Huyền của Ôn Noãn-C9(3)

Chương 9: Chiến tranh lạnh, khoảng cách ưu thương (3)

Tốc độ tăng nhanh đẩy anh vào ghế dựa, thành phố mơ hồ chầm chậm bay khỏi tầm mắt, hơi thở nhắc nhở anh rằng mình vẫn sống, máy bay đang chống lại trái đất, anh đang chống lại em.

Sắp đến khoảng cách ba mươi nghìn feet, nỗi nhớ như lực hút bám dính cơ thể, càng kéo nước mắt càng chảy xuống không ngừng.

Trốn tránh em, anh tránh ở ba mươi nghìn feet dưới mây, mỗi lần vượt qua giông bão bất ngờ, anh dựa lưng vào ghế, tưởng rằng vẫn đang ôm em trong lòng.

 

Khoang hạng nhất bay đi New York, trong không gian tương đối lớn bay vởn quanh bài hát “30 nghìn feet” của Dikeniuzi.

Có lẽ là bởi vì nghe loại nhạc này trong không gian đặc biệt, có lẽ là bởi vì cuối cùng cũng cất cánh, sắc thái lạnh nhạt trước sau như một trên mặt Chiếm Nam Huyền không biết đã biến mất từ khi nào, anh thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ tựa như linh hồn đang lạc vào một thế giới hư ảo nào đó, suy tư mông lung xa xăm không trở lại, hình bóng có vẻ hơi cô đơn, có chút mệt mỏi, có chút sa sút, còn có chút bi thương.

Quản Dịch đã quen anh mười năm lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cõi lòng đầy tâm sự khó có thể hình dung, cô quạnh như khói, và tựa như muốn tách khỏi thế giới.

Vô cùng ngạc nhiên, Quản Dịch không nhịn được hỏi:”Anh làm sao thế? Đang suy nghĩ gì?”
Mạch suy tưởng chuyện cũ bỗng dưng bị cắt đứt giữa chừng, vừa nhanh chóng rút ra khỏi quãng kí ức dài, vừa quay nhanh trở lại thực tế, Chiếm Nam Huyền cong miệng:”Nghĩ về mối tình đầu.”

“Nhất Tâm? Hai người làm sao?”
“Không phải cô ấy.” Dừng một lát, trong đôi mắt anh ẩn hiên một chút dịu dàng, “Ôn Noãn.”

Quản Dịch trợn tròn mắt, dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng không tính là chấn động, sớm đã biết giữa hai người này có gì đó, cứ tưởng rằng là sớm chiều ở chung ám muội nảy sinh tình cảm, không nghĩ tới là tình cũ bén gót.

Khi mới nhập Đại Học chỉ biết anh có bạn gái, nhưng trong phòng chưa ai gặp qua, cho đến trước khi học kì chấm dứt anh đưa Bạc Nhất Tâm đến làm quen với mọi người, cứ như vậy tất cả mọi người đều cho rằng mối tình đầu của anh là Bạc Nhất Tâm.

“Nói như vậy thì Ôn Noãn là cô bạn gái nhỏ của anh? Hai người là thanh mai trúc mã?”

“Tôi quen cô ấy khi cô ấy mới 13 tuổi.” Thật ngây thơ, bướng bỉnh, kiêu ngạo, nhưng cũng rất tốt bụng.

Mỗi tuần anh đều dành thời gian ở bên cô, một năm trôi qua cô vẫn khờ khạo không hề nhận ra ý anh, mà vẫn xem anh là bạn học của Ôn Nhu, chẳng qua là làm bạn với cô vui hơn Ôn Nhu thôi.

Sau đó, sự kiên nhẫn của anh cuối cùng cũng thành công, ở sinh nhật 14 tuổi năm đó anh lấy được nụ hôn đầu của cô, đó cũng là nụ hôn đầu của anh, trái tim cô rốt cục cũng bị anh làm rung động, hai người cùng giao ra trái tim hồn nhiên.

“Hai người hồi ấy còn nhỏ như vậy, cha mẹ hai bên không phản đối?”

”Sau sinh nhật 14 tuổi của Ôn Noãn tôi liền đưa cô ấy về nhà, bố mẹ tôi tuy kinh ngạc cô ấy không phải là nữ sinh trung học như trong tưởng tượng của họ, nhưng họ rất tiến bộ, phàm là chuyện của tôi từ nhỏ đều do tôi quyết định, cho nên cũng không can thiệp.”
Lúc ấy bố bị công ty điều động đi Thụy Sĩ, ba tháng mới có thể về một lần, anh là con trai độc, mẹ anh bình thường tan tầm về nhà, ngay cả một người nói chuyện cũng không có, khó tránh khỏi cô đơn, vừa thấy anh mang Ôn Noãn hoạt bát đáng yêu về , trong lòng cực kì vui vẻ, thường hay nói đùa bảo anh sớm cưới cô về nhà.

Bố Ôn Noãn, Ôn Hòa thì càng không phải nói.

Dưới sự ngầm đồng ý của cha mẹ hai bên cho đôi nam nữ vô tư, khoảng thời gian trẻ con đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của hai người.

Quản Dịch nhẩm tính:”Nói như vậy hai người ở bên nhau 3 năm?”

“Phải, khi đó tôi vô cùng vô cùng yêu cô ấy.” Yêu đến mức ngay cả suy nghĩ muốn moi tim ra cho cô cũng có…..bây giờ nhớ lại, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Tình cảm của cô đối với anh cũng không kém anh, điểm ấy anh có thể cảm nhận được, tư chất của cô cực kì cao, ở trường cảm phục được rất nhiều bạn bè, bọn họ ủng hộ cô, đi theo cô, mà cô cho dù là ai cũng đều rất nhiệt tình, thân thiện, vui vẻ giúp đỡ, khi tức giận cùng lắm chỉ là hờ hững mà thôi.

Nhưng chỉ có ở trước mặt bố cô và anh lại bất thường ngang bướng ương ạnh, chỉ cần cô muốn làm gì sẽ không cho phép bọn họ quản đầu quản chân, nếu không cô sẽ chu cái miệng nhỏ nhắn ra nhốt anh ở ngoài phòng, anh không nỡ làm cô không vui, cho nên chỉ cần cô đi cùng anh, cho dù là chuyện gì hầu như đều nghe theo cô.

Khi đó anh yêu cô tận tâm, cũng yêu đến vô pháp vô thiên, thế nên cô đối với hai chữ “quý trọng” hoàn toàn không có khái niệm, dễ dàng….

“Sau đó tại sao hai người lại chia tay?” Quản Dịch tò mò hỏi.

Nụ cười ấm áp nháy mắt biến mất, anh nhếch môi, tạo thành một nụ cười lạnh nhạt xa cách:”Chia tay là cô ấy đề nghị, chính là lúc tôi học Đại Học. Khi đó cô ấy vừa mới vào lớp 10,  được phân vào một lớp cùng Nhất Tâm, hai người ngồi cùng bàn, ngày đầu tiên khai giảng đã trở thành bạn tốt.”

Sau này biết được, thì ra hôm đó anh đưa Ôn Noãn nhập học bị Bạc Nhất Tâm nhìn thấy, cô ở rất xa nhất kiến chung tình với anh, bởi vì gia cảnh không tốt, từ nhỏ cô đã biết nói dối, khi biết ngồi cùng bàn Ôn Noãn liền cố ý tiếp cận cô.

“Hai người chia tay là vì Nhất Tâm?”

Chiếm Nam Huyền lắc đầu:”Không phải, không liên quan đến Nhất Tâm.” Chỉ có Ôn Noãn ngây thơ mới mới không thể tưởng tượng ra được Nhất Tâm như hình với bóng với mình lại là vì muốn gặp bạn trai cô, lần đầu tiên gặp Nhất Tâm anh đã nhận ra tâm tư của cô ấy, chính là vì Ôn Noãn luôn tin tưởng cô, anh cũng không nói gì, nhưng cố tình tạo khoảng cách với Nhất Tâm, rồi cấm Ôn Noãn tuyệt đối không được cho cô tham dự vào thời gian cuối tuần của hai người họ.

Có thể nói lúc ấy Nhất Tâm hao tổn tâm cơ, nhưng luôn đụng phải tường vách anh cố ý dựng nên, Ôn Noãn lại không biết gì, mà Bạc Nhất Tâm kỳ thật không phải hoàn toàn không có tình cảm với cô, nhưng nhìn thấy cô như trăng sáng giữa ngàn sao trong trường học, ở nhà lại như công chúa được cha và bạn trai che chở trong lòng bàn tay, ao ước đố kị khó tránh khiến cảm giác của cô bắt đầu phức tạp.

“Tôi không hiểu, nếu không phải là vì Nhất Tâm, hai người tại sao lại chia tay?”

Chiếm Nam Huyền hơi co lại:”Mới đầu tôi cũng không biết.” Cô đưa ra lời chia tay khi anh hoàn toàn không biết nguyên nhân, còn tưởng rằng cô biết chuyện Bạc Nhất Tâm, sau đó ngẫm lại cảm thấy không phải. Cô tuy rằng ngây thơ, nhưng cũng không yếu đuối, từ khi quen nhau, cô đã biết anh luôn không ngừng nhận được thư của nữ sinh, có người còn tạo vài biểu hiện giả dối để cô hiểu lầm, cho dù thỉnh thoảng cô có ghen, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ vì mấy người đó mà chia tay anh, vậy nên cho dù cô biết Bạc Nhất Tâm có ý với anh, cũng sẽ không vì lý do vớ vẩn này mà chấm dứt tình cảm ba năm của mình.

“Không thể nào, ý của anh là, cô ấy muốn chia tay, nhưng không nói cho anh nguyên nhân.”

“Phải, lúc ấy tôi còn hoang mang hơn cậu, bởi vì tình cảm của chúng tôi—có thể hình dung—không thể dứt ra nổi, cho dù chết cũng muốn chết cùng nhau.” Vì vậy anh nghĩ thế nào cũng không ra.

Thứ 7 anh ở nhà cô tất cả vẫn còn tốt đẹp, chủ nhật bọn họ hẹn đi đánh tennis, nhưng khi anh đến đón cô, không hề dự báo trước, cô đột nhiên nói sau này đừng gặp nhau nữa, anh vô cùng ngạc nhiên, vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ, nhưng mà tính cách cô bướng bỉnh như vậy, cho dù anh ép hỏi hay dụ dỗ thế nào, cô trước sau vẫn không chịu nói, kiên quyết không muốn gặp lại anh.

Quản Dịch không hiểu chút nào:”Sao lại thế? Anh biết nguyên nhân không?”

“Sau đó tôi biết, nhưng mà trong quá trình có vài khúc mắc.”

Quản Dịch không lên tiếng, chờ anh nói tiếp.

“Tôi và cô ấy nhiều chỗ rất giống nhau, một trong số đó là chúng tôi sẽ vô cùng kiên trì khi muốn làm rõ một chuyện, vậy nên mặc kệ cô ấy cự tuyệt không muốn gặp tôi như thế nào, tôi vẫn không đồng ý chia tay, sau đó có một ngày, khi tôi đến trường tìm cô ấy, thấy cô ấy lên xe Chu Lâm Lộ.”

Quản Dịch kinh ngạc:”Chu Lâm Lộ?!” Thảo nào anh muốn đả kích Đại Trung như thế, thì ra là oán hận đã chất chứa từ lâu.

Trước khi Thiển Vũ thành lập, Đại Trung đã là công ty lớn số 1 số 2, dạng người thái tử gia có tiền như Chu lâm Lộ, không phải bàn cãi chính là bạch mã hoàng tử trong mơ của tất cả nữ sinh trung học.

“Kỳ thật, cho dù là cô ấy hay tình cảm tôi đều rất tin tưởng, cô ấy không phải là loại con gái có mới nới cũ, tham vọng tiền tài, tôi không tin cô ấy thay lòng đổi dạ, nhưng cô ấy sống chết không chịu nói nguyên nhân chia tay, bởi vậy lòng tôi không khỏi nảy sinh chút hoài nghi.”

Đêm đó anh đợi rất lâu trước nhà cô, cuối cùng cũng đợi được cô về, anh bắt lấy cô hỏi có phải vì Chu Lâm Lộ nên mới muốn chia tay không, cô không khẳng định, cũng không phủ định, cắn môi không nói một tiếng, chỉ muốn chạy nhanh khỏi anh lên tầng, dáng vẻ từ nay về sau không bao giờ muốn nói chuyện cùng anh nữa.

Anh rốt cục cũng bị chọc giận, vì cô anh đã mất ngủ suốt một tuần, sự im lặng và muốn thoát khỏi anh của cô làm anh bỗng nhiên cảm thấy chán ghét chính mình, không hiểu mình tại sao lại trở nên sa đọa như thế, vì cô trốn học, cái gì cũng không quản không để ý, cuối cùng lại trơ mắt đứng nhìn cô dẫm nát chân tình của mình.

Tôn nghiêm như rác bị quét đi, cô vì vướng mắc không hiểu, không chịu, không muốn quý trọng tình cảm ba năm của bọn họ, giây phút kia anh đau khổ muốn chết, quyết định buông tay.

Nếu anh biết trước đó là lần cuối cùng nói chuyện riêng với cô, có lẽ những chuyện sau sẽ phát triển hoàn toàn khác, nhưng anh không phải là tiên tri, hơn nữa anh vô cùng phẫn nộ đau khổ, trước khi bỏ đi anh đã chỉ vào mũi cô và thề.

Một ngày nào đó, anh sẽ giàu hơn cả Chu Lâm Lộ.

Một ngày nào đó, anh sẽ khiến cô phải tự mình trở lại bên cạnh anh.

17 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C9(3)

  1. Thi tốt nhé, Nana.
    Thi xong còn đi chơi Nô ên nữa chứ… hì hì
    Đọc đến chap này, mặc dù vẫn chưa rõ ràng tất thảy nguyên nhân, nhưng là, giữa tình yêu tưởng chừng như hoàn hảo của hai người, vẫn còn tồn tại 1 chút nghi ngờ… haiz…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s