Huyền của Ôn Noãn-C9(1)

Chương 9: Chiến tranh lạnh, khoảng cách ưu thương (1)

Trương Đoan Nghiên hiện tại được điều lên tầng 66 trợ giúp dự án Viễn thông Đại Hoa, Phan Duy Ninh không còn tặng hoa nữa.

Chiếm Nam Huyền và Ôn Noãn ngoài mặt làm như chẳng có chuyện gì, thi thoảng không thể tránh được, cô trước sau như một chỉ lễ độ chào:”Chiếm tổng.”, mà Chiếm Nam Huyền cũng như vậy, chỉ hơi gật đầu đáp lại cô, sau đó hai người lướt qua nhau, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Đinh Tiểu Đại rất nhanh phát hiện ra, Chiếm Nam Huyền có chuyện gì sẽ chỉ gọi cho Trương Đoan Nghiên, không tìm Ôn Noãn nữa, mà Ôn Noãn có chuyện cũng sẽ chỉ bảo tiểu muội này chạy chân, không bao giờ gõ cửa phòng tổng giám đốc, năm lần bảy lượt như vậy cô có thể khẳng định, 13 và 99 đang chiến tranh lạnh.

Ý thức được tình thế bất lợi, không muốn phải trở thành vật hy sinh, cô nhóc thông minh tức thì, không dám tùy tiện cợt nhả nữa.

Kẻ duy nhất không thông minh là Trương Đoan Nghiên tự nhiên bị kéo vào vòng chiến tranh, mắt thấy chuyện gì tổng giám đốc cũng giao cho mình làm, dường như Ôn Noãn mất quyền lực coi cô như một cái bình hoa gạt sang một bên, nội tâm thầm ngạc nhiên không biết Ôn Noãn đã đắc tội gì với ông chủ, loáng thoáng có chút vui vẻ.

Nhưng mà điều làm cô không hiểu là, hai người kia dường như không hề nói lời nào với nhau, rõ ràng ai cũng không thèm nhìn ai lấy một cái, nhưng Chiếm Nam Huyền cũng không nói sẽ thôi chuyển Ôn Noãn đi, Ôn Noãn cũng không từ chức, mỗi ngày đều giằng co như vậy, tựa như nơi này không phải công ty, bọn họ cũng không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới.

Nháy mắt đến thứ 7, trong lúc tương đối nhàn rỗi bỗng nhiên có khách đến.

Trương Đoan Nghiên vội vàng đứng dậy, Đinh Tiểu Đại lưỡng lự một lúc, mặc dù có chút không muốn cũng chầm chậm đứng lên, duy chỉ có Ôn Noãn đang úp mặt xuống bàn chợp mắt là không ngẩng đầu lên, làm Đinh Tiểu Đại thật muốn vo một tờ giấy ném cô.

“Bạc tiểu thư.” Trương Đoan Nghiên vội vàng chào, “Tổng giám đốc đang ở trong văn phòng, cô muốn uống gì? Tôi đi pha cho cô.”

Bạc Nhất Tâm cười cười:”Cám ơn cô, cho tôi một tách cà phê được không?”

Khi đi qua bàn Ôn Noãn, ánh mắt lơ đãng lướt qua thân hình đang nằm úp xuống bàn của cô, nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc Chiếm Nam Huyền, không đợi tiếng trả lời vang lên đã đẩy cửa vào.

Chiếm Nam Huyền ngồi sau bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn thấy cô, cười nhạt buông công việc trong tay:”Hôm nay sao không gọi?”
Bạc Nhất Tâm miễn cưỡng ngồi xuống sofa:”Không muốn.”

“Không khỏe?”

“Không, chỉ cảm thấy không vui thôi.”

“Bác sĩ nói ba tháng đầu phải đặc biệt chú ý, anh nghĩ em nên nghỉ ngơi một thời gian.”

Bạc Nhất Tâm sờ sờ bụng mình, trên mặt ẩn hiện một nụ cười:”Anh bảo tên gì thì hay?”

Tiếng cửa vang lên, Trương Đoan Nghiên bưng cà phê tiến vào, trong chớp mắt ánh mắt Chiếm Nam Huyền quét ra phía ngoài, chỗ thư kí trống vắng không bóng người, thu lại ánh mắt anh nhíu mày nhìn Bạc Nhất Tâm:”Tại sao còn uống thứ này?”

Khẽ nhấp một ngụm, Bạc Nhất Tâm đặt tách cà phê xuống:”Quen rồi, không đổi được.” Nói xong, lườm anh một cái:”Anh lúc đó không phải cũng thế à?”

Chiếm Nam Huyền mỉm cười, không nói gì.

“Đôi khi em rất phục anh.”

“Rất nhiều người cũng nói vậy.”

“Chuyện Đại Trung, anh có thể im lặng đến tận giờ.” Trước mặt cô anh vẫn không hề nói một chữ.

“Việc nhỏ mà, nói làm gì?”

Cô khẽ châm chọc:”Ngay cả  Ôn Noãn cũng nghĩ là việc nhỏ?”

Chiếm Nam Huyền cười yếu ớt:”Chắc thế”

Bạc Nhất Tâm giậtt mình, rất lâu cũng không nói lời nào, qua một lúc, mới khẽ thở dài,”Trước kia em không hiểu tại sao anh lại yêu cô ấy như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra, anh và cô ấy, hai người các anh trong mắt chỉ nhìn thấy đối phương, trong lòng chỉ chứa đối phương, ngoài đối phương tất cả mọi thứ bên ngoài đều không quan trọng, phải vậy không?”

“Ai nói? Đứa bé trong bụng em cũng rất quan trọng với anh.”

“Phải rồi.” Bạc Nhất Tâm bật cười, “Quan trọng đến mức anh muốn kết hôn với em.” Cô nhìn chăm chú vào người mỉm cười đã cúi đầu làm việc.

Một người cho dù có đánh mất mối làm ăn mấy triệu cũng chẳng hề để ý, một người cho dù có lọt vào bẫy trí mạng cũng không sao cả, bọn họ chỉ cần đối phương ở cạnh bên mình, hơn nữa sau khi trải qua dòng thời gian chia lìa quá dài, lại càng trở nên quý trọng. Rốt cuộc là tình yêu thế nào linh hồn mới đạt tới mức lưu luyến chung tình như vậy? Quấn quít cùng một chỗ không bao giờ tách xa, cũng không chấp nhận người ngoài tiến vào.

Lại cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, cô gọi:”Nam Huyền.”
“Ừ?”
“Sau khi suy nghĩ rất lâu, hôm đó anh về ăn tối, biết rõ hôm sau Duy Ninh sẽ tới, tại sao——anh vừa khéo quên mang kế hoạch đi, hơn nữa còn vứt lung tung trên bàn làm việc?”

Chiếm Nam Huyền nhếch miệng, nụ cười nhạt mang theo chút quyến rũ:”Chu Lâm Lộ đã đưa anh một phần lợi nhuân của Lãnh thị, anh dù sao cũng phải biểu lộ chút lòng biết ơn.” Anh vô cùng thành tâm tặng Đại Trung một quả bom hẹn giờ.

Bạc Nhất Tâm thở dài:”Bọn em đều tự động tự nguyện nhảy vào bẫy của anh phải không?”

“Nếu Phan Duy Ninh dám theo đuổi em, nên sớm chuẩn bị tâm lý sẽ bị Phan gia đuổi khỏi nhà, về phần Chu Lâm Lộ, nếu Ôn Noãn không chịu tách hắn ra, vậy anh đành phải tự mình động thủ.” Anh nhìn về phía cô, khóe môi nhếch lên cực cao, ẩn trong đó một chút chế nhạo:”Nhưng, anh cũng không ngờ em lại nhảy vào.”

*****

Chủ nhật Ôn Noãn vẫn tự nhốt mình trong thư phòng vẽ tranh, đến trưa Ôn Nhu đến.

Cô nói:”Chị đang ở dưới nhà rồi, hôm nay mày nhường chị nhé. Ra ngoài ăn đi.”

Cô lắc đầu.

“Nhanh thôi.” Ôn Nhu đi theo cô vào bếp.

“Mày thật sự nên đi ra ngoài một chút, quen vài người bạn.”

“Chị biết em thích ở nhà.”

Ôn Nhu tức giận,”Cuộc sống 25 tuổi mà đã giống ao tù nước đọng, chẳng lẽ mày định cứ sống như thế tới 50 tuổi à?” Cô bắt lấy cánh tay Ôn Noãn đang mở tủ lạnh:”Đi theo tao!”

Kéo cô ra ngoài mạnh mẽ đóng sầm cửa lại, khi đến thang máy vội vàng đẩy cô vào.

Ôn Noãn nhìn lại mình, tóc tai bù xù, chiếc áo sơ mi cổ trễ lộ ra cả sợi dây bra màu đen, quần soóc denim và dép lê, mặc như thế ra ngoài kết bạn? Bảo cô đi cùng một nhóm học sinh 15, 18 tuổi chắc còn được, nếu như bọn họ đúng là bạn mới trong lời Ôn Nhu.

Ôn Nhu cười:”Làm sao chứ, mày mặc thế này bảo đảm đẹp hơn mặc đồ công sở rất nhiều.”

Cô không biết làm thế nào:”Không bằng chị cam đoan với em lát nữa không có ai nói em không mặc quần áo tử tế.”

Ôn Nhu đưa cô đi uống trà chiều, mới ngồi xuống đã thấy Ôn Nhu mở điện thoại ra, Ôn Nhu là một người bận rộn, bận có nghĩa là cô có rất nhiều cuộc điện thoại, bận đến nỗi Ôn Noãn không thể hẹn với chị, thỉnh thoảng ở nhà phải bảo Ôn Nhu tắt điện thoại.

Vừa mở máy được vài phút đã có ba cuộc điện thoại, Ôn Nhu chú tâm nói, còn cô chú tâm ăn.

Nhân viên các khu vực mua sắm xung quanh chầm chậm vào nghỉ trưa, trong nhà ăn người dần đông hơn, Ôn Nhu lại có điện thoại, không biết là quá ồn hay là tín hiệu không tốt, cô phải gọi vài tiếng rồi đứng dậy tìm một chỗ yên tĩnh.

Ôn Noãn ăn uống no say, chán không có ai tán gẫu, chờ cả buổi cũng không thấy Ôn Nhu về, cô đảo mắt nhìn xung quanh, xa gần cũng không thấy bóng dáng chị đâu, chỉ thấy nhân viên phục vụ đang đi tới chỗ mình.

“Xin hỏi cô là Ôn Noãn tiểu thư phải không ạ?”

“Vâng, có chuyện gì thế?”

“Vừa rồi có một vị Ôn tiểu thư nói có việc gấp phải đi trước, nhờ tôi đến nói cho cô một tiếng.”

Ôn Noãn lập tức nhảy dựng lên, nén sự sợ hãi trong lòng, hỏi:”Bàn này đã thanh toán chưa?”
“Cô ấy đã trả tiền rồi.”

Cô an tâm:”Cám ơn.”

Đây chính là lí do tại sao cô rất ít khi đi ăn cơm với Ôn Nhu, mười lần thì luôn có tám lần Ôn Nhu bỏ cô giữa chừng, những lúc ấy cô ngồi ăn một mình mà vô vị, nhưng không thảm như lần này——-hai bàn tay trắng, không tiền, chìa khóa hay điện thoại.

Mượn điện thoại nhà hàng gọi cho Ôn Nhu, nhưng vẫn là tiếng tút bận, lại gọi cho Chu Lâm Lộ, ngoài vùng phủ sóng.

Cô cố gắng nhớ lại mình còn nhớ số điện thoại của ai không, Cao Phóng, Quản Dịch, Đinh Tiểu Đại, Đỗ Tâm Đồng, …15 phút sau cô không thể không thừa nhận một chuyện khiến người ta phải hộc máu, phương thức liên lạc của vài người cô quen tất cả đều lưu trong PDA. (*)

Điện thoại Ôn Nhu trong nửa giờ vẫn bận, đến cuối cùng thì tắt máy, cô đành phải từ bỏ đi.

Đi về phía đường đi bộ được mô phỏng theo kiểu cổ, trong cửa kính thủy tinh rực rỡ muôn màu, nếu không phải bày những ma nơ canh mặc những bộ trang phục và trang sức hợp mode theo mùa, thì là những viên kim cương 3 carats trong suốt lấp lánh.

Phía ngoài hàng rào sắt của đường đi bộ, từ chiếc xe thể thao đời mới nhất đến chiếc xe bus cũ kĩ đều dừng trước đèn đỏ, hai bên đường là những bụi cây thấp không biết tên, trên những dãy phố chằng chịt biển hiệu muôn màu muôn vẻ, có to có nhỏ, một tấm lại một tấm, khẩu hiệu có cái rực rỡ có cái giản đơn.

Đây là thành phố cô sống ư? Tại sao nhìn qua lại giống như nơi đất khách quê người.

Tất cả đối với cô đều rất xa lạ, xa lạ tới mức làm cô cảm thấy có chút mới mẻ, cho đến bây giờ mới biết Ôn Nhu nói đúng mức nào, cô đã rất lâu rồi không ra ngoài, thói quen cuộc sống không bao giờ thay đổi, đối với thế giới bên ngoài đã lơ là rồi thờ ơ, hoàn toàn không biết trời đất bên ngoài biến đổi từng ngày như thế nào.

Con đường chật hẹp càng lúc càng hỗn loạn, đi đến cuối đường cô rốt cục mới thở ra.

Trước mắt là quảng trường vừa trống trải vừa đông người, trước tòa nhà thương mại lớn có một đài phun nước âm nhạc ba tầng, ngồi xuống bệ đá cẩm thạch cạnh đài nước, cô nghĩ mình đã lạc đường, không biết phải làm sao, sau đó bắt đầu ngẩn người, nếu không tìm được Ôn Nhu đêm nay cô sẽ không có chỗ nào để về.

“Ôn…………Noãn?” Một tiếng gọi dò xét giống như từng quen vang lên phía sau, cô quay đầu lại, chỉ thấy cách vài bước một người phụ nữ tuổi tầm 50 ăn mặc đoan trang, khuôn mặt quen thuộc mang theo ý cười, cô sửng sốt:”Bác…….Chiếm?!”

“Bác nhìn cháu rất lâu rồi, còn sợ nhận nhầm người.”

Mẹ Chiếm Nam Huyền, Châu Tương Linh vui sướng bước lên, :”Nhiều năm rồi vậy mà cháu vẫn giống hồi trước, nhìn qua không thay đổi chút nào.”

“Đã lâu không gặp, bác Chiếm.” Cảm giác sung sướng từ đáy lòng dâng lên, cả mặt cô hầu như đều cười, trước khi chia tay Chiếm Nam Huyền cô thường đến nhà anh chơi, Châu Tương Linh rất thích cô, sau khi chia tay cô đi Anh, không hề liên lạc, hai người đã rất nhiều năm không gặp.

“Tại sao cháu lại ngồi đây?” Châu Tương Linh hỏi.

Ôn Noãn đang định trả lời, một giọng nói đã vang lên phía sau cô.

“Mẹ, sao mẹ lại chạy tới đây? Con tìm mẹ khắp nơi.” Tiếng nói quen thuộc như một lưỡi dao lạnh cóng đâm thẳng vào tim, cô không nói gì, cũng không dám quay đầu lại, đang tưởng rằng anh không nhận ra mình, ngay sau đó vai bị nhéo một cái rất mạnh, cô đau hét ra tiếng, đối diện với gương mặt giật mình khẽ biến của anh.

“Mẹ, mẹ vào trong xe chờ con.” Anh nói, tiếng lạnh lẽo trầm đặc.

Châu Tương Linh nhìn anh, lại nhìn Ôn Noãn, chần chừ đứng lên.

Nhìn thấy sự nghi ngờ và bất an của mẹ, nụ cười hiếm thấy lộ ra trên mặt Chiếm Nam Huyền, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa bả vai Ôn Noãn, dịu dàng nói với Châu Tương Linh,:”Chúng con có chút chuyện cần nói.”

“À, được.” Châu Tương Linh cười rồi rời đi.

Nụ cười trên mặt anh nhanh chóng lạnh băng, sau khi thu tay lại ánh mắt nhìn từ mặt cô thẳng xuống dưới, dừng ở ngón chân nho nhỏ lộ ra khỏi dép lê, không nói một câu, xoay người bỏ đi.

Giữa anh và cô, dường như chắc chắn đã không còn lời nào để nói.

(*)Thiết bị kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân thường được gọi là PDA (tiếng Anh: Personal Digital Assistant) là các thiết bị cầm tay vốn được thiết kế như một cuốn sổ tay cá nhân và ngày càng tích hợp thêm nhiều chức năng. Một PDA cơ bản thường có đồng hồ, sổ lịch, sổ địa chỉ, danh sách việc cần làm, sổ ghi nhớ, và máy tính bỏ túi.

24 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C9(1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s