Huyền của Ôn Noãn-C6(3)

Chương 6: Đánh cược, quân cờ (3)

Đỗ Tâm Đồng và Quách Như Khiêm buồn bã đúng hạn biến mất khỏi Thiển Vũ.

Đinh Tiểu Đại cuối cùng cũng không bị điều đi, nhưng không khí tầng 66 đã không thể so nổi với hồi trước, tuy rằng Ôn Noãn vẫn ôn hòa khách khí lễ độ nhưng khi Đinh Tiểu Đại nói chuyện với cô không tự chủ được mang theo một chút cẩn thận.

Cho dù là tình yêu tình bạn hay tình thân, đều là những thứ dễ vỡ, một khi đã xuất hiện vết nứt sẽ rất khó khôi phục lại nguyên trạng.

Cho dù là ai có lỗi với ai, vết nứt kia như một con dao hai lưỡi, một lưỡi đả thương người, một lưỡi làm thương mình.

Mọi ngày vẫn như lúc trước, chỉ ngoại trừ Đỗ Tâm Đồng gửi cho cô một tấm thiệp cảm ơn từ nơi khác.

Còn Ôn Nhu, đã rất lâu rồi không xuất hiện.

Ôn Noãn gọi điện thoại cho cô:”Vẫn bận lắm à?”

Ôn Nhu liên tục tố khổ:”Thị trường chứng khoán mỗi ngày đều tăng giá, cảnh như vậy vạn năm khó gặp, ngày đêm làm việc vất vả khiến tao chỉ còn lại nửa cái mạng tàn tạ, mày nói tao có bận không?”
“Cũng được, ít ra còn nửa cái mạng để mỗi ngày nhìn tiền lên như thuyền gặp lũ. Cuối tuần tới ăn cơm chứ?”

Ôn Nhu bỗng nhiên hỏi lại:”Tại sao mày không bao giờ đến chỗ của chị?”
Ôn Noãn giật mình, vội đáp:”Bởi vì chị có bao giờ nấu cơm đâu, em đến ăn gió Tây Bắc à?”

Ôn Nhu im lặng, gợi sang chuyện khác:”Tối hôm lễ Đoan Ngọ, Chiếm Nam Huyền ở dưới nhà mày.”

“Anh ấy năm nay đã hai mươi tám tuổi tuổi.” Không phải mười tám tuổi.

“Tin hay không tùy mày. Không phải là tao dẫn cậu ta đến.” Lúc cô tới xe cậu ta đã đỗ ở đấy rồi.

“Đừng nói về anh ấy nữa, lúc nãy em tìm được vài món ngon, chị muốn ăn trai vani chanh hay là bò bít tết?”

Ôn Nhu đột nhiên nổi giận:”Nếu cho đến tận lúc này rồi mà mày vẫn không muốn nói, vậy cứ như thế đi.” Trực tiếp cúp điện thoại luôn.

Ôn Noãn ngây người rất lâu, mới đặt ống nghe trở lại chỗ cũ.

Ba năm trước, từ khi cô trở về học thậm chí đến bây giờ đã đi làm, Ôn Nhu đã từng trói buộc cả trái tim mình vào cũng một chỗ với cô, có lẽ dù rằng thời gian trả giá chưa từng ngừng lại, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không đạt được khát vọng cô đáp lại như mong muốn, Ôn Nhu hết lòng giúp đỡ rốt cục cũng cảm thấy vất vả và chán chường, không còn lòng dạ nào quan tâm, không hợp liền tỏ rõ thái độ.

Cuối tuần Ôn Noãn vẫn dậy sớm như trước, đi vào thư phòng rồi không đi ra nữa.

Cô từ nhỏ đã học tranh truyền thống Trung Quốc, hoa điểu ngư trùng, lối vẽ công bút tỉ mỉ chau chuốt, không gì không biết.

Lót tờ giấy Tuyên Thành xuống, rót lọ mực ra, chuẩn bị tốt màu vẽ và một ít nước, lấy cây bút mềm trên giá bút xuống, lôi một tập báo từ trong ngăn kéo ra, cô rất ít khi tạo cấu tứ cho tác phẩm của mình, phần lớn mọi khi đều như bây giờ, xem sách tranh hoặc vẽ theo mẫu, đơn giản đến mức không cần tốn một chút suy nghĩ, trong cuộc sống hàng ngày, chút thú vui nho nhỏ ấy đối với cô có ít còn hơn không.

Vẽ xong tranh đặt bút xuống, sau đó lấy ra một con dấu bằng đá vàng hình chữ nhật, mặt đá nhẵn bóng thể hiện con dấu bằng đá này đã được ngắm ngía không biết bao nhiêu năm, trên mặt khắc bốn chữ triện, sau khi ấn xong cô chăm chú nhìn vài chữ kia, ước chừng nhìn lâu hơn nửa giờ.

Sau khi làm khô bức tranh, cô úp ngược tờ giấy lại, trộn hồ đặc với nước tạo thành một hỗn hợp loãng, lấy chổi lông quét hồ dính, phết nhiều ở mặt sau bức tranh, nhìn từng vết thấm ướt trên tờ giấy Tuyên Thành, giống như đang ngâm trong biển ý tưởng.

Sau khi quét đều toàn bộ lại mang ra hong khô, sau đó lấy tranh cuộn có hai đầu ấn, lấy tè trung gian bức tranh quét ướt mặt sau, tỉ mỉ từng chút từng chút một phết lên.

Lấy cái chổi khô ra, nhẹ nhàng chậm rãi quét từ trên xuống dưới, từ đường trung tuyến sang hai bên, chỉ có làm như vậy mới có thể làm bức tranh sau khi đã hong khô mặt ngoài trơn nhẵn không dấu tích, không làm xuất hiện bọt khí.

Treo đến giữa trưa thì đã khô hết.

Gỡ một đầu bức tranh chậm rãi thu xuống, sau khi cuộn xong lấy giấy dầu quấn vài vòng, đóng kín, để vào cái bình Thanh Hoa Mai cao nửa người cạnh bàn học, bên cạnh còn có hai bình đựng tranh to giống nhau như đúc, bên trong đã có hơn trăm bức tranh cuộn cô trước nay chưa bao giờ bỏ đi.

Sau khi ăn xong cơm trưa cô như thường vẫn đến Thiển Vũ, lần này đến trước 10 phút, không chờ Chiếm Nam Huyền, tự mình vào thang máy nhân viên lên văn phòng.

15 phút sau Chiếm Nam Huyền cũng đến, vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía phòng làm việc của mình, sắc mặt dịu dàng hiếm thấy, chú tâm đến mức khi đi qua bàn cô cũng không để ý cô đã ở đây, cho đến khi đẩy cửa vào văn phòng một lúc mới nhận ra điều gì, đi vòng lại, gõ gõ lên mặt bàn cô.

Ôn Noãn im lặng theo sát phía sau anh đi vào, nghe thấy tiếng anh nói hơi tức giận:”Cô giúp việc nói hôm qua khuỷu tay em bị trầy da, tại sao lại không cẩn thận như vậy?”

Dường như bên kia đáp lại gì đó, anh nhíu mày:”Về sau những động tác nguy hiểm như vậy bảo đóng thế làm, đừng để anh lo lắng.”

Giọng điệu trách cứ nhưng lại mang theo sự xót xa lộ ra một chút yêu thương.

Ôn Noãn bước chậm lại, nhìn anh đi đến phía sau bàn làm việc, trước khi anh quay người lại cô cụp mắt xuống.

Anh ngồi vào chiếc ghế da, không biết bên kia còn nói cái gì, tâm trạng anh vô cùng tốt cười cười:”Vậy được rồi, ngoan một chút, hai ngày nữa anh đến Rome đón em.”

Cứ ôn tồn như vậy một lúc, anh cuối cùng mới cúp điện thoại.

Ôn Noãn lúc này mới đi đến trước bàn, cách chiếc bàn gỗ thô rộng rãi hai mét, tầm mắt của cô dừng lại trên mép bàn đối diện.

“Làm sao vậy?” Anh hỏi.

“Hả?” Cô khó hiểu ngẩng đầu lên, đột nhiên bắt gặp con ngươi chưa hết ý cười của anh, thái độ kia  thân thiết như có như không, lại giống như đôi mắt lạnh cách muôn ngàn núi trở chăm chú nhìn cô, không muốn xác định, con ngươi cô lập tức dời đi chỗ khác.

Khóe miệng khẽ cong, anh nói:”Cô không sao chứ, thế nào lại giống như đang hốt hoảng vậy?”

“Anh tìm tôi có việc?” Cô hỏi lại.

Anh không lên tiếng, một lúc sau, đột nhiên nói:”Cô đã khóc mấy lần?”
“Tại sao lại hỏi cái này.”
“Trả lời tôi.”

Cô lưỡng lự một chút:”Một hai lần đi, tôi cũng không nhớ rõ.”

“Lúc nào?”

Cô nhíu mày, giọng nói có chút khàn khàn:”Tôi không muốn nói.”

“Ôn Nhu nói, tối hôm đó là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy cô khóc.”

Đáy lòng kia do tất cả những dây thần kinh trong cơ thể quấn quít tạo thành, sợi dây cung đau đớn mười năm cũng không thể bị chạm đến, tại thời khắc này, bỗng nhiên bị chặt đứt.

Cô mở mắt ra, lạnh nhạt nhìn anh, sự xa cách đến mức khoảng cách xa lạ hai mét giữa cô và anh giống như hai thế âm dương không thể vượt qua, con ngươi ẩn chứa sự khó chịu, trên mặt dường như lộ ra một nụ cười lạnh hoàn toàn không hợp với hình tượng thanh nhã nhiều năm:”Anh cho rằng tôi khóc là vì anh?”
Miệng anh cong lên thành một vòng cung:”Chẳng lẽ—-không phải?”

“Tin tôi đi, dù cho có xếp hàng đến hệ ngân hà cũng không đến lượt anh.”

Chiếm Nam Huyền không tức giận trái lại còn cười, chỉ là nụ cười sáng lạn trên môi kia không hợp chút nào với con ngươi lạnh băng:”Điều ấy tôi tin là thật, vị trí đầu tiên trong lòng cô mãi mãi là Chu Lâm Lộ? Vì thế cho nên dù thế nào cô cũng sẽ không mở miệng với tôi? Cho dù có chuyện gì cô mãi mãi vẫn chỉ đi tìm hắn, có đúng như vậy không?”

Cô nghẹn cứng lại:”Tôi không hiểu ý anh.”

“Cô không hiểu, anh lạnh lùng cười nhạo:”Không phải là cô bảo Chu Lâm Lộ thu nhận Quách Như Khiêm sao? Ôn Noãn, cô càng ngày càng giỏi.”

Cô mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác:”Quách Như Khiêm có phần tham gia vào dự án kia, sau này khi Đại Trung thực hiện cũng cần nhân công, chuyện của bọn họ đâu liên quan gì tới tôi?”

“Cô còn nói dối tôi? Cô thông cảm cho bọn họ, cô không muốn đuổi cùng giết tận, có thể! Nhưng tại sao không nói trực tiếp với tôi? Cô còn chưa mở miệng đã chắc chắn tôi không đồng ý? Hay là cô thà đối địch với tôi còn hơn thiếu tôi nửa điểm ân tình? Cô cứ như vậy không muốn có bất kì gút mắc gì với tôi?”

Cô cắn môi, không nói một tiếng.

Nhìn gương mặt trốn tránh của cô không có bất kì một ý định giải thích nào, sự cáu giận lạnh lẽo phút chốc từ ngực lan lên tận trên, anh cắn chặt môi chuyển dời tầm mắt, hai người vẫn không nhúc nhích, trong không gian rộng rãi yên lặng không tiếng động, vài phút sau anh đứng dậy khỏi ghế da, đột nhiên cầm lấy tập hồ sơ to đùng trên mặt bàn ném thẳng về phía cửa kính, trong tiếng “Bốp” vang lên anh cầm lấy chìa khóa xe bỏ đi.

12 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C6(3)

  1. Thanks Nana!
    Bình thường Nana post 1 ngày 1 part nhưng hôm qua thì không.
    Cậu bệnh à?
    Thật ra thì khi thói wen bị gián đoạn thường khiến Nhok nghĩ đến tình huống xấu, vì vậy rất lo. Hy vọng cậu chỉ bận thôi chứ không phải chuyện gì khác nhé…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s