Huyền của Ôn Noãn-C9(2)

Chương 9: Chiến tranh lạnh, khoảng cách ưu thương (2)

Ôn Noãn ngồi trên thềm đá nhẵn nhụi, trong đầu có hai dấu hỏi như sợi tơ quấn quanh không đi.

Thái độ cảnh giác của của anh đối với cô cũng giống như đang nói không muốn nhìn thấy cô ở cạnh mẹ anh, nhưng mà tại sao anh lại cố ý ôm cô, diễn trò thân mật trước mặt mẹ anh? Hai hành động mâu thuẫn này thật khó giải thích.

Cúi đầu nhúng ngón tay vào nước, cô vẽ lên mặt đá cẩm thạch màu đen một đường cong mềm mại, sau đó lại thêm một vòng.

Ánh mặt trời qua khe hở tòa cao ốc dần ngả về phía tây, phía chân trời xuất hiện một vầng ráng màu tím.

Hoàng hôn dần tắt, ánh đèn nối tiếp sáng lên rực rỡ.

Trên đá cẩm thạch đã có một mảng ướt, trước mặt không có chỗ nào khô, người đến người đi xung quanh cô không để ý nhiều, vẫn nghịch nước trong bể, dựa vào cảm giác vẽ từng vòng lên mặt đá ướt thành một bức tranh đã không còn nhìn ra hình dạng.

“Cô ăn mặc lôi thôi thế này đến đây để viết nguệch ngoạc đấy à?” Đột nhiên có người châm chọc.

Cô vội quay đầu lại, đầu cúi đã lâu bỗng dưng quay cuồng, chỉ cảm thấy eo, chân mềm nhũn, mất cân bằng cả người ngã vào trong bể, trong giây phút nước chưa dính vào mặt, cô thực sự đã được mở mang hiểu biết về sự tuyệt tình của Chiếm Nam Huyền.

Chỉ cần anh vươn tay ra nắm lấy bả vai cô thì nhất định sẽ chẳng xảy ra chuyện này, nhưng không, anh không giúp cô, đôi mắt đẹp đến tận cùng kia mang theo ánh sáng sắc lẹm tựa như muốn nói chẳng liên quan đến anh, anh cứ thờ ơ đứng yên như vậy, như là ác ý nhìn cô ngã xuống trước mặt anh.

Khi cô chật vật bò lên khỏi bể cả người đã ướt đẫm, kéo theo ánh mắt chú ý của mọi  người xung quanh.

Một phút sau, cô cuối cùng cũng buông tha chiếc dép lê không biết đã rơi xuống chỗ nào, đi chân trần ra đường cái, vẫy tay bắt taxi, cô không biết mình muốn đi đâu, cô không có chìa khóa nhà, thậm chí cũng không có tiền xe,  nhưng tất cả những vấn đề này đều có thể chờ sau khi cô lên xe rồi tính tiếp.

Cuối cùng cũng có xe đi đến, cô mở cửa xe ra,  ngay lập tức lại bị ai đóng sầm lại, lái xe mắng một câu:”Mẹ kiếp!” rồi lái xe bỏ đi.

Cô im lặng, giọt nước chảy từng hàng từ mái tóc dài đến quần áo rơi xuống đường.

Không lâu sau, một chiếc xe dừng lại, cô quay đầu, bình tĩnh nói:”Hãy để tôi đi.”

Chiếm Nam Huyền nghiêng đầu vểnh khóe miệng:”Tôi tò mò không biết cô như vậy thì đi kiểu gì?”
Anh sở dĩ quay lại chính là vì muốn thấy tình thế không có chỗ nào để đi của cô? Ôn Noãn cười nhạt, cả thành phố to như vậy, hay là về chung cư mượn chìa khóa phòng quản lý, trên đời này hẳn vẫn còn một nơi cô có thể dung thân.

Cô vươn tay ra mở cửa xe,  nội tâm đang muốn cảm tạ anh không đóng sầm cửa lại, ,nào ngờ anh lại theo sau cô chui tọt vào xe.

“Sự kiêu ngạo của cô đến khi nào mới sửa được?” Câu hỏi lạnh lẽo của anh vang lên trong không gian chật hẹp. Ra là thế? Thà lưu lạc đầu đường cũng không muốn xin anh giúp đỡ?

“Còn tiêu chuẩn của anh, bao giờ mới có thể rõ ràng hơn đây?”

“Ý cô là gì?”
“Chuyện Quách Như Khiêm và Đỗ Tâm Đồng, anh trách tôi không mở miệng với anh, còn chuyện Đại Trung…chẳng phải tôi đã mở miệng rồi sao?” Kết quả như thế nào? Ngực cô bị anh đâm thủng một lỗ.

Chiếm Nam Huyền khẽ cười giễu cợt:”Tôi thật không biết nên nói cô ngây thơ hay là ngu xuẩn, tại sao cô dám khẳng định Chu Lâm Lộ muốn cô làm người phát ngôn cho hắn ta?”

Cô nghiêng đầu nhìn về phía anh:”Anh muốn nói gì?”

“Sao cô không hỏi người trong lòng cô đi?”
“Nếu anh chịu cho tôi mượn điện thoại gọi cho anh ấy, tôi sẽ cảm động đến rơi nước mắt.”

Đôi môi mỏng của Chiếm Nam Huyền khẽ nhếch.

Cô biết, bình thường những lúc này Chu Lâm Lộ rất muốn bóp chết cô ngay lập tức.

Trên người ẩm ướt làm cô cực kì khó chịu muốn tắm ngay, không để ý nhiều, cô thò tay vào áo khoác anh móc điện thoại ra, bấm số của Ôn Nhu lần thứ 1001.

Cám ơn trời đất, lần này rốt cục cũng thông, trong tiếng ồn ào nghe thấy tiếng Ôn Nhu nói:”Chiếm Nam Huyền?”
“Là em, Ôn Noãn! Chị đến nhà em ngay, không có chìa khóa em không vào nhà được.”

“Ối trời ơi!” Dường như mồm miệng Ôn Nhu cứng hết cả,”Tao đang ở Singapore, phải mấy ngày nữa mới về được.”

Ôn Noãn ngây người, nếu có thể, cô thề đời này sẽ không để ý tới con người kia nữa.

Cô không nói gì cắt luôn điện thoại, sửa lại gọi vào số Chu Lâm Lộ, vẫn đang ngoài vùng phủ sóng, cô nản đến nỗi—-hy vọng ngay lúc này xảy ra tai nạn giao thông—hoặc có thể dựa vào một vị cứu tinh nào đó giúp cô vượt qua cửa ải khó khăn này.

Cô chậm rãi trả điện thoại lại cho Chiếm Nam Huyền, anh hoàn toàn biết rõ những gì vừa xảy ra, ánh sáng lạnh nhạt trong con ngươi không mảy may có chút nhân từ, khóe miệng khẽ nhếch mang theo ý mỉa mai, ý tứ vô cùng rõ ràng, cô đừng mơ mộng hão huyền anh sẽ vươn tay ra giúp đỡ.

Chỉ trừ phi—-anh đang đợi cô mở miệng với anh.

Anh muốn cô thần phục, anh muốn chính cô nói, anh muốn cô chủ động yêu cầu, anh muốn cô phải dẹp hết ương bướng và kiêu ngạo quỳ gối trước gấu quần anh.

Trong sự giằng co của hai người, tiếng chuông điện thoại vang lên, sau khi nghe thấy giọng đối phương, anh không nhịn được mỉm cười:”Ừ…tôi biết rồi…cậu yên tâm.”

Không lâu sau xe đến nơi, lái xe nói:”Tiểu thư, đến rồi.”

Ôn Noãn không lên tiếng.

Khóe miệng Chiếm Nam Huyền càng cong:”Cô còn không trả tiền xuống xe đi?”
“Tôi có thể—-lĩnh trước một tháng tiền lương không?”
“Đương nhiên.” Anh nói.

Cô thở dài, làm gì có chuyện tốt như thế,”Điều kiện là gì?”
“Chia tay Chu Lâm Lộ.”

Biết thế bị tai nạn giao thông còn tốt hơn, cô nghĩ thầm.

Lái xe ngồi ghế trước bắt đầu mất kiên nhẫn:”Hai người rốt cục có xuống không?”
“Bình tĩnh đừng nóng.” Chiếm Nam Huyền thong thả nói:”Vị tiểu thư này sẽ trả ông gấp đôi tiền xe”
Lái xe lập tức im lặng, liếc nhìn hai người qua gương chiếu hậu.

Ôn Noãn bị buộc đến vách núi không còn cách nào khác, cuối cùng chỉ có thể thử nói:”Có thể có một lần ngoại lệ được không, cho tôi một cơ hội mặc cả?”
“Nếu cái giá của cô có thể làm tôi thấy hứng thú.”

Cô nhíu mày, cái gì có thể làm anh thấy hứng thú, hay là hôm sau trả gấp ba tiền cho anh? Nhưng cô biết có gấp 10 lần anh cũng không cảm thấy hứng thú, hay lấy thân báo đáp? Nhưng bên người Chiếm tổng đã có một cô bạn gái 10 năm, sao có thể chen chân vào tình cảm của người khác.

Nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn không nghĩ ra, nghèo khổ như cô có gì có thể làm anh hứng thú.

“Loạt xoạt loạt xoạt”, cô không nói lời nào, tay lần thứ hai thò vào trong túi anh móc ví tiền, lấy một xấp tiền mặt dày đưa cho lái xe rồi thả lại ví vào túi áo anh.

“Tôi nợ anh một lần.” Cô vươn tay ra mở cửa xe.

Anh lập tức túm chặt tay cô, nói thẳng:”Người khác có thể, nhưng cô không thể.”

Cô mệt mỏi không chịu nổi:”Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Thật sự muốn diệt tận không để lại đường sống ư?

Đôi mắt sáng như sao của anh khẽ chớp, cô không biết anh đang suy nghĩ điều gì, bây giờ cũng chẳng còn lòng dạ nào mà phỏng đoán, cô thật sự mệt muốn chết, mệt chết đi được.

Anh quay đầu nói với lái xe:”Đến số 1 Lạc Dương.”

“Không!” Cô phản đối ngay lập tức, “Tôi muốn ở khách sạn!”
Anh ngẩn ra:”Cô làm trò gì kỳ quặc thế?”
Cô quay mặt nhìn ra phía cửa sổ:”Tôi muốn ở khách sạn.”

Anh kéo cô lại:”Nhìn tôi.”

Sương mù phủ đầy trong mắt, mặt cô không chút thay đổi nhìn về phía anh, thật phiền phức, rất mệt, rất khó chịu, tủi thân vô cùng, muốn hét to lên, muốn tắm rửa, muốn thoát khỏi anh, cô muốn quay về nhà mình, muốn ở một mình….tại sao nhất định phải ép cô như vậy?

Anh suy tư một lúc, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cô:”Em cho rằng tôi ở đó?”

Không thể che dấu suy nghĩ của mình lần nữa làm cô cảm thấy nhục nhã, phải, cô không muốn gặp người bạn gái sống cùng anh, thế thì sao nào? Cô cắn chặt môi giật anh ra,  tay còn chưa chạm vào cửa xe đã nghe thấy anh nói:’Số 1 đường Lạc Dương, gấp ba giá.”

Tiếng “cách” khóa cửa xe vang lên, xe chạy ra ngoài.

Bị một xung lực kéo về chỗ cũ, nước mắt cố nén hồi lâu, từng giọt từng giọt một rơi xuống trước mặt anh.

Khi xe đi lên đỉnh núi Ôn Noãn mới nhớ ra, bên ngoài nói bạn gái Chiếm Nam Huyền ở đường Lạc Nham, không phải đường Lạc Dương bây giờ bọn họ đang đi, trong lòng bất tri bất giác nhẹ nhàng thở ra, cũng dần dần bĩnh tình lại.

Sau khi xe taxi đi vào cánh công sắt màu bạc thấp thoáng bóng hoa cây cảnh xanh um, lại đi tiếp 15 phút, dọc theo đường xe đi, dưới ngọn đèn mờ là vườn cây xanh được cắt tỉa tinh xảo, thảm cỏ xanh ngút ngát tầm mắt, xa xa là hoa viên sum suê tươi tốt,  đài phun nước lộ thiên, sân tennis và bãi đỗ trực thăng, tất cả đều thu vào ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc của cô.

Thật không biết thành phố này lại có một nơi có thể xây mười tòa nhà cao ốc lại kín tiếng đến mức hoàn toàn không bị truyền thông dòm ngó như thế này.

Xe dừng lại trước tòa nhà chính cao năm tầng khổng lồ mà yên lặng, cánh cửa lớn màu trắng được điêu khắc hình hoa tinh tế theo phong cách cung điện phương Tây, có nhiều chỗ được dát đá quý sang trọng, mà cái tay nắm cửa Chiếm Nam Huyền đang nắm cô mới nhìn thấy trên báo mấy hôm trước, đó là thiết bị nhận dạng vân tay tiên tiến nhất thế giới.

Cánh cửa mở ra, cô đầy nghi hoặc bước vào theo anh, không biết đây rốt cuộc là đâu.

Trong đại sảnh có người đi đến, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cô kinh ngạc không thôi:”Tiểu Noãn, cháu làm sao vậy?”

Cô không khống chế được há hốc mồm:”Bác—–Chiếm?!”
Cô vô cùng sửng sốt nhìn Chiếm Nam Huyền bên cạnh, anh thản nhiên cong miệng:”Đây là nhà tôi.”

Sau đó nói với người hầu bên cạnh:”Chị Hoan, đưa cô ấy đến phòng tắm.” Không thèm liếc cô một cái, anh lập tức đi đến sofa ngồi xuống ôm mẹ.

Ôn Noãn vẫn không thể phản ứng lại trước thông tin khó có thể tiêu hóa này, chân như dẫm lên mây, cô đờ đẫn đi theo chị Hoan lên lầu.

Từ mặt sàn đá cẩm thạch sáng bóng đến vật dụng trong nhà được làm từ da, lông, thủy tinh, và các kim loại hiếm thấy, các loại đá quý lớn nhỏ được trang trí cùng với bức bích họa màu sắc kì lạ trên tường, đều tôn quý hợp thời, khéo léo tinh xảo và hoa mĩ, mà rõ ràng là phong cách an nhàn tao nhã, rồi trong cách sắp xếp hài hòa lại lộ ra vẻ hấp dẫn mãnh liệt mê đầy mê hoặc, mỗi một chỗ nhỏ đều mang lại một cảm giác vô cùng độc đáo.

Giống như, giống như là……Trong trí nhớ dường như cô đã từng trải qua sự đặc biệt này rồi….Đẩy cửa phòng tắm ra. Cạnh chốt cửa màu bạc là kiểm soát hệ thống sưởi ấm sàn của Na Uy Nexans, nhìn xung quanh không gian rộng hơn trăm mét vuông, không biết sàn đá cẩm thạch và bồn rửa tay là nhập khẩu từ Châu Âu hay Nam Mĩ.

Ở giữa là bể mát xa sóng siêu âm chìm của Teuco Ý, góc bên cạnh là vòi hoa sen Hansgrohe Đức, ở khắp mọi nơi trong phòng đều là vật dụng Cappellini và các đồ được làm bằng gỗ sồi vô cùng quý giá, phụ tùng và đồ dùng phòng tắm tinh xảo.

Ôn Noãn ngâm cả người vào dòng nước xanh trong suốt như nước biển, cùng lông mày và mỗi một sợi tóc đang trôi nổi, khuỵu chân, ngụp xuống, cho đến khi không thể thở được mới trồi lên mặt nước thở phì phò.

Thần trí mơ hồ nhìn vào trong phòng, trên giá gỗ chạm khắc thủ công tinh xảo và sáng bóng màu tự nhiên xếp hơn 30 chiếc khăn bông trắng to nhỏ khác nhau, cô cố gắng nhớ lại, cảm giác tôn quý mộng ảo giống như cung điện hiện đại này, rốt cuộc là đã từng nhìn thấy ở đâu?

Ở trong phòng tắm hơn một giờ, quấn khăn tắm đi ra, ngoài cửa đã bày một bộ quần áo sạch sẽ.

Châu Tương Linh đứng cạnh cầu thang tầng 1 đợi cô,”Bé ngoan, lại đây ăn chút bánh ngọt.” Trong căn phòng to rộng đã không còn bóng người Chiếm Nam Huyền.

Dường như nhìn ra nghi vấn của cô, Châu Tương Linh nói:”Nam Huyền đi rồi, chỗ này bình thường chỉ có mình bác ở, ngoài cuối tuần ra nó rất ít khi về.”

Sự nghi kị trong lòng càng sâu, lúc trước không phải anh không muốn cô tiếp xúc với mẹ anh sao? Tại sao lại đưa cô đến đây, còn mình lại vội vàng bỏ đi, chỉ để cô một mình ở lại ? Cô uống ngụm trà nóng:”Bác Chiếm, chỗ này xây khi nào thế ạ?”
“Để bác nghĩ lại đã…khoảng hai năm trước, nghe Nam Huyền nói có rất nhiều thứ phải vận chuyển từ các nơi trên thế giới, cho nên phải mất rất nhiều thời gian mới xây xong, bác mới chuyển vào chưa được bao lâu.”

Hai năm trước…khi đó cô mới vào Thiển Vũ.

“Tại sao bên ngoài không ai biết?”
Châu Tương Linh cười:”Nam Huyền không muốn truyền ra, nơi này tất cả đều đứng tên bác, đương nhiên sẽ không có ai biết.”

Ôn Noãn cuối cùng cũng nhớ ra, dường như trên một tờ báo nào đó từng đưa tin vắn, nói có một đại gia thần bí nào đó xây một tòa nhà lộng lẫy trên đỉnh núi, nhưng bởi vì canh gác nghiêm ngặt nên không ai có thể vào xem diện mạo thật, sau đó không nhắc lại nữa.

Cho tới bây giờ cũng không ngờ tới, đó lại là anh.

“Tiểu Noãn.” Châu Tương Linh lơ đãng hỏi,”Cháu và Nam Huyền làm việc cùng nhau?”
“Vâng, cháu là thư kí của anh ấy.”

“Hai đứa ổn không?”
Ôn Noãn lau miệng, mỉm cười ôm bà, “Cháu và Nam Huyền thuần túy chỉ là cộng sự.” Anh là cấp trên của cô, cô là cấp dưới của anh, không hơn.

Châu Tương Linh nhìn cô:”Cháu thật sự nghĩ như vậy?”
Cô hơi quay mặt đi, nụ cười vẫn không đổi:”Chúng cháu đều đã trưởng thành.”

“TIểu Noãn, cháu là người đầu tiên nó mang về đây.”

Cô giật mình, trong một giây mơ hồ không hiểu cảm giác trong lòng khẽ run lên là  gì…Tại sao anh không đưa cô đến khách sạn mà lại mang cô tới nơi này? Tại sao…lại đi nhanh như vậy?

“Suýt quên.” Châu Tương Linh vỗ đầu, “Nam Huyền bảo bác nói cho cháu, tầng ba có rạp chiếu phim ba mươi chỗ ngồi, bên trong có thiết bị nghe nhìn rất tốt, trước khi ngủ cháu có thể vào đấy nghe nhạc.”

Ôn Noãn kinh ngạc, ngẩng đầu lên, trong con ngươi như đang nổi gió kéo mây.

Lời nói không chút để ý của Châu Tương Linh giống như gẩy dây đàn,  vô tình chạm vào sợi dây ký ức mỏng manh nhất trong tim cô, cảm giác quen thuộc và mê hoặc không thể giải thích, những lời ấy đã mở toang khu rừng rậm bịt kín bao năm qua, tất cả dần dần trở nên rõ ràng.

“Có phải còn có sân tennis và sân bóng rổ trong nhà không?” Cô khẽ hỏi.

“Có, cháu có thể đi chơi.”

“Còn có thư viện, phòng vẽ tranh và phòng đàn?”

“Nam Huyền nói với cháu rồi à?”
“Có phải…” Giọng cô không thể khống chế được run nhè nhẹ, “Còn có ba phòng trẻ con?”
“A? Cháu biết hết?” Châu Tương Linh kinh ngạc nhìn cô.

Ôn Noãn không thể lên tiếng.

Trong tòa nhà này có thể có hơn 20 phòng tắm, nhưng nhất định chỉ có ba phòng trẻ con, hơn nữa phải bố trí thành hai nam một nữ, trong phòng vẽ tranh sẽ có đủ các tập tranh của các doanh họa từ cổ chí kim trong ngoài nước, trên bàn sẽ bày đủ bút mực giấy nghiên, trong thư viện thu thập các tác phẩm cô yêu thích, trong hoa viên nhất định sẽ có đủ loại tường vi kiều diễm.

Tất cả cô đều biết.

Sự  chua xót không ngừng tràn ra từ  tận đáy lòng, tất cả đều là những thứ khi còn nhỏ Chiếm Nam Huyền từng đồng ý với cô, sau mười năm biến chuyển xoay vần, giờ khắc này, như từng con sóng vỗ mạnh vào trái tim khóc không ra nước mắt.

“Bà xã, em đừng mê mấy nhà triển lãm tranh này nữa, sau này anh sẽ xây cho em một gian còn đẹp hơn nó gấp bội.”

“Bà xã, sau này chúng ta ở nhà chơi bóng nghe nhạc, trời nóng như vậy em không cần phải chạy đến nữa.”

“Bà xã, mẹ anh nói anh chỉ đưa em về nhà, hỏi anh khi nào mới lấy em về làm con dâu mẹ.”

“Bà xã, anh muốn có ba đứa con, hai nam một nữ, thập toàn thập mĩ.”

“Bà xã, trên thế giới này, anh duy nhất chỉ yêu mình em.”

24 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C9(2)

  1. Không biết thế nào, nhưng.. đọc đoạn cuối, lòng đau quá!!!
    Hai người yêu nau như thế, xa nhau tận 10 năm, vậy mà 2 năm trước tiòa nhà mới được xây nên… như vậy chứng tỏ trong lòng anh vị trí của Ôn Noãn là quan trọng như thế nào.
    Y6eu nhau, tại sao lại cứ hành hạ nhau như vậy chứ…
    òa òa…khộng chịu đâu :((

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s