Huyền của Ôn Noãn-C10(2)

Chương 10: Đại Hoa, lưu luyến (2)

Phòng nghe nhìn do FM Acoustic tùy chỉnh vô cùng chính xác, dùng kĩ thuật tiên tiến đặt những cái đĩa ở nơi tốt nhất, loại bàn nghe nhạc nổi LP có thể làm máy phát nhạc chống nhiễu đến mức thấp nhất và phát ra các âm thanh vô cùng tự nhiên, tất cả những âm thanh rất nhỏ của thể loại Acoustic, đều phát ra những âm thanh vô cùng chân thực.
Nhưng cho dù hiệu quả thính giác có rung động như vậy, cũng không cách nào dẹp yên sự bất an trong lòng Ôn Noãn.
Cô tăng âm thanh lên vài nấc, Should it matter của Sissel vang vọng trong không gian rộng lớn, lấp đi giọng nói đối thoại trên màn hình cách đó 10 mét, cô ngẩng đầu lên liếc một cái, hoàn toàn không hiểu được bộ phim điện ảnh không biết tên đang nói về cái gì, cô theo thói quen cầm lấy điều khiển từ xa chuyển kênh.
Khi mọi thứ vượt qua giới hạn sẽ khiến người ta khó có thể tiếp nhận, âm thanh cũng như thế, tiếng nhạc vốn dĩ êm tai hòa lẫn với tiếng đối thoại sẽ biến thành một hỗn hợp không hài hòa, trở thành tạp âm chói tai, cô uể oải và khó chịu, tắt cả hai cái đi.
Kỳ thật thứ làm người ta tâm phiền ý loạn không phải là âm nhạc, mà là chính mình.
Con tim bao năm trôi qua trong yên lặng đã lâu chưa thử qua sự xao động lớn như thế, lâu đến nỗi cô cũng không nhớ lần cuối cùng mình khó chịu là vào năm nào, tất cả mọi ngóc ngách trong trái tim từ nhiều năm trước đã già cỗi mất cảm giác, khi đó chỉ mong từ giờ cho đến trăm năm về già thế giới của mình vĩnh viễn tĩnh lặng như mặt nước, cuộc đời này đừng nổi sóng một lần nữa.
Mấy đêm bao mối phiền muộn lại rủ nhau tới, làm cô khó thể kháng cự.
Ra khỏi phòng nghe nhìn, xuống tầng, đi ra ngoài, bước chậm trong bầu trời đêm mùa hạ mênh mông rộng lớn.
Rốt cục vẫn không thể áp chế tâm trạng lắng lại, cô phải tự nói với chính bản thân mình, Ôn Noãn, không được rung động, nhất định phải khống chế, đừng hỗn loạn, đừng để suy nghĩ đó lại một lần nữa trở thành sự thật, đừng tồn tại khát khao với hiện tại hay tương lai, không được đánh cuộc, một trái tim chiếm một nửa là những vết sẹo lồi lõm, thật sự không thể trả giá được.
Cô ngồi xuống đất, gẩy gẩy từng chân cỏ non.
Cô đã từng muốn tăng cân, nhưng mà cho đến nay vẫn giống y hồi trước, so ra có thể còn kém hơn cả đứa bé học sinh mười mấy tuổi, trước đây cô cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể làm được nhiều thứ, sau đó cuối cùng mới hiểu ra, có nhiều lúc, cố gắng chỉ là phí công vô ích.
Giọt sương dính trên đầu ngọn cỏ chạm vào tay cô, cô thả tay ra, đứng dậy quay về.
Bắt đầu từ khi nào? Cô hiểu được làm người không thể cố chấp, bắt đầu từ khi nào, cô chọn buông tha tất cả, ngay cả ca khúc cô thích nhất…và cả người cô yêu nhất.
Cho dù là tỉnh hay đang ngủ, bài hát cô thích đến mức bật suốt 24 giờ, mỗi ngày ngủ dậy điều đầu tiên phải làm là mở đĩa nghe nó, bởi vì nó chỉ thuộc về anh và cô, tình yêu và tình cảm bao nhiêu năm tất cả đều dồn vào trong nó, sau khi buông nó ra cô không còn thích bài hát nào nữa.
Lúc đó, một con người vốn chuyên nhất như cô lại đi lùng tìm các loại CD mới ra, nhưng trong trí nhớ lại giống như vách tường phế thải của một thành phố phồn hoa thịnh vượng, chỉ cần nghĩ lại hốc mắt liền chua xót.
Mỗi năm trôi qua,cho dù khi nào nhớ lại, cô cuối cùng cũng chỉ tìm thấy chỉ một chút âm nhạc chìm nghỉm dưới đáy nước đã không còn trọn vẹn…thứ quen thuộc trong linh hồn, hình ảnh đã từng ôm hôn nhau.
Rốt cục, vẫn là không khống chế được, nhớ về quá khứ.
Rốt cục vẫn là, làm người ta không khống chế được, muốn nhào vào lồng ngực anh khóc một trận thỏa thuê.
Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa hình mảnh trăng lưỡi liềm màu trắng, khoảnh khắc nhấc chân bước vào cả người biến thành một pho tượng.
Trong bóng đêm, trên chiếc sofa cách đó không xa rõ ràng lóe lên một ánh lửa, không biết là ai đang nằm ở đó yên lặng hút thuốc.
Thật lâu sau, cô mò mẫm trong bóng đêm đi tới.
Có lẽ, đây là cơ hội duy nhất trong cuộc đời cô.
Cô ngồi xuống tấm thảm trước mặt anh, cho dù gần trong gang tấc cũng không thấy rõ gương mặt anh, cũng không thấy rõ vẻ mặt của anh, bóng tối không biên giới khiến lòng cô hơi thả lỏng, cho cô chút dũng khí.
“Tại sao?” Cô hỏi.
Anh không đáp, ngón tay kẹp điếu thuốc vươn lên bàn trà, im lặng nhả ra một làn khói.
Cô không hiểu, tại sao ngày thường cô hiếm khi ra ngoài một chuyến, lại tình cờ gặp anh? Tại sao đêm hôm khuya khoắt Chu Lâm Lộ chạy tới nhà cô, anh sau đó cũng tới? Tại sao khi hai năm trước cô vào Thiển Vũ, anh lại bắt đầu xây tòa nhà này? Tại sao sau khi nhà xây xong, cô lại bị điều đến tầng 66? Tại sao mỗi chiều thứ 7, chỉ duy nhất một mình cô phải quay về theo bên anh? Tại sao khi cô tới nơi này, anh lại cố ý rời đi? Tại sao, tại sao, tối nay anh lại trở về? Cô tựa đầu lên đầu gối, rất nhỏ mà đau đớn gọi,”Nam Huyền, xin anh.” Xin anh hãy trả lời em, rốt cuộc là tại sao? Tất cả những cái đó, tất cả, cuối cùng là vì sao?
Im lặng bất tận.
Tiếng dụi thuốc vang lên, trong bóng tối, giọng anh khàn khàn,”Tại sao em không tránh xa tôi ra một chút?” Luồn tay vào hõm cổ nâng đầu cô lên, anh nghiêng người, đối mắt chỉ cách cô vài cm vẫn lóe lên ánh sáng nhạt của sao đêm, mang theo một chút mệt mỏi đấu tranh đã qua, cùng với sự bao dung ưu thương cô không hiểu được.
Anh vươn cánh tay dài kéo cô vào lòng, anh xoay người đè cô lên sofa, dấu môi anh bắt đầu hạ xuống, đen sẫm như vực sâu vô hạn, trái tim bị lí trí trói buộc mang theo những vết thương kìm nén rỉ máu lại dần dần chìm xuống, bọn họ đã quên đối phương bao nhiêu năm, bọn họ đã đợi đối phương bao nhiêu năm, trái tim thiếu thốn không đầy đủ của họ cần nửa bù đáp còn lại đã bao nhiêu năm.
Cánh môi non mềm vì sự vội vàng cuồng liệt của anh mà bị hao tổn, trong miệng đột nhiên có một mùi tanh ngọt.
Anh cởi cúc áo cô ra, cô vừa mới muốn ngăn lại đã bị anh bắt lấy, cánh tay không ngừng một giây tiếp tục thực hiện ý đồ cũ.
“Đừng như vậy.” Cô giãy dụa.
Cơ thể lớn áp chặt lấy người cô,”Tại sao?” Anh hỏi, tiếp tục cởi phanh áo cô ra.
“Nam Huyền—-“ Tiếng kêu của cô bị anh chặn ngay tại miệng.
Tại sao lại chia tay? Tại sao lại rời đi? Tại sao lại có người khác? Tiếng thở dốc mang theo cuồng loạn của anh vang lên bên tai cô,”Tại sao anh không được?”
Cô sợ hãi không nói nên lời, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ anh.
Anh lại tiếp tục phủ lên môi cô, cắn nuốt tất cả những suy nghĩ hỗn loạn khôn cùng của cô, động tác cuồng nhiệt không ngừng một giây, hoàn toàn mất kiên nhẫn trực tiếp xé rách lớp vải mỏng che đậy giữa hai chân cô, bàn tay to tiện đà mạnh mẽ nhấc hai chân cô lên, người anh nóng vô cùng, giọng nói vì cố nén mà khàn khàn:”Anh không nhịn được.” Lời còn chưa dứt vật cứng rắn để giữa hai chân cô đột nhiên mạnh mẽ đâm vào.
Cô đâu đến mức toàn thân co rút, một hơi cắn lên vai anh.
Anh lấp tức đáp lại, cắn mút vành tai non mềm của cô.
Hàm răng bén nhọn của cô dùng hết toàn lực.
Cuối cùng anh không động nữa, cả người xiết chặt như sắt đá.
Mùi tanh ngọt từ chân răng thấm vào lưỡi như một tiếng chuông làm cô chợt tỉnh, cô nhả miệng ra, máu trên vai anh tràn đầy ra mờ nhoẹt một mảng, mắt cô có thể nhìn thấy rõ ràng.
Anh vẫn thở dốc, đối diện nhìn khuôn mặt nước mắt tuôn dài của cô trong bóng đêm, hai người giống như những con sói đầu đàn giáng cho đối phương vết thương trí mạng, trong mắt đối phương đều thấy được chút nhớ nhung, khát vọng, đau khổ, cuồng nhiệt cùng lưu luyến.
Anh cắn răng rút ra, tiếp theo nháy mắt ôm lấy bả vai cô đi về phía cầu thang, đụng ngã không biết bao nhiêu là bình hoa và vật dụng trang trí, trong không gian đen sẫm thấy tiếng bang bang liên tiếp vang lên, không đến một phút sau cô đã bị ném lên một chiếc giường lớn, bị cơ thể đỏ ửng của anh ép chặt xuống.
Không còn đường lui, trong dòng nước mắt đang dâng lên mãnh liệt cô nhắm mắt lại hoàn toàn tuân theo, anh bỗng nhiên lại im lặng.
Cơ thể to lớn cực nóng như mồi lửa dán lên thân thể đã lộ ra trọn vẹn của cô, nóng bỏng như thiêu cháy làm cô tâm trí hoảng loạn không nhịn được khẽ run. Thật lâu sau, tay anh nhẹ nhàng vuốt ve lên mặt cô, ngón tay dính nước mắt, nhẹ nhàng đi xuống thong thả mơn trớn từng tấc da thịt của cô, cố ý trêu chọc chỗ tư mật chưa bao giờ lộ ra trước người khác.
Sự khắc chế rõ ràng dường như có thêm chút dịu dàng, từng chút từng chút một trấn an cô, bất giác nhúc nhích chóp mũi cọ vào cổ anh, cô ngửi thấy mùi hương quen thuôc trước giờ nay đã có thêm mùi đàn ông trưởng thành và cứng rắn, chỉ có hương thơm độc đáo của anh mới có thể làm cô an tâm ỷ lại.
Ngừng khóc, hai tay giống như có ý thức lặng lẽ vòng qua lưng anh, trong bóng đêm nhẹ nhàng kéo anh ôm vào lòng.
Toàn thân anh cứng đờ, nắm tay cô lật sang bên cạnh, trong nháy mắt cơn đau xé rách đánh úp vào trong cô, anh một tấc một tấc cương quyết đẩy vào, không chút lưu tình đột nhiên xuyên qua cô, sự tấn công không mục đích kia phảng phất giống như từ mười năm trước cho đến tận bây giờ anh mới chân chính tìm được một nơi đặt mình vào.
Ngay cả bóng đêm ngoài cửa sổ cũng không phân rõ yêu hận, vô số cảm xúc điên cuồng đan xen, anh quên hết tất cả rong ruổi trong cơ thể cô, giống như muốn kết hợp với cô đến thiên trường địa cửu, từ nay về sau đến chết cũng không buông.


18 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C10(2)

  1. cam on ban da cho chuong moi,neu da khong the quen nhau thi tai sao khong chiu thuoc ve nhau,danh 1 vong that xa de roi cung phai nam nhau that chac,ly do gi On Noan chia tay ngay ay van la 1 cham hoi to lon cho CNH va ca doc gia nua day,cho chuong ke cua dich gia day,thanks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s