Huyền của Ôn Noãn-C6(2)

Chương 6: Đánh cược, quân cờ (2)

Ngày qua yên ả như dòng nước, nhưng công ty lại xảy ra chuyện kì lạ.

Ôn Noãn nhìn bản hợp đồng và kế hoạch trên tay mình, không thể hiểu nổi tại sao mấy ngày liên tiếp đều là như thế, gần trưa rốt cục cũng có thời gian rảnh, cô đi tìm Cao Phóng hỏi thẳng vào vấn đề:”Tại sao Thiển Vũ lại tranh dự án với Đại Trung?” Trùng hợp một hai lần cô có thể hiểu, nhưng dạo này đây đã là cái thứ năm.

“Lần trước Đại Trung cướp dự án của Ích Chúng vốn đã nằm gọn trong tay chúng ta, các đồng nghiệp ở bộ phận kinh doanh vất vả một tháng kết quả lại bị Chu Lệnh Hồng nẫng tay trên, trong lòng mọi người vô cùng tức giận, cũng bắt tay vào phá hoại hợp đồng của Đại Trung, Đại Trung lại qua tranh, đi đi lại lại cứ tranh nhau như vậy thôi.”

Ôn Noãn nhíu mày, cũng không phải là trẻ con đánh nhau giận dỗi, mỗi vụ làm ăn đều phải hao tốn rất nhiều sức người sức của, không tiếc vốn gốc tranh đi đoạt lại như vậy, chỉ sợ cuối cùng cả hai đều bị thua thiệt.

“Tổng giám đốc biết không?” Cô hỏi.

Cao Phóng nở nụ cười:”Cô cho rằng cậu ta không biết?”

Ôn Noãn cụt hứng im lặng, thì ra vốn không liên quan đến bộ phận kinh doanh, chiến tranh là một tay Chiếm Nam Huyền khởi xướng, chỉ không biết là nhằm vào Chu Lệnh Hồng hay Chu Lâm Lộ mà thôi, nhưng kết quả cuối cùng cũng giống nhau, thứ anh dựa vào tài lực hùng hậu muốn công kích chính là cả công ty Đại Trung.

“Ôn Noãn, có thể hỏi cô một chuyện không?”

“Xin cứ nói.”

Cao Phóng lơ đãng nói:”Thời gian cô ở tầng 66 ngắn như vậy, sao lại có thể làm việc ăn ý kinh người với Chiếm Nam Huyền đến thế?” Phải biết rằng bất cứ thư kí nào của cậu ta ít nhất cũng phải mất nửa năm mới có thể tạm quen tính nết của cậu ta.

Ôn Noãn ngẩn người, chuyện này nên trả lời thế nào đây? Nói mình thông minh tuyệt đỉnh? Hay là nói mình giỏi hiểu ý người khác?

Cao Phóng cười:”Cô không trả lời cũng không sao, tôi đơn giản chỉ tò mò thôi.”

Nghĩ một lúc, cô nói:’Tôi quen anh ấy từ trước. Tôi đi đưa bản hợp đồng này cho bộ phận tư pháp, tí nữa nói chuyện với anh.” Không muốn nói tiếp, đành phải tìm cớ bỏ chạy lấy người.

Cao Phóng cười nhìn cô rời đi.

Khi đi ra khỏi bộ phận tư pháp còn 10 phút nữa là tan tầm, Ôn Noãn không lên lầu nữa mà trực tiếp đi đến cantin, trên đường đi qua chiếc cầu hành lang tầng 4, cô đi vào vườn hoa trên không ở ngoài cây cầu, tìm một chỗ yên tĩnh, ngồi xuống một cái ghế sắt nghỉ ngơi, nhìn những bông hoa xa gần không biết tên.

Cho dù Cao Phóng không nói ra Ôn Noãn cũng biết trong lòng anh ta đã suy nghĩ cái gì, thứ anh ta tò mò chính là tại sao Chiếm Nam Huyền biết rõ quan hệ của cô và Chu Lâm Lộ mà vẫn bổ nhiệm cô không chút phòng vệ, tại sao trong vụ làm ăn lần trước, cho dù xảy ra chuyện gì từ đầu đến cuối anh vẫn không hề nghi ngờ cô.

Cái đó đương nhiên là có ngọn nguồn.

Mỗi một việc xảy ra trên người chúng ta, kỳ thật tất cả đều đã được định sẵn.

Ví dụ như nói, vận mệnh an bài một người nào đó quen biết A, có thể là vì để anh ta thông qua A để quen được B, sở dĩ để anh ta quen B,  có thể là vì thông qua B anh ta có thể có được một công việc nào đó, hoặc có thể trợ giúp anh ta chuyện gì, hoặc đạt được ý muốn của anh ta, sau đó anh ta lại quen C, mà C này có thể mang đến bất hạnh cho anh ta, mà bất hạnh này có thể chính là kiếp nợ của anh ta.

Hoặc là, người nào đó vừa quen A, lại vừa quen B, sau đó nhờ anh ta mà A, B quen nhau, sự quen biết này từ nay về sau sẽ làm thay đổi vận mệnh của A và B—–giống như cô, Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm.

Cô hồi trước qua Ôn Nhu quen với Chiếm Nam Huyền, sau đó Chiếm Nam Huyền lại qua cô mà biết Bạc Nhất Tâm, có lẽ ông trời để cô, Chiếm Nam Huyền, Bạc Nhất Tâm ở những nơi khác nhau lại gặp gỡ trong vòng tròn luẩn quẩn, đúng là muốn qua cô để thành toàn tình duyên cho hai người kia?

Quan hệ giữa người với người cứ ảnh hưởng đến nhau như vậy, một móc cài một móc, cuối cùng tạo nên một vòng không ai có thể chạy thoát.

Khi đang suy nghĩ ngẩn ngơ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói thấp vọng lại từ gần đây.

“Thật sự không phải là em cố ý, em không biết là sẽ như vậy.” Một tiếng khóc nức nở mang theo hối hận và sợ hãi, dường như đến từ người cô quen.

Cô nhìn xung quanh, xác định tiếng nói chuyện phát ra từ phía sau vách hòn non bộ xanh biếc liên miên hoa nở rực rỡ.

“Đừng lo, nói rõ ràng thì sẽ không sao.” Giọng nam đáp lại hòa nhã này dường như cũng không xa lạ.

“Bạc tiểu thư nói muốn tìm em uống chén trà tâm sự, em nghĩ cô ấy là bạn gái Chiếm lão đại dù sao cũng không thể đắc tội được, hơn nữa trong lòng em nghĩ có thể là cô ấy muốn biết trong công ty còn ai thích Chiếm lão đại, hơn nữa khi cô ấy đi tới cũng giống vẻ chỉ tiện miệng hỏi thôi, cho nên em liền nói chuyện của Đỗ Tâm Đồng cho cô ấy, em còn cố ý không nói gì về chị Ôn, thật đấy, không phải em cố ý đâm chọc đâu!”

“Đừng lo, Ôn Noãn không phải là người hẹp hòi, chỉ cần thẳng thắn nói cho cô ấy là sẽ không có việc gì.”

“Nhưng mà….chị ấy không để ý đến em, em có vài chuyện muốn nói với chị ấy, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng khách khí của chị ấy trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, không dám nói gì….em thực sự rất khó chịu, cho nên mới…mới tìm anh…”

Ôn Noãn lặng lẽ đứng dậy, im lặng rời đi, trở về hành lang cây cầu trên không.

Nhìn qua lớp kính thủy tinh màu xanh, bầu trời quang đãng ánh mặt trời chiếu khắp nơi, tâm trạng mù mờ mấy ngày nay cũng bị phá ra một cái khe, vốn tưởng rằng mỗi một người bị người bên cạnh phản bội từ khi sinh ra đã là số mệnh, nhưng thì ra, ít nhiều vẫn còn ngoại lệ.

Thời gian ăn cơm trưa đã muộn, trong nhà ăn lịch sự sạch sẽ của công nhân viên chức chỉ còn lác đác vài bóng người, cô chọn một chỗ cạnh cửa sổ, phục vụ lập tức đưa món ăn tới, cô vừa mới ngồi xuống, đã thấy Đỗ Tâm Đồng chạy tới đón ở một góc phòng không ai chú ý, tựa như đã đợi cô rất lâu.

“Có thể nói chuyện với cô không?” Đỗ Tâm Đồng hỏi.

Thời thế tạo con người cũng đả thương con người, bây giờ khuôn mặt cô ta tiều tụy, sự kiêu ngạo đã sớm mất hết, trong giọng nói mang theo sự khẩn cầu khép nép, Ôn Noãn bình thản nói:”Cô tìm nhầm người rồi.” Người cô ta nên tìm là Bạc Nhất Tâm mới đúng.

Đỗ Tâm Đồng không chờ cô mời ngồi xuống chỗ đối diện cô.

“Bạc Nhất Tâm vốn đồng ý với tôi nếu gặp chuyện không may cô ấy sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ, nhưng mấy hôm nay tôi không thể gọi được cho cô ấy, hôm nay là thời hạn cuối cùng tôi và Như Khiêm phải rời đi, tôi thật sự hết cách mới phải tìm đến cô….Chiếm tổng muốn đuổi việc tôi, tôi không có gì oán hận, nhưng là tôi ngu ngốc cam tâm bị người ta lợi dụng, tôi biết, nhưng Như Khiêm vì tôi mà bị liên lụy, anh ấy căn bản không biết gì hết, tôi xin cô hãy tha thứ cho anh ấy.”

“Cô nói quá rồi. Cho dù cô tin hay không, chuyện này tôi không để ở trong lòng.” Tha thứ hay không tha thứ không quan trọng, cho dù là với Đỗ Tâm Đồng hay Quách Như Khiêm cô hoàn toàn đều không có cảm giác, trước kia là đồng nghiệp trong công ty, hôm nay cũng vậy, không hơn, hận một người phải trả giá tinh thần quá lớn, cô hà tất phải làm chuyện mất nhiều hơn được.

“Vậy cô có thể cầu xin Chiếm tổng giúp không, để Như Khiêm được tiếp tục ở lại trong công ty? Anh ấy là nòng cốt của bộ phận kĩ thuật, cho dù anh ấy không có công lao nhưng cũng có khổ lao, cho dù giáng chức hay điều đến vùng sâu vùng xa cũng được, chỉ cần đừng đuổi anh ấy.”

Thiển Vũ thành lập mười năm chưa từng đuổi một nhân viên nào, cho dù Quản Dịch có cho bọn họ cách từ chức để chạy lấy người, nhưng sau này khi đi xin việc ở  các công ty khác bọn họ cũng rất khó tự bào chữa, hơn nữa Quách Như Khiêm là làm về kĩ thuật, nếu cứ rời khỏi Thiển Vũ như vậy, chẳng khác nào không thể sống yên ở nơi này.

“Coi như là tôi cầu xin cô.” Thái độ quật cường của Đỗ Tâm Đồng khiến cô phải chú ý, giống như bây giờ Ôn Noãn có bắt cô phải ba quỳ chín lạy, cô ta cũng sẽ không do dự.

Ôn Noãn nhẹ nhàng thở dài, trước khi bọn họ làm việc này tại sao không nghĩ tới tiền đồ của mình sẽ bị mất, mất bò mới lo làm chuồng không phải lúc nào cũng có thể sửa được, cô bình tĩnh nói:”Không phải là tôi không muốn giúp cô, mà là chuyện tới nước này nhất định phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.”

Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác có thể hạ hỏa trong lòng Phan Duy An của Ích Chúng.

Cho dù tổn thất của Thiển Vũ không phải tất cả đều do bọn họ gây ra, nhưng Chiếm Nam Huyền ở trên cương vị một doanh nhân, đừng nói chỉ là hai người bọn họ, nếu cần phải đuổi việc tất cả mọi người trong bộ phận kĩ thuật, để bảo vệ danh dự của công ty anh cũng sẽ quyết đoán hành sự, hậu quả như vậy khôn khéo như Đỗ Tâm Đồng tại sao trước đó không đoán ra? Mà vẫn cố tình ôm may mắn đi lấy thân thử nghiệm.

Đỗ Tâm Đồng mặt trắng bệch, sự thật đã bày rõ rành rành trước mắt, cho dù là cô ta hay là Quách Như Khiêm, đã chắc chắn không còn khả năng tiếp tục ở lại Thiển Vũ, cô ta nắm chặt tay không nói gì, thần sắc tuyệt vọng và bất lực, một lát sau cô ta đứng dậy, hơi cúi đầu trước Ôn Noãn:”Thật xin lỗi.”

Cũng không nói nhiều, nói xong ba chữ này liền xoay người rời đi.

Ôn Noãn tiếp tục ăn cơm, tốc độ chậm tựa như đang suy nghĩ gì đó, ăn xong cô buông đũa xuống, lấy khăn lau miệng và đầu ngón tay, cô cầm lấy điện thoại.

“Lâm Lộ? Có chuyện muốn thương lượng với anh một chút.”

11 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C6(2)

  1. lâu kô vô nhà na .giờ vô thì thấy na dịch được tới đây .lẹ thiệt .truyện này đúng là rất day dứt .hồi trước mềnh đọc xong thấy nhẹ hết cả người sau thời gian bị 2 anh chị này tra tấn qua lại lẫn nhau thấy oải quá .thanks nana .chúc na hoàn thành tiếp tác phẩm thứ 2 này nhen.(na nhớ làm ebooks bộ này nhé )hi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s