Huyền của Ôn Noãn-C8(1)

Chương 8: Từng yêu, tại sao? (1)

Đây là đâu? Ôn Noãn khẽ mở mắt ra, nhìn lên trần nhà, bên ngoài phòng dường như vẫn còn sót lại tiếng nói tiếng cười đâu đây, miệng hoang mang muốn kêu lên, nhưng hai tiếng” Bố ơi” còn chưa phát ra tầm mắt đã tự động chuyển về phía lớp rèm dày, một tia sáng mỏng manh lùa vào theo khe hở, khi gió ngừng tấm rèm quay lại chỗ cũ hoàn toàn bị biến mất, bóng tối vô biên lan tràn trong đêm.

Cô lau nước mắt ngủ mơ đi, sờ soạng tìm di động, 3 giờ 45 phút sáng, cầm lấy điều khiển từ xa mở CD, bài ca nhè nhẹ xoay chuyển vấn vương.

Một lát sau, chất lỏng ấm áp chảy dọc theo khóe mắt xuống, chầm chậm lăn vào hai hàng tóc mai, thấm ướt sợi tóc.

Buồn vì sự vui vẻ lúc trước như mộng, khi tỉnh rồi không thể tìm lại.

Không có cách nào có thể quét sạch ngày xưa, cho nên những kí ức vui vẻ như mộng kia là một lỗ hổng động vào liền đau, tê xương buốt thịt.

Những thứ quá tốt đẹp trước nay chưa từng thích hợp để trải qua, bởi vì một khi đã trải qua thì không bao giờ có thể quên được.

Cho dù đã sớm trở thành quá khứ cũng sẽ không ngừng dây dưa suốt kiếp, không khống chế được đau khổ hoài niệm làm con tim quanh năm sa vào trong hồi ức, không chịu trồi lên đối mặt với sự thật.

Thiên đường từng đến hoàn mĩ đến mức không thể hình dung được, vì thế ở trong bụi trần mãi mãi canh cánh trong lòng, quá khứ sâu sắc như vậy chẳng những làm con người ta khó dứt bỏ, ngược lại còn khao khát tiếp tục kiếm tìm, nhưng mà thứ trên đời này trôi qua nhanh nhất vĩnh viễn là khoảng thời gian đẹp nhất, một đi không trở lại chỉ về trong cõi mộng đêm khuya, khi tỉnh lại làm người ta đứt từng khúc ruột.

Cuối cùng không còn muốn gì nữa, chỉ muốn đổi tất cả những gì mình có để quay về quá khứ.

Bài hát không ngừng phát đi phát lại, giống như vĩnh viễn không chịu thừa nhận, con người vốn dĩ không thể dừng thời gian.

Khi những tia nắng ban mai buông xuống, cô rời giường.

Đúng giờ đến công ty, nhưng cho đến khi Cao Phóng gọi điện cô mới biết, trong tình huống không có kế hoạch không thông báo cho cô, Chiếm Nam Huyền đột nhiên đi công tác.

Kinh ngạc đặt ống nghe xuống, tay chân luống cuống mở nhật trình đã sắp xếp của anh ra, gọi điện cáo lỗi lùi ngày hẹn, cô bịa một cái lý do anh rời đi, nhưng cũng căn cứ theo thực tế  trả lời,  không, cô không biết khi nào anh về.

Cô thậm chí còn không biết anh đi đâu, ngay cả email chỉ thị công việc cũng không có, anh hoàn toàn không liên lạc với cô.

Hai ngày sau, dường như tất cả các báo đều đăng một bức ảnh lớn, lấy:”Rome tay trong tay, bí mật đến Paris” làm tiêu đề, lúc ấy cô mới biết, thì ra Chiếm Nam Huyền im lặng đi Rome du lịch, trên ảnh anh trước sau như một vẫn cười nhạt tự nhiên, cùng Bạc Nhất Tâm tay trong tay đi dạo Trevi Fountain.

Báo còn nói sau khi anh đón Bạc Nhất Tâm bí mật đi Paris hai người không còn rõ tung tích, tất cả các phỏng đoán ùn ùn kéo đến đều ám chỉ liệu bọn họ có phải đang chuẩn bị đám cưới hay không.

Trong thanh nhàn khó có được, cô nhận được thiệp cảm ơn của Đỗ Tâm Đồng gửi đến, nói công việc mới rất hợp với mình.

Sau đó cô rất nhanh phát hiện ra, mấy ngày Chiếm Nam Huyền không ở đây héo nhanh nhất không phải là bồn hoa ở góc phòng mà là Đinh Tiểu Đại, bộ dạng ủ rũ đáng thương của cô nhóc như hoa không được tưới nước, trên mặt không có chút tươi tắn nào.

Tới ngày thứ tư, Ôn Noãn thấy cô nhóc lại không có tinh thần bò nhoài lên mặt bàn, rốt cục không nhịn được hỏi:”Em không khỏe à?”
Đinh Tiểu Đại nghiêng đầu, chu miệng nhìn cô:”Chị Ôn, chắc em mắc bệnh tương tư rồi.”

Ôn Noãn vỗ vỗ ngực, giống như trong lòng bỏ xuống được cục đá nặng:”May quá, chỉ là tương tư thôi à, chị thấy cái dáng vẻ uể oải thiếu sức sống này của em cứ sợ em sẽ nói mình mang thái.”

Đinh Tiểu Đại lập tức nhảy dựng lên khỏi chỗ, nhào vào véo tay cô:”Hu hu hu! Chị Ôn, em thật sự rất nhớ cái kiểu đáng chết này của chị nha! Em xin chị,  chị mắng em thêm vài câu nữa đi!”
Ôn Noãn bật cười:”Chỉ thấy người đòi thưởng, chưa từng thấy ai đòi mắng như em cả.”

Đinh Tiểu Đại đăm chiêu ủ dột:”Chị nói Chiếm lão đại khi nào mới về?”

Ôn Noãn liếc cô nhóc một cái:”Em tương tư anh ấy?”

Đinh Tiểu Đại lắc đầu:”Em sớm đã không phải là người của hội ngất, chẳng qua là một ngày anh ấy không trở lại, thì em một ngày không được nhìn thấy ý trung nhân, haizz….”

Nhìn cô nhóc đáng thương như vậy, Ôn Noãn quyết định làm nguyệt lão một lần:’Ở đây có một tập tài liệu, em giúp chị đưa cho Quản Dịch được không?”
Mắt Đinh Tiểu Đại sáng ngời:”Chị Ôn, em biết quả nhiên không ai hơn chị mà! Đại ân đại đức không lời nào cảm tạ hết được, kiếp sau em sẽ lại làm thân trâu ngựa làm tiểu muội cho chị!”

“Dù sao cũng chẳng có việc gì, em thu dọn đồ đạc rồi về luôn đi, không cần quay lại nữa đâu.”

“Vâng! Nô tỳ xin vui vẻ cáo lui!” Đinh Tiểu Đại dồi dào sức sống chạy đi, Ôn Noãn một mình ở lại tầng 66.

Tất cả đèn tiết kiệm điện trong văn phòng phong cách thanh lịch mà quyền uy luôn luôn không thay đổi, mỗi ngày từ sáng đến tầm chiều ra về, đều rất ổn định, nhiệt độ ấm áp, gió lưu thông, ngay cả nước trong vòi phòng vệ sinh hai mươi tư giờ cũng là nước ấm, sự thoái mái điều khiển trong con người kì thực không giống phòng thí nghiệm, lấy vách làm vạch ngăn cách, mỗi một chỗ đều có mức trị số riêng.

Ở trong không gian bịt kín cũng không có lợi, không cảm giác được bên ngoài, ở trong đây không mưa gió cũng cũng không khô hanh, cứ yên lặng như vậy, trước kia sẽ kéo dài đến tận khi Đinh Tiểu Đại hô to:”Tan tầm rồi!”, mới ngẩng đầu phản ứng lại, ngày ngày trôi qua trong im lặng không tiếng nói không màu sắc.

Đôi khi bận rộn, bưng cốc nước vào phòng họp, đứng trước cửa kính thủy tinh trông ra đằng xa, sau khi ánh tà dương biến mất là vầng trăng sáng nhạt như một cái mâm tròn, làm cô không khỏi nhớ đến một đoạn thơ.

Hành Lang nhất thốn tương tư địa, lạc nguyệt thành cô ỷ.

Bối đăng hòa nguyệt tựu hoa tâm, dĩ thập niên tung tích thập niên tâm.

Hành lang từng tấc nhớ thương, bóng trăng lạc lõng cô đơn.

Lưng đèn và trăng thành hoa, mười năm tung tích mười năm tâm. (*)

Mười năm tung tích mười năm tâm.

Dưới tòa nhà cao, bên lề đường, những cột đèn xa gần trong hoàng hôn giống như những đóm diêm đỏ lửa, cây thông noel ở một góc nhỏ dường như đã bị lãng quên, điều khác duy nhất là có vọng mà không thể thành, giống như ở sâu trong nội tâm, về những người nào đó, cảm xúc nào đó…lại cách xa như vậy.

Trước khi về thấy có nhắc thư mới, vội vàng mở ra, là chủ nhiệm nào đó gửi đến, cô ngồi im lặng trên ghế, thật lâu sau mới đứng dậy rời đi.

Hai hàng cây bên đườn, những cành cây lá xanh biếc bị gió chiều thổi qua lạo xạo đong đưa, sau khi đi xa mới giật mình nhận ra mình quên không lấy xe, lười quay lại, lững thững bước về phía trước, gió thổi, phả vào người nhưng vẫn cảm thấy có chút oi bức cuối cùng của mùa hè, cô bất giác kéo cao cổ áo.

Một chiếc xe tốc độ cao đột nhiên lướt qua người, bay tới một tiếng thét rít gào.

Đi bộ qua ngã tư đường, cửa hàng sang trọng, tiệm cà phê, nhà ga, cửa hàng tiện lợi, trên con đường quen thuộc như vậy, tựa như lần hôm qua là đầu tiên bước trên con đường Thanh Chuyên này, trong hoang mang tất cả tất cả mọi thứ dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.

Khi bị đám đông qua đường chạm vào mới hoàn hồn đột nhiên nhận ra, thì ra không gian đã thay đổi quá nhiều năm rồi.

Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi.

Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói…..nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa.

Bởi vì không có ai xứng đáng để trao gửi, cho nên chỉ có thể mượn một đôi tai…nói cho chính mình nghe.

Trong năm tháng dài lâu có loại gửi gắm hư ảo này, mới có thể trò chuyện an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.

 *****

Chiều thứ sáu, Ôn Noãn vẫn 2 rưỡi ra khỏi nhà, đúng giờ đến Thiển Vũ.

Bãi đỗ xe ngầm, cho đến khi cửa thang máy mở ra rồi tự động đóng lại, Chiếm Nam Huyền vẫn không xuất hiện.

Cô không lên tầng, đứng ở trước thang máy đóng chặt, hà hơi thổi vào tấm kính dày, nóng lạnh đan xen tạo nên một lớp khí mỏng, cô nâng tay phải lên, dùng ngón trỏ vẽ một đường cong, ven theo điểm bắt đầu xuống thêm một đường cong nữa đi đến điểm kết thúc, ở giữa hai vòng cung có một con ngươi, rực rỡ như ánh sao.

Đó là đôi mắt độc nhất vô nhị trên thế giới, hoàn mĩ mà lạnh lẽo không chút tì vết.

Lúc vui, khóe mắt sẽ hơi cong lên trên, đôi lông mi dày tuyệt đẹp làm người ta chỉ muốn chạm đầu ngón tay vào. Khi giận dỗi, hai tròng mắt sẽ mở ra hoàn toàn, con ngươi đen hơi co rụt lại tựa như những ngôi sao xa trên bầu trời kia ngưng tụ, biến thành hai ánh sáng lạnh nghiêm túc vô tình vô cùng, làm người ta không thể trốn ở trước mặt anh. Khi yên lặng, lúc cười, lúc chăm chú, lúc trầm tư suy nghĩ, khi tức giận,…không gì có thể đẹp như vậy, giống như trên đời này, Nothing compares to you, không ai sánh bằng anh.

Đến 6 giờ tối, lúc tan làm, cô rời đi, đôi mắt thản nhiên trên mặt kính sau khi cô xoay người liền tiêu biến, không lưu lại chút dấu vết.

Khi tình yêu không còn cách nào giữ lại

Khi em đã quyết ý rời đi

Em muốn anh tìm lí do để em quay đầu

Nhưng cuối cùng anh lại để em đi

Em nói không muốn chia tay, nước mắt rơi xuống

Đến phút cuối cùng em đã quyết ý quên tất cả

Anh cũng tìm ra được một lí do để thay đổi kết cục, nhưng cuối cùng vẫn buông tay

Em nói sau khi chia tay rồi sẽ không để mình phải đau khổ nữa.

Xe không mục đích lai vãng trên đường, một lần lại một lần nghe ca khúc này. Trong lúc say sưa di dộng bỗng nhiên vang lên, tay chân luống cuống kết nối tai nghe.

“Chị Ôn, bây giờ chị có rảnh không?” Tiếng Đinh Tiểu Đại không kìm được hớn hở truyền đến.

Cô ngẩn người:”Sao thế?”

“Em vốn muốn hẹn Quản đại ca xem phim, nhưng anh ấy lại nói đã hẹn giám đốc Cao đi Kim Bích Vương Triều uống rượu rồi, bảo em cùng đi, nhưng mà em—hồi hộp lắm, chị có thể đến đây không? Dù sao chị cũng thân với bọn họ mà.”

Ôn Noãn đang chần chừ, Đinh Tiểu Đại đã nói vội:”Cứ quyết định như vậy nhé! Chị mau đến đây đi, tầng 5 phòng hoa hồng.”
Cô nháy mắt chưa kịp giải thích Đinh Tiểu Đại đã cúp điện thoại, lắc đầu, đành phải đảo vô lăng chuyển làn đường đi đến  Kim Bích Vương Triều, bây giờ cô quả thực rất khâm phục Đinh Tiểu Đại, không sợ tối tăm luôn tiến về phía trước, thứ quý giá này cũng chỉ những người trẻ tuổi mới có thể có được.

Khi đi vào Kim Bích Vương Triều, bất ngờ lại gặp một người.

Phan Duy Ninh nhìn thấy cô rõ ràng cũng ngẩn ra, lập tức lại gần:”Lâu rồi không gặp.”

Cô mỉm cười gật đầu, cất bước đi lên.

“He he!” Anh ta rất nhanh ngăn cô lại, “Không thể tán gẫu đôi câu à?”

“Không thể.” Cô lễ phép đáp ngắn gọn, nói xong lướt qua anh ta.

Anh ta nắm lấy tay cô:”Tôi không hiểu, nếu cô có thể không tính toán với Quách Như Khiêm và Đỗ Tâm Đồng từng bày mưu hại cô, tại sao lại chỉ ghét mình tôi?”

“Bởi vì bọn họ chưa từng giả nhân giả nghĩa ở trước mặt tôi, khác hẳn anh.” Dùng tình cảm ngụy trang để đi lừa gạt, tuy rằng chỉ trong thời gian ngắn ngủi, nhưng anh ta đã từng làm cô tin tưởng anh ta, Ôn Noãn nghĩ một lúc:”Tôi bình sinh chuyện không muốn trải qua nhất, chính là sụp đổ lòng tin.”

Phan Duy Ninh im lặng, buông tay cô ra:”Xin lỗi.”

“Tôi nhận, nhưng mà mong anh đừng tặng hoa nữa, chúng ta vĩnh viễn cũng không thể làm bạn được.”

Phan Duy Ninh không nói gì nhìn cô đi xa, đến bây giờ mới thật sự hiểu, cô gái nhìn qua hiền hòa ôn nhã này vốn ngoài mềm trong cứng, thế giới nội tâm giấu dưới lớp vỏ ngoài lại giống như trắng đen đơn thuần tách biệt rõ ràng, khi cần thiết tính cách càng mạnh mẽ hơn ai hết.

Ôn Noãn vào thang máy lên tầng năm, thầm nghĩ đã qua rồi, cho dù có giối trá năm lần bảy lượt cũng được, cuối cùng cũng sẽ vụt qua như mây thôi, chuyện cũ chẳng qua đều là như thế, tới một ngày nào đó, tất cả mọi chuyện sẽ chỉ còn lại một dấu chấm nhỏ.

Ra khỏi thang máy cô đi vào toilet, có thể là vì không ăn cơm trưa tử tế, dạ dày có chút khó chịu, súc miệng, rửa mặt, sấy khô tay, ngồi xuống ghế trong toilet, lẳng lặng cô độc một mình.

Cho đến khi tiếng di động vang lên, Đinh Tiểu Đại thúc giục nói mọi người đông đủ cả rồi chỉ còn chờ cô thôi, ngắt điện thoại, cô buộc phải đứng dậy, nhìn vào gương nhếch miệng:”Cười xấu thật.” Vừa nói ra không nhịn được cười, cầm lấy túi đi ra ngoài.

Mới đưa một chân ra đã thoáng nhìn thấy phía bên kia có hai bóng người đang đi tới, cô phản xạ có điều kiện lập tức rụt lại, dựa lưng vào vách tường, cả người đổ mồ hôi lạnh.

Đinh Tiểu Đại chết tiệt! Không nói cho cô Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm sẽ đến, may mà cô vào toilet, nếu không bất ngờ gặp trong phòng, đến lúc đó sẽ khổ sở vô cùng, hận không thể chạy một vòng quanh công ty rồi ném kẻ chết tiệt kia từ trên tầng 66 xuống!

Đợi khoảng mười phút, chắc chắn đôi tai đang dựng thẳng không nghe thấy bất kì một tiếng động nào, cô lặng lẽ nhìn trộm phía ngoài.

Chiếm Nam Huyền một tay đút vào túi, tay kia cầm điếu thuốc đang hút dở, dựa vào cửa phòng đóng chặt, thấy cô ló đầu ra, thản nhiên nhìn cô một cái sau đó thu lại ánh mắt, cánh môi khẽ nhếch, thở ra một làn khói thuốc mỏng trong suốt.

Không ngờ bị anh tóm được, cố gắng kiềm nén nội tâm rối loạn và lúng túng, khó khăn đi ra ngoài, dừng lại trước mặt anh, cười nói:”Chiếm tổng.”

Thở ra một làn khói mỏng, anh không nói gì.

Bụng rỗng cộng thêm vừa rồi bị dọa gần chết, sau khi thần kinh thả lỏng sự đau đớn trong dạ dày dần trở nên rõ ràng, cô bất giác ôm bụng lại.

Liếc nhìn cô một cái, anh lạnh nhạt hỏi:”Trưa ăn gì?”
Một lát sau cô mới đáp:”Không ăn.”

Trong hành lang chợt im lặng không tiếng nói, chỉ có hai bóng đèn thủy tinh phản chiếu bóng dáng hai người vào tường, đôi mắt lạnh nhạt dừng lại trên gương mặt ngọc của cô, từ vầng trán tinh tế xuống dưới ấn đường, cái mũi xinh xắn cùng đôi mắt gợn sóng nửa sáng nửa tối, đôi lông mi dài mỗi lần chớp mắt đều tạo thành một bóng mờ trước mắt.

Dáng vẻ kia, khiến người ta vô cùng thương xót.

Bàn tay kẹp thuốc lá của anh không nhịn được chạm vào gò má cô, cô nghiêng đầu đi, để mình thoát khỏi hơi thở của anh, cảm giác dạ dày như bị dằn xéo, không tự chủ nhíu mày.

Anh thu cánh tay thất bại về, ánh mắt dừng lại trên đôi môi đang tự cắn của cô, có chút nhẹ nhàng trách cứ:”Đau dạ dày?”
Trong lòng bỗng nhiên chua xót không lí do, đôi mắt vốn đang cụp trước ngực anh dần dần nâng lên, cái cằm theo động tác này mà hơi nghếch lên giống như một sự dụ hoặc im lặng, tư vị trong trí nhớ đang chuyển động trong ngực, đôi môi anh được đại não chỉ thị dán lên cánh hoa của cô, cô giãy dụa, lập tức bị anh ép vào tường không thể động đậy, một tay nhanh chóng luồn vào tóc mai nâng mặt cô lên, anh cứng rắn ép cô thừa nhận khao khát của mình.

Chuyển vào cắn mút đôi môi mọng nước mềm mại của cô, đầu lưỡi linh hoạt nóng bỏng vô cùng kiên nhẫn dụ dỗ hàm răng trắng bóc của cô mở ra, sau đó tiến vào chiếm lấy hoàn toàn, làm cô phải bật ra tiếng rên rỉ trong sự cuồng nhiệt độc đoán của anh.

Tiếng “ưm” nhẹ giống như thỏa mãn, giống như đang ngâm ca truyền vào trong tai, tức khắc cả lòng tràn ngập cảm giác xấu hổ vô cùng, cô giang tay đẩy anh ra, lực mạnh đến nỗi suýt nữa làm chính mình bị thương.

Không chút suy nghĩ cô chạy vụt đi.

(*) 《Ngu mĩ nhân》 Nạp Lan Tính Đức

 Cô đơn dưới bóng hoa, cảm xúc phập phồng. Còn nhớ rõ lần thề hẹn dưới bóng đèn, lo lắng bị ai bắt gặp, đành phải giấu đèn đi, bất đắc dĩ còn có ánh trăng, buộc lòng ẩn xuống bóng hoa, chớp mắt 10 năm đã qua, nhưng hình ảnh này lại càng ngày càng vương vấn, khó có thể quên được. ( Tự biết trình dịch thơ còn yếu nên đành trưng cái giải nghĩa lên đây vậy ^^)

19 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C8(1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s