Huyền của Ôn Noãn-C4(2)

Chương 4: Sát khí, Ích Chúng (2)

Phan Duy Ninh nói được làm được, đứng dưới lầu đợi Ôn Noãn đổi kính xong đưa cô quay về công ty, Ôn Noãn nói cảm ơn không thôi.

Cả ngày hôm sau không xảy ra chuyện gì, chỉ ngoài máy tính của Ôn Noãn phát sinh một số vấn đề nhỏ ra, chuột không dây thỉnh thoảng sử dụng không tốt lắm.

Thoát khỏi đầu môi chót lưỡi của mọi người, không hoảng sợ không nguy hiểm, lại qua một ngày.

Đến ngày Thiển Vũ kí hợp đồng với Ích Chúng đã là ngày trước lễ Đoan Ngọ, Ôn Noãn đến từ sớm, cùng Đinh Tiểu Đại chia tài liệu đã chuẩn bị làm bốn phần, ngoài ra còn làm xen kẽ một vài chuyện cần khác, miệt mài đến giữa trưa, Chiếm Nam Huyền người còn chưa thấy xuất hiện, Chu Lâm Lộ đã gọi điện tới.

“Tí nữa anh sẽ đi qua công ty em, ăn cơm trưa cùng nhau nhé?”

“Hôm nay không được, chiều phải kí hợp đồng với Ích Chúng, em phải chờ ông chủ về, đưa tất cả mọi thứ cho anh ấy xem.”

Chu Lâm Lộ giận dỗi:’Anh ghét em bán mạng vì hắn ta như vậy! Em có biết cứ như thế có thể sẽ hại chết em không?”
Ôn Noãn cười:”Anh đang ở đâu?”

“Trên xe, qua một con đường nữa là đến công ty em.”

Ôn Noãn nhìn đồng hồ:”Vậy anh lại đây đi.” Lời còn chưa dứt trong ống nghe đã truyền đến tiếng phanh chói tai và tiếng thét của Chu Lâm Lộ, cô vội gọi:”Lâm Lộ? Lâm Lộ?!” Đường truyền điện thoại đứt hẳn chỉ còn nghe thấy tiếng “Tu….tu…tu…tu….”

Trán toát mồ hôi lạnh, cô cầm lấy túi phi thẳng về phía thang máy, “Tiểu Đại, chị ra ngoài một chuyến, Chiếm tổng về thì đưa tất cả tài liệu cho anh ấy! Có chuyện gì gọi điện thoại cho chị!” Phóng xe nhanh như bay, bàn tay nắm vô lăng của Ôn Noãn hơi hơi run run, một con đường, còn cách một con đường nữa, chắc là ngay gần đây, cô nhìn sang phía Đông trước, bên đó đèn xanh đèn đỏ giao thông thông thuận, bất chấp trái luật an toàn giao thông, cô quay đầu xe đi về hướng nam.

Không tới một phút sau liền cảm giác xe chạy chậm lại, xe chuyển động với tốc độ như ốc sên, Ôn Noãn lòng như lửa đốt, bất chấp xe phía sau sẽ bị chặn, cô tắt máy xuống xe chạy như điên về phía trước, khi hình ảnh hai chiếc xe chồng lên nhau ở giữa ngã tư đường và viên cảnh sát mặc bộ đồng phục đập vào mắt, trái tim cô như nghẹn lên tận cổ, kinh hoàng kêu to:”Lâm Lộ! Lâm Lộ! Anh ở đâu?!”

Chu Lâm Lộ đang ở phía sau xe đàm phán với cảnh sát nghe thấy tiếng kêu ngẩn ra, sau đó xoay người lại, một bóng áo trắng đã phóng vụt đến trước mặt anh ta, nắm chặt hai tay anh, tiếng Ôn Noãn phát run nói năng lộn xộn:”Trời ơi! Trời ơi! Sao lại như thế này? Anh không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?”

Chu Lâm Lộ im lặng một lát, sau đó ôm cô vào trong lòng, dịu dàng nói:”Đừng lo, anh không sao, đối phương uống rượu vượt đèn đỏ, anh nói chuyện điện thoại với em cho nên không chú ý, chỉ có xe bị trầy thôi, anh không sao, đừng lo lắng.”

Ôn Noãn lắc lắc tay anh, rồi kiểm tra chân anh, cẩn thận đánh giá anh từ cao xuống thấp, mới chịu tin anh không bị thương chỗ nào là thật, tim chậm rãi trở về vị trí cũ.

“Hai vị nhường một chút, mời trở lại lề đường.” Cảnh sát ghi chép sự cố lên tiếng thúc giục.

Một vị cảnh sát mặc chế phục khác đang bắt tay làm thế chỉ huy lại giao thông ở giữa đường, nhưng cho dù ông ta vẫy thế nào, một chiếc xe thể thao màu xanh sapphire vẫn đỗ ở lối qua lại mãi không chịu nhúc nhích, đi đến gần Chu Lâm Lộ và Ôn Noãn, kính xe hạ dần xuống dưới sự kinh ngạc của cô, Chiếm Nam Huyền chậm rãi thu lại ánh mắt lạnh như băng 0 độ, khúc cong trên sườn mặt lạnh lùng vô tình, thắt chặt như một con dao chạm khắc, bờ môi mím sâu mỏng đến mức không thể nhìn thấy.

Nhấn mạnh chân ga, xe của anh dường như phóng vụt đi ngay sát mũi chân hai người, Chu Lâm Lộ tức giận kéo Ôn Noãn về phía sau, bản năng muốn chửi ầm lên, nhưng trong giây lát lại lộ ra nụ cười nghiền ngẫm đắc ý.

Sau khi cảnh sát hỏi xong hai người đi về chỗ cái xe đang đỗ của Ôn Noãn, cho dù Chu Lâm Lộ nhiều lần nhấn mạnh mình không có việc gì, cô vẫn kiến quyết muốn anh ta vào bệnh viện kiểm tra tổng thể.

Nhưng mà vẫn chưa đi được xa, Đinh Tiểu Đại đã gọi điện tới.

“Chị Ôn.” Trong giọng cô nhóc có sự nức nở trước nay chưa từng có,”Chị về nhanh lên!”

“Sao thế?”

“Xảy ra chuyện rồi! Người Ích Chúng không đến ký kết! Còn phái người đưa tới một tập tài liệu, Chiếm tổng xem xong rất tức giận, em sợ lắm, trước nay chưa từng thấy anh ấy cáu kỉnh như vậy! Ngay cả giám đốc Cao và giám đốc Quản cũng vội vội vàng vàng lên đây, bảo chị lập tức quay về!”

Ôn Noãn chỉ cảm thấy đầu óc ù ù, lấp tức đỗ xe sát bên đường, “Lâm Lộ, em đưa xe cho anh, anh tự đi bệnh viện nhé.”

Mặt Chu Lâm Lộ có chút trầm, “Chuyện gì?”

“Em cũng không biết, chỉ thấy bảo Ích Chúng không đến kí kết, công ty bảo em phải về ngay.”

Chu Lâm Lộ giật nhẹ khóe miệng châm chọc:”Bản hợp đồng quan trọng như vậy sao? Hay là em vội trở về như vậy là để gặp hắn ta?”

Ôn Noãn bình tĩnh nhìn vô lăng, một lát sau bình tâm lại, thần sắc cũng phục hồi sự bình thản,”Anh nói đúng.” Thiển Vũ cho dù không có bản hợp đồng này cũng chẳng ảnh hưởng gì, sức khỏe của Chu Lâm Lộ quan trọng hơn:”Em đi bệnh viện cùng anh.”

Di động lại vang lên, cô không tiếp, ngay cả nhìn cũng không thèm, chỉ kệ tiếng chuông cứ một lần lại một lần ngân vang trong thùng xe, dịu dàng mà bi thương vô hạn.

Khi xe đang dừng đèn đỏ, Chu Lâm Lộ bỗng nhiên vươn tay đẩy cửa ra, đôi chân dài sải bước đi ra khỏi xe.

“Lâm Lộ.” Cô gọi.

Anh ta cúi người nhìn cô trong vị trí điều khiển xe:”Noãn Noãn, em không phải là chọn đi theo anh, mà là chọn hy sinh hắn để đến thành toàn anh, trong lòng em bên trọng bên khinh đã phân biệt rõ ràng.” Anh ta bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt sâu đến mức cô không tài nào hiểu được, “Còn nhớ Ỷ Thiên Đồ Long Kí không? Trong truyện Trương Vô Kị đồng ý làm một việc cho Chu Chỉ Nhược, bây giờ anh cũng muốn một chuyện của em, sau này, cho dù là lúc nào ở đâu, chỉ cần anh bảo em làm chuyện gì, dù là giết người phóng hỏa em cũng phải đồng ý, nhớ kĩ cho anh.” Không đợi cô trả lời, anh ta đã khép cửa xe lại, băng qua dòng xe cộ đi tới đi lui biến mất ở lối đi bộ.

Ôn Noãn một tay tiếp tục lái xe, một tay bịt chặt miệng, cố gắng bức tán hơi nước trong mắt.

Cô chưa bao giờ khóc, trước kia không, sau này cũng không.

Về Thiển Vũ, lên đến tầng 66 đã là nửa giờ sau.

Đinh Tiểu Đại ủ rũ gục đầu ở chỗ ngồi, hai mắt đỏ bừng, nhìn thấy cô ai oán trào ra, một câu cũng không nói, chỉ chỉ vào văn phòng tổng giám đốc, sau đó lại cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Ôn Noãn đại khái cũng đoán được, có thể là vì mình không tiếp điện thoại mà làm cô nhóc bị liên lụy, thoáng cười khổ, vỗ vỗ bả vai Đinh Tiểu Đại, cô nhẹ giọng nói:”Lát nữa chị sẽ còn thảm hại hơn cả em, không tin em tới nghe lén xem.” Đinh Tiểu Đại đang khóc rấm rứt bị cô đùa đến bật cười, kết quả sặc cuống phổi, ho khù khụ.

Ôn Noãn thu sự vui vẻ lại, gõ cửa đi vào.

Cao Phóng và Quản Dịch thần sắc đông cứng ngồi trên sofa, Chiếm Nam Huyền gồi trên ghế da sau chiếc bàn màu tối được chạm trổ công phu mặt không chút thay đổi, ngũ quan như được phủ một lớp băng mỏng, mỗi tấc đều tỏa ra khí lạnh, nhìn thấy cô con ngươi sắc bén như dao bỗng lột khỏi vỏ, dường như muốn đâm lên ngực cô mười ba lỗ máu rồi sau đó mới quyết định xử trí thế nào.

“Đi đâu?” Anh hỏi, ngữ khí mềm nhẹ khiến người ta khó có thể tin.

“Đưa Lâm Lộ đi bệnh viện.”

“Hắn ta bị gãy xương? Hay não bị chấn động? Hay là ung thư giai đoạn cuối? Muốn tôi cho cô một kì nghỉ dài để chuẩn bị lễ truy điệu cho hắn không? Tôi nhất định sẽ tới cúi đầu ba lần mừng hắn còn trẻ đã đi sớm như thế.”

Ôn Noãn mím môi, không nói gì.

Anh ném đống ảnh lớn chồng chất trên bàn xuống trước mặt cô, có vài tấm rơi xuống đất.

Cô cầm lên, càng xem càng hoảng sợ, một tập là ảnh chụp cô ăn cơm với Chu Lâm Lộ ở câu lạc bộ tư nhân, một tập khác chụp cô và Phan Duy Ninh, chính là khi hắn đỡ tay cô và khi cô lên xe của hắn ta, một luồng khí nóng xộc lên, cô lạnh nhạt nói:”Anh tìm người theo dõi tôi?!”

Anh bật ra một tiếng cười khinh thường và giễu cợt đến cực điểm:”Cô cho rằng mình xứng để tôi làm vậy sao?”

Cao Phóng nói chen vào:”Ảnh là Phan Duy An cho người đưa tới.”

“Ông ta vì nguyên nhân này mà không chịu kí hợp đồng với chúng ta?”

Chiếm Nam Huyền lạnh lùng cười nhạo:”Ngu xuẩn.”

Ôn Noãn bị anh châm chọc đến nỗi mặt trắng bệch, cắn môi, một chữ cũng không nói.

Chỉ thấy Cao Phóng nói:’Mười một giờ sáng nay, Phan Duy Ninh triệu tập cuộc họp ban giám đốc khẩn cấp, không đồng ý Phan Duy An hợp tác với chúng ta, bởi vì trong tay hắn có một bộ kế hoạch và báo giá do Đại Trung cung cấp, kế hoạch của Đại Trung dường như không khác gì của chúng ta, nhưng gía cả lại rẻ hơn 15%, vì vậy ban giám đốc Ích Chúng quyết định loại Thiển Vũ thay thế bằng Đại Trung. Phan Duy An sai người đưa những tấm ảnh này đến, là muốn chúng ta cho công ty bọn họ một lời giải thích, ông ta cho rằng cô thông đồng với Phan Duy Ninh và Đại Trung đâm ông ta một đao.”

Ôn Noãn ngẩng đầu lên:”Tôi chưa từng làm vậy.”

Cao Phóng và Quản Dịch hai người bốn mắt cùng nhìn về phía cô, nhưng không hề nói gì, Chiếm Nam Huyền ngay cả nhìn cũng không thềm liếc cô một cái, chỉ liên tục gõ bàn phím laptop.

Ôn Noãn chỉ cảm thấy góc sâu nhất dưới lòng mình toát lên một luồng khí vô cùng lạnh lẽo.

Lúc này Quản Dịch mới mở miệng:”Ôn Noãn, chỉ bằng mấy tấm ảnh đó đương nhiên không thể nói rõ điều gì, vấn đề mấu chốt là tại sao kế hoạch của chúng ta tại sao lại rơi vào tay Đại Trung, kế hoạch này là bộ phận kĩ thuật ba người một tổ cùng làm, mỗi tổ phụ trách một kế hoạch con, cuối cùng là tôi tổng hợp các kế hoạch con đó làm thành bản kế hoạch đầy đủ, nói cách khác trong công ty chỉ có tôi, cô, Nam Huyền là ba người từng chạm qua bản kế hoạch kia, những người còn lại không hề biết.”

“Không phải anh đã đưa kế hoạch cho Phan Duy An thẩm định sao? Liệu có phải là người của ông ta truyền ra ngoài không?”

“Tôi có thể khẳng định không phải là ông ta, bởi vì sự thành công của dự án kia Phan Duy An còn coi trọng hơn cả chúng ta, cho nên đối với việc thẩm định kế hoạch ông ta sẽ không cho người của Ích Chúng tham dự vào, mà là bí mật mời cố vấn, vậy nên vấn đề nhất định nằm ở phía chúng ta, cô cũng biết để lộ ra bí mật như vậy công ty nhất định phải sắp xếp điều tra.”

Ôn Noãn cắn môi dưới:”Tôi thật sự không làm.”

Quản Dịch có chút thương xót nhìn cô:”Công năng quản lý hệ thống internet của chúng ta rất mạnh, mỗi một máy tính ở trong tòa nhà xảy ra thao tác gì, hậu đài đều có bản nhật kí ghi chép, trong đó hòm thư và điện thoại nội bộ cũng có hệ thống riêng theo dõi, nhưng bởi vì có liên quan đến vấn đề cá nhân vậy nên trong suốt mười năm công ty chưa từng điều tra ai, vì chuyện hôm nay là đặc biệt, tôi sẽ kiểm tra hòm thư của cô.”

Ôn Noãn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, ngay cả cảm xúc trên mặt cũng không có.

“Hành động này không có nghĩa là chúng tôi nghi ngờ cô, nếu muốn chứng minh sự trong sạch của cô, nhất định phải tiến hành cẩn thận từng bước loại bỏ hết những nghi ngờ. Thế nhưng, cụm dữ liệu máy chủ sao lưu lại hiển thị, trưa qua 12 giờ 25 phút, từ máy tính cá nhân của cô, hòm thư công ty của cô gửi ra bên ngoài một bức email, người nhận thư là Chu Lâm Lộ, mà tập đính kèm trong đó chính là bản kế hoạch của nhóm tôi.”

Ôn Noãn vươn tay dựa người lên ghế dựa, không thể tin:”Anh nói cái gì?”

Chiếm Nam Huyền ấn đường điện thoại nội bộ:”Tiểu Đại, đem laptop của thư kí Ôn vào đây.”

Đinh Tiểu Đại đi nhanh như bay đưa laptop cho Quản Dịch.

Bởi vì đã lâu không thao tác, màn hình máy tính đã bị hệ thống tự động đưa vào chế độ bảo mật, Quản Dịch hỏi:”Mật mã mở máy là gì?”
Ôn Noãn cắn môi dưới tới thâm tím hơi giật giật khóe mi, không lên tiếng.

“Sao vậy? Không thể nói à? Vậy cô tự nhập đi.”

Chiếm Nam Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn, nói với Quản Dịch:’Thử 1399 xem.”

Quản Dịch kinh ngạc nhìn anh, lại nhìn Ôn Noãn cả người cứng ngắc, nghe lời nhập vào, mật mã chính xác màn bảo vệ được gỡ bỏ, Chiếm Nam Huyền buông thõng đôi mắt bình thản đang hiện lên một cảm xúc mong manh mà phức tạp xuống.

Quản Dịch mở hòm thư OUTLOOK của cô ra, click vào thư đã gửi,”Cô xem đi.”

Ôn Noãn đi tới, trong hòm thư rõ ràng có một hàng, hiển thị giống hệt như những gì Quản Dịch nói, thời gian là giữa trưa hôm qua, người nhận là Chu Lâm Lộ trên danh thiếp có ghi địa chỉ email, tập đính kèm đúng là kế hoạch Thiển Vũ làm cho Ích Chúng.

Lúc này cô không còn sợ hãi gì nữa, cô đã hiểu hết, có người muốn đẩy mình vào chỗ chết, kế hoạch thực hiên không chê vào đâu được, làm cô có trăm miệng cũng không thể biện minh.

“Tôi chỉ có thể nói tôi không làm, bức thư này cũng không phải tôi gửi, tôi không biết gì hết.”

Chiếm Nam Huyền cong cong khóe miệng, không chút nào che dấu ý mỉa mai.

“Để cái đầu nhỏ bé của cô tự suy nghĩ về vấn đề này quả thực có chút làm khó cô, cho nên cô không biết cũng có thể tha thứ, nhưng chẳng qua người trong lòng làm cô trưa nay lo lắng đến chết đi sống lại, hôm qua lại nhận được email của cô.”

Dựa vào thủ đoạn và quyết đoán của Chu Lâm Lộ không khó để hiểu được đã xảy ra chuyện gì, hắn đã sớm đoán ra kết cục như thế này, không chút nhắc nhở mà chỉ thờ ơ lạnh nhạt nhìn cô bước vào cái bẫy tàn sát khốc liệt.

Chiếm Nam Huyền tiếp tục nhẹ nhàng nói:’Tôi thực sự không thể không chúc mừng cô từ tận đáy lòng, trời đất nhiều đàn ông mà cô lại có thể tìm được một người như vậy, đối với người có tình có nghĩa như cô quả là thần ban hôn, cô mà không lấy hắn ngay thì thật có lỗi với chính bản thân mình.”

Ôn Noãn chỉ cảm thấy từ mi đến sau tai đều đau nhức giống như đang bị hỏa thiêu, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, bị anh lạnh lùng châm biếm không phản bác được, khó chịu đến cực điểm đứng yên tại chỗ, cắn chặt môi dưới.

Thấy cô bộ dáng chật vật lâm vào thế bí, Chiếm Nam Huyền lạnh lùng cười nhạo một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn ôn tồn nói:”Cô ra ngoài trước đi.”

Vào trong tai Ôn Noãn, nó có nghĩa anh đã ghét cô đến mức không muốn nói với cô thêm một câu nào nữa, cô không nói gì, khoảnh khắc xoay người trong hốc mắt đều nhạt nhòa, mạnh mẽ cắn môi nhịn xuống, đôi mi dài cũng không chớp, đi nhanh ra ngoài.

Chiếm Nam Huyền ngừng công việc trong tay, nhìn chằm chằm thật lâu vào cánh cửa phân tách bóng dáng cô ở bên ngoài, cho đến khi Quản Dịch mở miệng nói chuyện, anh mới giật mình nhận ra mình lơ đễnh, ngồi dậy đứng cạnh tấm thủy tính dày, nhìn về không gian xa xa qua lớp màng trong suốt.

Quản Dịch nói:”Phía hợp đồng thật sự không còn cách nào cứu vãn?”
Cao Phóng lắc đầu:”Cho dù chúng ta có đồng ý hạ giá 10% cũng rất khó, bởi vì giá cả hơn kém 5% là chuyện thường, chào giá của chúng ta vẫn luôn cao hơn các công ty khác, điều này trong nghề đều biết. Nhưng Phan Duy Ninh và Chu Lệnh Hồng cố ý liên thủ hạ giá thấp hơn 15%, cứ như vậy Phan Duy Ninh không gió mà có thể tạo sóng, một mực khẳng định anh hắn hưởng 10% tiền boa của chúng ta, Phan Duy An trăm miệng cũng không thể giải thích với ban giám đốc, sẽ không được mọi người tin tưởng nữa.”

Quản Dịch không nhịn được hỏi:”Chu Lâm Lộ chẳng nhẽ không biết Chu Lệnh Hồng gạt hắn giở trò quỷ sao? Tại sao hắn bỏ mặc không thèm để ý tới? Chu Lệnh Hồng lập được công này cũng không phải sẽ tạo thành uy hiếp với hắn à?”

Chiếm Nam Huyền cong miệng:’Hắn mắt nhắm mắt mở làm bộ không biết gì, đơn giản chính là muốn Chu Lệnh Hồng xuất đầu.”

“Tại sao hắn lại làm như vậy?”

“Bởi vì Chu Lệnh Hồng đi càng nhanh, sẽ ngã càng đau.”

Cao Phóng hơi lo lắng nói:”Chuyện này Chu Lệnh Hồng làm thật bí ẩn, Phan Duy An không biết Chu Lâm Lộ không tham dự vào chuyện này, còn tưởng hắn sai Chu Lệnh Hồng đi làm, cho nên mới nghi ngờ Ôn Noãn.”

Quản Dịch sờ sờ cằm:”Người hãm hại tiểu Ôn muội muội thủ đoạn quả thực tài tình, dùng cách ngu ngốc nhất nhưng cũng là phương pháp có hiệu quả nhất.”

Nếu Ôn Noãn muốn tiết lộ bí mật cho Chu Lâm Lộ, dù ngu ngốc đến đâu cũng sẽ không dùng hòm mail công ty để gửi, mang laptop về nhà thao tác vài cái là xong, cho nên thật rõ ràng là có người vu oan giá họa, nhưng nó cũng khiến cô khó mở miệng trả lời.

Tầng 66 phải soát thẻ mới có thể lên, bất kì ai vào máy tính đều ghi chép lại, hơn nữa cả tầng 24 giờ 7 ngày một năm không lúc nào không có camera theo dõi, cho dù là một con ruồi bay qua bay lại lúc mười hai giờ đêm cũng bị chụp được, cho nên không có khả năng có người động vào máy tính của cô.

Cô căn bản không thể giải thích, tại sao trong hòm mail của mình lại gửi một bức thư đi như vậy.

Chiếm Nam Huyền nói:”Đối phương đoán chắc, chuyện này đối với Thiển Vũ là danh dự quan trọng, cho dù thế nào ta cũng phải cho Phan Duy An một lời giải thích, hiện tại tất cả các chứng cớ mặt ngoài đều chỉ Ôn Noãn, chỉ cần chúng ta biết thời biết thế tuyên bố giết cô ấy không tha, cho dù là vấn đề danh dự hay giải thích, đều có thể hạ xuống một tấm màn che tương đối vừa lòng mọi người.”

“Nhưng nếu như thế, nghề nghiệp kiếm sống của tiểu Ôn muội muội cũng xong rồi, sau này chắc chắn không có công ty nào mời cô ấy nữa, cái này không chỉ là đuổi cô ấy ra khỏi Thiển Vũ, về sau cô ấy cũng khó sống yên trong cái thành phố này.”

Cao Phóng nhíu mày:”Không chỉ đơn  giản như vậy đâu.”

“Vẫn còn chưa đủ?”

“Cậu nghĩ đi, nếu đối phương chỉ tính toán muốn hủy hoại sự nghiệp của cô ấy thì chỉ cần gán cái tội danh bán đứng công ty là đã hoàn toàn khiến cô ấy không thể phát triển nghiệp vụ được nữa, cần gì phải gọi Phan Duy Ninh ra diễn thêm trò khổ tình.”

Quản Dịch sắc mặt khẽ biến.

Trong con ngươi Chiếm Nam Huyền hiện lên sát khí sáng lạnh:”Phan Duy Ninh xuất hiện trước mặt Ôn Noãn chỉ có một mục đích, chính là muốn Phan Duy An chú ý đến cô ấy, bây giờ Phan Duy An đã cho rằng Ôn Noãn thông đồng với em mình làm chuyện xấu, cậu nghĩ ông ta sẽ dễ dàng buông tha cho Ôn Noãn?”

Quản Dịch kinh ngạc há hốc mồm, mặt cứng lại:”Tiểu Ôn muội muội rốt cuộc đã đắc tội với ai?” mà lại làm đối phương vừa ra tay đã muốn đuổi cùng giết tận cô ấy.

Cao Phóng cười cười:”Cho dù là ai, thủ đoạn của người này, nghĩ chu đáo đến mấy cũng có chỗ sơ hở.”

Quản Dịch tò mò:”Là gì?”

Chỉ thấy Cao Phóng cố ý vô tình liếc Chiếm Nam Huyền, cậu ta lập tức khom xuống.

“Aha, đúng rồi! Ha ha ha, bọn họ đã tính sai chỗ quan trọng nhất —Chiếm mĩ nam! Bọn họ hẳn là đánh cuộc, nếu chúng ta không tìm ra chủ mưu thật sự, cuối cùng Chiếm mĩ nam tất nhiên sẽ vì danh dự của Thiển Vũ mà hy sinh tiểu Ôn muội muội, nhưng mà bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ được, Chiếm mĩ nam ngay từ đầu đã không nghi ngờ tiểu Ôn muội muội, sao lại có thể đưa chú cừu vô tội lên đoạn đầu đài được.”

Khoanh hai tay lại, Chiếm Nam Huyền theo thói quen cong môi, không nói gì.

Bên ngoài cánh cửa tối chạm khắc tinh xảo, Ôn Noãn lẳng lặng ngồi ở vị trí, sau khi bình ổn được cảm xúc, cô gọi điện cho Chu Lâm Lộ,”Tại sao?”

“Gì mà tại sao?”

“Tại sao anh không nói sớm cho em biết, anh nhận được một bức thư kì lạ em gửi cho anh.”

Chu Lâm Lộ bỡn cợt cười rộ lên:”Khách quan mà nói, kế hoạch kia Quản Dịch làm được lắm. Nguyên nhân rất đơn giản, anh thích như thế, nếu Chiếm Nam Huyền đuổi em đi không phải quá hợp ý anh à? Vậy nên anh sao có thể phá hủy chuyện tốt này được.”

“Cái bẫy lần trước anh nói chính là chuyện này?”

“Đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy, sau này em sẽ hiểu. Nếu hắn thật sự không tin em, cũng không đáng để em tiếp tục làm ở Thiển Vũ, không bằng đơn giản em cứ đâm lao theo lao, đến Đại Trung với anh đi.”

“Lâm Lộ.” Cô thở dài ra tiếng, cả ngày nay người đã bị lao lực quá mức, không chịu nổi úp mặt vào lòng bàn tay, sự mệt mỏi tang thương ẩn dấu nhiều năm theo kẽ hở lộ ra, giọng cô khàn khàn:”Đừng làm đến mức có một ngày, thực sự ép em phải chọn một giữa anh và anh ấy——-“

Chu Lâm Lộ vô cùng chắc chắn khẽ cười:’Ngày đó khẳng định sẽ đến, nhưng mà em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm tổn thương em, về phần Chiếm Nam Huyền——-he he, hắn cả đời này có thể sẽ hận anh đến tận xương tủy.”

“Lâm Lộ, anh ấy có thể phát triển Thiển Vũ như ngày hôm này chắc chắn có chỗ hơn người, anh đừng đùa nữa, cẩn thận có ngày nhóm lửa tự thiêu.”

“Cho nên em đừng quan tâm, ngoan ngoãn ngồi ở ghế bên cạnh, xem xem anh và hắn rốt cục là ma cao hay là đạo cao.”

Ôn Noãn xoa xoa ấn đường:”Em có điện thoại, hôm nào lại tán gẫu với anh.”

Chuyển sang đường dây khác, nghe được giọng nói đối phương cô suýt nữa không nói nên lời:”Ôn……….Nhu?”

“Mai là lễ Đoan Ngọ, tối chị đến ăn cơm nhé?”

“Ừ, chị đến đi.”

“Mày làm sao vậy? Thế nào mà giống như là đang mệt chết thế, công việc bận lắm à?”

“Ừm, có một chút.”

Ôn Nhu tức giận:”Chiếm Nam Huyền sao lại như thế, một tí tiền lương mà muốn sai chết người à? Không bằng mày đừng làm nữa, hừ, không phải tao thổi phồng đâu, doanh thu đầu tư của Ôn đại mỹ nhân tao lúc nào cũng là số một trong ngành, tài sản của bố bây giờ cho dù nuôi mày ba đời cũng không thành vấn đề gì.”

Nghe mấy câu này, cả ngày hôm nay trên mặt Ôn Noãn cuối cùng cũng nở ra một nụ cười nhẹ, trong lòng không phải là không có ý nghĩ chua xót, nếu không tốt cô sẽ rất nhanh bị đuổi, đến lúc đó thực sự chỉ có thể về nhà ăn chính mình thôi.

10 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C4(2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s