Huyền của Ôn Noãn-C6(1)

Chương 6: Đánh cược, quân cờ (1)

Đi đến câu lạc bộ Đằng Mạt, Ôn Noãn tìm bộ đồ trang điểm trên xe, buông mái tóc dài xuống, đeo một đôi khuyên tai sáng lấp lánh lên, vốn dĩ những trường hợp này không dùng đến cô, bộ phận quan hệ xã hội có hẳn một bầy mĩ nữ có mánh khóe nổi tiếng hạng nhất chịu trách nhiệm các quan hệ chính thức hoặc không chính thức của Chiếm Nam Huyền, nhưng lần này ông chủ Chiếm chỉ đích danh muốn Ôn Noãn tiếp khách, vẫn nên tận tâm tẫn trách vậy.

Cô nhìn mình trong gương, hiệu quả xem ra cũng không tệ lắm, nếu thay chiếc áo sơ mi tháo cúc đến xương quai xanh này bằng một chiếc váy gợi cảm tây phương hơi lộ một chút, phỏng chừng lại càng hoàn mĩ.

Xem máy tính xách tay, vị khách này thì ra là người lần trước Cao Phóng đi Nhật Bản thăm hỏi, im lặng ghi nhớ thông tin, sau khi báo tên Chiếm Nam Huyền ở ngoài cửa, nhân viên phục vụ đưa cô đến trước một căn phòng.

Cô căn dặn:”Tìm bốn vị tiểu thư Chiếm tổng quen thuộc đến đây.”

Bồi bàn đáp ứng rồi đi.

Hít một hơi, cầm tay nắm cửa, cô nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn vào bên trong đồng thời cười quyến rũ với hai người:”Lũng Bản tiên sinh, Chiếm tổng.”

Ngoài ba mươi tuổi được coi là tài năng xuất chúng Lũng Bản Thứ Sơn  nhìn chằm chằm vào mĩ nhân trước mắt, mái tóc mềm như tơ của cô theo bước chân nhẹ nhàng phất phơ bên mai, chỉ cần một cái liếc mắt đã làm người ta cảm thấy cử chỉ thanh nhã vô hạn, càng đừng nói đến mày liễu tự nhiên và đôi đồng tử xuất thế trong vắt như nước sớm mai, dường như rung động lòng người.

Sự thanh nhã như vậy tựa những bông hồng trân quý ở trong vườn bóng trắng tung bay, cô một thân quần áo gọn nhẹ tinh tế lại không mất đi tính thời trang của Givenchy, cẩn thận hóa trang chính mình thành nữ tính thanh cao, nhưng mà nhìn quanh cũng không thể phát hiện ra nửa điểm ngạo khí sắc bén của phụ nữ, thần sắc chỉ lưu động sự thảnh thơi và bình yên, nhất là cả bộ y phục hợp thời trang kia càng tôn thêm vẻ cao quý thanh lịch của cô.

Những ngón tay ngọc nhỏ bé cô đang vươn lại đây dường như đang nói,  khí chất nhã nhặn lịch sự bình tĩnh này giống như vừa sinh ra đã có, căn bản không thích hợp xuất hiện trong tình huống đèn mờ rượu đỏ nơi đây, nhưng dáng người yểu điệu thích hợp nhất để hôn môi, lại lả lướt mềm mại khiến người ta phải liên tục nghĩ vẩn vơ, hơn nữa nụ cười rạng rỡ và giọng nói nhẹ nhàng của cô, một lần gặp mặt ngắn ngủi, đã làm rung động trái tim Lũng Bản Thứ Sơn.

Hắn không chút do dự nắm lấy tay cô:”Vị tiểu thư này là——“

Chiếm Nam Huyền ngồi trên chiếc ghế sofa sang trọng tám người cong khóe môi, áo khoác tây phục để sang một bên, cúc áo sơ mi màu trắng đã cởi, cà vạt cũng đã kéo xuống, đàn ông luôn gợi cảm nhất trong lúc lười biếng, ngẩng nửa mặt, ánh mắt cũng lười nhác y hệt dáng vẻ của anh, sau khi nhìn thấy cô không dời đi:”Thư kí riêng mới của tôi, Ôn Noãn.”

Tiếng cửa lại vang lên, bốn cô gái xinh đẹp như hoa tươi cười cùng bước vào:”Chào các sếp, em là Oanh Oanh, đây là Yến Yến, Hoan Hoan và Hỉ Hỉ.” Trong phút chốc tiếng nũng nịu nổi lên khắp bốn phía, vô cùng náo nhiệt.

Tránh đi ánh mắt hơi kinh ngạc của Chiếm Nam Huyền sau đó quay đầu lại con ngươi đã trở nên trở nên lãnh đạm, Ôn Noãn cụp mắt dấu đi khóe môi hơi cong giống như anh đã từng làm.

Anh bắt cô đến, ăn bổng lộc của vua sao có thể không theo? Chỉ là, căn phòng lớn như vậy chỉ có một mình cô tiếp khách không phải quá mức đơn điệu nhàm chán đi.

Bốn cô gái xinh đẹp nhanh chóng đi đến ngồi xuống bên cạnh hai vị tuấn nam, bộ ngực sữa cao vút nửa hở cố ý vô tình cọ vào cánh tay bọn họ, Oanh Oanh cầm bình rượu trên bàn, không nhịn được kêu lên:”Woa, Chiếm tổng ngài gọi rượu vang Beatrice Fort ủ 78 năm.”

Ôn Noãn thừa dịp nói;”Vậy các cô còn không mau kính hai ông chủ một ly.”

Yến Yến làm nũng:”Kính cách nào tuyệt hơn miệng? Hoan Hoan cô nói có đúng không?”

Hoan Hoan đôi mắt quyến rũ như tơ, dán cả thân mình vào lòng  Chiếm  Nam  Huyền :”Nếu Yến Yến nói miệng là tốt, Hỉ Hỉ chúng ta thử một lần với Chiếm tổng đi.”

Gương mặt Chiếm Nam Huyền lần thứ hai nở nụ cười nhạt lười biếng, cũng không đẩy ra, hai tay ôm lấy Hoan Hoan và Hỉ Hỉ, lòng bàn tay dừng lại trên vòng eo lõa lồ của các cô, uông cạn ly rượu thủy tinh Hỉ Hỉ đưa đến bên môi, làm Oanh Oanh vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Yến Yến bắt chước theo cũng mời Lũng Bản Thứ Sơn một ly.

“Đến nữa, đến nữa.” Ôn Noãn đáy lòng đầy vui vẻ giúp đỡ:”Là mĩ nữ thì kính mỗi ông chủ ba chén.”

Hoan Hoan cười nói:”Chỉ sợ các sếp không chịu nể mặt thôi.”

Ôn Noãn phất tay lên:”Sợ cái gì, nếu bọn họ không chịu nể mặt, các cô cứ quay lại ép họ nể mặt.”

Mọi người cùng cười to, trong thoáng chốc ăn uống linh đình, cốc chén khẽ kêu.

Các cô gái sau khi vui vẻ cười đùa uống hết mấy lần rượu bắt đầu đi lại, Yến Yến giúp Lũng Bản Thứ Sơn châm thuốc, Hoan Hoan đứng dậy hát, Hỉ Hỉ rung chuông gọi người mang thêm rượu đến.

Thấy bản hợp đồng bị Chiếm Nam Huyền tùy tay vứt ở một bên, Ôn Noãn rót đầy ly, uyển chuyển không xương nhìn về phía đối diện, “Lũng Bản tiên sinh, tôi kính ngài một ly?”

Lũng Bản Thứ Sơn nhìn chằm chằm vào mắt cô, giống như đang xác định cô có ý gì, sau một lúc anh ta buông Oanh Oanh ở khuỷu tay ra, lộ ra vẻ tươi cười mê người:”Chỉ một ly? Tôi còn tưởng Ôn tiểu thư sẽ kính tôi ba ly cơ.”

“Nếu Lũng Bản tiên sinh đã phân phó, tôi đây cung kính không bằng tuân lệnh.” Cô cười đáp, mắt không chớp, uống liên tục ba chén xuống họng.

Các cô gái cao giọng trầm trồ khen ngợi, Oanh Oanh thông minh nói:”Đến đây đến đây, em sẽ thỏa mãn Lũng Bản tiên sinh.”

Lũng Bản Thứ Sơn vô cùng vui vẻ cũng uống cạn ba ly.

Khi bọn họ vui vẻ náo nhiệt Chiếm Nam Huyền vẫn làm ngơ như trước, giống như hoàn toàn không liên quan đến anh, chỉ chuyên tâm đưa bàn tay thon dài tiến vào vạt áo Hỉ Hỉ,  cái miệng nhỏ nhắn của Hỉ Hỉ uống đầy rượu rồi sau đó chuyển hết toàn bộ vào trong môi lưỡi của anh, hai người đang chìm đắm trong không gian dịu dàng.

Mọi người ngồi đây đều đã quen nhìn cảnh phong nguyệt này, tự nhiên sẽ làm như không thấy gì, Oanh Oanh bỏ đi hát cùng Hoan Hoan, Ôn Noãn đứng dậy đi qua giúp Lũng Bản Thứ Sơn rót rượu, khi xoay người sợi tóc như nước thả trên má, trong nháy mắt bất thình lình bị anh ta bắt lấy cổ tay, cô chóng mặt ngã vào trong vòng tay anh ta.

Trong đôi mắt ưng hẹp dài của Lũng Bản Thứ Sơn nổi lên mờ ám:”Không bằng tôi cũng giúp Ôn tiểu thư uống rượu?” Nói xong liền bưng ly rượu định uống vào trong miệng.

Nằm trong vòng tay anh ta vẫn không nhúc nhích, Ôn Noãn lẳng lặng nhìn anh ta, cuộc tụ họp hoa nguyệt của tuấn nam mĩ nữ dạy người ta xa hoa đồi trụy như thế này ư? Tại sao giờ phút này nội tâm cô lại bình tĩnh như vậy, như biển rộng ngày không gió, lại giống như cả thế gian đã mất đi, mười năm trước đây đã sớm sống mà không thể yêu.

Lũng Bản Thứ Sơn giật mình, không hiểu tại sao cô gái một phút trước vừa cố ý tiếp cận hắn, tại sao trong nháy mắt đôi đồng tử lại trở nên vô cùng bi thương, giống như nỗi đau đã ẩn dấu rất lâu, khiến người ta không đành lòng nhìn chăm chú, hắn theo bản năng chuyển dời tầm mắt, nhưng khi ngẩng đầu lại bắt gặp ánh mắt âm trầm  tựa tiếu phi tiểu của Chiếm Nam huyền.

Trực giác một chút không thích hợp chồng chất trong lòng Lũng Bản Thứ Sơn tạo thành một dòng suy nghĩ, mà trong nháy mắt hắn mê muội Ôn Noãn đã thoát thân không chút dấu vết, lấy ly rượu trong tay hắn một hơi cạn sạch.

Ánh mắt lãnh lẽo của Chiếm Nam Huyền đảo qua mặt cô, sau đó nghe những lời nói đùa nhỏ nhẹ của mĩ nhân trong lòng cúi đầu cười nhạt.

Dường như không nhận ra sự cảnh cáo vô hình như có như không của anh, cô ngồi lại chỗ, cười như cũ nói:”Lũng Bản tiên sinh, không bằng chúng ta chơi trò phạt rượu đi.”

Lũng Bản Thứ Sơn không thể suy nghĩ ra sự cảnh cáo mơ hồ kia rốt cục có ý gì, nhưng ngay cả như vậy, sự khôn khéo của người làm ăn vẫn không biến mất:”Ôn tiểu thư muốn cược cái gì?”

Ôn Noãn mỉm cười:”Nếu tôi thua, tôi đến giúp Lũng Bản tiên sinh uống rượu, thế nào?” Trong hai mươi lăm năm tuy rằng đàn ông hôn qua không nhiều lắm, nhưng cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi, cô không để ý nhiều đến việc này, ít nhất bộ dáng hắn cũng không làm cô ghét, cô vẫn luôn thích ngắm các anh nam tính đẹp trai, man, tuấn tú, dịu dàng, mạnh mẽ, nói thẳng ra là, cô thích trai đẹp.

“Vậy nếu tôi thua? Có phải bây giờ ngay lập tức kí hợp đồng Chiếm tổng mang tới không?” Phải biết rằng Chiếm Nam Huyền mang bản hợp đồng này đến chỉ cho hắn xem qua, định ngày mai sẽ bàn bạc với hắn, đêm nay đơn giản là chạm mặt giải trí một chút thôi, hắn thậm chí còn không biết các điều kiện Thiển Vũ.

“Đúng, ngài và tôi, thua hay thắng, tỉ lệ 50%, vô cùng công bằng. Cá cược không?”

Lũng Bản Thứ Sơn nở nụ cười:”Ôn Noãn tiểu thư, cô đang dùng kế khích tướng sao?”

“No, no, no.” Ôn Noãn đong đưa đầu, nói nghiêm túc:”Tôi dùng mĩ nhân kế.”

Lũng Bản Thứ Sơn cười rộ lên:”Hay cho mĩ nhân kế, được! Tôi đánh cược với cô một phen.”

“Lũng Bản tiên sinh quả nhiên có khí phách.” Cô càng thêm tán thưởng.

Trong lòng lại khẽ thở dài, đây là thiên tính của đàn ông sao? Biết rõ là cô đang khích tướng, hắn vẫn không kiềm chế được muốn tỏ vẻ anh hùng ở trước mặt cô.

Thật ra đàn ông hay phụ nữ cũng đều giống nhau, càng xinh đẹp càng kiêu ngạo, càng thích xòe đuôi khổng tước.

Cho dù sau chuyện này hắn tất nhiên sẽ cảm thấy được, cách làm muốn lưu lại một ấn tượng tốt cho cô thật ra hoàn toàn không cần thiết, nhưng trong bầu không khí này, trong giờ phút đối mặt với cô này, chủ nghĩa anh hùng làm hắn không thoát khỏi tâm ma của nam giới, khát vọng muốn đoạt được sự kính ngưỡng của một phụ nữ như cô.

Hai người mở bát xúc xắc ra, Lũng Bản Thứ Sơn là 335, Ôn Noãn là 462.

Chỉ kém một chút, thật may mắn, Ôn Noãn thắng.

Lũng Bản Thứ Sơn sảng khoái lập tức hạ bút kí vào bản hợp đồng, mục đích của cô đến đây là đã hoàn thành.

Nhưng ánh mắt ám chỉ càng lúc càng dày giống như một lời tuyên cáo, đây mới là bắt đầu, màn đêm, còn lâu mới kết thúc, trong lòng cô hiểu rõ, nếu không thể tìm cách đá bay ý định với cô trong đầu hắn, thứ nhanh sẽ đến là lời mời của hắn với cô.

Nếu như đợi hắn mở miệng, có lẽ, cô sẽ không còn cách nào quay lại nữa.

Vì trò chơi này là cô khơi mào, là cô trêu chọc trước, cho nên sau này không thể từ chối, nếu không sự phô trương và hợp đồng mới kí kia cho dù có thể thực thi đúng hạn cũng sẽ gặp khó khăn rất lớn.

Ôn Noãn miệng cười không đổi tiếp tục kính Lũng Bản Thứ Sơn mấy ly, sau đó gọi Oanh Oanh Yến Yến về hầu hạ hắn.

Sau khi khử bỏ không khí ái muội, Hỉ Hỉ ánh mắt phong tình vẫn dán chặt vào Chiếm Nam Huyền rốt cục cũng đứng dậy hát, cô miễn cưỡng đứng lên, dời bước đến bên cạnh anh, ngồi xuống, đầu hơi ngửa ra đằng sau, thoải mái gối lên cánh tay anh vắt ngang qua sofa, làm bộ hoàn toàn không phát hiện ra sự kinh ngạc chợt lóe lướt qua gương mặt Lũng Bản.

Chiếm Nam Huyền nghiêng đầu qua, bắt đầu từ khi cô bước vào gian phòng xa hoa này, cuối cùng cũng nhìn cô lần thứ hai.

Con ngươi anh màu rất tối rất sâu, sâu không thấy đáy làm cô khiếp sợ trong lòng.

Cô sử dụng một ít thủ đoạn ngoài dự đoán của anh, hoàn thành bằng tốc độ cực nhanh, có lẽ đây không phải là việc anh muốn cô làm trong đêm nay, cô không biết nó có làm anh vừa lòng không, anh vốn dĩ cũng không yêu cầu cô làm vậy, cô vốn cũng không việc gì phải làm như thế, nhưng cô vẫn cứ làm như vậy, bởi vì đêm nay cô hiếm khi không có tâm trạng giữ vẻ mặt tươi cười.

Trước khi đến cô đã có một chút chán ghét buồn bực, mà muốn đợi tình huống này kết thúc cũng giống như phải đợi trời hoang đất già. Cô chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong để anh không có cách nào giữ cô lại, sau đó thừa dịp rời đi.

Cầm lấy tờ giấy trên bàn, cô lau từng chút từng chút son dính trên viền môi anh, trong mắt người ngoài động tác của cô vô cùng tự nhiên mà thân thiết, giống như trước kia đã từng làm trăm ngàn lần, các cô gái lặng lẽ trao đổi ánh mắt, vô cùng thông minh không ai chạy đến ngồi bên cạnh anh, làm bộ như không chú ý tới, chỉ dụ dỗ Lũng Bản Thứ Sơn uống rượu.

Chiếm Nam Huyền vẫn không nhúc nhích, thái độ từ đầu đến cuối không hề thay đổi, cứ vô cùng lạnh lùng như vậy nhìn cô, màu sắc con ngươi dưới ánh đèn neon lúc đậm lúc nhạt, cái gì cũng không nói.

Trái tim Ôn Noãn bắt đầu chùng xuống, lại giống như phập phồng hướng lên trên, ứ đến cổ họng.

Cô biết, Lũng Bản Thứ Sơn ngồi đối diện tựa như không chút để ý cũng giống cô, đều đang đợi, đợi một câu hoặc một động tác của Chiếm Nam Huyền, đợi anh ngầm thừa nhận cô là người của anh, hay là sẽ nhẹ nhàng bâng quơ đẩy cô ra, thành toàn tâm nguyện của Lũng Bản Thứ Sơn.

Trước khi bắt đầu cá cược với Lũng Bản Thứ Sơn, cô đã ép mình phải đánh cuộc.

Cô cược cho dù mình làm càn như thế nào, Chiếm Nam Huyền cũng sẽ không đưa cô cho người đàn ông khác.

Nhưng giờ phút này, cô không dám khẳng định.

Đôi mắt lạnh lùng vô tình của anh như đang nói, anh không có hứng thú giúp cô thu dọn cục diện rối rắm, cô thích đùa với lửa thì chờ tự thiêu đi.

Ôn Noãn thầm đếm trong lòng, ba, hai—-khi cô đang nghĩ Chiếm Nam Huyền đột nhiên kéo vai cô, cố định lại vị trí cho cô, cuối cùng cũng mở miệng nhưng không phải là nói với cô:”Oanh Oanh, chọn một bài.”

“Chọn bài gì?”
“Nothing compares to you.” Ánh mắt anh từ đầu đến cuối tập trung vào cô, “Hát cho tôi nghe.”

Trong tức khắc Ôn Noãn chỉ cảm thấy tim thắt chặt đến không thể thở nổi.

Đây là điều kiện của anh, cô muốn anh giúp thì phải làm theo lời anh nói, hơn nữa bây giờ cô không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ trừ phi cô có thể rời khỏi anh, nếu không cô không có cơ hội giũ tay bỏ đi không quan tâm, tuy rằng giờ đây cô không có tâm trạng chơi loại trò chơi này, nhưng cô hiểu rõ hơn bất kì ai, sự tàn nhẫn mờ mờ ảo ảo dưới lớp vỏ mỏng manh của anh một khi đã kích động sẽ trở nên dữ dội như thế nào, vì đạt được mục đích anh sẽ không tiếc phá hủy bất cứ thứ gì.

Hít sâu điều chỉnh lại tâm trạng, gương mặt giãn ra nụ cười trong sự bất lực mới biết, cuộc đời có chuyện gì mãi mãi giữ nguyên? Cô đầu hàng, cô phục tùng, nếu anh muốn nghe, cô hát, cái gì cũng hát.

“Tôi không mang kính, không thể nhìn rõ màn hình.” Cô chợt nhớ ra.

Cánh tay cô bị cầm chặt không thể cử động, anh hạ mắt nhìn vào cổ áo viền ren của cô,”Cô không nghe rõ à? Tôi nói là hát cho tôi nghe.”

Không biểu lộ bất cứ thứ gì, đối với cô như gần như xa, thái độ của Chiếm Nam Huyền với cô càng khiến Lũng Bản Thứ Sơn ở một bên hồ nghi, cũng càng thêm cẩn thận, hắn không thể nhận biết rõ ràng, cô gái xinh đẹp này đối với Chiếm Nam Huyền mà nói rốt cục cũng giống như mấy cô gái có thể tùy ý vui đùa, hay là khác hẳn họ, hắn không thể xác định anh gọi cô ấy tới là để chiêu đãi vị khách là hắn đây, hay là vì để cô ở bên cạnh anh.

Bởi vậy, hắn sẽ không bao giờ cư xử tùy tiện trong tình huống này, hợp đồng có thực thi hay không không quan trọng, điều quan trọng là, nếu Chiếm Nam Huyền vì nể mặt hắn mà mở chai rượu vang Beatrice Fort ủ 78 năm, hắn cũng không muốn mình dễ dàng mắc sai lầm đắc tội với Chiếm Nam Huyền.

Lũng Bản Thứ Sơn đối với Ôn Noãn mà nói đã trở về an toàn, ngược lại, thứ cấu thành nguy hiểm cho cô lại là người cô cứ tưởng rằng là an toàn nhất, cái gọi là thế sự như bàn cờ, đại khái là như vậy, chỉ trong phút chốc đã trở nên rối rắm.

Gia điệu tâm hồn quen thuộc vang lên trong căn phòng, Chiếm Nam Huyền chỉ phun ra một chữ:”Hát.” Nếu cô không làm, anh sẽ xé áo cô ngay tại đây rồi ném cho Lũng Bản Thứ Sơn, ánh mắt anh đã biểu thị rõ ràng, nếu cô không theo anh nhất định sẽ làm được.

Lúc chiều anh dùng cô làm mồi để diễn một trò không rõ dụng ý ở trước mặt Bạc Nhất Tâm, vì thế cô lôi bốn vị tiểu thư kia ra làm khoảng cách với anh, cũng thành công dùng người đàn ông khác làm anh tức giận, rõ ràng đã đúng như ý muốn, tại sao nội tâm lại càng bi thương đau buồn, cô rốt cuộc đang làm cái gì? Tấn công và phòng thủ như vậy ngoài trừ thể hiện rõ ràng sự yếu kém của bản thân còn có ý nghĩa gì khác? Ôn Noãn nhắm mắt lại, nhớ lại cặp mắt xanh thuần khiết của Sinead O’Connor, nghĩ mãi không hiểu rốt cuộc là ở trong tâm trạng như thế nào, cô ca sĩ đó lại cạo trọc đầu mình, không micro, cô nhẹ nhàng hát bên cạnh vai anh.

 

Đã mười lăm ngày và bảy tiếng trôi qua
Kể từ khi em mang tình yêu đi xa
Anh lang thang suốt đêm và ngủ vùi ban ngày
Kể từ khi em ra đi

Từ khi em  ra đi, anh có thể làm bất cứ điều gì anh thích
Anh có thể ngắm nhìn bất cứ người nào anh muốn.
Anh có thể ăn tối trong một tiệm ăn sang trọng
Nhưng không có gì……….
Anh nói rằng không có gì có thể mang những nỗi buồn đi xa
Bởi vì không có gì có thể sánh được….
Không gì có thể sánh được với em. (*)

 

Cô đã rất nhiều năm không hát, lại biết rõ bài hát này như mỗi ngày đều hát nó, nó cứ khắc chặt vào óc cô như thế, có lẽ cả đời này không thể thoát được, hát xong cô cúi đầu, hy vọng mái tóc dài có thể che đi tất cả những cảm xúc không nên có vào lúc này.

“Tôi muốn đi toilet một lát.”

Thật lâu sau, anh mới buông lỏng tay ra.

Cô đi ra ngoài cửa, từng bước không ngừng đi ra khỏi câu lạc bộ, lên xe nhanh như chớp rời đi.

 

(*) Bài hát “Nothing Compares To U” được Sinead hát để tưởng nhớ người mẹ đã mất. Đây cũng là bài hát đã gây sốc cho nhiều khán giả khi Sinead quyết định cắt mái tóc của mình. Để phù hợp với cốt truyện nana đã chuyển nó thành một bản tình ca.

12 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C6(1)

  1. Tình hình là khi vừa đọc chap này vừa nghe bài “Nothing compares to you” Nhok đã khóc
    Vì gương mặt của nữ ca sĩ rất là biểu cảm
    Một phần nữa là vì bộ quần áo linh mục cô ấy mặc, mà cả cái không gian trong vid nữa
    Nhưng đem vào câu chuện của CNH và ON thì có thể nhận thấy tình cảm của họ như thế nào sâu nặng……

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s