Huyền của Ôn Noãn-C11(1)

Chương 11: Chìa khóa, từ chức (1)

Cao hứng mà đến, mất hứng mà về, Ôn Noãn buồn bã quay lại Thiển Vũ.

Nhoài người lên bàn cô cảm thấy mình thật bất lực, một người bảo cô chia tay, một người lại bảo cô từ chức, cuối cùng nên chọn con đường nào đây? Chỉ hy vọng bỗng dưng có người chạy đến mách cho cô chọn thế nào mới chính xác, cô rất sợ, sợ mình mơ màng khó có thể tỉnh táo lựa chọn.

Có người gõ lên mặt bàn, cô ngẩng đầu.

“Gọi điện thoại cho Đại Hoa, hẹn bọn họ 10 giờ sáng thứ 2 đến đây kí hợp đồng.” Chiếm Nam Huyền nói, ánh mắt dừng lại trên cánh môi hồng phấn bị thương tổn của cô, vẻ mặt vốn lạnh nhạt rõ ràng chùng xuống.

Cô bất giác sờ môi, tự nói ra lời:”Là tôi tự cắn.” Một giây này cô đã quên thân phận cấp trên của anh, cũng quên giới hạn nội tâm, khóe miệng không nhịn được muốn nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó lại có vẻ cực kì miễn cưỡng, từng chút từng chút co rúm lại:”Lâm Lộ nói không sai chút nào.”

Anh không cho là đúng cong môi:”Hắn ta đã nói gì khiến cô tôn sùng như chân lý thế?”

“Anh ấy nói tôi không còn hiểu anh nữa.” Nhớ bắt từ lúc lên tầng 66 đến nay, làm việc bên người anh, càng ngày càng nhận ra anh không còn là chàng thiếu niên từng giao phó tất cả trái tim mình cho cô.

Trong công việc rất nhiều lúc cô và anh vẫn tâm ý tương thông, ăn ý đến nỗi chỉ cần một vẻ mặt là cô biết ngay anh đang nghĩ gì, nhưng mà cũng chỉ giới hạn trong công việc mà thôi, ngoài ra thái độ và tâm tư sâu sắc khó lường của anh cô hoàn toàn không thể nắm bắt.

Người đàn ông trẻ tuổi lại lý trí kinh người, vô cùng quyết đoán, dũng cảm dứt khoát, lạnh lùng cay độc và có số tài sản kếch sù này chắc chắn đã không còn là chàng trai từng thề mãi mãi không rời xa cô trong trí nhớ nữa, ý thức được điểm ấy ngực chợt đau xót, nước trong mắt cô suýt chút nữa chảy xuống:”Tôi dường như…đã không nhận ra anh.”

Anh cúi người bắt lấy tay cô:”Có biết nguyên nhân là gì không?”
Cổ tay bị nắm đau nhói, cô giãy dụa, nhưng anh lại nắm càng chặt, cô chỉ có thể hỏi:”Là gì?”
“Em không hiểu suy nghĩ của tôi, dành quá ít thời gian cho tôi.”

Cô cụp mắt, khổ sở không biết nên nói gì.

Trên tay sớm trống không, hạnh phúc toàn bộ đã trả hết cho vụ tai nạn không nên xảy ra kia rồi, người phải chịu tội cô đây có thể lấy cái gì đối mặt với anh? Ký ức và quá khứ đau đớn không chịu nổi, cô làm sao dám tương tư anh trong sự sợ hãi chưa qua và thê lương còn xót.

Sự im lặng không đáp của cô làm khóe miệng anh khẽ cong lên, bỗng chốc lôi cô đang im lặng chống đỡ kéo vào trong văn phòng của anh, khoảnh khắc đóng sầm cửa lại anh đè ép cô lên ván cửa, đôi môi phủ xuống, yêu cầu của anh mãnh liệt mà thẳng thắn, còn loáng thoáng chứa một chút tức giận buồn bực.

Trong khủng hoảng mê loạn lời của Chu Lâm Lộ từng câu từng câu vang lên trong tai cô, cô biết những gì anh nói đều đúng cả, cô biết bản thân mình đã muốn đi vào con đường cô sợ nhất kia.

Nhưng mà, chỉ có thể xin ông trời tha thứ thôi.

Cô một mình cô độc lưỡng lự giữa con đường tối tăm đã nhiều năm, vất vả lắm mới xuất hiện một tia sáng, có lẽ đó là ảo ảnh hư vô, có lẽ đó là ảo giác cô lừa mình dối người, có lẽ khi cô tới nó đã sớm tắt hoặc trôi đi—chỉ xin ông trời tha thứ, xin cho cô làm thiêu thần lao vào lửa một lần, nếu kết cục thật sự là từ từ hóa thành tro tan trong ngọn lửa bùng cháy, cô có chết cũng cam tâm.

Anh bỗng nhiên lấy đầu lưỡi lưu luyến liếm vùng da thịt mẫn cảm sau cổ cô, khiến cô không khống chế được rên thành tiếng, chỉ cô mới có thể nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng kéo dài mang theo chút lạnh lùng châm biếm:”Tôi còn tưởng rằng em thực sự không quen biết tôi, nhưng trái tim em vẫn thành thực hơn cái miệng nhỏ này của em.”

Đúng vào lúc này điện thoại trong túi áo anh bỗng vang lên.

Cái răng nanh vẫn cắn vành tai cô không chịu nhả ra, anh lấy điện thoại, đang muốn ném xuống thì nhìn thấy dãy số trên màn hình, trong chớp mắt dường như anh thay đổi chủ ý, nhấn nút nhận cuộc gọi, cánh hoa mềm mại không chút để ý khẽ cọ bên tai cô,”Nhất Tâm?”

Toàn thân cô cứng đờ, người cử động, nhưng anh còn hơn cô một bước,  nhanh chóng kẹp cô đang muốn chạy trốn vào giữa anh và cánh cửa, khiến cô không thể nhúc nhích.

“Ừm bây giờ hơi bận.” Anh nói với đầu dây bên kia, một câu hai dụng ý, cánh tay rảnh rang bắt lấy đôi tay giãy dụa của cô ép ra sau lưng cô,”Đang ở trong phòng làm việc.” Ngữ khí dịu dàng khó có thể tưởng tượng của anh càng làm cô cố hết sức giãy dụa, bật thốt lên tiếng:”Anh buông ra!”

Dường như thực sự sợ làm thương cô, anh cuống quít buông tay tóm lấy eo cô, đồng thời cười với điện thoại:”Phải, anh đang ở cùng cô ấy.” Cho dù cô có đánh anh thế nào tiếng nói mềm nhẹ vẫn không thay đổi,”Được, lát nữa anh sẽ tới.”

Anh ném điện thoại đi, bắt hai tay cô đè lên cánh cửa, nhìn xuống con mắt cách mình 1cm, sắc mặt ẩn hiện sự giận dữ làm anh nhếch khóe miệng, cực kì dịu dàng nói:”Bảo bối, bây giờ đã hiểu anh chưa?”

Cô đột nhiên nghiêng đầu, tránh đi cánh hoa của anh phủ xuống lần thứ hai:”Tôi sớm nên nghe lời Lâm Lộ.”

Anh hơi cứng người, đầu ngón tay mạnh mẽ xoay cằm cô lại, trong gang tấc con ngươi anh nảy lên hàn băng:”Đừng để tôi lại nghe thấy cái tên kia phát ra từ cái miệng nhỏ nhắn của em. Tuyệt đối, đừng có lần sau.”

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C11(1)

  1. aiz da, đúng là ai đang yêu thì cũng ngu ngốc, càng yêu nhiều càng ngu nhiều hơn, zỵ nên ta mới chả thích iu, haiz, tự nhin ta thích truyện nì kết vầy nè, ON đi ra nước ngoài cái gặp được người khác => sống hp. còn mụ NT với NH thì cứ đồng sàng dị mộng sống chung zỵ thoai, kakaka*ngửa mặt lên giời cười lớn*

  2. o chuong nay thi that su ON hieu ve CNH qua it,tai sao cho co trong bao nhieu nam nhung van bat co phai chiu dung su nghi ngo la anh bat ca hai tay,se cuoi BNT va ON lai la nguoi tinh,de thoa man long tu ton u?thanks ban nhieu,truyen dang hoi hop gay can lam.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s