Huyền của Ôn Noãn-C3(3)

Chương 3: Chọn, ai, manh mối (3)

Hôm sau, Quản Dịch của bộ phận kĩ thuật đến tìm Chiếm Nam Huyền.
“Thực sự đích thân động thủ ra tay đuổi một kẻ bình thường như Đỗ Tâm Đồng về lớp huấn luyện sao?”
Anh không đáp hỏi lại:’Nhanh như vậy đã có người nhờ cậu đến cầu tình?”
Quản Dịch nhún vai:”Quách học đệ dưới chúng ta hai khóa trước nay cuồng dại vì cô ta, điều cô đi ta tôi chẳng sao cả, nhưng học đệ kia là một nhân tài, có thể cho cậu ta một cái ơn.”
“Cô ta ba lần bốn lượt mượn cơ hội xuất hiện trước mặt tôi, cho nên tôi mới muốn dạy cho cô ta một bài học.” Nếu tinh lực dư thừa đến mức hoang phí vào chuyện nhàm chán, chi bằng đến lớp huấn luyện bồi dưỡng thật tốt còn hơn.
“Chuyện này cậu xử lý đi.”
“Cảm ơn.” Nói xong công chuyện, Quản Dịch có dụng ý khác nói:”Đỗ Tâm Đồng nói cô ta vì phá hủy bí mật nào đó nên mới bị hãm hại sau lưng, lão đại, có phải đúng lúc đang ôm mùi nephrite của họ Ôn thì bị cô ta không thức thời ngăn cản, cho nên mới khiến anh cực kì khó chịu?”
Chiếm Nam Huyền lạnh lùng liếc anh ta một cái:”Hình như cậu không đợi được lớp huấn luyện, bây giờ muốn đi luôn hả?”
“Gì? Phản ứng gay gắt thế, chẳng lẽ anh thật sự đứng núi này trông núi nọ? Vậy Bạc ngọc nữ phải làm sao bây giờ?”
Bỗng nhiên Chiếm Nam Huyền nở nụ cười:”Có gì khó, tôi một thê một thiếp không thể cùng hưởng hạnh phúc à?”
Quản Dịch há hốc miệng, họ Chiếm đó———hoàn toàn không phủ nhận chuyện “ngoại tình”.
“Không thể nào, anh quen cô ta mới được mấy tháng? Không được, nói thế nào chúng ta và Nhất Tâm cũng có mười năm giao tình, vì hạnh phúc của cô ấy tôi cái gì cũng không đếm xỉa tới, ngày mai tôi phải theo đuổi Ôn Noãn.”
Chiếm Nam Huyền cong môi:”Nếu cậu muốn nửa đời sau đều phải ở căn cứ huấn luyện, cứ việc theo đuổi.”
“Ọc, mẹ kiếp! Anh quả nhiên là thật lòng?!” Quản Dịch đau xót kêu gào không thôi.
Chiếm Nam Huyền mỉm cười:”Xem ra cậu lại thua rồi, lần này ai thắng?”
“Cao Phóng.” Khuôn mặt Quản Dịch hoàn toàn suy sụp, “Cậu ta nói giữa anh và cô thư kí mới có gì đó, bọn em không tin, kết quả là cả nhà cái chết.”
“Ha ha ha, đúng là thảm kịch nhân gian.”
“Hảo huynh đệ, cho em một tin tức độc môn đi———Ôn tiểu muội kia có ý với anh không?”
“Sao cậu không hỏi cô ấy xem?”
“A ha, có phải anh cũng muốn biết không?” Quản dịch lập tức đứng dậy, “Bây giờ em đi móc tim cô ấy, xem xem trên mặt viết Yes or No.”
Thấy bóng dáng cậu ta chạy nhanh như bay, trên mặt Chiếm Nam Huyền chậm rãi lộ ra nụ cười nhạt nham hiểm.
Một gương mặt đẹp trai lại có phần trẻ con không báo trước đột nhiên xuất hiện trước mắt, cho dù là ai cũng sẽ bị dọa shock chết, Ôn Noãn đang vùi đầu làm việc chính là như vậy, bị cái đầu to của Quản Dịch đột nhiên đáp xuống trước mắt làm hoa dung kinh hãi thất sắc.
Cô hồn phách chưa hoàn vỗ vỗ ngực, nửa người trên làm ghế dựa đằng sau nghiêng đến giới hạn cực độ, đưa mắt mình ra xa khỏi mắt Quản Dịch, đề phòng cẩn thận hỏi:”Giám đốc Quản, anh——có việc gì?”
Cúi người chống hai khuỷu tay lên mặt bàn nâng cằm mình, Quản Dịch chăm chú nhìn cô từ trán xuống dưới:”Làn da nõn nà, miễn cưỡng qua cửa, ngũ quan tinh tế, miễn cưỡng qua cửa, khí chất lịch sự tao nhã, miễn cưỡng qua cửa, quả thật là một mĩ nhân bại hoại, nhưng mà loại thượng thừa giống cô tìm trong công ty cũng được cả đống, đừng nói là so sánh với Bạc Nhất Tâm, thật không hiểu Chiếm mĩ nam nhìn trúng cô điểm nào.”
Ôn Noãn trợ tròn hai con ngươi đen, giống như quá kinh hãi, thấy thế anh ta nói không ra lời.
Bên cạnh, cái tai thính của Đinh Tiểu Đại dựng đứng lên, trời ạ! Lão đại thực sự nhìn trúng chị Ôn? Tin tức này thật kinh người, lực nổ mạnh đến nỗi chắc chắn có thể oanh tạc hai tòa nhà Thiển Vũ!
Quản Dịch đi thẳng vào vấn đề,”Tiểu Ôn muội muội, Chiếm mĩ nam nói hắn thích cô? Còn cô thì sao? Cô có thích hắn không?”
Ôn Noãn xém chút nữa ngã khỏi cái ghế xoay đã nghiêng quá độ, tay chân luống cuống vịn vào mép bàn, đứng vững phủi phủi mấy hạt bụi nhỏ trên vạt áo, cô cố gắng trấn định,”Giám đốc Quản, yêu cầu Ích Chúng mới tăng thêm cậu đã đưa vào phương án chưa? Trước buổi trưa Chiếm tổng phải xem qua.”
Quản Dịch thất vọng nhìn cô, thử dụ dỗ ngon ngọt:”Tiểu Ôn muội muội, em không cần thẹn thùng, chỉ cần trộm nói cho anh biết có hay là không thôi.” Tiếng cậu ta chưa dứt điện thoại trên bàn cô đã vang lên.
Ôn Noãn như được đại xá, nói với cậu ta:”Ngại quá.” Quay đầu cầm lấy ống nghe, cho dù là ai đầu tiên đều cười dịu dàng hợp lòng người:”Xin chào, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thiển Vũ…….Vâng, được…..tôi hiểu rồi….” Bị cô cố ý gạt sang một bên Quản Dịch không vui chu chu cái miệng ra, đứng thẳng dậy rời đi.
Đi đi lại lại anh ta mới chợt nhớ ra một chi tiết, khi Ôn Noãn nghe thấy Chiếm Nam Huyền thích cô ấy, cảm xúc chợt lướt qua có chút mơ hồ, có chút ngạc nhiên, có chút bi thương không rõ tại sao, một chút khiếp nhược, và một chút nhu tình nông sâu đan cài, giống như hàng vạn hàng nghìn ý tứ đột nhiên tụ hợp đầy đủ, khiến con ngươi tinh tế của cô chợt mất hết ánh sáng, đôi mi dài nhanh chóng không tiếng động đè ép phản ứng xuống, chỉ để lại thứ cô cho rằng không quan trọng là khuôn mặt ngạc nhiên không che dấu.
Sự ngạc nhiên nghi ngờ rõ ràng như vậy, không giống đột nhiên biết người nào đó thích mình, mà giống như có chút kinh ngạc—–tại sao lại là do anh——–Quản Dịch, từ chính miệng nói ra, giống như cô cảm thấy nó có ý gì đó, nhưng bởi vì không quen thân với anh nên mới giữ lại, không mở miệng truy hỏi nửa câu.
Quản Dịch sờ sờ cằm, tình huống này quả thật có chút kì quái, không tự giác quay đầu nhìn Ôn Noãn một cái, dường như tâm trạng cô có chút hoảng hốt——-Quản Dích tát bụp một cái lên mặt mình, sau khi đánh mới giật mình xuống tay quá nặng mà trắng bệch kêu đau.
Ngu quá! Anh từ năm 16 tuổi nhập Đại Học đến nay đã phát minh ra 5 mục sáng chế độc quyền kĩ thuật quốc tế, thiên tài nhi đồng hồi trước bây giờ đã trở thành thiên tài trẻ tuổi 23 xuân xanh chỉ số thông minh không gì sánh bằng, thế nhưng lại bị người ta lợi dụng! Thảo nào Chiếm mĩ nam nói chuyện dễ nghe như vậy! Mười năm nay có khi nào anh ta từng tán gẫu với bạn bè về Bạc Nhất Tâm đâu? Vừa rồi chỉ nói dăm ba câu đã dễ dàng thừa nhận có ý với Tiểu Ôn muội muội, đơn giản chỉ muốn mượn mồm Quản Dịch anh để reo rắc mầm mống bán tín bán nghi lo được lo mất trong lòng tiểu Ôn muội muội thôi.
Cái tên vô sỉ âm hiểm kia vốn dĩ không để ý đến câu trả lời của cô ấy, anh ta rõ ràng muốn trêu chọc tình cảm của cô, nhưng lại không muốn tự thân xuất chinh, mà phái người như thực như giả thử cô, vì vậy, ám muội giữa anh ta và cô ấy càng trở nên khó giải thích, mà điều này càng khiến con tim của phụ nữ thêm phần hoảng loạn.
Loại người thành thạo mọi chuyện như Cao Phóng khẳng định sẽ không nhúng tay vào, cho nên ma trảo của Chiếm Nam Huyền mới có thể hướng về phía kẻ tự động dâng đến tận cửa là anh, thật sự là gặp người không tốt, vào đời chưa lâu đã phải chịu một phen chua xót rồi.
Nhưng mà, tại sao Chiếm mĩ nam lại dùng thủ đoạn tình trường trước nay chưa từng xuất hiện để đối phó với một tiểu muội muội chứ? Điều này thật quá không bình thường.
Sau khi Quản Dịch trăm bề ngổn ngang không giải thích được đi vào thang máy, Đinh Tiểu Đại kêu một tiếng lẻn đến trước bàn Ôn Noãn, vẻ mặt sùng bái kêu lên:”Chị, chị thực sự quá được! Từ lần trước chị chém mẹ kế Đỗ giúp tiểu Mộc thờ phào một hơi, em cũng coi chị làm thần tượng mà không phải là ngất bình thường nữa—-“
“Tiểu Mộc là ai? Sao chị lại giúp được cô ta thở phào một hơi?”
“Là tiểu muội của bộ phân kĩ thuật, người vô cùng lương thiện, rất thích giúp đỡ người khác, nhưng tính cách lại rất yếu đuối, bởi vậy trong ngành bị Đỗ mẹ kế bắt nạt, chị không biết Đỗ mẹ kế vô cùng thiếu nhân tính, không vui liền bới móc lỗi của nó, tiểu Mộc bị mắng phải khóc mấy lần rồi.”
Ôn Noãn kinh ngạc:”Không quá đáng như vậy chứ?” Chế hành chức vụ của Thiển Vũ luôn được thực thi rất tốt, cho dù nhân viên chức vị cao đến đâu cũng không thể một tay che trời, huống chi Đỗ Tâm Đồng chỉ là một viên chức hạng trung mà thôi.
“Là thật đấy, Đỗ mẹ kế không phải động tay động chân đánh nó, bình thường chỉ khi không có ai mới quát nó, hoắc là nói một số câu mỉa mai chì chiết, nói tóm lại chính là ngược đãi tinh thần! Liên minh tiểu muội chúng em đều rất muốn bênh vực kẻ yếu, chính là địa vị thấp lực lượng mỏng, hơn nữa phó giám đốc bộ phận kĩ thuật lại có ý với Đỗ mẹ kế, lão ta che chở mụ, cho nên ai cũng không làm gì được mụ. May mà chúng ta không thuộc bộ phận kĩ thuật, nếu không đắc tội mụ như lần trước, về sau khẳng định sẽ nếm mùi đau khổ.”
Ôn Noãn nghiêng đầu nhìn cô:”Không phải là em chỉ nghe mỗi lời của tiểu Mộc thôi đấy chứ?” Nếu cái cô tiểu Mộc kia từng bị bắt nạt một hai lần, có thể chắc chắn là người khác ỷ vào chức quyền, nhưng nếu bị bắt nạt hết lần này tới lần khác, thì lại minh chứng bản thân cô ta cũng tồn tại vấn đề nào đó.
“Dù sao Đỗ mẹ kế đối xử không tốt với nó là chắc chắn, he he, lại nói tiếp, các tiểu muội khác rất hâm mộ em, chẳng những mỗi ngày đều có cơ hội ngất, công việc nhàn nhã mà còn không bị áp bức tí nào, may mắn nhất của em chính là có một vị sếp tốt như chị Ôn.” Trước kia tiểu muội bộ phận nghiệp vụ kể cho cô nghe đồng nghiệp nam sau lưng đều nói Ôn Noãn thanh cao, nói chị ấy ngay cả trong lòng cũng toát ra hương vị lạnh lùng, cho nên ngay từ đầu cô có chút sợ, ở chung mới biết lời đồn đãi quả nhiên không thể tin! “Chị, kỳ thật chị và giám đốc Trì của bộ phận nhân sự giống nhau đều rất tốt, tuy rằng em là tiểu muội nhưng chưa bao giờ bắt nạt em cả.”
Ôn Noãn thét lên:”Trời ạ, chị mà dám bắt nạt em?! Chị cũng không có cái mông dự phòng nào ở nhà để cho em tùy ý lúc nào muốn luyện tập Thiết Sa Chưởng đâu.”
Đinh Tiểu Đại cười to khanh khách, cười xong lui về phía sau vài bước, vẻ mặt hư hỏng nhìn trái nhìn phải Ôn Noãn:”Chị, hê hê, hê hê, em vừa nghe được một chuyện, giám đốc Quản bảo lão đại thích chị!”
“Cậu ta nói gì em cũng tin?”
“Ừ, em cũng cảm thấy lão Đại đối với chị có chút khác thường.” Đinh Tiểu Đại dường như đang cẩn thận suy nghĩ gì đó, vẻ mặt chợt bừng tỉnh đại ngộ:”Em đã nói rồi! Cứ cảm thấy từ sau khi chị lên đây có gì đó không hợp, thì ra là cái này! Chị, chị không nhận ra sao? Chiếm lão đại chưa bao giờ bảo chị làm việc gì giúp Bạc tiểu thư!”
Ôn Noãn ngẩn ra:”Các người trước kia làm việc giúp Nhất Tâm?”
“Trước kia lúc chị Dương Ảnh còn ở đây, lão Đại thường bảo bọn em đặt nhà hàng, đặt hoa, ngày lễ chị Dương còn giúp Chiếm tổng đi mua quà, còn nữa còn nữa, thật sự rất kì quái! Hồi trước Bạc tiểu thư thỉnh thoảng sẽ đến công ty tìm lão đại, em còn giúp chị em khác xin chữ kí của cô ấy, nhưng dường như từ sau khi chị đến, cô ấy cũng không xuất hiện nữa…Chẳng lẽ——–“ Đinh Tiểu Đại kinh hãi chỉ vào cô, “Lão đại sẽ không vì chị mà chia tay với cô ấy chứ??!”
Ôn Noãn liếc mắt nhìn cô nhóc:”Chị có thể nói rõ cho em biết tình cảm của bọn họ thật sự rất tốt. Cái não bé tí kia đừng nghĩ lệch đoán mò nữa. Đã hơn 2 rưỡi, còn không đi làm, chị sẽ cho em biết tay, không đúng, là bắt nạt.”
Đinh Tiểu Đại mặc dù vẫn muốn nói tiếp, nhưng thấy Ôn Noãn không muốn tiếp tục tán gẫu, cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn quay về ngồi.
Sau khi đuổi cô nhóc đi Ôn Noãn lại không có lòng dạ nào làm việc, cả một buổi chiều ngồi ngẩn người trước màn hình vi tính, dường như có tâm sự ngàn năm không thể hóa giải được.

14 thoughts on “Huyền của Ôn Noãn-C3(3)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s