Huyền của Ôn Noãn-C11(2)

Chương 11: Chìa khóa, từ chức (2)

Ngày nghỉ Ôn Noãn ở nhà nghe nhạc, “Mộng tưởng hão huyền”, bản độc tấu dương cầm của một thiên tài người Hàn Quốc.

Mỗi một nốt nhạc trong từng ca khúc, tựa như tình cảm của người nghệ sĩ lẳng lặng nhắm mắt ngón tay đánh xuống đều dồn vào trong đó, sắc đàn như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, khúc Tears mà cô thích nhất càng chuyên chú đượm buồn, như lông chim phất cái nhẹ nhàng chạm vào lòng cô.

Cô không biết khúc nhạc này muốn nói điều gì, cũng không biết cô cảm nhận được gì, chỉ biết âm nhạc như một bàn tay vô hình, xuyên qua không gian thời gian cùng trái tim cô đáp xuống chiếc cầu cảm ứng, khiến cô từ phế phủ đến trái tim cũng tràn ngập sự u buồn tinh tế của nó, thở dài, nước mắt và mất hết can đảm.

Trước đây từng có quyển sách của một nữ thi sĩ, trong đó có câu thơ cô đã đọc không biết bao nhiêu lần: Nhiều năm sau, nếu như em gặp lại anh, em sẽ dùng tất cả những gì có thể, có lặng im và nước mắt.

Khi cô nghe đi nghe lại ca khúc Tears này, Ôn Nhu đến.

Mở cửa, chị không nói không rằng, lười biếng nằm lên cái ghế dài.

Ôn Nhu đá giầy, ngồi phịch xuống than thở:”Bây giờ cuối cùng tao cũng biết, thì ra việc buôn bán còn khó hơn cả đầu tư cổ phiếu.”

Cô nâng mắt:”Chị bán gì?”

Ôn Nhu cười:”Không có gì, chỉ chạy theo người khác chạy chợ kiếm sống thôi, quan sát thế sự.”

Cô không lên tiếng.

Lúc này Ôn Nhu mới phát giác ra cô không bình thường:”Mày sao thế? Ốm à? Sao sắc mặt lại kém như vậy, ngay cả vành mắt cũng thâm quầng.”

Cô cười:”Chị quan tâm em thật đấy.”

Ôn Nhu ngẩn người, ngồi thẳng dậy:”Rốt cuộc là làm sao, vô duyên vô cớ giận dỗi, tao chọc mày chỗ nào?”
Im lặng một lúc, cô nhẹ giọng nói:”Xin lỗi.”

“Cho dù lần trước tao bỏ mày lại nhà hàng là tao không đúng, nhưng mày cũng có bị lưu lạc đầu đường đâu.”

Cô chậm rãi nghiêng đầu:”Em không—-lưu lạc đầu đường?”
“Chẳng nhẽ không đúng à? Hôm đấy tao vốn muốn nói cho mày, chìa khóa nhà mày ở chỗ Chiếm Nam Huyền, lúc ấy không phải mày đang ở cùng cậu ta đấy thôi? Nhưng mày không chịu để tao nói hết đã cúp rồi—–“

Cô nhảy dựng ra khỏi chỗ ngồi, suýt chút nữa quát lớn:”Chị nói cái gì?!”
Phản ứng mạnh mẽ của cô làm Ôn Nhu hoảng sợ, không biết xoay sở ra sao nói:”Mày ngắt điện của tao, khi tao gọi lại là Chiếm Nam Huyền tiếp, tao bảo cậu ta đưa mày về mà, cậu ta không làm?”

Tiếng Ôn Noãn run rẩy mơ hồ không rõ:”Chị về từ—lúc nào?”
“Đêm qua. Thế cuối cùng là làm sao? Đã xảy ra chuyện gì?”
Áp tay bịt chặt miệng mình lại, cô nhận được chìa khóa là vào 1 tuần trước, khi Chiếm Nam Huyền đưa cô về công ty rồi sau đó ra ngoài.

Túm lấy túi Ôn Nhu, nắm cổ tay chị kéo về hướng cửa, sau khi đẩy ra ngoài ném cái túi xách về phía Ôn Nhu đang kinh ngạc khó hiểu, 25 năm qua lần đầu tiên ngữ khí Ôn Noãn mang theo phẫn nộ:”Em không bao giờ….muốn gặp lại chị nữa, thật đấy.” Nói xong đóng sầm cửa lại trước mặt Ôn Nhu.

Ôn Nhu ngây người, rất lâu sau mới hiểu ra phải gọi điện cho Chiếm Nam Huyền.

Tiếng chuông vang lên hơn 10 lần, không có người nhận tự động cắt đứt, cho đến khi ngây ngốc xuống đến tầng 1, cái đầu khiếp sợ quá mức của Ôn Nhu vẫn mờ mịt không hiểu ra sao, sau khi quay xe đi, hai tay chủ trương chạy nhanh chạy thẳng đến đường Lạc Nham.

Trên lầu Ôn Noãn đi vào nhà tắm, cả người mặc nguyên quần áo đứng dưới vòi hoa sen, cột nước phả xuống mặt.

Đường Lạc Nham có một tòa biệt thự từng chấn động dư luận một thời, đó chính là lễ vật đính hôn ba năm trước Chiếm Nam Huyền bỏ ra 50 triệu mua tặng bạc Nhất Tâm.

Lấy ra tấm danh thiếp đặc chế của Chiếm Nam Huyền đi qua cổng chính quản lý nghiêm ngặt, lái xe vào giữa sân tùy tiện đỗ lại, Ôn Nhu xông lên bậc thang gào to:”Chiếm Nam Huyền, cậu ra đây cho tôi!”
Vài giây sau cửa bật mở, thân hình cao lớn của Phan Duy Ninh đứng ở giữa.

Ôn Nhu hung hăng vênh mặt:”Chiếm Nam Huyền có ở nhà không?”

Phía trong cánh cửa truyền ra một giọng nữ êm ái:’Để chị ấy vào đi.”

Phan Duy Ninh nghiêng người, Ôn Nhu không chút khách khí đi nhanh vào.

Trong đại sảnh trang trí hoa lệ, Bạc Nhất Tâm nửa nằm trên chiếc giường mềm trước khung cửa sổ, bình thảnh nhìn vị khách hầm hầm tức giận,”Nam Huyền không ở đây.”

Ôn Nhu lạnh giọng hỏi:”Cậu ta ở đâu?”

“Bình thường lúc này anh ấy đang ăn cơm trưa với dì Linh, sau đó buổi chiều sẽ quay về công ty.”
“Cậu ta ăn cơm ở đâu?”
Bạc Nhất Tâm nở nụ cười:”Sao chị không đi hỏi Ôn Noãn? Hai hôm trước cô ấy còn ở đó mà.”

Ôn Nhu cứng lưỡi:”Cô nói—-cái gì? Ôn Noãn ở đó?”

Bạc Nhất Tâm giống như vô cùng kinh ngạc:”Chị không biết?”

Ôn Nhu cứ cảm thấy có gì đó là lạ, lại nhìn cái vẻ mặt xem kịch vui của Bạc Nhất Tâm, lòng không khỏi chùng xuống,”Cô, còn cả Chiếm Nam Huyền nữa, các người đã làm gì Ôn Noãn?”

Bạc Nhất Tâm tao nhã đứng dậy:”Ba năm trước, khi Ôn Noãn cùng Chu Lâm Lộ đột nhiên xuất hiện trong tiệc đính hôn của tôi và Nam Huyền, tại sao chị không hỏi cô ấy đã làm gì chúng tôi?”
Ôn Nhu lạnh lùng giễu cợt:”Lật nợ cũ? Vậy chuyện cô chơi Ôn Noãn có cần tính lại luôn không?”
Bạc Nhất Tâm thản nhiên nói:”Ôn Nhu, tôi chân thành cho chị một lời khuyên, hoặc là chị trở về thuyết phục Ôn Noãn, tốt nhất là giống như trước kia biến mất khỏi thế giới, vĩnh viễn đừng có trở về, hoặc là, chị cứ kiên nhẫn xem tiếp, trò hay vẫn còn ở phía sau.”

“Ộ ôi! Uy hiếp tôi đấy à? Tối vốn đang muốn Ôn Noãn từ chức, cô đã nói như vậy, được thôi, để tôi thấy cô có bản lĩnh lớn thế nào mà dễ dàng bắt nạt hai chị em tôi. Bạc Nhất Tâm, tôi cũng khuyên cô một điều, nếu cô dám động vào Ôn Noãn thêm một lần nữa, tôi lấy đầu mình ra bảo đảm cho dù có là Chiếm Nam Huyền cũng không che chở được cho cô.”

Bạc Nhất Tâm thế nhưng không tức giận, chỉ nói với Phan Duy Ninh:”Phiền anh tiễn khách giúp em.”

Trên đỉnh núi Lạc Dương, một chiếc xe thể thao màu xanh sapphire chậm rãi đi ra từ cánh cổng lớn màu bạc.

Mặc kệ tiếng chuông điện thoại reo hết lần này đến lần khác trong khoang xe, Chiếm Nam Huyền nhếch môi từ đầu đến cuối bịt tai không nghe không tiếp, thẳng cho đến khi tiếng chuông dành cho một người khác vang lên.

“Nhất Tâm? Thế nào rồi?”

“Người vừa mới đi. Không chịu nổi kích thích, em có ý tốt khuyên chị ấy một hai câu, chị ấy lại tức giận đến nỗi quyết định tiếp tục để em gái mình lại trong răng nanh của anh?”

Anh khẽ mỉm cười:”Ồ?”

“Em bảo với chị ấy chiều anh sẽ quay về công ty.” Ngữ điệu mang theo chút giận dỗi không phải không có ý khích bác,”Có thể chị ấy sẽ đến đánh anh.”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt:”Hôm nay không về, nửa giờ nữa là khai mạc trận tennis chung kết Tour Finals, em có muốn đi xem cùng không?”

Bạc Nhất Tâm im lặng một lúc:”Không phải lúc nào anh cũng dành chiều thứ 7 chỉ để ở bên cạnh Ôn Noãn thôi sao?”

Nụ cười nhạt trên mặt lặng lẽ biến mất, anh dịu dàng nói,”Hôm nay cô ấy sẽ không về.”

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C11(2)

  1. aiz nha ta đoán mừ, con mụ NT nì đâu có hiền lành, aiz nha nó mà đểu á hả ta trù nó sống hok = chết cho coi, hứ trên đời thù nhất tụi làm bộ làm tịch, suốt ngày giả vờ, miệng nam mô bụng bồ dao găm, ta mà vớ phải tụi đó á hả, con gái thì cho cốc axit, con trai cho thành thái giám, để cho nó coi thế nào là lễ độ, ha ha ha

  2. Mặc dù chưa biết rõ thật sự là CNH cùng BNT đang giở ra cái trò gì, nhưng mà đọc tới đây là thấy giận ghê gớm.
    Trả thù! Hạ tiện như vậy ư?
    Đang rất thắc mắc là đêm hôm đó khi ở bên ON, CNH có phải là “thật lòng” với cô không? Nếu có, dù là 1 chút mơ hồ của lý trí cũng ko quá đau lòng. Ngược lại, thật sự là… quá hạ tiện rồi. Sau này, dù cho có dùng bất cứ lời gì để biện minh thì nếu ON mà tha thứ được, có lẽ nên gọi cô ấy là Thiên Sứ! Bởi vì đổi lại là Nhok, tuyệt-đối -không – bao – giờ!!!

    • bạn để ý một chút sẽ nhận ra thôi. Tại sao PDN lại nghe lời BNT tán tỉnh ÔN? Tại sao CNH lại nói PDN không đáng làm đàn ông? Tại sao PDN lại chăm sóc BNT khi cô ta đang mang thai? =))) Và đứa con của BNT rốt cục là của ai?

      • Chắc chắn đứa con ấy không phải của CNH rồi, và Nhok tin là CNH cũng biết rõ điều đó.
        Chỉ là, vì yêu sâu nặng, vì hận mà làm tổn thương ng con gái mình yêu thì Nhok chẳng cần tình yêu đó đâu. Còn sợ nữa là đằng khác…hic

  3. tinh tiet cau chuyen nay hoi bi hiem,den tan bay gio thi minh van chua hieu het nhung muu mo ma CNH dang dien muon nham vao dieu gi?ON hay cong viec hay CLL,vai tro cua BNT ben canh CNH nham muc dich gi,danh guc ON hay tac hop cho ON,BNT khong phai la yeu say dam CNH va 2 nguoi da va dang yeu nhau trong nhieu nam hay sao?Tai sao lai co mat cua CLL tu ban dau de dan den viec chia tay giua ON va CNH,van khong quen duoc ON sao lai co tinh ton thuong ON moi cam long,ve nhan vat trong truyen cho du chua biet ro con nguoi cua CLL nhung that su minh thich tinh cach cua CLL hon

    • haha😀 bạn giống mình thật đấy, thích CLL😡 bên tàu người ta lập rất nhiều bảng vote cho CNH và CLL, và cũng bình luận rất nhiều về nhân vật này, kết quả là ngang ngửa. Nếu chưa đọc hết truyện nhiều người có thể sẽ thích sự tưng tửng và phóng khoáng của CLL, nhưng nếu đọc hết và ngẫm kĩ lại các chi tiết, ta sẽ phải khâm phục sự kiên nhẫn, chung tình và thủ đoạn quá thâm của CNH😆 nói tóm lại là mỗi người một vẻ, nhưng nhiều lúc cảm thấy sợ tình yêu điên cuồng của CNH, vì vậy nana vote cho CLL >e< hehe

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s