Huyền của Ôn Noãn-C5(3)

Chương 5: Điều tra, chân tướng (3)

Ngoài dự liệu, sau mấy ngày gián đoạn Phan Duy Ninh lại tiếp tục cho người mang hoa đến, điểm khác là mỗi ngày chỉ có một bó tặng buổi sáng, tất cả đều là những lọ lớn đầy hoa bách hợp màu trắng, trên thiếp không viết gì.

Đinh Tiểu Đại thân thiện chạy đến trước mặt Ôn Noãn:”Chị Ôn, có cần trả lại không? Em gọi điện thoại cho tiệm hoa và tổng đài giúp chị.”

Ôn Noãn không ngẩng đầu lên, chỉ lắc lắc:”Không cần, đặt ở đó đi.” Tiếp tục xem báo cáo trong tay.

Áp mặt vào vách tường mềm, Đinh Tiểu Đại hơi cúi đầu, cuối cùng rốt cục cũng không nhịn được hỏi:”Chị Ôn, có phải em đã làm sai chuyện gì khiến chị không hài lòng không? Nếu đúng vậy chị có thể nói cho em biết, cho dù chị nói gì em nhất định sẽ sửa….” Đinh Tiểu Đại càng nói giọng càng thấp, gục đầu xuống, “Chị Ôn, chị có thể nói cho em biết không, rốt cuộc là vì cái gì, chị không còn vui vẻ cười đùa với em như trước nữa, em đã làm sai chỗ nào sao?”
Giữa hai người dường như đã quay trở lại lần gặp đầu tiên, Ôn Noãn lễ độ, khách khí với cô, cho dù bảo cô làm gì đều nói “xin” và “cảm ơn”, khoảng thời gian đã từng thân thiết không hiểu tại sao lại biến mất không còn chút gì, cô giống như bị Ôn Noãn cự tuyệt ở bên ngoài bức tường chắn Thập Vạn Đại Sơn vậy, không thể lại gần chị ấy.

Ôn Noãn im lặng áy náy nở nụ cười:”Dạo này nhiều chuyện, chị bận quá, áp lực lại lớn cho nên tâm trạng không được tốt lắm.”

Đinh Tiểu Đại ngưng lại con mắt đã hơi phiếm hồng:”Thật sự không phải tại em làm sai cái gì sao?”

“Sao lại thế được.” Cô cười nhìn đồng hồ:”12 giờ rồi, em đi ăn cơm sớm một chút đi, ăn xong đến nhà hàng cơm Tây mua hộ một phần Spaghetti về cho Chiếm tổng.”

“Chị ăn gì? Em cũng mang về cho chị?”

“Không cần, một lúc nữa chị xem xong bản báo cáo này rồi sẽ xuống dưới, ngồi từ sáng đến trưa thắt lưng mỏi nhừ cả rồi.”

“Vâng, em đi đây.”

Ôn Noãn gật đầu, tầm mắt trở về trên bản báo cáo, cho đến khi Đinh Tiểu Đại đi xa cô mới ngẩng đầu lên, sau đó bị một tiếng kẽo kẹt rất nhỏ làm quay đầu lại, cánh cửa vốn khép hờ mở ra, Chiếm Nam Huyền đi ra từ phía sau cửa, con ngươi anh rất tối, nhìn thấy cô hình như có chút bất đắc dĩ, còn có một chút yêu thương khó có thể hình dung.

Chưa bao giờ như thế này, anh nhẹ nhàng thở dài:”Quách Như Khiêm và Đỗ Tâm Đồng trong vòng một tuần sẽ phải từ chức, Đinh Tiểu Đại sẽ được điều đến bộ phận thư kí.”

Ôn Noãn buông bản báo cáo, cầm di đồng và ví tiền trên bàn, không nói một tiếng đứng dậy rời đi.

Chiếm Nam Huyền đành phải đi lên trước, “OK, hôm đó ở nhà em——là tôi không đúng.”

Cô vẫn im lặng như cũ không lên tiếng, vươn tay nhấn vào mũi tên xuống, đứng yên chờ, trực tiếp coi anh trong suốt như không khí.

Chiếm Nam Huyền cong môi, giống như đã quyết định gì đó, thở dài thườn thượt:”Được rồi, nếu em nhất định phải như vậy.” Anh bỗng chốc xoay người cô lại, đôi môi phủ lên trên cánh hoa đầy đặn của cô.

Cơ thể cường tráng ép chặt thân mình mảnh mai hoạt bát của cô vào tường, lần lượt gạt bỏ tấn công của cô, đôi tay tóm lấy eo cô, môi lưỡi cuốn bay tất cả sự kinh hãi và giận dữ của cô, tiến thẳng vào trong khoang miệng ngọt ngào, tùy ý trêu chọc cuốn lấy hương vị đinh hương của cô.

Nụ hôn của anh dần dần càng lúc càng sâu, càng lúc càng chuyên chú, càng lúc càng dụ dỗ.

Không cách nào hình dung được dòng nước ngọt ngào tê dại đang từng chút từng chút một tuôn chảy quanh quẩn trong trái tim, vừa mỏng manh lại vừa kích động, tình cảm chôn dấu trở nên rõ ràng đến nỗi làm cô mềm nhũn vô lực, ở trong lồng ngực nóng như lửa của anh không thể phát ra một chút sức lực kháng cự, quay cuồng cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể cô đang tràn đầy sung sướng khó có thể diễn tả bằng lời, không tự chủ được hy vọng anh vĩnh viễn đừng dừng dòng nước ấm trong cơ thể cô lại, cho dù là tra tấn cũng muốn anh cho cô càng nhiều, càng nhiều……….

Tiếng “Ting” yếu ớt như vách ngăn ma ám xuyên qua tình triều mê hoặc tâm trí truyền vào trong đại não của hai người, dường như là tín hiệu đó làm anh ngừng động tác của mình trong một giây, phản ứng nhanh chóng bỏ qua, vẫn ôm chặt thân thể cô như cũ trong khoang miệng của cô hôn càng kịch liệt.

Sự kháng cự trong lồng ngực càng ngày càng mãnh liệt biểu thị ý thức của cô càng lúc càng thanh tỉnh, anh im lặng không thể phát hiện được than nhẹ vài lần, đáy lòng đầy tiếc nuối, quyến luyến, cố ý thong thả liếm thêm một lần lên môi cô, sau đó thả lỏng khuỷu tay dựa vào sức của cô tự đẩy chính mình ra.

Anh quay đầu nhìn về phía người trước thang máy, không nhịn được cong môi lên:”Nhất Tâm, tại sao em lại đến đấy?”

Bạc Nhất Tâm ảm đạm cười:”Đi ngang qua, cho nên vào thăm anh.” Vẻ mặt âm trầm mang theo bình tĩnh, giống như chưa từng nhìn thấy một màn vừa mới đập vào mắt.

Ôn Noãn lập tức đi vào thang máy nhấn nút đóng cửa, trước nay cô chưa từng bao giờ cảm thấy cửa thang máy đóng lại lâu như vậy, chậm đến mức cô như muốn chui vào vách tường trốn đi, để tránh có hơn bốn con mắt nhìn chăm chú lên người cô.

Khi thang máy rốt cục cũng đi xuống tầng hầm, cô không nhịn nổi lấy hai tay che mặt, không hiểu tại sao mình lại cho phép chuyện như vậy xảy ra, gọi điện thoại cho Đinh Tiểu Đại nói chiều nay có việc không thể về công ty, cô đến thẳng bãi đỗ xe ngầm lái xe rời đi.

Đi chầm chậm trên đường không mục đích.

Trong lòng thực rối loạn, nơi kín đáo nhất trong ngực giống như bị kim châm xuyên thủng, chua xót đến buồn bực, không hiểu anh rốt cục vì cái gì, cũng không biết mình rốt cục muốn làm sao, chỉ biết giờ phút này thực sự không muốn trở về.

Bất tri bất giác, cả buổi chiều bánh xe cứ như vậy lăn tròn.

Thời gian một đi không trở lại, mãi cho đến lúc trời dần dần ngả về hoàng hôn.

Khi đang bị đèn đỏ ngăn lại ở đoạn đường nào đó, trong lúc chán cô bật radio, không gian nhỏ hẹp lập tức phảng phất một giọng nam trầm thấp bi thương, cô thoáng cái giật mình, giọng nói dường như đã từng quen biết giống như một chiếc chìa khóa mở hòm kí ức của cô, cho dù cô đã cố gắng khống chế như vậy, chuyện cũ vẫn hiện ra trước mắt.

Gần như đã quên, nhiều năm trước cô đã từng thích nghe một người hát.

 

Khi tình yêu không còn cách nào giữ lại

Khi em đã quyết ý rời đi

Em muốn anh tìm lí do để em quay đầu

Nhưng cuối cùng anh lại để em đi

Em nói không muốn chia tay, nước mắt rơi xuống

Đến phút cuối cùng em đã quyết ý quên tất cả

Anh cũng tìm ra được một lí do để thay đổi kết cục, nhưng cuối cùng vẫn buông tay

Em nói sau khi chia tay rồi sẽ không để mình phải đau khổ nữa.

 

Đã rất lâu rồi cô không nghe thể loại nhạc này, bởi vì nó từ lâu đã không còn hợp với cô.

Có một số bài hát, chỉ thích hợp cô độc nghe trong đêm, cảm giác buồn bã nhẹ nhàng quay về, hoặc dừng lại ở thời trẻ, trước khi thành thục che dấu đã từng dao động, năm tháng cô độc, giai điệu u buồn như một sự an ủi vô hình, từng câu từng câu như tiếng khóc ai oán, giống như bản thân không thể che dấu trái tim cay đắng với người khác.

Mà những điều này với cô, cùng với kí ức đã sớm chôn vùi từ năm đó.

Đèn xanh bật sáng, khi cô đi nhanh qua ngã tư đường cảm thấy kì quái, tại sao radio kênh ca nhạc tiếng hán lại có cả bài hát tiếng anh? Khi nghe thấy tiếng Lien Matthew hát đến “I must go the other way” cô mới giật mình nhận ra, bài hát ly biệt đau thương nhất cô từng được nghe trên đời, không phải phát ra từ radio, mà là tiếng di động đang kêu.

Cô vội vàng cắm tai nghe vào:”Hello?” Tiếng hát Bressanone ngừng lại, bài hát tiếng hoa lại rõ ràng trong thùng xe nhỏ hẹp.

 

Nếu em thật sự cần lý do, một vạn cái có đủ hay không?

Sớm biết em quá xem trọng tình cảm này

Lúc trước nói thế nào cũng không để em đi

Nếu anh thực sự phải viện cớ, một vạn cái cũng không đủ.

Sớm biết anh khó có thể buông tay tình cảm này

Lúc trước nói gì cũng sẽ không để mình buông tay.

 

Trong điện thoại nhất thời không phát ra tiếng nào, cô cầm lấy di động nhìn màn hình, là Chiếm Nam Huyền.

Cô tắt radio, không lên tiếng, bên kia cũng im lặng như cũ.

Thật lâu sau, vành môi cô u ám cong cong châm chọc,”Chiếm tổng?”

“Đến câu lạc bộ Đằng Mạt.” Anh cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, “Bây giờ tôi phải chiêu đãi một vị khách quan trọng.”

Im lặng năm giây, cô thu hồi tất cả cảm xúc, nhẹ giọng đáp,”Hai mươi phút nữa tôi sẽ đến.”

Sau khi cúp điện thoại, trong dòng xe cộ đang chạy thong thả, cô gục đầu lên tay lái.

Có lẽ, đã đến lúc nên từ bỏ công việc này rồi.

16 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C5(3)

  1. Đầu tiên vào nhà bạn mình rất cảm ơn bạn vì đã edit 1 truyện rất hay như thế này ,mình cũng mới biết nhà bạn thôi (do 1 bạn bên Mộng Xuân giới thiệu truyện hoàn) ,nãy giờ mình đọc đến chương 5 rồi và mình thấy truyện thật hấp dẫn và lôi cuốn ,truyện này đọc ko thôi cũng làm mình đau đầu (những phân khúc về làm ăn cạnh tranh) thế mà bạn dịch được như thế này thì phục bạn thật đó ,mỗi chương 2 ,3 part thôi nhưng ko biết bạn đã tốn biết bao công sức nữa …Thật lòng 1 lần nữa cảm ơn bạn nhé !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s