Dương Văn Trung nhìn tình hình này, cũng chỉ có thể đứng dậy:”Không sao, vốn nghe nói công tình lầu phụ của Thiển Vũ độc nhất vô nhị, hôm nay tôi phải đi tham quan mới được.”

Cao Phóng cười nói:”Nghe nói Dương tổng rất thích chơi mạt chược, không bằng hôm nay chúng ta đánh bảy bảy bốn mươi chín ván, thế nào?”
“Ha ha ha, giám đốc Cao không nhắc tới thì thôi, nhắc tới tôi lại ngứa tay, tiếc là hôm nay không thể ngồi lâu, buổi chiều tôi còn phải đi ký hợp đồng với Đại Trung.”
“Dương tổng yên tâm, chúng tôi khẳng định trước trưa sẽ làm mọi việc thỏa đáng, sẽ không trì hoãn thời gian của ngài.” Khi nói chuyện đám người rộn ràng nhốn nháo đã đi rất xa.

Trong phòng họp Chiếm Nam huyền thả lỏng sắc mặt, nói với Đinh Tiểu Đại:”Cô ra ngoài trước đi, lát nữa gọi cô vào dọn dẹp.”

Đinh Tiểu Đại cuống quýt vâng lời, trước khi đi nhìn trộm Ôn Noãn vẻ mặt không chút thay đổi.

Chiếc ghế xoay sang phía trái, hai tay đặt trước ngực, mười đầu ngón tay đan vào nhau, ngửa đầu nhìn cô đang đứng trước mặt.

“Em làm sao vậy?” Anh dịu dàng hỏi, bên môi không nhịn được mỉm cười.

Ngữ khí của cô vô cùng lạnh nhạt:”Tôi ra ngoài trước chuẩn bị lại tài liệu.”

Anh vươn tay về phía cô:”Ôn Noãn—-“

Cô giật theo phản xạ lùi nhanh về phía sau, tránh xa khỏi phạm vi anh có thể chạm tới, trong con ngươi hiện lên sự thương oán và cẩn thận đề phòng không tiếng động.

Đôi mắt lạnh của anh lóe lên chút cảm xúc phức tạp, trong phút chốc biến tăm không còn vết tích.

Đột nhiên anh nói:”Xin lỗi.”

Cô giật nhẹ khóe miệng.

Là cô ngu ngốc, biết rõ là hổ lửa còn nhảy vào không chùn bước, không thể oán trời trách người.

Anh nhếch miệng:”Ba năm trước, biệt thự ở đường Lạc Nham trước khi công khai giao dịch có đặt trước cho anh một phần, lúc ấy Nhất Tâm rất thích phong cách của họ, vì thế anh bỏ ra 50 triệu mua cho cô ấy một ngôi, không lâu sau dự án dân cư trên đường Lạc Dương cũng bắt đầu triển khai, anh tự mình giám sát—-em có biết nó đã tốn bao nhiêu tiền và bao nhiêu thời gian của anh không?” Tự giễu cười cười, anh nói:’Mất một năm mười tháng, tổng giá xây dựng là 67 triệu đô la.”

Đôi mi dài run lên, cô mím môi không nói.

Anh đứng lên, bước qua cô đến trước cửa kính thủy tinh trong suốt sát tường.

“Tuy rằng anh hiểu rõ đó là xây vì em, nhưng mà không thể vô duyên vô cớ đưa em về, bởi vì bao nhiêu năm qua em chưa từng thật sự muốn trở lại bên người anh…Đưa em về để làm gì? Triển lãm cho em xem thành tựu ngày hôm nay của anh ư? Cho em biết anh đã hoàn thành được lời hứa năm đó? Hay là mượn nó để nói với em, em rời khỏi là là hoàn toàn sai lầm?” Anh quay người lại nhìn cô, che khuất đôi mắt đạm sáng âm u.

“Anh không biết em có hiểu những mâu thuẫn và đấu tranh trong nội tâm anh không, bởi vậy khi tự nhiên trên trời rơi xuống một cơ hội tuyệt hảo, để anh gặp được em không có nhà để về, anh không chút do dự nắm chặt lấy.”

Cắn môi, cuối cùng cô cũng mở miệng:”Anh đưa tôi về thật sự—-không phải là…”

“Nếu mục đích của anh chỉ là làm tình với em, cần gì phải bỏ đi ngay sau buổi tối đưa em về?” Khóe môi không nhịn được lại cong lên, anh đi về phía cô, con ngươi chợt sáng rõ:”Tin anh, nếu anh đơn giản chỉ muốn kéo em lên giường, không cần phải đợi đến tận ngày đó.”

Khuôn mặt bạch ngọc nõn nà của cô ửng đỏ, có lẽ là không tránh kịp, có lẽ là không muốn trốn, trong lúc lưỡng lự tay anh đã nhẹ nhàng xoa gò má cô:”Đừng trốn anh nữa….Đời này kiếp này….Đừng thế nữa….”

Có người gõ cửa, cô cuống quít tránh anh, Cao Phóng cười vui vẻ đi vào.

Cô chạy nhanh nói:’Tôi đi chuẩn bị tài liệu.”

Chiếm Nam Huyền lắc đầu,”Không cần.”

“Tại sao?”

Cao Phóng nói:”Dương Văn Trung đã về rồi, hôm nay sẽ không ký.”

Ôn Noãn sửng sốt, có chút sợ hãi:”Tại sao đột nhiên lại thay đổi? Không phải lại có liên quan tới tôi chứ?”

Cao Phóng bật cười:”Không liên quan đến cô. Nửa giờ trước có người gửi cho từng thành viên trong ban quản trị Đại Hoa một tập tài liệu, tố cáo Dương Văn Trung nhận hối lộ của Đại Trung, nội bộ Đại Hoa hiện tại đang nổi sóng gió, cưỡng chế bắt ông ta lập tức trở về giải thích rõ ràng.”
Ôn Noãn nhìn anh ta, lại nhìn Chiếm Nam Huyền, trên mặt anh hàm chứa ý cười lạnh nhạt như đã tính trước kĩ càng, ánh mắt cô cuối cùng dừng lại trên vũng nước ở bàn hội nghị, rốt cuộc cũng hiểu được chút gì đó, kéo ghế suy sụp ngồi xuống:”Thì ra là hai người cố ý.” Cả thế giới đều tưởng rằng Thiển Vũ và Đại Hoa đúng 10 giờ ký hợp đồng, bây giờ xem ra, chỉ là một cái bẫy mà Chiếm Nam Huyền dàn xếp nên. “Hai người đã sớm biết có người sẽ đâm lén Dương Văn Trung?”

“Không phải biết, mà là đoán.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Nam Huyền đoán tất sẽ có người không vừa mắt với vụ làm ăn này, hắn vừa không muốn Đại Hoa và Đại Trung thuận lợi hợp tác, nhất định sẽ nhằm trước khi ký kết phá rối, đồng thời cũng không muốn chúng ta thu được lợi từ vụ Dương Văn Trung phải xuống đài này, vậy nên tốt nhất là hắn nên phá hoại sau khi chúng ta đã ký hợp đồng và trước khi Đại Trung ký.” Bởi vậy hắn cố ý bày một cái mê trận, trước định thời gian ký hợp đồng của Đại Trung và Thiển Vũ cùng một ngày, chỉ trước Đại Trung 4, 5 giờ, đến ngày đó hắn sẽ phô trương thanh thế, trang điểm cho Dương Văn Trung lên sân khấu. Như vậy đa số người ngoài sẽ cho rằng Thiển Vũ đã đúng hạn ký kết với Đại Hoa, kẻ kia cho dù có nghi ngờ gì, cũng vì thời gian quá ngắn mà không thể đến kiểm chứng thông tin, bởi vì hắn ta phải tố giác chuyện này trước khi đến lượt Đại Trung.

Ôn Noãn suy nghĩ:”Tôi vẫn không hiểu lắm.”

Cao Phóng giải thích, nói:”Dựa vào năng lực của Dương Văn Trung, ông ta không có khả năng dám một mình lấy tiền hoa hồng của Đại Trung lâu như thế, bởi vậy có thể suy đoán, sau lưng ông ta nhất định có thành viên khác của hội đồng quản trị, chẳng qua là vì ông ta đang nắm quyền, chuyện lại bưng bít cặn kẽ, cho nên người khác không có cách.” Mà ngoài ra, một đòn trí mạng bất thình lình giáng vào Dương Văn Trung, bị sa thải không cần phải nói, hơn nữa rất có thể sẽ bị kiện, mà điều này nhất định sẽ làm thay đổi quyền lực trong nội bộ hội đồng quản trị của Đại Hoa, người muốn nhân cơ hội này diệt bỏ ông ta tuyệt đối không ít.

“Cái đó thì liên quan gì đến chuyện chúng ta không ký ước?”

“Đương nhiên là có, bởi vì đúng lúc chúng ta đang làm ăn với Dương Văn Trung, nếu ông ta xảy ra chuyện Thiển Vũ có thể cũng bị liên lụy vào, tuy rằng chúng ta không làm gì, nhưng nếu việc điều tra làm ăn bị lộ ra, sẽ ảnh hưởng không tốt tới công ty.”

“Điểm ấy tôi có thể hiểu.”

“Mặt khác, Dương Văn Trung làm ra loại chuyện này, Đại Hoa chẳng những rơi vào nguy cơ mất uy tín, mà quan hệ với Đại Trung từ nay về sau khẳng định sẽ vỡ tan. Nếu chúng ta đã ký ước, cũng như bị buộc chết vào vụ làm ăn này, kẻ đứng đằng sau kia còn có thể lợi dụng cơ hội, hắn nhất định sẽ chuyển vụ làm ăn với Đại Trung nhổ ra giao cho công ty thân quen làm, dựa vào đó củng cố địa vị của hắn, mà chắc chắn sẽ không giao cho chúng ta.”

“Ý của anh là, nếu chúng ta đã ký hợp đồng, trên cơ sở hợp tác làm ăn với Thiển Vũ, người đương quyền mới nhất định sẽ giao vụ làm ăn vốn của Đại Trung cho người nhà làm, cứ như vậy, Thiển Vũ ngoài có được bản hợp đồng này, không thể mưu lợi chuyện gì khác—-Mục đích muốn phá hoại Đại Trung và không cho Thiển Vũ đắc lợi  của kẻ đó đều đạt được.”

“Đúng vậy. Nhưng hiện tại chúng ta chưa kí cái gì, lúc nào cũng có thể bỏ chạy lấy người, như vậy tình thế sẽ có lợi hơn rất nhiều.”

“Tại sao lại có lợi hơn?”

“Rất đơn giản, chúng ta hoàn toàn có thể đưa ra yêu cầu với Đại Hoa, yêu cầu bọn họ giao vụ của Đại Trung cho chúng ta làm, nếu bọn họ không đáp ứng, cùng lắm thì vụ làm ăn này chúng ta không làm nữa.”

“Tôi hiểu rồi.” Nếu Thiển vũ rời khỏi lúc này, bao công sức sàng lọc đối tượng hợp tác và đàm phán chẳng khác nào nước chảy về biển Đông, trong thời điểm sứt đầu mẻ trán này lại còn phải hao phí thời gian đến dẫn lại nước về.

Mặt khác, những công ty lớn có thể giúp Đại Hoa vượt qua cửa ải kĩ thuật khó khăn vốn không nhiều, nếu không có Đại Trung, lại còn thiếu Thiển Vũ, cho dù kẻ cầm quyền muốn giao cho công ty khác làm, cũng sẽ không được hội đồng quản trị thông qua—trong hội đồng quản trị chỉ cần tồn tại một kẻ có dã tâm lớn, thì có thể sẽ không để kẻ cầm quyền thuận lợi tiến hành.

Trong tình cảnh các phe phái giằng co nhau như thời Tam quốc, vì bảo trì sự cân bằng giữa các thế lực, hơn nữa Thiển Vũ thế lực hùng hậu không qua lại với bất kì phe phái nào, đó chính là sự lựa chọn tốt nhất mà mọi người đều có thể nhận ra.

Bởi vậy nếu Chiếm Nam Huyền muốn đoạt vụ làm ăn này của Đại Trung, chỉ cần giữ vững kiên nhẫn, chờ các thế lực bên trong Đại Hoa tranh đấu gay gắt đến phút cuối, chờ khi bọn họ nhận ra ai cũng không thể áp chế được ai, tự nhiên sẽ tự thống nhất ý kiến, cũng là đồng ý với điều kiện anh đưa ra, giao cả dự án cho Thiển Vũ làm.

Mà thời gian đạt được ý kiến thống nhất sẽ không lâu, bởi vì Thiển Vũ thì không sao, Đại Hoa lại không vực dậy nổi, bọn họ nhất định sẽ muốn mau chóng giải quyết chuyện này.

Sau khi nghĩ thông, Ôn Noãn im lặng hồi lâu.

Chu Lâm Lộ cuối cùng vẫn đánh mất khách hàng Đại Hoa, Chiếm Nam Huyền rốt cuộc cũng giành được cả vụ làm ăn.

Thì ra…là anh cố ý định chạm vào tay cô, vào đúng thời điểm anh nhìn thấy Đinh Tiểu Đại đi ngang qua cô, anh lợi dụng cô để không tiến hành kí hợp đồng….Thì ra là anh vốn đã biết tình cảm của cô, biết cô sẽ có phản ứng với anh…Bởi vậy có thể hiểu, sau đó anh nói tất cả mọi chuyện lại với cô, kỳ thật cũng đã dự tính sẵn trong đầu.

Sau khi anh biết mình đã đạt được mục tiêu bắt lấy Đại Hoa, vì một nguyên nhân nào đó cô không biết, hoặc là sự lạnh nhạt khác thường của cô làm anh đoán cô có thể sẽ chạy mất, cho nên anh mới cố ý trấn an cô, dùng những từ ngữ mà anh đã sớm chuẩn bị tốt.

Dường như cho dù là làm ăn, hay là cảm xúc của cô, tất cả đều ở trong mưu kế của anh.

Bỗng dưng cảm thấy không còn hứng thú gì nữa, giống như ngay lập tức cảm thấy chán ghét công việc này, ngày qua ngày không biết là vì ai vất vả vì ai bận rộn, kết quả ngay cả một chút cũng không cảm thấy vui vẻ, cái gì cũng không muốn hỏi lại, cái gì cũng không muốn biết thêm.

Cô đứng dậy khỏi ghế, trong ánh mắt kinh ngạc của Cao Phóng lẳng lặng rời khỏi phòng họp.

Cho đến khi cô biến mất ngoài cửa, Chiếm Nam Huyền mới thu lại ánh mắt vẫn dán trên bóng lưng cô, sau đó nhìn về phía cửa kính thủy tinh trong suốt, thật lâu sau cũng không động đậy.

18 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C11(3)

  1. theo loi dich gia thi moi chuong ke tiep deu hoi hop hon boi vi CNH la nguoi bay tran co,mac du len tieng giai thich ve tinh trang xay ra giua 2 nguoi ,nhung dieu quan trong la BNT chiem giu vi tri trong long CNH ra sao thi khong muon noi voi co,phan co cung khong dinh chanh vi tri cua CLL vi the yeu han con keo dai,cam on ban da post tiep de moi nguoi duoc doc tiep tuc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s