Huyền của Ôn Noãn-C8(3)

Chương 8: Từng yêu, tại sao (3)

Đinh Tiểu Đại lại nhoài người lên bàn Ôn Noãn.

“Chị Ôn! Tại sao hôm qua chị không tới? Còn tắt cả máy!”
Ôn Noãn xem thường liếc cô nhóc một cái:”Chị tới, nhưng đến cửa lại thấy người mình không muốn gặp cho nên không vào, lần này em chết chắc rồi.”

“Không liên quan đến em! Em cũng không biết Chiếm lão đại và người phụ nữ kia sẽ tới! Sau khi đến mới nghe thấy giám đốc Cao nói chuyện điện thoại, hình như là đang nói cho ai đó chỗ chúng ta, em cứ tưởng là bạn của anh ta muốn tới, ai dè lại là Chiếm lão đại xuất quỷ nhập thần, không phải báo chí đang nói bọn họ ở Paris sao? Ngờ đâu đã về rồi!”

“Mặc kệ! Em đánh hết chỗ tài liệu này cho chị, 100 năm nữa cũng đừng mong xuống gặp Quản Dịch!”

“Một trăm năm? Em không muốn sống nữa, chị bóp chết em đi!” Đinh Tiểu Đại lớn tiếng gào thét, cho đến khi tiếng thang máy vang lên. Vừa quay đầu lại đã thấy Quản Dịch, cô nhóc nói nhỏ vào tai Ôn Noãn:”Hahaha, người tính không bằng trời tính, ngay cả ông trời cũng bị rung động trước mối tình si của em mà phá hoại quỷ kế của chị.”

Ôn Noãn che miệng, cao giọng nói với Quản Dịch,”Cậu đã gặp sắc nữ bao giờ chưa?”
Đinh Tiểu Đại lập tức bị dọa ngu, tay ở dưới bàn liều mạng véo chân cô.

Quản Dịch cười hì hì:”Tiểu Ôn muội muội, ai là sắc nữ?”

Ôn Noãn chỉ chỉ vào Đinh Tiểu Đại,”Nó—Oái—-mê Chiếm tổng.” Lén lút xoa đùi, nhóc con này xuống tay độc ác quá.

Đinh Tiểu Đại đỏ mặt, ngượng ngùng đối diện với ánh mắt nghiền ngẫm của Quản Dịch:”Chị Ôn đùa em đấy, em không mê Chiếm lão đại đâu.”

Ôn Noãn tiếp lời:”Aha, không phải Chiếm tổng thì là ai? Chẳng lẽ—a,aa—-“ Một bàn tay vội bịt miệng cô lại không cho cô nói.

Quản Dịch cúi người, cùng Đinh Tiểu Đại nhoài người lên bàn, nhìn vào đôi mắt to của Ôn Noãn:”Tiểu Ôn muội muội, thẳng thắn mà nói tôi lại cảm thấy cô thích Chiếm Lão Đại hơn.”

Ôn Noãn trợn tròn mắt.

Quản Dịch nhìn máy tính cô bĩu môi:”Mật khẩu bảo vệ là 1399, tiểu Ôn muội muội muốn bên nhau trọn đời với ai?”

Đinh Tiểu Đại tò mò hỏi:”Cái gì mà bên nhau trọn đời?”

Quản Dịch lấy tài liệu đập vào đầu cô nhóc:”Sinh nhật Chiếm lão đại là mùng 3 tháng 1, chị Ôn nhà em là mùng 9 tháng 9, em nói còn cái gì trọn đời nữa?”

Mặt Ôn Noãn đột nhiên đỏ lên, lập tức đứng dậy, hừ lạnh ra tiếng:”Có bản lĩnh Quản Dịch cậu chuyển lên tầng 66 làm đi, tôi xem cậu bảo vệ nha đầu kia được bao lần?”

“Hu! Hu hu hu!” Đinh Tiểu Đại ôm tài liệu chạy nhanh về phía trước, vừa quay đầu lại cười với Quản Dịch đang nhăn mặt đi theo, vừa hét to:”Chị yêu! Chị đừng giận chó đánh mèo nhé, không liên quan đến em!!! Ha ha, sắc nữ vô tội! Tiểu muội vô tội! Oh yeah!”

Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng ngồi trên sofa, khi Ôn Noãn đẩy cửa vào nghe thấy tiếng Đinh Tiểu Đại thét to, Cao Phóng cười rộ lên:”Cái gì vộ tội thế?”
Đinh Tiểu Đại đặt tài liệu xuống, lè lưỡi:”Không có gì. Đúng rồi, giám đốc Cao, sau này anh sẽ bên nhau trọn đời với ai?”

Quản Dịch cười khúc khích, Ôn Noãn mặt đỏ bừng, xấu hổ mang theo hận ý trừng mắt nhìn Đinh Tiểu Đại.

Chiếm Nam Huyền hơi biến sắc, đôi mi dài run rẩy.

Chỉ có Cao Phóng không hiểu:’Trọn đời gì cơ—“

“Được rồi, họp đi.” Chiếm Nam Huyền chặn ngang anh ta, khi ánh mắt lướt qua mặt Ôn Noãn bên môi không nhịn được lại khẽ mỉm cười, anh cầm lấy một tập hồ sơ trên bàn,”Tối hôm qua Dương Văn Trung của Viễn thông Đại Hoa hẹn tôi ăn tối, kế hoạch của Đại Hoa là nửa năm nữa tiến hành chuyển đổi hệ thống kinh doanh, công trình này rất quan trọng với bọn họ, ý Dương Văn Trung là hy vọng chúng ta có thể tham gia.”

Cao Phóng ngạc nhiên nói:”Dự án này đầu năm Đại Hoa cũng đã xin phê chuẩn lập hồ sơ, nhưng không biết vì nguyên nhân gì lại chậm chạp không tiến hành, trong ngành đều biết Viễn Thông Đại Hoa là khách hàng lâu năm rất thân thiết với Đại Trung, tôi vốn nghĩ Đại Trung sẽ điều người hợp tác với bọn họ cho nên mới không theo, tại sao bây giờ Dương Văn Trung lại tìm đến chúng ta?”

“Cho dù ông ta xuất phát từ nguyên nhân gì, nếu đã chủ động tìm tới, tôi không có lí do không nhận bát canh này.” Thấy Ôn Noãn vẫn cúi đầu, ngừng một lúc, anh hỏi:”Sao không nói gì, có ý tưởng gì phải không?”

Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói ra:”Nhất định phải nhằm vào Đại Trung sao?”

Nụ cười bên môi anh lặng lẽ biến mất:”Cô mới vào Thiển Vũ ngày đầu tiên?”

“Tôi chỉ cảm thấy đây không phải là phương pháp kinh doanh đúng đắn.”

Anh lạnh nhạt nói:”Đừng dễ dàng kết luận như vậy, đúng hay không không phải nhìn vào quá trình mà là kết quả. Nếu cô cảm thấy bất tiện có thể không tham gia dự án này.”

Cao Phóng và Quản Dịch hai mặt nhìn nhau.

Ôn Noãn thả tài liệu đang cầm trong tay xuống mặt bàn:”Tốt, vốn dĩ tôi cũng thiếu kinh nghiệm.”

Trước khi cô đứng lên, Chiếm Nam Huyền nắm chặt lấy cổ tay cô, nhìn chằm chằm vào cô mười giây, giọng nói vốn lạnh lùng trầm lắng của anh trở nên mềm mỏng khác thường:”Cô nghĩ kĩ rồi chứ?”

Cô cúi đầu nhìn anh, một lúc sau, bình tĩnh nói:”Gần đây chúng ta đã cướp không ít mối làm ăn của Đại Trung, cho dù anh có chỗ nào bất mãn với bọn họ cũng nên nguôi giận, cần gì phải đuổi cùng giết tận?”
Anh hừ lạnh một tiếng:”Chỉ bằng những lời này của cô, tôi cam đoan Đại Trung sẽ chết không toàn thây.”

Cảm xúc ẩn dấu nhiều năm rốt cuộc thoát khỏi bóng tối tràn ra theo sự nganh ngạnh của anh, cô muốn rụt tay lại, nhưng mà sự giãy dụa yếu ớt ấy rất nhanh bị thất bại trong bàn tay anh, cô mím môi, đè giọng nói:”Buông ra.”

Trận giằng co căng thẳng này hoàn toàn chọc anh nổi điên, tay vung mạnh ra, cô lập tức ngã xuống sofa, anh đột nhiên đè người lên, hoàn toàn không để ý đến sự im lặng bất chợt trong phòng, tất cả mọi người ở đây đều là râu ria ngoài lề, ánh mắt lạnh lẽo như tảng băng trôi, anh khóa chặt hai mắt cô:”Hôm qua tôi đã nói với em những gì? Mới thế mà đã quên không còn một mảnh?”
Cô với tay chống mạnh trong ngực anh, nhưng cố thế nào thắt lưng cùng đôi chân dài cũng không thể thoát khỏi thân hình đang áp xuống của anh, sự kháng cự mỏng manh cuối cùng trở nên xấu hổ và uể oải.

“Anh đứng lên mau!”

Đáy mắt thu hết sự bất lực của cô, hai con ngươi như hai tảng băng rất lâu sau mới thoáng tan đi.

Anh đứng dậy đồng thời cũng cầm cổ tay kéo cô lên, tựa như không có việc gì nhếch miệng nói với Cao Phóng và Quản Dịch:”Làm phiền, cho chúng tôi xin vài phút.”

Hai người vô cùng xấu hổ nhanh chóng rời khỏi hiện trường ác liệt, đóng chặt cửa lại.

Sau khi Chiếm Nam Huyền quay về bàn làm việc, con ngươi phiếm ra ý cười:”Tôi nghĩ có chuyện nên vẫn nói cho em thì tốt hơn.”

“Anh nói đi.”

“Có người nhìn thấy Chu lâm Lộ quan hệ với một cô gái ở Ma Cao.”

Cô cười cười:”Anh ấy luôn có rất nhiều bạn gái.”

“Lần này có lẽ khác.”

Cô nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hô hấp, mở ra, không hề lảng tránh anh:”Cảm ơn anh, tôi biết rồi.”

Miệng anh nhếch lên:”Đừng ngại.”

“Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”

“Ồ?” Anh không hứng thú đáp lại, cúi đầu mở hồ sơ ra.

“Nếu anh không phản đối, tôi muốn xin từ chức.” Tập hồ sơ vừa mở ra chậm rãi khép lại, đặt sang một bên, anh ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt yên lặng của cô,”Về chuyện dự án của Đại Hoa, tôi vốn đang định nhường cho Đại Trung, em đã từ chức, càng tiện cho tôi, mặt tăng mặt phật không cần phải nhìn nữa.”

Cô mỉm cười:”Tôi chúc Chiếm tổng thành công, việc làm ăn của Thiển Vũ không ngừng phát triển,”

Anh cũng cười:”Tôi còn chưa kịp nói cho em, dự án cải tạo lần này của Đại Hoa bao gồm đổi mới thiết bị, bởi vì Dương Văn Trung và Ôn Nhu có chút quan hệ riêng, cho nên bọn họ đã định sẽ nhập hàng từ một doanh nghiệp Singapore có lượng tiêu thụ đứng thứ 5 toàn cầu—công ty Singapore kia có mối liên hệ sâu sắc với Ôn Nhu, nhưng mà cùng một dạng phân phối tôi có thể hợp tác với No. ONE cung ứng chiết khấu có lợi nhất cho bọn họ, vậy nên mong em nói với Ôn Nhu một tiếng, lần này tôi thật xin lỗi.”

Ôn Noãn kinh ngạc cắn môi, không nhịn được có chút oán hận, tính cách lại vô cùng cứng rắn:”Anh yên tâm, nhất định tôi sẽ nói giúp anh.”

Nói xong định xoay người đi, đã thấy một bóng xanh bay đến, cô kinh hoảng đứng tại chỗ, bất chợt vô số trang giấy tung bay trong không trung, tập hồ sơ bằng da màu xanh bị Chiếm Nam Huyền ném sượt qua vai cô 1 cm rơi xuống mặt đất, âm thanh va chạm vang lên.

Hai người oán giận nhìn nhau qua những trang giấy lững lờ bay.

Anh mở miệng trước, ngữ điệu càng nhẹ và càng lạnh hơn lúc trước:”Đại Trung tôi đã hủy ý định rồi, còn em, tự cầu phúc đi.”

Giấy còn chưa rơi xuống mặt đất, cô không nói một tiếng xoay người đi ra ngoài.

1399: 一三九九 (Yī sānjiǔjiǔ) và Bên nhau trọn đời: 一生久久 (Yīshēng jiǔjiǔ) có cách phát âm khá giống nhau. Trong trường hợp này đọc lái 1399 đi sẽ thành Bên nhau trọn đời😀.

17 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C8(3)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s