Huyền của Ôn Noãn-C4(1)

Chương 4: Sát khí, Ích Chúng (1)

Chiếm Nam Huyền khá coi trọng dự án của Ích Chúng, giao cho Quản Dịch và Ôn Noãn tiến hành đồng bộ, một người phụ trách kế hoạch một người phụ trách hợp đồng, đồng thời cũng thương thảo với người phụ trách có bên quan bên kia về các thủ tục, hồi trước Ích Chúng cũng yêu cầu các công ty khác đệ trình kế hoạch và báo giá, so sánh đi so sánh lại vẫn cảm thấy Thiển Vũ là làm tốt nhất, về cơ bản xem như đã quyết định, chỉ còn mỗi việc ký kết.

Phan Duy Ninh sau hai tuần tặng hoa cuối cùng cũng thong dong gọi điện tới, hỏi có hân hạnh được mời Ôn Noãn đi ăn cơm chiều với hắn không, sau khi nghe Ôn Noãn cười đáp đã hẹn bạn trai trước rồi, hắn cũng rất phong độ nói chữa lần sau có cơ hội lại hẹn.

Sau khi tan làm Ôn Noãn đến câu lạc bộ tư nhân gặp Chu Lâm Lộ.

Chu Lâm Lộ vẫn như thường lệ cắt miếng thịt bò ra làm nhiều miếng nhỏ đẩy tới chỗ cô, “Em và Ôn Nhu làm sao vậy?”

Ôn Noãn không lên tiếng, chỉ cúi đầu dùng cơm.

“Mấy hôm trước anh gặp cậu ta, cậu ta lại hỏi anh em có khỏe không, hai người cãi nhau à?”

“Chị ấy gần đây thế nào?”

Chu Lâm Lộ bật cười:”Hai người các em, đều là người trưởng thành rồi mà cứ như trẻ con ý, cậu ta không nên giấu em, nhưng em nghĩ xem, cậu ta làm như vậy kỳ thật cũng không nên trách nặng, em không cần phải phản ứng mạnh thế, hay——em cảm thấy cậu ta cực kì thận trọng như vậy, có thể thấy người kia trong lòng cậu ta còn quan trọng hơn em, cho nên mới không vui? Từ trước tới nay bọn anh luôn đặt em ở vị trí đầu tiên, bỗng nhiên em phát hiện ra bây giờ không còn như thế nữa, cảm thấy mất mác?”

Ôn Noãn bực mình, ném khăn ăn xuống:”Anh để ý ít thôi! Đừng tưởng em không biết anh lại đổi tình yêu mới, quản tốt thân anh rồi hẵng nói.”

“Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa.” Cô rõ ràng giận chó đánh mèo làm Chu Lâm Lộ muốn cười lại không dám cười, “Phan Duy Ninh của Ích Chúng đang theo đuổi em?”

“Tặng hoa và theo đuổi nhất định phải giống nhau à?”

Chu Lâm Lộ chân thành nói:’Mặc kệ thế nào, không được đáp ứng hắn.”

“Tại sao các anh đều nói như vậy? Hắn ta làm sao——–“

“Cái gì mà các anh đều nói như vậy?” Chu Lâm Lộ mẫn cảm ngắt lời cô, “Còn ai nói với em nữa? Chiếm Nam Huyền?”
“Ừ.”

“Hắn ta nói gì với em?”

“Không có gì, chỉ là buổi tiệc lần đầu tiên em gặp hai anh em Ích Chúng, anh ấy bảo cách tên trẻ hơn ra xa một chút.”

“Anh bảo em đừng đáp ứng hắn bởi vì Phan Duy Ninh có tiếng là playboy, Chiếm Nam Huyền thế nào lại——–“ Chu Lâm Lộ nghĩ.“Anh hiểu rồi, vì bọn em có quan hệ làm ăn với Ích Chúng, hắn ta là đang nhắc nhở em.”

“Sao lại thế? Dự án kia là do Phan tổng phụ trách, phó tổng đâu có chuyện gì.”

“Phan Duy An và Phan Duy Ninh không phải là cùng mẹ sinh ra, bè phái trong Ích Chúng nghiêm minh, ngoài mặt hai anh em chung sống hòa thuận, sau lưng lại thủy hỏa bất dung, nếu dự án lần này là do Phan Duy An phụ trách, thì có thể thấy hiện tại hắn có ưu thế hơn, bọn em có ra giá cao hơn công ty khác thì hắn chắc chắc cũng sẽ giao dự án này cho Chiếm Nam Huyền, hẳn là nhìn trúng kĩ thuật và thực lực của Thiển Vũ, hy vọng làm được không chút sai sót.”

Ôn Noãn lúc này mới hiểu được, vì sao Chiếm Nam Huyền lại đích thân giám sát cô và Quản Dịch.

Nếu đã định hưởng lợi từ người khác, đương nhiên phải coi trọng danh dự, lần ký hợp đồng này có quan hệ vô cùng chặt chẽ tới việc củng cố vị trí của Phan tổng, vậy nên tuyệt đối chỉ được thành công không được thất bại, không chấp nhận một chút sai lầm, bởi vì nếu có sơ hở gì, Phan nhỏ như hổ rình mồi tất sẽ tranh thủ thời cơ đá bay Phan lớn đi.

Quan hệ lợi hại trong đó không nói cũng hiểu.

“Vậy nên em hiểu rồi chứ? Phan Duy Ninh là có mục đích, em thông minh đừng động vào hắn ta, tính đa nghi của Phan Duy An rất nặng, dự án của bọn em thuận lợi thì tốt, ngộ nhỡ xảy ra vấn đề gì, em có rửa cũng không sạch đâu.”

“Ừ, em biết rồi.” Tuy rằng trước nay chưa từng tiếp xúc với Phan Duy Ninh, bây giờ Ôn Noãn cũng cảm thấy hơi sợ, bản thân không hay không biết trở thành quân cờ của người khác, Phan Duy Ninh có lẽ cũng  biết tương lai có thể khai thác từ cô thứ gì đó, nhưng cố ý công khai mình có ý với cô, khó bảo đảm trong lòng Phan Duy An trong lòng sẽ không nảy sinh nghi ngờ ám mị, chỉ cần có thể khiến Phan Duy An nghi thần nghi quỷ, mục đích của hắn xem như đã đạt được.

Hôm sau đi làm, Ôn Noãn không chịu được than thở với Đinh Tiểu Đại.

“May mà chúng ta ở Thiển Vũ, bên ngoài lục đục anh lừa tôi tôi lừa anh thực sự rất đáng sợ!” Người không đi gây chuyện, chuyện tự quấn lấy người, quả thực khó lòng phòng bị.

“Chị Ôn làm sao thế? Chị gặp phải chuyện gì à?”

“Không có gì, đống hoa này toàn là thuốc độc thủng ruột, em chạy nhanh đi nói hộ chị, bảo quầy lễ tân đừng để người đưa hoa đến đây nữa, còn nữa, những cuộc gọi ngoại tuyến hôm nay em lọc giúp chị, chỉ cần là điện thoại của Phan Duy Ninh thì cứ nói chị không có ở đây.”

“Hiểu rồi.” Đinh Tiểu Đại xoa tay, vẻ mặt tà ác, “Sở trường của em chính là chuyện này mà.”

Ôn Noãn gọi điện thoại cho Quản Dịch:”Kế hoạch của Ích Chúng đã xong chưa?”

“Chiều qua đã đàm phán ổn thỏa hết rồi, tôi đang sửa lại, tí nữa sẽ mang lên cho cô.” Khi nói chuyện Chiếm Nam Huyền vừa vặn trở về, ánh mắt lơ đãng xẹt qua góc bàn, không nhìn thấy dấu vết của bông hoa nào, khóe miệng không nhịn được cong lên, gõ gõ lên bàn Ôn Noãn bảo cô đi vào.

Theo sau anh, cô vừa đi vừa báo cáo.

“Nội dung hợp đồng của Ích Chúng không còn vấn đề gì nữa, bộ phận tư pháp cũng đã duyệt xong điều khoản, bản mới nhất tôi đã gửi đến hòm thư cho anh. Còn về kế hoạch hệ thống tôi mới hỏi qua Quản Dịch, Ích Chúng đã đồng ý toàn bộ, tí nữa cậu ta sẽ mang lên. Dựa theo nhật trình của anh, chiều ngày kia có thể rút ra một giờ, chúng ta có nên hẹn Ích Chúng ngày kia kí hợp đồng không?”

“Nếu đã đàm phán ổn thỏa rồi, hẹn bọn họ đến đây đi.” Anh ngồi vào ghế da, mở laptop, ngẩng đầu liếc cô một cái rồi lại cúi xuống,”Phan Duy Ninh không hẹn cô?”
“Tôi từ chối rồi.”

Anh giống như nửa đùa nói:’Chu Lâm Lộ lăng nhăng như vậy, cho dù cô có kết thêm một hai người bạn cũng là bình thường.”

Ôn Noãn cười cười:”Lâm Lộ không chung tình như anh với Nhất Tâm, nhưng mà anh ấy là người đối xử tốt với tôi nhất trên thế giới này.”

Anh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào cô:”Cô đang cãi tôi đấy à?” Con người nổi lên vẻ lạnh lùng, âm điệu lại giống như cảm thấy hứng trí, vô cùng nhẹ nhàng:”Lại đây, nói xem hắn tốt với cô nhiều thế nào.”

“Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là những việc nhỏ nhặt đời thường thôi. Giám đốc Quản buổi chiều phải đi tiếp khách, không bằng để tôi lấy kế hoạch cho anh xem trước?”

Chiếm Nam Huyền cũng không làm khó cô, cười nhạt, “Được, cô đi đi.” Nhìn cô đi tới cửa, anh bỗng nhiên chậm rãi gọi lại:”Ôn Noãn.”

Cô quay đầu, con người tối tăm của anh lộ vẻ xa lạ khó dò.

“Cô cũng cách xa Chu Lâm Lộ ra cho tôi.”

Khi Quản Dịch đi lên, nhìn thấy tiểu Ôn muội muội đang ngồi xuất thần ở vị trí, cho tới khi anh đến gần cô mới giật mình nhận ra tầng 66 có người đến, cái thần sắc mờ mịt này trên mặt cô không khỏi làm anh khóc than trong lòng, thấy mình nghiệp chướng nặng nề, tự nhiên trở thành đồng lõa của Chiếm mĩ nam vô sỉ.

Đầu lại đột ngột xuất hiện trước mắt cô, trừng to mắt với cô, cậu nghiêm trang nói:’Tiểu Ôn muội muội, em đang thần du vào vũ trụ à? Đi sao nào thế? Người ngoài hành tinh hình dáng thế nào? Có thân thiện với em không? Có tặng quà cho em không?”

Ôn Noãn bật cười:”Anh——-kế hoạch của Ích Chúng đâu?”

Quản Dịch đưa một cái USB cho cô:”Đều ở trong này, anh đi tìm Chiếm mĩ nam trước, em in ra rồi vào là được.”

Ôn Noãn cắm USB vào ổ máy tính, sửa xong tài liệu, in ra đóng thành quyển rồi đưa vào trong phòng tổng giám đốc, Chiếm Nam Huyền và Quản Dịch đang thảo luận cái gì đó, thấy cô bước vào anh nói được một nửa rồi lại thu về.

Ánh mắt kinh ngạc của Quản Dịch vẫn dừng lại trên Chiếm Nam Huyền đằng sau mình, rồi lại quay đầu nhìn về phía Ôn Noãn, cô lễ độ nhẹ nhàng đến gần, sau khi đặt tài liệu xuống kính cẩn lui ra, cử chỉ động tác không thể hoàn hảo hơn, chỉ trừ từ đầu đến cuối khồng hề liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

Sau khi cô đi khỏi, Quản Dịch không nhịn được cười to thành tiếng:”Quá khủng! Dám bày bộ mặt mẹ kế với Chiếm mĩ nam của chúng ta, có phải cô ấy vẫn thường như vậy không hả?”

Khóe môi Chiếm Nam Huyền nhàn nhã phiếm ra một nụ cười:’Đã tốt hơn trước nhiều rồi đấy. Cậu còn chưa nhìn thấy bộ dạng hồi trước của cô ấy đâu.” Ngang bướng, ương ngạnh, độc đoán, được chiều đến mức coi trời bằng vung.

“Thì ra là anh đã sớm quen tiểu Ôn muội muội.”

Chiếm Nam Huyền lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, cũng không che dấu:’Tôi và chị gái Ôn Nhu của cô ấy là bạn học thời cấp ba. Không nói chuyện này nữa, hồi trước cậu nói Phan Duy Ninh và em họ Chu Lâm Lộ Chu Lệnh Hồng có qua lại với nhau?”

“Đúng vậy, anh có cảm thấy kì quái không? Phan Duy Ninh tại sao không tìm Chu Lâm Lộ mà lại tìm Chu Lệnh Hồng? Nếu hắn muốn liên thủ với Đại Trung chèn ép Thiển Vũ và giẫm chết anh cả Phan Duy An của hắn, thấy thế nào cũng nên tìm đối thủ một mất một còn của anh, nắm giữ thực quyền kinh doanh – Chu Lâm Lộ mới đúng.”

Chiếm Nam Huyền trầm tư, sau đó lắc đầu:”Không phải là Phan Duy Ninh tìm Chu Lệnh Hồng, mà hẳn là Chu Lệnh Hồng tới tìm Phan Duy Ninh.”

“Tại sao——-“ Quản Dịch bị tiếng gõ cửa ngắt lời.

Chiếm Nam Huyền cao giọng:”Vào đi.”

Cửa mở ra, Đinh Tiểu Đại ngó đầu vào thăm dò trước, đôi mắt linh hoạt chuyển động nhanh như chớp:”Cái kia, lão đại, chắc tôi không phải đang mách lẻo đâu nhỉ?”

Quản Dịch bật cười thành tiếng, ngay cả Chiếm Nam Huyền cũng không nhịn được khẽ cười:”Nói đi.”

“Vừa nãy tiểu thư quầy lễ tân gọi điện lên, nói dưới lầu có vị Phan tiên sinh muốn gặp chị Ôn.”

“Ôn Noãn đâu?”

“Chị ấy nhờ lễ tân mời vị kia ra phòng khách, sau đó xuống lầu rồi.”

“Ừ, tôi biết rồi.” Chiếm Nam Huyền đứng dậy.

Quản Dịch theo sau Chiếm Nam Huyền, khi đi qua Đinh Tiểu Đại không nhịn được cười khúc khích, vươn tay vỗ vỗ đầu cô, Đinh Tiểu Đại thè cái mặt quỷ nhìn anh.

Thấy bọn họ đi xuống Đinh Tiểu Đại mới yên tâm đi về chỗ ngồi, buổi sáng chị Ôn vừa mới từ chối nhận hoa, người kia nhanh như vậy đã mò đến cửa, không xem báo chí TV sao? Trên thế giới này có rất nhiều người yêu quá hóa hận, ngộ nhỡ tên Phan tiên sinh kia giấu một lọ axit sunfuric tới tìm chị Ôn báo thù——–Đinh Tiểu Đại cả người run rẩy, thật khủng khiếp! Ngoài ban công đại sảnh tầng một có một bóng người đang đứng, Phan Duy Ninh không vào phòng khách, mà phong thái đàng hoàng đứng dựa vào cột đá cẩm thạch lớn của Thiển Vũ hút thuốc, nhìn thấy Ôn Noãn đang vội vàng đi ra từ phía cửa xoay tròn, dưới mặt trời ánh mắt hắn hiện lên một sắc màu kì dị.

“Phan tổng, vô cùng xin lỗi, lễ tân không biết thân phận của anh cho nên sơ suất, vô cùng xin lỗi.”

Phan Duy Ninh cười rộ lên:”Đừng khách khí như vậy, bây giờ là thời gian tan tầm, không biết Ôn tiểu thư có đồng ý đi ăn trưa với tôi không?”

Ôn Noãn mặt như gặp nạn:”Phan tổng mời ăn trưa nói thế nào cũng phải đi rồi, nhưng tôi còn một số tài liệu chưa làm xong, cuộc họp buổi chiều lại phải dùng, cho nên bây giờ không thể đi được. Nếu không thế này đi? Đúng lúc hôm nay Chiếm tổng cũng ở văn phòng, không bằng hôm nay tôi tự tiện làm chủ một lần, Phan tổng cùng dùng cơm với Chiếm tổng của chúng tôi được không? Có thể thử một bít tết đệ nhất ở phòng ăn cơm Tay trong tòa nhà phụ chúng tôi, nghe nói mùi vị cũng không tồi.”

Vẻ tươi cười trên mặt Phan Duy Ninh không thay đổi, tắt thuốc, ném mẩu thuốc lá vào trong cái thùng rác được khảm trong tường, chi tiết nhỏ bé này làm Ôn Noãn mở to hai mắt.

“Ôn Noãn, tôi sẽ không nói với em về lời nói dối kia, tiệm hoa nói cho tôi biết em không chịu nhận hoa tôi tặng——-em đừng nói, tôi biết nguyên nhân là gì, đối với thời điểm mẫn cảm hiện tại mà nói, hành động của tôi quả thực sẽ làm em cảm thấy xấu hổ, em muốn duy trì khoảng cách với tôi cũng là bình thường, tôi có thể hiểu được lập trường và sự kiêng dè của em.”

Không ngờ gã đàn ông xấu xa này trong miệng Chu Lâm Lộ lại thẳng thắn như thế, Ôn Noãn có chút ngượng ngùng:’Cảm ơn Phan tổng đã hiểu, anh cũng biết, tôi chỉ cầm tiền lương mà thôi.”

“Đúng vậy, rất nhiều lúc chúng ta thân bất do kỉ.”

Hắn nhìn vào mắt cô:”Không phải em cho rằng tôi tặng hoa lâu như vậy bây giờ mới vác mặt đến, là giở trò lạt mềm buộc chặt với em đấy chứ?” Sự lợi hại và trực tiếp của hắn làm Ôn Noãn nhất thời không biết phải xử lý thế nào, không biết nói gì cho phải, vì thế chỉ nở một nụ cười.

“Hôm nay tôi đến chính là muốn nói cho em, tất cả những gì tôi làm không hề liên quan đến anh tôi, Thiển Vũ và dự án đang tiến triển, tôi chậm chạp không hỏi em là vì mấy ngày nay tôi đều hỏi chính mình, lần này có phải là thật lòng hay không, hay là cũng giống như lúc trước chỉ muốn chơi thôi.”

Ôn Noãn có chút khó xử:”Tôi đã có bạn trai ba năm rồi.”

“Tôi biết, là Chu Lâm Lộ phải không? Buổi tối hôm đó tôi đã xem hai người khiêu vũ.” Hắn khẽ thở dài.

Trong tiếng thở dài kia mơ hồ có tiếc hận và tiếc nuối khiến Ôn Noãn phải ngẩng đầu lên, sắc trời không biết từ lúc nào đã trở nên âm u, bỗng nhiên một trận gió thổi qua, một hạt bụi sắc lẹm bay vào mắt cô, cô lập tức kêu lên thất thanh ”A”, mắt đau đến mắt ngay cả lông mi cũng không nâng lên được, nước mắt lập tức trào ra.

Phan Duy Ninh dìu khuỷu tay cô, cúi đầu nhìn:”Đừng lấy tay cọ, mắt đỏ hết rồi, tôi đưa em đi khám bác sĩ.”

Hai mắt đẫm nước cô cuống quít khoát tay:”Không có gì không có gì, bây giờ tốt hơn nhiều rồi, chỉ là kính sát tròng của tôi bị rớt thôi.”

“Kính rơi? Phiền quá, không cẩn thận bị tôi giẫm lên rồi, nhà em còn cái nào không? Tôi đưa em về nhà lấy.”

Ôn Noãn lưỡng lự một lúc, hắn đã vô cùng tự ái thu cánh tay đang đỡ khuỷu tay cô về, tự giễu nói:’Em yên tâm, tôi sẽ không lấy cớ uống chén cà phê hay đại loại mà đi thăm nơi riêng tư của em đâu, khi đến tôi chờ dưới lầu là được.”

Ôn Noãn kinh hãi:”Phan tổng nói quá lời, tôi không có ý đó.”

“Vậy đi thôi, xe của tôi ở bên kia.”

Đối mặt với sự thẳng thắn và thịnh tình của hắn, lại băn khoăn dù sao Ích Chúng hiện tại cũng là khách hàng của Thiển Vũ, Ôn Noãn ngượng ngùng đẩy ra, chỉ đi phía sau hắn.

Bầu trời âm u dường như sắp sửa có một trận bão lớn, một làn gió lại thổi tới, những hạt bụi mù mịt sắc lẹm đầy trời bị kính thủy tinh chắn phía ngoài rơi xuống đất, xuyên qua lớp kính thủy tinh dày không khó để nhận thấy bên trong có hai bóng người, Quản Dịch than thở:”Tiểu Ôn muội muội vẫn còn ngây thơ quá!”

Chiếm Nam Huyền không nói một tiếng, chỉ thản nhiên nhìn Ôn Noãn lên xe Phan Duy Ninh.

11 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C4(1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s